Chương 15 thế cục
Chương 15 thế cục
Nghe Trần Thiên Khải nói vậy thì các tộc lão cũng gật đầu. Sau khi súng thần công được họ biết. Thì lúc này các vị tộc lão đề nghị Trần Thiên Ân giao việc sản xuất cho Trần Thiên Khải quản lý. Lý do chính là họ sợ việc này sẽ làm cho hai huynh đệ nhà này xảy ra xích mích nghi kỵ lẫn nhau. Dù sao họ cho rằng Trần Thiên Khải thân là hoàng đế sẽ không thể nào để cho một thần tử dưới chướng mình nắm giữ lực lượng quân đội quá mạnh. Đối với việc này thì Trần Thiên Ân cũng nhanh chóng nắm bắt được ý đồ của các vị tộc lão . Hắn cũng rất dứt khoát, giao việc này cho Trần Thiên Khải. Có điều Trần Thiên Ân vẫn nắm giữ lực lượng tình báo cũng như bảo vệ các khu căn cứ này.
Đối với việc này thì Trần Thiên Khải hay các vị tộc lão cũng đều đồng ý. Dù sao họ biết rằng lực lượng mật thám mà Trần Thiên Ân phát triển trong những năm qua vô cùng khủng bố. Thậm chí tai mắt nhà họ Trần được phát triển qua bao nhiêu năm, cũng không thể nào bằng đám này. Điều này đã có thể thấy rõ sự phân tán, cũng như tìm hiểu thông tin của chúng tốt như thế nào. Vậy là việc sản xuất số lượng súng sẽ do Trần Thiên Khải quản lý. Còn các công tác bảo vệ cũng như giám sát đều sẽ do Trần Thiên Ân làm.
– Thiên Khải ngươi phải tích cực sản xuất thêm nhiều súng thần công hơn nữa. Loại vũ khí này trang bị bất kể là cho thủy quân hay cho bộ binh đều vô cùng đáng sợ. Đặc biệt trong khi thuốc nổ đã bị các quốc gia khác tìm hiểu cách chế tạo, thì loại vũ khí này tuyệt đối có thể đe dọa bất kỳ quốc gia nào có ý đồ với chúng ta.
Nghe Trần Quốc Quân nói vậy thì Trần Thiên Khải cũng gật đầu sau đó nói rằng.
– Các tộc lão hãy yên tâm ta tuyệt đối sẽ coi trọng vấn đề này.
Nghe Trần Thiên Khải nói vậy thì Trần Quốc Đạt nhìn về phía hắn, hơi lưỡng lự một lúc nhưng hắn vẫn lên tiếng.
– Bệ hạ ta biết rằng ngài có tình cảm sâu nặng với Trưng Trắc. Nhưng ta vẫn phải cảnh báo ngài tuyệt đối không được phép tiết lộ việc này cho cô ta.
Trần Thiên Khải nghe vậy thì nhìn về phía Trần Quốc Đạt gật đầu nói rằng.
– Tộc lão yên tâm đối với việc này ta sẽ không để tình cảm cá nhân ảnh hưởng.
Nghe Trần Thiên Khải nói vậy thì các tộc lão cũng gật đầu. Sau đó bọn họ rời Đi. Trần Thiên khải thì lại bắt đầu xử lý công việc. Hiện nay Đại Việt đang bắt đầu vào kiến thiết. Vậy nên rất nhiều công việc phải đè lên vai hắn . Lúc này cũng khiến cho Trần thiên Khải khá mệt mỏi. Nhiều lúc tên này cũng muốn ném ngôi vị này cho hai huynh đệ của hắn. Đáng tiếc là hai tên kia đều không có ý định làm hoàng đế. Nếu không thì Trần Thiên Khải cũng không vất vả như bây giờ.
Tại thành Hàm Dương trong hoàng cung, Tần Hoàng Doanh Chính đang cùng với các đại thần bàn bạc về cuộc chiến của Trần Thiên Ân với Đại Đường. Lúc này Lý Tư đứng ra nói rằng.
-Bẩm bệ hạ lần này Trần Thiên Ân đánh khá tốt, ngoại trừ vấn đề liên quan đến chính trị hắn xử lý còn một số điểm yếu nhưng nói chung, toàn bộ kế hoạch mà hắn vạch ra điều đã hoàn thành. Qua trận chiến này Đại Đường tuyệt đối sẽ bị thương nặng kinh tế của chúng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.
Nghe Lý Tư nói vậy thì Doanh Chính cũng gật đầu. Sau khi xem xét hết thông tin thì hắn là một người được rèn luyện chính trị qua bao nhiêu năm . Thân là hoàng đế đã rất nhanh nhìn thấy điểm yếu của Trần Thiên Ân chính là sự vội vàng. Có điều Trần Thiên Ân phản ứng và đàm phán với Đại Đường cũng khiến hắn tán thưởng. Ngẫm nghĩ một lúc thì hắn nói rằng
– Đại Đường và Đại Việt là những kẻ thù trong tương lai của Đại Tần. Mọi thông tin cũng như diễn biến trong lãnh thổ bọn chúng, tuyệt đối không được bỏ qua. Đồng thời qua trận chiến này các ngươi có thể nhìn thấy sự đáng sợ của Trần Thiên Ân rồi chứ.
Nghe Doanh Chính nói vậy, lúc này Vương Tiễn đứng ra khỏi hàng nói rằng
– Bẩm bệ hạ Trần Thiên Ân hắn không chỉ là một tướng lĩnh mà còn là một kẻ cầm quyền. Việc gắn kết hợp giữa chính trị và quân sự đã tạo ra những âm mưu được xem lẫn nhau. Nếu như chỉ là những tướng lĩnh bình thường khi đối mặt với Trần Thiên Ân, sẽ bị hắn đùa chết trong lòng bàn tay. Thần nghĩ rằng trong quân đội lúc này khi đối đầu với Trần Thiên Ân thì nên để thêm một số quan văn với chức danh tham mưu phân tích chính trị cho các tướng lĩnh chỉ huy. Việc này vừa đề cao sức chiến đấu của quân đội, lại không mắc phải những sai lầm như đám quân người Thảo Nguyên vừa rồi trong trận chiến với Đại Đường.
Nghe Vương tiễn nói vậy thì Doanh Chính nhìn hắn với ánh mắt tán thưởng. Trong lòng Doanh Chính biết rằng Vương Tiễn đây là đang lấy lòng hắn mà thôi. Trên chiến trường việc cùng lúc có hai chỉ huy sẽ khiến quân lính rối loạn hơn bao giờ hết. Đặc biệt hệ thống quan văn tuy giỏi về chính trị cũng như ứng xử quan trường nhưng đám này cầm binh thì dốt đặc. Còn việc Vương Tiễn muốn để bọn chúng đi theo đại quân phân tích chính sự chính là nói rõ với hoàng đế để giảm bớt sự nghi kỵ mà thôi.
Phải biết rằng trong những năm qua hệ thống võ tướng của Đại Tần lập vô số công lao và đang có thanh danh lấn lướt hoàng đế. Việc này khiến cho một khoảng cách quân thần giữa Hoàng đế và các tướng lĩnh này bắt đầu xuất hiện. Vì vậy Vương Tiễn muốn để một số quan văn giữ chức tham mưu, tham gia vào quân đội chính là dấu hiệu chia sẻ quyền lực trong quân với những kẻ này.
Hắn cho rằng những quan văn này ngoài phân tích chính trị thì một tác dụng lớn nhất của chúng, chính là tai mắt hoàng đế giám sát chặt chẽ hành động của các tướng lĩnh. Việc này có thể giúp các tướng lĩnh giảm bớt sự nghi kỵ của hoàng đế và thể hiện rõ sự trung thành của mình. Nghĩ đến đây Doanh Chính mỉm cười nhìn về phía Vương tiễn nói rằng.
– Vương ái khanh ta hiểu ngươi muốn nói gì. Nhưng hiện giờ Trần Thiên Ân là đồng minh của chúng ta vậy nên các ngươi đừng vội vàng lên kế hoạch đối phó. Hãy tập trung vào việc của Đại Nguyên đi đã.
Vương tiễn nghe vậy thì nhìn phía Doanh Chính. Được một lúc thì hắn chấp tay nói rằng
– Tạ ơn bệ hạ chỉ điểm.
Doanh Chính nghe vậy thì gật đầu sau đó lúc này hắn nhìn về phía Lý Tư lại nói rằng.
– Tình hình nội chiến của Đại Nguyên như thế nào rồi.
– Bẩm bệ hạ Đại Nguyên bây giờ vẫn đang giữ vào thế cuộc giằng co. Bốn vị vương đều có dã tâm trong lòng, chúng không ai chịu ai . Cho nên chúng không chịu hợp quân để giải quyết hoàng đế Hốt Tất Liệt. Cùng lúc đó Hốt Tất Liệt cũng có rất nhiều âm mưu để chia rẽ nội bộ đám này. Đặc biệt theo như mật thám chúng ta cài vào Đại Nguyên thì một thông tin mật được gửi về chính là Hốt Tất Liệt đang bí mật huy động quân đội. Nhưng hắn muốn đánh ai thì người của chúng ta vẫn chưa thể nào tìm hiểu được tin tức.
Doanh Chính nghe vậy thì gật đầu ngẫm nghĩ một lúc hắn nhìn về phía Lý Tư nói rằng
– Triệu Lệ vẫn chưa có thái độ muốn mượn binh hay sao.
– Bẩm bệ hạ tên này mặc dù đã đồng ý ngầm liên minh với chúng ta . Có điều hắn vẫn rất kiêng kỵ việc mượt binh Đại Tần xâm nhập lãnh thổ Đại Nguyên. Thần cho rằng trừ khi nào quân của hắn bị tổn thất rất lớn trên chiến trường. Nếu không hắn sẽ không mượn binh của Đại Tần đâu.
Danh Chính nghe vậy cười lạnh nói rằng
– Nếu đã vậy thì các ngươi hãy bắt đầu bố trí một số lợi thế giúp cho quân Hốt Tất Liệt có thể đánh trọng thương quân của Triệu Lệ đi.
– Tuân lệnh.
– Lui ra ngoài đi.
Đợi khi các đại thần lui ra ngoài thì Doanh Chính bắt đầu ngẫm nghĩ về kế hoạch của mình. Thời gian qua Triệu Lệ cũng đã cử sứ thần đến đây để hợp tác với Đại Tần. Nhưng tên này lại không có ý đồ muốn để Đại Tần tiến binh vào trong lãnh thổ Đại Nguyên. Có điều Doanh Chính làm sao có thể để việc hãy thành công chứ. Hắn đang lên một số kế hoạch sử dụng các mật thám của mình để dẫn dụ quân của Triệu Lệ vào bẫy, khiến hắn tổn thất nặng nề. Đến lúc đó tên này dù không muốn cũng phải để binh lính Đại Tần tiến vào trong lãnh thổ Đại Nguyên mà thôi. Nghĩ đến đây hắn nở một nụ cười lạnh lùng và chờ đợi xem Triệu Lệ khi quân lính của hắn bị thương vong nặng nề hắn sẽ có phản ứng như thế nào.