Chương 13 Hòa Đàm 2
Chương 13 Hòa Đàm 2
Nghe Phòng Huyền Linh nói vậy thì lúc này Lý Thế Dân cũng gật đầu. Hắn biết rằng lúc này nếu Trần Thiên Ân vẫn muốn chiến tranh thì tuyệt đối không thể nào phái sứ giả đến đây được. Nghĩ đến điều này hắn cũng cười lạnh trong lòng. Và cũng cảm thấy may mắn bởi vì Trần Thiên Ân quá gấp gáp trong việc này. Dù sao ai bắt đầu muốn hòa làm trước, kẻ đó sẽ bị thiệt hại lớn hơn.
Nếu Trần Thiên Ân mà biết Đại Đường cũng có ý nghĩa hòa đàm thì hắn chắc cũng phải tức đến hộc máu. Tên này vì sợ hãi Đại Đường vẫn muốn tiếp tục chiến tranh cho nên đã cử sứ giả đến trước nhằm đề phòng quân đường tức quá mà không ngừng cho quân tấn công sẽ càng nguy hiểm. Nhưng hắn lại quên mất một việc, chính là Đại Đường lại có rất nhiều kẻ thù vào lúc này. Vì vậy chính quân đường mới là những người muốn dừng cuộc chiến này lại.
Một lúc sau thì tín sứ của Trần Thiên Ân cũng đi vào đại điện. Kẻ này chính là Trần Quốc Toản. Bởi vì thân phận tín sứ cho nên sự an toàn của Trần Quốc Toản không đáng quan tâm. Ngoài ra việc đàm phán này cũng không thể để một binh lính bình thường đi gặp Lý Thế Dân để nói rằng Trần Thiên Ân sắp đến . Vậy thì quá không có lễ nghi rồi, chính vì vậy Trần Thiên Ân mới để Trần Quốc Toản đích thân đến đây thông báo về việc này.
Trần Quốc Toản khi đi vào giữa đại điện thì hắn thực hiện quân lễ của Đại Việt cúi chào hoàng đế Lý Thế Dân sau đó nói rằng
– Bái kiến hoàng đế Đại Đường. Mạt tướng là Trần Quốc Toản phó tướng dưới trướng An Vương Trần Thiên Ân. Lần này An Vương cử mạt tướng đến đây để thông báo với hoàng đế Đại Đường rằng, ít hôm nữa an vương sẽ đích thân đến thành Trường An đàm phán về cuộc chiến lần này.
Nghe Trần Quốc Toản nói vậy Lý Thế Dân nhìn hắn một lúc sau đó nói rằng.
– Ta từng nghe nói dưới trướng Trần Thiên Ân có rất nhiều con em dòng chính họ Trần tài giỏi. Và hình như ta cũng đã nghe thấy tên của ngươi.
Trần Quốc Toản nghe vậy thì chắp tay nói rằng
– Họ Trần của ta nhân tài đông đúc, thiếu một mình ta không đáng là gì. Vậy nên hoàng đế không cần phải nói quá lời.
Lý Thế Dân nghe vậy gật đầu sau đó nói rằng.
– Người có thể trở về chỗ Trần Thiên Ân và thông báo với hắn cuộc chiến vừa qua khiến ta rất tức giận. Lần hòa đàm này ta hi vọng hắn lấy đủ thành ý nếu không sau đó sẽ có 200 vạn quân Đại Đường tiến vào thảo nguyên.
Trần Quốc Toản nghe vậy mặt không đổi sắc hắn làm quân lễ lần nữa với hoàng đế Đại Đường. Sau đó nói rằng
– Mạt tướng sẽ chuyển lời của ngài đến An Vương. Hiện giờ mặt tướng xin phép cáo lui.
Đợi khi Trần Quốc Toản rời đi thì lúc này Lý Thế Dân nói rằng
– Các ngươi thấy chúng ta nên bàn điều kiện gì với Trần Thiên Ân.
Nghe Lý Thế Dân nói vậy thì lúc này Trưởng Tôn Vô Kỵ nói rằng.
– Bẩm bệ hạ Trần Thiên Ân muốn dừng cuộc chiến này để phát triển kinh tế. Chúng ta cũng muốn dừng cuộc chiến này. Thần cho rằng không nên đưa những điều kiện quá khắt khe nếu không sẽ chữa lợn lành thành lợn què mất. Dù sao Trần Thiên Ân năm nay cũng chỉ có 20 tuổi. Hắn vẫn đang tuổi trẻ thiếu kinh nghiệm và bồng bột, nếu như ép buộc hắn quá thì một cuộc đại chiến có thể xảy ra.
Lý Thế Dân nghe vậy gật đầu sau đó hắn nói rằng
– Chuyện này ta biết rồi nhưng chúng ta cũng không thể nào để cho hắn kiếm lợi ích quá lớn về việc này. Dù sao hơn 7 triệu người bị bọn chúng tàn sát cũng như bắt đi . Mối hận này không thể nào dễ dàng bỏ qua.
-Tuân lệnh.
– Hãy lui ra ngoài và chuẩn bị cho việc đàm phán đi.
– Tuân lệnh.
Đợi khi các đại thần rời đi thì Lý Thế Dân chỉ biết thở dài trong lòng. Sau đó khi nghĩ đến việc phải xây dựng lại 20 thành trì kia lại khiến hắn đau đầu. Dù sao muốn kiến thiết lại 20 thành trì này ngoài việc phải xây dựng lại thành trì còn phải di dời một lượng dân chúng đến đây. Nghĩ đến điều này hắn bắt đầu lại thấy tiếc tiền. Thở ra một hơi thì hắn lại tiếp tục quay về bàn của mình và xử lý các chính vụ.
Thời gian cứ vậy lại nhẹ nhàng trôi qua. Cuối tháng tư năm Thiên Quân thứ nhất, Trần Thiên Ân rốt cuộc đã đến thành Trường An. Không lâu sau thì hắn cũng đã tiến vào hoàng cung gặp mặt Lý Thế Dân. Tại vạn dân điện Lý Thế Dân vẫn ngồi uy nghiêm trên ngai vàng. Hai bên đại diện thì do các quan viên của Đại Đường đứng. Còn Trần thiên Ân lúc này hắn đang đứng ở giữa đại điện, hứng thú nhìn ngó xung quanh, không quan tâm đến những ánh mắt thù hận của đám quan viên Đại Đường dành cho mình. Nhìn thấy hành động của hắn như vậy Lý Thế Dân lúc này hừ lạnh nói rằng.
– Trần Thiên Ân xem ra ngươi không có lo lắng khi đứng ở đây nhỉ. Người có biết rằng hơn 7 triệu người dân Đại Đường của ta vì ngươi mà đã nhà tan cửa nát hay không.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì lúc này hắn thu lại sự cười cợt của mình, nhìn về phía Lý Thế Dân hắn trầm tư một lúc sau đó nói rằng
– Bệ hạ nói gì vậy, việc vừa rồi nếu không có ta mang theo 20 vạn quân đến yêu cầu người đột quyết và Đại Liêu rút lui khỏi lãnh thổ Đại Đường. Thì hiện giờ ta sợ rằng chúng đã sớm đánh đến thành Trường An rồi.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy lúc này Trình Giảo Kim tức giận đứng ra nói rằng
– Trần Thiên Ân ngươi đừng ngụy biện . Nếu không phải người đứng đằng sau súi dục bọn chúng tấn công Đại Đường, thì làm sao bách tính Đại Đường phải chịu cảnh chiến hỏa cơ chứ.
Trần Thiên Ân nghe vậy lại lắc đầu nói rằng
– Trình tướng quân nói vậy là có ý gì, từ trước đến giờ ta chưa nhận bất kỳ thông tin nào quân Đại Việt tấn công Đại Đường cả. Lần này vì sự hòa bình giữa các nước, cho nên ta phải mang theo quân đội ngăn cản người đột quyết và Khiết đan xâm lấn Đại Đường . Trình tướng quân không thấy vì có ta nên bọn chúng mới rút lui hay sao.
Trình Giảo Kim nghe vậy thì vô cùng tức giận. Nếu Trần Thiên Ân không đến thì đám đó làm sao có thể thoát khỏi cái bẫy mà Đại Đường đã dày công bố trí cơ chứ. Trong lúc hắn còn đang định cãi cọ với Trần Thiên Ân thì lúc này Lý Thế Dân hừ lạnh nói .
– An Vương miệng lưỡi thật sự là dẻo kẹo. Nhưng ta vẫn không biết ngươi đến đây với mục đích gì.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì mỉm cười nhìn về phía Lý Thế Dân nói rằng
– Bệ hạ cũng biết rằng hiện giờ các nước cửu Châu đang phát triển kinh tế hồi phục sau trận chiến diệt Tống. Bây giờ Đại Việt ta không muốn các nước xung quanh xảy ra chiến tranh . Nên mới đứng ra trở thành sứ giả để yêu cầu các nước đình chiến. Lần này ta được người đột quyết và Khiết đan nhờ cậy đến đây để bàn bạc việc đình chiến với Đại Đường.
Lý Thế Dân nghe vậy thì cười to sau đó nhìn về phía Trần Thiên Ân lạnh lùng nói rằng
– Đình chiến người bảo chúng ta đình chiến kiểu gì. 20 thành trì với gần 7 triệu người Đại Đường bị đám man ri mọi rợ kia giết hại cũng như bắt làm nô lệ. Chúng tàn phá nhà cửa, hủy hoại ruộng đồng, làm cho Đại Đường ta bị thiệt hại nặng nề . Chúng nên bồi thường cho Đại Đường ta như thế nào.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì lắc đầu nói rằng
– Bệ hạ có phải nhớ nhầm hay không, những người đứng đầu đột quyết và Khiết đan nói với ta rằng, họ chẳng qua chỉ là giết nhầm vài chục người Đại Đường, và mang một ít dê bò trở về thảo nguyên mà thôi. Ta không thấy có bất kỳ báo cáo nào về việc họ bắt bớ dân chúng Đại Đường làm nô lệ cả.
Câu nói của Trần Thiên An đầy tính nhục mạ, ví người dân Đại Đường như dê bò, khiến cho quan viên Đại Đường vô cùng tức giận. Mà kẻ tức giận nhất chính là Lý Thế Dân, hắn nhìn về phía Trần Thiên Ân bằng ánh mắt giết người. Nếu có thể giết được Trần Thiên Ân vào lúc này thì hắn muốn băm tên khốn này thành trăm mảnh cho chó ăn. Sau một lúc lấy lại bình tĩnh thì Lý Thế Dân nói rằng
– Nếu như An Vương đã nói vậy thì chúng ta không có gì bàn cãi nữa. Trình Giảo Kim ở đâu.
-Có thần.
– Ngay lập tức điều động 200 vạn quân, hợp quân cùng với Lý Tĩnh tấn công người đột quyết, cũng như Khiết đan. Trả thù cho bách tính của ta đã chết dưới lưỡi đao của chúng.
-Tuân lệnh.