Chương 17 thế cục 3
Chương 17 thế cục 3
Dương Quảng nhìn về phía các đại thần thấy bọn chúng khuôn mặt đều có nhiều ý nghĩ làm hắn không vui. Trong lòng hắn lúc này khá tức giận vì thái độ của chúng. Là một hoàng đế, hắn ta cũng giống như bao người khác đều có ước mơ của mình. Hắn muốn thống nhất Cửu Châu, trở thành người được lưu danh sử sách. Có điều khi bắt đầu lên ngôi thì hắn đã cảm nhận được tình hình chính trị của Đại Tùy không ổn. Lực lượng thế gia thẩm thấu vào trong lòng Đại Tùy quá mạnh mẽ.
Đứng trước việc này thì Dương Quảng đã phải vận dụng việc phát động chiến tranh với Cao Ly. Nhằm không ngừng xóa bỏ sự ảnh hưởng của thế gia trong lòng Đại Tùy. Mục đích thật sự của việc ba lần chinh phạt Cao Ly chính là Dương Quảng lợi dụng phát động chiến tranh để loại bỏ hết lực lượng thế gia trong quân đội. Hắn tin rằng chỉ khi một hoàng đế kiểm soát hoàn toàn quân đội thì lúc này hắn mới có thể chèn ép đám thế gia kia được. Dù sao người ta có câu nói “có thực mới vực được đạo”.
Thứ hai hắn ta thực hiện chính sách khoa cử, bãi bỏ chế độ tiến cử của đời vua phía trước. Mở trường học trên khắp Đại Tùy, giúp cho thường dân cũng có thể đi học. Việc này một phần đã làm ảnh hưởng đến lực lượng thế gia. Việc các thường dân bắt đầu tiến vào trong triều đình làm quan. Đã đụng chạm đến lợi ích trực tiếp của các thế gia. Và không ngừng làm lớn mạnh thế lực của hoàng đế.
Thứ ba hắn cho xây dựng Đại Vận Hà. Không ngừng cải tạo dòng sông phục vụ vận chuyển hàng hóa quân nhu từ bắc ra nam. Đồng thời qua việc này, cũng lại một phần ảnh hưởng đến các thế gia trong lòng Đại Tùy . Việc xây dựng Đại Vận Hà có hai ý nghĩa chính. Thứ nhất chính là Dương Quảng có thể kích phát thương nghiệp. Thứ hai chính là tạo ra một con đường huyết mạch nối liền bắc nam của Đại Tùy. Quân đội của Đại Tùy có thể dễ dàng tập kết quân đội cũng như di chuyển nhanh chóng mà không bị cản trở. Ngoài ra việc huy động quân này không phải mục đích chống ngoại xâm. Mà chính là Dương Quảng muốn những tốp quân này cần thiết sẽ trấn áp các thế gia một cách nhanh chóng.
Có điều kế hoạch tuy tốt nhưng tất cả hành động của Dương Quảng quá lộ liễu. Việc hắn muốn đối phó thế gia được diễn ra vô cùng công khai. Điều này làm sao có thể để cho những thế gia kia chịu ngồi không chờ chết. Vậy là bọn chúng không ngừng ở trong bóng tối thao túng phá hỏng từng kế hoạch của Dương Quảng vạch ra. Và không ngừng bôi nhọ thanh danh của Dương Quảng, biến hắn trở thành hôn quân.
Đối với việc này Dương Quảng mặc dù biết thì cũng chỉ tức giận vì hắn không có bằng chứng. Hơn thế nữa do mọi kế hoạch hắn thất bại đã làm cho kinh tế của Đại Tùy cũng vì đó mà bị suy giảm nặng nề. May mắn thay là trong cuộc chiến với Đại Tống vừa rồi. Hắn gặp được Trần Thiên Ân và tham gia kế hoạch tiền tệ. Việc này đã khiến hắn kiếm được một khoản lớn và bù lại kinh tế cho Đại Tùy.
Có một điều hắn lại không biết rằng Trần Thiên Ân cũng là phải là người tốt. Kế hoạch tiền tệ có thể giúp các quốc gia nhanh chóng bổ sung một lượng lớn của cải. Nhưng kèm theo nó là vô số các vấn đề. Quan trọng nhất chính là tiền của từng quốc gia sẽ nhanh chóng bị mất giá trị. Việc này sẽ khiến cho kinh tế của các nước bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Tuy nhiên lúc này hắn vẫn chưa biết. Thậm chí còn đang không ngừng vui mừng vì kiếm được một khoản lợi ích này. Đồng thời không ngừng lên các kế hoạch trong tương lai, giúp Đại Tùy bước lên con đường bá chủ Cửu Châu.
Mà các đại thần dưới đại điện sau một phen bàn luận. Lúc này đại tướng quân Vũ Văn Hóa Cập đứng ra nói rằng
– Bẩm bệ hạ thần cho rằng lúc này chúng ta nên học hỏi quân Đại Việt về kế hoạch phát triển kinh tế, cũng như xây dựng quân đội. Bệ hạ và các vị đại nhân hãy suy nghĩ các kế hoạch của Đại Việt vạch ra, có thể thấy rõ sự lợi hại trong đó.
– Theo kế hoạch mới nhất mà các thám báo chúng ta gửi về . Đại Việt hiện nay đang tập trung phát triển mạnh mẽ cho nông nghiệp. Đặc biệt gần nhất quân Đại Việt lại ồ ạt sản xuất các chiến hạm. Tìm kiếm biển sâu các đảo mới. Đặc biệt một thông tin được thông báo gửi về đó chính là quân Đại Việt không chỉ tìm ra các đảo mới thích hợp cho dân cư sinh sống. Mà chúng còn tìm được rất nhiều đảo có khoáng sản quý báu như vàng bạc, sắt. Thần cho rằng chúng ta cũng nên học theo chúng làm việc này.
– Con về quân đội Đại Việt đang tiến hành một lần thay máu quân đội. Phương hướng Đại Việt vạch ra chính là lấy chất lượng mà không cần số lượng. Chúng đang hướng đến một mục tiêu, mỗi một binh lính Đại Việt có sức chiến đấu bằng 3 binh lính tinh nhuệ của nước khác. Việc này sẽ làm cho chúng có một đội quân mạnh mà chi phí bỏ ra lại được giảm đi rất nhiều.
Nghe Vũ Văn Hóa Cập nói vậy thì các đại thần không ngừng bàn tán về việc này. Các nước cửu châu đều giữ tư tưởng biển sâu là một thứ gì đó nguy hiểm. Hơn nữa nó lại nghèo nàn không đáng giá để tìm hiểu và khai thác. Không những thế việc tìm kiếm các đảo mới tuy rằng có thể để cho dân chúng sinh sống. Nhưng không đồng nghĩa với việc là họ có thể tự cung tự cấp. Việc này lại kéo theo kinh tế của Đại Tùy phải chèo chống cho bọn họ.
Điều này cũng khiến cho đám quan viên của Đại Tùy cũng không hiểu Đại Việt rốt cuộc muốn làm gì. Cho dù có tìm được các hòn đảo chứa khoáng sản kiếm về lợi ích, cũng không thể nào bù đắp kinh phí bỏ ra được. Suy nghĩ một lúc thì Độc Cô Bác đứng ra nói .
– Bẩm bệ hạ thần cho rằng việc này không thể được. Biển khơi tuy rằng có thể giúp chúng ta tìm kiếm một số đảo mới cũng như khai thác một số khoáng sản. Nhưng phải biết rằng trước khi có được những nguồn lợi này thì chúng ta phải đối mặt với vấn đề chính là đầu tư một hệ thống các chiến hạm để tìm kiếm ngoài biển. Và phải xây dựng một lực lượng hậu cần tiếp tế cho những chiến hạm này.
– Hơn nữa cho dù tìm kiếm những hòn đảo có thể giúp dân cư sinh sống. Vậy thì những người dân này có thể tự cùng tự cấp hay không lại là một vấn đề đau đầu . Thần chỉ sợ rằng chúng ta không những phải nuôi những người dân này. Thậm chí nguồn lợi lấy được trên biển lại không có vậy thì Đại Tùy sẽ bị hao tổn kinh tế.
Độc cô bác vừa nói xong thì lúc này Vũ Văn Thuận lại đứng ra nói rằng
– Độc Cô đại nhân có vẻ như không hiểu ý nghĩa quân sự của nó rồi. Từ các báo cáo từ Đại Việt gửi về, có thể thấy rõ rằng quân Đại Việt chưa hề có ý nghĩ đưa dân chúng đến các đảo này sinh sống. Ngoài một số đảo có khoáng sản bị đưa các tù binh đến đây khai thác, thì Đại Việt không có các hoạt động di dời dân chúng đến các đảo này sinh sống. Từ việc này có thể nói rõ rằng, Đại Việt đây là đang tập trung vào yếu tố quân sự thì đúng hơn.
Nghe Vũ Văn Thuận nói vậy thì Dương Quảng ở phía trên ngai vàng nhìn về phía hắn nói rằng
– Vũ Văn ái khanh hãy nói rõ việc này. Trẫm cũng muốn biết ý nghĩa quân sự mà Đại Việt hướng đến là gì.
– Bẩm bệ hạ các nước cửu Châu hiện nay trừ chúng ta vào Đại Đường không có biên giới giáp biển. Thì còn lại những nước khác đều có biên giới hoặc ít hoặc nhiều giáp với biển cả. Thần cho rằng quân Đại Việt xây dựng một lực lượng các chiến hạm mạnh, ngoài ý đồ tìm kiếm các đảo mới cũng như khoáng sản. Thì ý nghĩa thật sự của chúng chính là phát triển thủy quân.
– Bệ hạ và các vị đại nhân phải nhớ rằng cho dù có đi tìm kiếm biển sâu. Tại sao chúng nhất quyết phải là chiến hạm mà không phải các thương thuyền. Hiện nay quân Đại Việt xây dựng một lực lượng các chiến hạm mạnh mẽ. Vi thần cho rằng việc tìm kiếm biển sâu của Đại Việt, chỉ là kế hoạch che mắt các nước mà thôi. Sự thật chính là quân Đại Việt đang phát triển thủy quân. Chúng muốn mượn đường biển để có thể tấn công bất kỳ quốc gia nào có biên giới giáp biển tại cửu châu.