Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Chiến Kỳ Phương Nam Dũng Khởi Phần 2
  2. Chương 12 Hòa Đàm
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 12 Hòa Đàm

Chương 12 Hòa Đàm

Trần Thiên Ân sau khi nghe đám người Thiết Mộc Chuột không ngừng ca tụng mình thì hắn nói rằng.

– Bây giờ không phải lúc chúng ta nghỉ ngơi. Hiện nay quân Đường vừa chịu tổn thất lớn, ngoài ra mục đích của chúng ta đều đã đạt được. Ta cho rằng chúng ta nên tiến hành một cuộc đàm phán với Đại Đường để kết thúc trận chiến này . Mọi người thấy thế nào.

Nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì những người ở đây đều bất ngờ. Họ thật không tin nổi vừa mới thắng trận vậy mà Trần Thiên Ân lại có ý nghĩ dừng trận chiến này. Nhưng bọn chúng làm sao biết Trần Thiên Ân bây giờ đang lo lắng Đại Đường giận quá mà tiếp tục phát rộng chiến tranh sẽ làm cho hắn thật sự sẽ bị thương.

Phải biết rằng mục đích thật sự lúc này của Trần Thiên Ân chính là làm hao tổn kinh tế Đại Đường mà thôi. Bởi vì biến cố quân Đại Liêu tham chiến đã làm cho trận chiến này hoàn thành mục tiêu này của Trần Thiên Ân. Bây giờ mà tiếp tục quyết chiến với Đại Đường thì Trần Thiên Ân sẽ phải chi trả quân phí cũng như hỗ trợ hậu cần cho cả hai thế lực với gần trăm vạn quân này. Việc này sẽ kéo kinh tế của hắn không thể phát triển trong thời gian tới. Ngoài ra qua lần thua cay đắng này Đại Đường cũng sẽ đề phòng và không dễ dàng có thể cướp lợi ích từ tay chúng nữa.

Vì vậy Trần Thiên Ân quyết định muốn hòa đàn và kết thúc chiến tranh. Dù sao lúc này các thành trì tại phía Tây đã bị phá hủy, quân Đường muốn xây dựng lại lực lượng hậu cần cho đại quân chinh chiến sẽ tốn rất nhiều kinh phí. Đặc biệt hiện giờ liên quân của ba nước Đại Việt, Đại Liêu và người đột quyết đã có hơn 100 vạn quân. Lại đứng ở địa hình bình nguyên có lợi cho kỵ binh xung trận.

Mọi yếu tố có lợi đều nghiêng về phía Trần Thiên Ân Đại Đường sẽ không ngu ngốc mà muốn tiếp tục chiến tranh giành lấy tổn thất. Vì những lý do này nên Trần Thiên Ân muốn kết thúc trận chiến này. Dù sao hắn càng quan tâm hơn chính là cuộc nội chiến của Đại Nguyên. Nghĩ đến đây hắn nhìn về phía ba người Thiết Mộc Chuột lúc này hắn bắt đầu giảng giải cho họ về thiệt hơn khi tiếp tục trận chiến.

Bọn này cũng đều là người thông minh, sau khi hiểu hết ý nghĩa của cuộc chiến thì bọn chúng lập tức biết rằng. Trần Thiên Ân sẽ không tham gia trận chiến này nữa. Bọn họ mà tiếp tục chiến tranh với quân đường thì mọi tổn thất bọn chúng sẽ tự chịu lấy. Vậy là đám này vì số lợi ích đã có được cũng quyết định theo Trần Thiên Ân hòa đàm với Đại Đường. Sau khi thuyết phục được bọn chúng thì Trần Thiên Ân bắt đầu gửi tín sứ thông báo về việc mình sẽ đến thành Trường An để hòa đàm.

Thành Trường An không khí ảm đạm vô cùng. Thông tin việc quân Đại Đường bố trí mai phục thất bại đã được gửi về hơn một tháng. Việc này làm Lý Thế Dân và các đại thần của hắn vô cùng tức giận và đau lòng. Phải biết rằng 20 thành trì kia đã bị liên quân người Thảo Nguyên phá hủy nặng nề. Nhà cửa đều bị đốt phá dân chúng thì bị bắt làm nô lệ . Một số không mang đi được thì đều bị giết. Đặc biệt Trần Thiên Ân khuyên bọn chúng không giết trẻ em. Đám này vậy mà vất hết tất cả trẻ em tại những thành trì này lại. Việc này cũng làm cho Đại đường phải bỏ ra một nguồn lớn của cải để nuôi dưỡng chúng trưởng thành.

Trận chiến này nói một cách đúng nghĩa chính là Đại Đường đã bị tổn thất vô cùng lớn. Tuy rằng quân lính chủ lực của Đại Đường không bị thương vong bao nhiêu. Nhưng kinh tế cũng như dân thường Đại Đường bị giết trong trận chiến này lại quá lớn. Điều này khiến Lý Thế Dân vô cùng tức giận. Lúc này tại trong hoàng cung vạn dân điện, Lý Thế Dân đang không ngừng gầm gừ chửi bới. Đám đại thần tướng lĩnh của hắn ở phía dưới thì im phăng phắc không ai dám lên tiếng. Trút giận một phen thì Lý Thế Dân nhìn về phía dưới lúc này hắn nói rằng.

– Các ngươi nghĩ việc này chúng ta nên xử lý thế nào. Có nên tiếp tục phải thêm quân cho Lý Tĩnh để tấn công quân Trần Thiên Ân trả thù hay không.

Nghe Lý Thế Dân nói vậy thì lúc này Trưởng Tôn Vô Kỵ lập tức đứng ra nói rằng.

– Bẩm bê hạ tuyệt đối không được. Hiện nay mà tiếp tục cùng quân Thảo Nguyên giao chiến sẽ vô cùng nguy hiểm. Phải biết rằng bọn chúng hiện nay có Trần Tiến Ân vạch mưu, tính kế đã vô cùng khó đoán. Ngoài ra việc khắc phục sửa chữa 20 thành trì kia cũng đã đè nặng lên kinh tế của chúng ta. Lúc này lại duy trì thêm chiến tranh thì nền kinh tế chúng ta mới xây dựng phát triển trong thời gian qua sẽ lập tức bị phá hủy.

Trưởng thôn Vô Kỵ vừa nói xong thì lúc này thừa tướng Đỗ Như Hối đứng ra nói rằng

– Bẩm bệ hạ mặc dù tức giận cũng như tiếc thương cho quân lính và người dân của chúng ta bị bọn chúng giết hại. Nhưng vì đại cục thần vẫn xin bệ hạ hãy cử sứ thần đi hòa đàm và kết thúc trận chiến này tại đây.

Lý Thế Dân nghe vậy thì tức giận sau đó hắn nhìn về đám quan viên phía dưới nói rằng.

– Các ngươi có biết 20 tòa thành đó có đến hơn 5 triệu người đã bị đám người Thảo Nguyên bắt làm nô lệ mang đi. Hơn 700.000 người bị giết hại. Chúng vất lại hơn 500.000 trẻ em cô nhi cho chúng ta nuôi dưỡng. Toàn bộ các thành trấn đều bị phá hủy, nhà cửa bị đốt phá. Ruộng đồng cũng bị phá hủy nghiêm trọng. Các ngươi bảo sự thù hận này chúng ta nên dừng lại hay sao.

Trong lòng Lý Thế Dân lúc này đang vô cùng tức giận. Hắn thật không nghĩ đến Trần Thiên Ân lại quyết đoán như vậy. Khi cảm nhận được nguy hiểm hắn vậy mà từ bỏ những thành trì này rút lui. Không những thế bởi vì đây là một cuộc chiến cướp phá, cho nên số dân thường ở đây bị Trần Thiện Ân giết hại một cách dã man.

Mặc dù những thành trì này gần Thảo Nguyên khiến kinh tế khó khăn, dân cư ở đây chưa đến 7 triệu người. Nhưng với một đại đường như bây giờ việc một lúc mất đi hơn 7 triệu người thì làm sao họ có thể chịu được. Trong lúc Lý Thế Dân tức giận đang không ngừng chửi mắng đám người Đỗ Như thối. Lúc này Trình Giảo Kim đứng ra nói rằng.

– Là một võ tướng thần cũng vô cùng tức giận và muốn lên ngựa cùng bọn chúng quyết tử, trả thù cho những bách tính vô tội của ta đã chết. Nhưng thần muốn nói với bệ hạ một điều rằng hiện nay chúng ta không thể nào phát động chiến tranh được. Theo thông tin mới nhất quân Tùy tại phía Bắc, đang có những động thái tăng quân áp sát biên giới của ta. Quân của Đại Hán cũng đang không ngừng từ phía đông tăng binh. Đây là một dấu hiệu không ổn với chúng ta lúc này. Thần mong bệ hạ hãy suy nghĩ kỹ lưỡng về việc này.

Lý Thế Dân nghe vậy thì lúc này chỉ biết thở dài. Đại đường là một nước lớn quốc lực mạnh mẽ. Không đồng nghĩa là họ không có kẻ thù. Phía tây nam Đại Đường đang giáp với Đại Việt. Phía đông giáp Đại Hán. Phía bắc giáp Đại Tuỳ. Phía Tây thì giáp với các bộ tộc đột quyết. Khi trận chiến của đại đường và đột Quyết bắt đầu thì các nước xung quanh đã có nhiều động thái chúng muốn ngăn cản Đại Đường huy động lượng lớn quân lực cùng với đột quyết giao chiến.

Việc này không phải vì bọn họ sợ Đại Đường bị tổn thất binh lực. Mà là không muốn Đại Đường dựa vào lực lượng quân sự áp đảo mà đẩy lùi những cuộc tấn công này. Thay vào đó quân Đường vì đề phòng những nước kia chỉ có thể đưa ra một lượng quân lực ngang bằng với bọn quân người đột quyết. Vì thế trận chiến này mới giai dẳng và làm hao tổn nội tình của Đại Đường.

Đặc biệt khi tin tức quân Đường bị Trần Thiên Ân chơi một vố đau. Thì những quốc gia này lại càng mong muốn kìm hãm Đại Đường và không ngừng tăng binh tại biên giới. Điều này khiến Lý Thế Dân cũng vô cùng đau đầu. Suy nghĩ một lúc thì hắn nhìn về phía các đại thần nói rằng.

– Thật sự chúng ta không thể nào đánh Trần Thiên Ân vào lúc này hay sao.

Nghe Lý Thế Dân nói một cách bất lực như vậy thì lúc này trưởng tôn Vô Kỵ thở dài đứng ra nói rằng.

– Bẩm bệ hạ hiện nay chúng ta vì thất bại trong kế hoạch vừa rồi đã không thể nào cùng Trần Thiên Ân tiếp tục chiến đấu nữa. Nếu còn tiếp tục thì đồng nghĩa với việc các kế hoạch phát triển kinh tế cũng phải dừng lại. Việc này còn làm tổn thất cho Đại dựa lớn hơn việc 20 thành trì kia bị tàn phá.

Lý Thế Dân nghe đến đây thì cũng chỉ biết thở dài sau đó hắn nói rằng

– Nếu vậy thì các ngươi nghĩ nên cử ai đi hòa đàm với Trần Thiên Ân.

Nghe Lý Thế Dân nói vậy thì các đại thần bắt đầu bàn bạc. Nhưng lúc này lại có một binh lính báo tin chạy vào trong đại điện nói rằng.

-Bẩm bệ hạ ngoài thành có tín sứ của Trần Thiên Ân muốn gặp ngài.

Lý Thế Dân nghe vậy hơi sững sờ, sau đó hắn nói rằng

– Cho tên tên tín sứ kia vào đây.

– Tuân lệnh.

Đợi khi lính báo tin rời đi thì lúc này Phòng Huyền Linh mới đứng ra nói rằng.

– Bẩm bệ hạ thần xem ra Trần Thiên Ân cũng muốn kết thúc trận chiến này giống chúng ta.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tan-bao-phan-phai-bat-dau-siet-chet-vi-hon-the-cac-nhan-vat-chinh-run-lay-bay
Tàn Bạo Phản Phái: Bắt Đầu Siết Chết Vị Hôn Thê, Các Nhân Vật Chính Run Lẩy Bẩy
Tháng 2 2, 2026
the-gamer-he-thong.jpg
The Gamer Hệ Thống
Tháng 12 17, 2025
cung-bon-cai-ban-gai-truoc-lam-hang-xom-cai-nay-phong-co-the-o-lai
Cùng Bốn Cái Bạn Gái Trước Làm Hàng Xóm, Cái Này Phòng Có Thể Ở Lại?
Tháng 10 19, 2025
ta-tu-luyen-nuoc-chay-thanh-song-cong-kich-moi-chieu-tat-trung.jpg
Ta Tu Luyện Nước Chảy Thành Sông, Công Kích Mỗi Chiêu Tất Trúng
Tháng 2 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP