Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Chiến Kỳ Phương Nam Dũng Khởi Phần 2
  2. Chương 10 Chiến Tranh Và Âm Mưu
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 10 Chiến Tranh Và Âm Mưu

Chương 10 Chiến Tranh Và Âm Mưu

Lý Thế Dân ở trên ngai vàng nhìn về phía các thuộc hạ, không ngừng bàn bạc về các kế hoạch tiến công đám quân xâm lược kia mà trong lòng hắn đầy ý nghĩa. Cũng giống như phán đoán của Trần Thiên Ân . Đây là một cái bẫy mà Đại Đường vạch ra, chúng muốn hao tổn nặng nề quân Trần Thiên Ân tại đây.

Thời gian qua hành động viện trợ của Trần Thiên Ân khiến cho Đại Đường bị tổn thất rất lớn. Đặc biệt khi tin tức Đại Liêu vậy mà phái 50 vạn quân, muốn hợp binh với người đột quyết xâm lấn Đại Đường, càng khiến cho Lý Thế Dân đau đầu. Nhưng lúc này ý tưởng lại xuất hiện trong đầu hắn. Vậy là qua một loạt các thao tác và bàn bạc với các tướng lĩnh tại mặt trận. Một cái bẫy vô cùng tinh vi lập tức được Đại Đường vạch ra.

Chính vì vậy mà đám người đột quyết và Khiết đan mới có thể dễ dàng chọc thủng phòng tuyến phía tây của quân Đường và không ngừng đánh sâu vào nội địa. Nhưng chúng không biết rằng Đại Đường đã bố trí thập diện mai phục, họ có thể tiêu diệt hết trăm vạn đại quân này bất kỳ lúc nào họ muốn. Thứ mà chúng chưa muốn phát động cuộc tấn công chính là chờ đợi Trần Thiên Ân cũng tham gia. Nghĩ đến đây Lý Thế Dân nói rằng

– Ta thấy việc này chúng ta nên để cho Lý Tĩnh bước đầu tiên làm hao mòn quân lực của Trần Thiên Ân, cũng như ép hắn phải tăng cường đầu tư thêm trận chiến này. Sau đó sẽ phát động một cuộc tấn công đánh tan quân của hắn, làm cho Trần Thiên Ân bị tổn thất nặng nề.

Nghe Lý Thế Dân nói vậy thì các đại thần đều chắp tay nói rằng.

-Tuân lệnh.

Lúc này Đỗ Như Hối đứng ra tâu rằng.

– Bẩm bệ hạ thần cho rằng nếu có thể, hãy bắt sống Trần Thiên Ân thì càng tốt hơn. Hiện nay giết chết Trần Thiên Ân là điều không thể nào nhưng bắt sống hắn để trao đổi lợi ích với họ Trần là một điều vô cùng tốt.

Lý Thế Dân nghe vậy thì mỉm cười nhìn về phía Đỗ Như hối nói rằng

– Việc này là tất nhiên, ngươi hãy lập tức cho người thông báo với Lý Tĩnh về chuyện này. Nói với hắn bằng mọi cách phải bắt thật nhiều người họ Trần tham gia trận chiến này.

-Tuân lệnh.

Đầu tháng 3 năm Thiên Quân thứ nhất sau quá trình hành quân mệt mỏi. Trần Thiên Ân và 20 vạn quân của hắn rốt cuộc cũng đã đến phòng tuyến phía tây của quân đường đang dựng lên để ngăn cản trăm vạn liên quân đột quyết- khiết đan công đánh. Lúc này tại trong doanh trướng hai vị thủ lĩnh người đột Quyết và Thiết Mộc Chuột đang cùng Trần Thiên Ân bàn bạc về chiến sự. Sau khi nghe họ kể rõ tình hình Trần Thiên Ân suy ngẫm một lúc, sau đó nói thẳng.

– Dựa theo những gì các người nói thì trận chiến này các người không phải dễ dàng đánh hạ được các thành trì này mà bỏ vô số xác chết của quân đột quyết, cũng như khiết đan mới có thể đánh được đến đây.

Thiết Mộc Châu gật đầu sau đó nói rằng:

– Đúng vậy thời gian qua trừ trận chiến đầu tiên quân Đường, bị chúng ta đánh bất ngờ mới giành chiến thắng dễ dàng. Những trận sau đó quân ta tấn công mỗi thành trì đều bị tổn thất nặng nề. Tính đến thời điểm này 50 vạn quân ta dẫn đến đây đã tử thương gần năm vạn quân. Người đột quyết cũng chết trận 7 vạn người.

Trần Thiên Ân nghe vậy thì bắt đầu tính toán được một lúc thì hắn nói rằng.

– Ta sợ rằng chúng ta đang bị quân Đường lừa dối. Phải biết rằng Đại Đường bây giờ quân lính rất mạnh ta không đánh giá thấp quân sĩ của các ngươi. Nhưng một điều ta có thể khẳng định cho ba người các ngươi, chính là việc quân Đường thật sự rất mạnh. Các ngươi không thể nào có thể chính diện đánh tan quân của bọn chúng như thế này được.

Nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì lúc này A Sử Na có vẻ tức giận nhìn về phía Trần Thiên Ân nói rằng:

– An Vương có phải nói quá lời hay không. Quân của chúng ta có thể thua kém quân Đường nhưng làm sao có thể như lời ngài nói không thể chiến thắng một trận chiến trực diện với chúng chứ. Trong những năm qua người đột quyết ta đâu phải chỉ đánh một hai trận với quân Đường mà là vô số chiến trận. Ta tin rằng nếu solo 1:1 thì tuyệt đối một binh lính người đột quyết, có thể làm thịt một tên binh lính Đại Đường.

Trần Thiên Ân nghe vậy thì nhìn về phía A Sử Na sau đó nói rằng:

– Tuy rằng ta không muốn nói nhưng có một điều nếu A Sử Na thủ lĩnh đã nói vậy thì ta cũng xin nói thật lòng mình. Nếu có gì sai sót mong thủ lĩnh thông cảm.

-An vương hãy nói đi. Ta cũng là người thật tính, ta cũng muốn nghe xem ngài có ý nghĩ gì về việc này.

Trần Thiên Ân nghe vậy thì mình cười nhìn về phía A Sử Na hắn nghiêm túc nói rằng.

– Chiến tranh không phải là thứ mà các võ sĩ Thảo Nguyên có thể sử dụng nắm đấm để so sánh. Nó là một hệ thống chiến trận được các sĩ quan chỉ huy của từng đội quân bố trí. Nó là một sự huấn luyện đoàn kết của từng binh lính với nhau. Nó là nơi vũ khí trang bị có thể quyết định thắng thua của trận chiến. Nó là nơi các con đường hậu cần vật tư chiến tranh sẽ ảnh hưởng đến trận chiến kéo dài bao lâu. Nhưng ta chưa từng thấy trận chiến nào được đánh giá thông qua binh lính của đội quân có sức chiến đấu đơn lẻ mạnh mẽ cả.

– Ta biết người đột quyết mạnh mẽ nhưng trong trận chiến giữa hai đội quân, thì kỹ năng chiến đấu đơn lẻ chả có nghĩa lý gì ở đây. Trong một biển người một binh lính mạnh mẽ cũng sẽ nhanh chóng bị loạn quân chém chết. Nếu A Sử Na thủ lĩnh không tin ngươi có thể phái dũng sĩ mạnh nhất người đột quyết dưới trướng của ngươi, giao đấu với 20 lính tinh nhuệ của ta. Ta tin rằng trong thời gian uống một tách trà hắn ta sẽ bị người của ta chém chết ngay lập tức.

– Ta nói điều này không phải để hạ thấp quân lính của các ngươi mà muốn nói với các ngươi một sự thật rằng Đại Đường rất mạnh. Trận chiến vừa qua các ngươi đã đánh thắng hiện nay sĩ khí đang lên cao. Nhưng điều ta muốn nói với các ngươi chính là, theo như những báo cáo ta được nhận . Thì đến hiện giờ quân Đường vẫn chưa có bất kỳ động thái nào tăng viện quân cho phòng tuyến phía tây này.

– Điều này chỉ có duy nhất một khả năng chính là Đại Đường tin tưởng vào đội quân mà Lý Tĩnh đang chỉ huy . Có thể ngăn chặn được liên quân của người đột quyết và Khiết Đan tiến công. Nói đến đây ta nghĩ rằng các ngươi cũng đã hiểu ra vấn đề.

Trần Thiên Ân vừa nói xong thì Thiết Mộc Chuột vẫn giữ thái độ trầm lặng suy nghĩ về việc này. Còn hai vị thủ lĩnh người đột quyết thì bắt đầu ngẫm nghĩ và chúng đang nảy sinh ra sự lo sợ trong lòng. Lúc đầu khi nghe Trần Thiên Ân giảng giải về các chiến thuật, cũng như các yếu tố ảnh hưởng chiến trường đã làm bọn chúng không vui. Nhưng khi Trần Thiên Ân phân tích rõ hơn các thông tin của Đại Đường lúc này bọn chúng đã hiểu rằng mình vô chi như thế nào. Ngẫm nghĩ một lúc thì A Sử Na đứng dậy chắp tay với Trần Thiên Ân nói rằng.

– Là chúng ta đã quá ngạo mạn, ta mong An Vương lượng thứ.

– A sử Na thủ lĩnh hiểu là tốt rồi. 20 vạn quân ta đang mang đến đây không phải là để giao chiến với quân Đường, mà là để cứu mạng các ngươi. Ta đoán rằng hiện giờ quân Đường đang bố trí một loạt các bẫy dập. Hiện giờ ta cho rằng thay vì tiếp tục chờ đợi ở đây và hao tổn quân với đám người Lý Tĩnh. Chúng ta lập tức gom góp tất cả của cải lương thực của những thành trì vừa cướp bóc được mang về thảo nguyên, không tiếp tục giữ những thành trì này nữa.

– Nếu như quân Đường thật sự hèn kém thì chúng sẽ bỏ mặc hành động này của chúng ta. Nhưng nếu như bọn chúng thật sự có âm mưu khác . Vậy ta tin rằng Lý Tĩnh sẽ lập tức phát binh tấn công quân ta. Có điều lúc này chúng ta cũng đã làm xong mọi tư thế rút lui cũng như lên các kế hoạch phòng chống việc chúng tập kích. Đặc biệt với ưu thế quân của chúng ta có rất nhiều kỵ binh dựa vào sự cơ động này . Chúng ta có thể thoát khỏi cái bẫy mà Đại Đường đã vạch ra và tặng cho chúng một đòn đau.

Trần Thiên Ân nói vậy thì Thiết Mộc Chuột lúc này lên tiếng.

-Vậy những thành trì này chúng ta thật sự vứt đi sao. Nếu như Thiên Ân huynh đệ sợ quân đường có bẫy chúng ta có thể đóng quân phòng thủ những thành trì này.

Trần Thiên Ân nghe vậy lắc đầu nói rằng.

– Trận chiến này không giống với giao chiến cùng quân Tống. Đại Đường sẽ không để chúng ta giữ những thành trì này đâu. Một khi chúng phát hiện cái bẫy chúng vạch ra bị chúng ta khám phá thì bọn chúng sẽ dồn toàn lực để cướp lại những thành trì này. Quan trọng nhất chính là quân chúng ta dã chiến còn có thể, nhưng phòng thủ thành thì không thể nào so với quân Đường được. Vậy nên để tránh thương vong tốt nhất hãy rút lui ngay bây giờ. Dù sao lần này mục đích cướp phá kiếm lợi ích của các ngươi đều đã đạt được rồi . Chúng ta không cần thiết phải giữ những củ khoai bỏng tay này nữa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-khong-phai-la-da-nhan.jpg
Ta Không Phải Là Dã Nhân
Tháng 1 24, 2025
cho-nguoi-lam-du-hi-nguoi-truc-tiep-phach-dai-phien.jpg
Cho Người Làm Du Hí, Ngươi Trực Tiếp Phách Đại Phiến
Tháng 1 18, 2025
nam-ngua-ta-kho-lau-binh-co-uc-diem-diem-nhieu.jpg
Nằm Ngửa, Ta Khô Lâu Binh Có Ức Điểm Điểm Nhiều!
Tháng 2 6, 2025
khung-bo-tan-the-bat-dau-truoc-dot-muoi-van-uc-tien-am-phu.jpg
Khủng Bố Tận Thế: Bắt Đầu Trước Đốt Mười Vạn Ức Tiền Âm Phủ
Tháng 3 31, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP