Chương 11 Chiến Hậu.
Chương 11 Chiến Hậu.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy, thì Thiết Mộc Chuột bắt đầu tính toán thiệt hơn. Đại Liêu mục đích thật sự tham gia trận chiến này chính là muốn kéo Trần Thiên Ân theo và kiếm lợi ích lớn nhất. Cuộc chiến với Đại Tống đã làm cho lũ này liếm được ngon ngọt và quyết định muốn đi theo Trần Thiên Ân kiếm lợi ích. Hiện giờ 20 thành trì cướp được của Đại Đường là một nguồn của cải rất lớn. Suy nghĩ thiệt hơn một lúc thì Thiết Mộc Chuột quyết định sẽ nghe lời Trần Thiên Ân rút lui.
Còn hai người A Sử Na và A Sử Đức sau một phen tính toán thì bọn họ thấy Trần Thiên Ân nói cũng rất có lý. Dù sao mục đích của bọn chúng cũng chỉ là cướp phá mà thôi. Nghĩ đến đây thì rất nhanh hai tên này cũng gật đầu đồng ý.
Thấy hành động của chúng thì Trần Thiên Ân cũng thở ra một hơi. Thật ra ngay từ đầu hắn đưa quân đến đây không phải để đánh nhau với quân Đường. Trần Thiên Ân tin rằng bọn chúng đang chờ đợi quân của hắn đến đây và một lần đánh tan toàn bộ quân ở đây. Vậy nên Trần Thiên Ân mới huy động 20 vạn quân mục đích chính là làm cho quân Đường hiểu lầm ý nghĩa của việc hắn mang quân đến đây. Thứ hai chính là kéo dài thời gian trận chiến này khiến cho quân Đường càng bị hao tổn nhiều hơn.
Bây giờ khi đến đây thì việc hắn muốn làm chính là thuyết phục mấy tên ngu này cướp phá những thành trì mà trúng đã chiếm được của Đại Đường. Sau đó mang hết về thảo nguyên phát triển . Đợi khi Lý Tĩnh phát hiện ra việc này hắn có tiến quân tấn công thì cũng muộn rồi. Hơn nữa Trần Thiên Ân biết rằng điểm yếu của đám người liên quân Đại Liêu và Khiết Đan này chính là không có kinh nghiệm công thành chiến. Việc nắm giữ 20 tòa thành này chẳng khác nào tự sát.
Nhưng khi hơn trăm vạn kỵ binh của hai bộ tộc này rút ra Thảo Nguyên tại địa hình bằng phẳng . Quân Đường lúc này trừ khi vận dụng binh lực cả nước thì mới có thể cùng bọn họ quyết chiến tại địa hình có lợi cho kỵ binh như thế này. Thật ra Trần Thiên Ân cũng rất đắn đo khi bỏ 20 thành trì này bởi vì lần này hắn mang 20 vạn quân. Đội quân này tuyệt đối là quân tình nhuệ, hoàn toàn có thể chiến đấu công thủ thành với Đại Đường. Nhưng suy đi tính lại hắn vẫn quyết định từ bỏ, dù sao 20 vạn quân mà chống lại mấy trăm vạn quân Đường thì chỉ có chịu tổn thất nặng nề mà thôi.
Sau khi Trần Thiên Ân đã thuyết phục được mấy tên này thì hắn bắt tay vạch lên kế hoạch cướp phá, cũng như bắt đầu cho quân lính tìm một số vị trí hiểm yếu phòng thủ . Đề phòng quân Đường đột kích khi đại quân rút lui. Đợi khi mọi kế hoạch được hoàn thành thì các mệnh lệnh rút quân một cách bí mật không ngừng được truyền đạt xuống.
Quân lính của liên quân nhanh chóng cướp phá các thành trì bắt hết thợ thủ công và phụ nữ . Cũng như lấy tiền bạc mang về thảo nguyên. Người già và trai tráng ở đây đa phần là bị giết. Tất cả các thành trì nhà cửa đều bị đốt phá. Đối với việc này Trần Thiên Ân cũng nhắm mắt làm ngơ. Hắn biết rằng thù hận của đám người đột quyết và Khiết đan đối với các dân tộc trung nguyên vô cùng lớn. Một phần chính là các dân tộc người Hán sống ở Trung Nguyên, khi họ tiến vào tấn công các bộ lạc người Thảo Nguyên đều thực hiện các việc tàn sát. Thậm chí bọn chúng vì khinh thị chủng tộc ra tay với cả trẻ em và phụ nữ.
Trong lịch sử Cửu Châu có rất nhiều các vụ việc người hán tân công giết hại người dân tộc thiểu số tại thảo nguyên, vô số các bình linh người Hán treo đầu trẻ em trên lưng ngựa và coi đó là thành quả của chiến tranh. Chúng bắt phụ nữ của các dân tộc thiểu số này trở thành nô lệ bán vào trong các kỹ viện mua vui cho người hán. Mạng sống của những nô lệ này thậm chí không bằng con vật.Việc này đã làm thù hận của hai bên vô cùng sâu sắc. Người Hán luôn cho rằng dân tộc bọn chúng là một chủng tộc cao quý còn các dân tộc khác nước nhỏ xung quanh đều chỉ là man ri, mọi rợ. Vì vậy khi người các dân tộc khác tấn công người Hán cướp của giết người đều cho là hành động man rợ. Nhưng người Hán tấn công các nước này tiến hành tàn sát hàng loạt. Thì bọn chúng đều cho rằng đây là những hành động bình thường và loại bỏ đi tội ác.
Còn Trần Thiên Ân đối với việc này tuy rằng có phản cảm nhưng hắn không muốn thay đổi nó. Thứ nhất 20 thành trì này là do người đột quyết và Khiết đan đổ máu của binh sĩ mà chiếm được, họ có toàn quyền xử lý. Thứ hai Đại Đường muốn lừa giết quân của hắn tại đây thì hắn cũng muốn quân Đường phải trả giá thảm khốc vì việc này. Thứ ba các thành trì này bị tàn phá sẽ làm cho Đại Đường khi cướp lại chúng phải mất công sức xây dựng lại. Việc này sẽ làm cho Đại Đường lại hao tổn một lượng lớn kinh phí vào việc này. Vì những lý do trên nên Trần Thiên Ân chỉ ý kiến với đám người Thiết Mộc Chuột rằng, nên hạn chế giết hại trẻ con. Còn việc còn lại bọn chúng nghe hay không Trần Thiên Ân cũng không quản.
Mà hành động của liên quân cũng nhanh chóng được chuyển đến tai Lý tĩnh. Khi biết được tin tức này thì hắn vô cùng tức giận. Sau một loạt bàn bạc với các tướng lĩnh thì Đại Đường bắt đầu huy động quân, đã được bọn họ ẩn giấu tại các khu vực mai phục tổng tấn công. Đáng tiếc Trần Thiên Ân đã tính kế rút lui vô cùng chi tiết. Quân Đường trong lúc truy sát đám quân người Thảo Nguyên rút lui kia, bị dính rất nhiều lần mai phục của Trần Thiên Ân. Bọn chúng bị tử thương nghiêm trọng mà lại chả giết được bao nhiêu địch nhân.
Đặc biệt các thành trì bị chiếm kia diễn ra các cuộc tàn sát vô cùng khủng khiếp. Khi đám người Lý Tĩnh đến đây thì đa phần những thành trì này đã bị đốt cháy. Xác chết ngổn ngang bên trong. Nhìn thấy cảnh này Lý Tĩnh chỉ biết thở dài sau đó viết báo cáo gửi về triều đình. Rồi bắt đầu cho người xây dựng lại hệ thống phòng thủ phía tây ngăn ngừa quân Thảo Nguyên lại tiếp tục đột kích.
Lúc này tại khu vực người đột quyết, sau hơn một tháng cho quân lính chém giết cướp bóc thì bọn họ cũng đã rút lui đến đây. Quân Đường thì lại xây dựng lại phòng tuyến không tiếp tục tiến sâu vào thảo nguyên. Tại trong doanh trướng lúc này, Trần Thiên Ân và đám người A Sử Na đang họp bàn với nhau về tình hình chiến sự.
– An Vương quả nhiên suy tính như thần. Nếu như không có ngài, ta sợ rằng 100 vạn liên quân của chúng ta đều sẽ bị quân Đường tiêu diệt hết.
Nghe A Sử Đức nói vậy thì lúc này Thiết Mộc Chuột nói rằng
– Lần này cũng nhờ Thiên Ân huynh đệ . Nếu không thì ta sợ rằng Đại Liêu sẽ phải nằm tại đất Đại Đường hơn 50 vạn chiến sĩ.
Sau khi Trần Thiên Ân và quân liên minh bắt đầu thực hiện các kế hoạch rút quân, thì lúc này Lý Tĩnh sau khi biết tin đã không ngừng huy động quân đội ẩn giấu đột kích bọn chúng. Lần này vậy mà quân Đường giấu giếm đến gần 200 vạn quân. Khi thông tin này được truyền đến tay đám người Thiết Mộc chuột thì bọn chúng không ngừng run rẩy. Đồng thời âm thầm cảm thấy may mắn khi mà Trần Thiên Ân đã kịp thời đến đây và khuyên can bọn chúng rút quân. Không những thế qua chuyện này thì những kẻ này cũng đã đánh giá chính xác tiềm lực của Đại Đường. Và không có dám khinh địch như lần trước nữa.
Có điều sau khi rút kinh nghiệm thì đám này lại không ngừng vui vẻ vì những gì chúng cướp được trong trận chiến vừa qua. 20 thành trì này không phải chỉ là diện tích đất đai, lãnh thổ, cũng như áo giáp quân bị. Nó là một lượng lớn thợ thủ công cũng như nhân khẩu được bọn họ cướp trở về. Những người này không thể nào lập tức trở thành người dân của đột quyết hay là Khiết Đan. Bọn họ chính là những nô lệ bị mang về đây. Phụ nữ sẽ là những con lợn giống, đàn ông sẽ là lực lượng đào khoáng.
Sự thật này có thể khá tàn khốc nhưng đây chính là quy luật của chiến tranh lạnh. Đặc biệt ở địa bàn dân trí còn thấp như bây giờ. Những tù binh này có cuộc sống vô cùng tồi tệ, mạng sống của họ không bằng dê chó, khi nằm trong tay những người đột quyết hay khiết Đan. Chỉ một bộ phận thợ thủ công và gia đình của bọn chúng may mắn được Trần Thiên Ân Nhìn chúng . Hắn dùng giá tiền mua lại và mang về khu vực Đại Việt mới có cuộc sống tốt hơn.