Điển Vinh khẽ lắc đầu, nhìn hành động của Diệp Thiên mà âm thầm thở dài.
Ông ta biết rõ tu vi của Hắc Bạch Song Sát đáng sợ đến mức nào. Diệp Thiên đối đầu với hai người họ không chỉ không lùi bước, mà còn chủ động tấn công, trong mắt đa số vương cấp mà nói thì là tự tìm đường chết.
Sức chiến đấu của mỗi người trong Hắc Bạch Song Sát đã đứng trên đỉnh kim tự tháp, hai người hợp tác thì không ai trên đời có thể chống lại. Bọn họ đã từng lay chuyển được cả quân đội của các nước mạnh phương Tây. Mặc dù chiến tích của Diệp Thiên rất nổi bật, nhưng so với hai người họ rõ ràng trình độ vẫn còn kém xa.
Điển Vinh trở nên nghiêm nghị, mặc dù cảm thấy hành vi của Diệp Thiên không thỏa, nhưng ông ta cũng không lo lắng nhiều.
Tuy lúc này Diệp Thiên một mình chiến đấu với hai người, nhưng vẫn còn ông ta ở đây trấn giữ. Một khi Diệp Thiên rơi vào thế yếu, ông ta sẽ lập tức ra tay cứu viện.
Ông ta và Diệp Thiên bắt tay nhau, không nói là có thể thắng Hắc Bạch Song Sát, nhưng chắc chắn sẽ không yếu hơn bọn họ. Bây giờ ông ta nhìn chằm chằm chân trời, chỉ chú ý tình hình trận chiến.
Tần Đông Tuyết và các vệ sĩ ở bên cạnh thì ngây ngẩn nhìn cảnh tượng trước mặt, giống như rơi vào một thế giới chưa từng đặt chân đến.
“Ầm!”.
Chân nguyên mạnh mẽ quét ngang trời, bị người đàn ông trung niên áo đen đánh một quyền nổ tung. Trước mặt hai người, gió mạnh thổi điên cuồng, gió cát dừng lại.
“Diệp Lăng Thiên, cậu chết chắc!”.
Người đàn ông trung niên áo trắng lạnh lùng nhìn lại, mơ hồ có sát ý dâng lên. Đã nhiều năm ông ta chưa có hứng thú săn giết con mồi như lúc này.
Vào khoảnh khắc người đàn ông trung niên áo đen ra tay, ông ta cũng bước ra một bước, năm ngón tay hơi cong lại thành trảo, vồ vào không trung.
“Ám Thiên Ma Trảo!”.
Một dấu trảo xuất hiện giữa trời, giữa năm ngón tay có đường nối kết giống như tơ máu, hệt tay của ác ma, phong tỏa không gian xung quanh Diệp Thiên.
Diệp Thiên không buồn không vui, trước bàn tay khổng lồ màu đen vồ xuống từ trên không, cậu chỉ đánh ra một quyền.
Tam Tuyệt Quyền, Đoạn Hồn!
Một quyền này đánh ra, đất trời lập tức biến sắc, vô số cát bụi bị cuốn từ dưới đất lên. Mọi người chỉ có thể nhìn thấy một vòi rồng nằm ngang với độ rộng mấy trượng xoáy ra theo quyền kình, đánh thẳng vào bàn tay màu đen kia.
Ở trong mật tàng của thần linh, cậu đã hấp thu lượng lớn linh khí, Phệ Thiên Huyền Khí trong cơ thể lại thay đổi về chất, thuần khiết hơn trước kia, sức mạnh ngưng tụ thực chất hơn. Cậu chỉ đánh ra một quyền là có thể đánh nát xác thịt của siêu phàm thần phẩm.
Mặc dù ma trảo màu đen này cực kì mạnh, nhưng vẫn bị xuyên thủng bởi quyền kình mạnh mẽ của Diệp Thiên ngay trên không. Sức mạnh còn lại vẫn hùng hậu, vòi rồng nằm ngang tiếp tục đánh thẳng về phía người đàn ông trung niên.
“Hả?”.
Người đàn ông trung niên áo trắng vô cùng ngạc nhiên, nhưng không hề hoảng loạn. Ông ta giơ tay lên, cánh tay bỗng dài ra mấy tấc. Kình phong võ thuật phóng ra nơi đầu ngón tay, lượn vòng lên trên, hình thành năm phát súng nội lực.
“Pằng pằng!”.
Trong không khí, năm luồng sức mạnh xao động, bắn về phía vòi rồng, xuyên thẳng qua nó. Sau đó, sức mạnh bùng nổ ở bên trong, xé nát vòi rồng ở trên không trung.
Người bên dưới nhìn mà há hốc miệng, nhất là những người bình thường như Tần Đông Tuyết, các cao thủ mạnh nhất hiện nay như Diệp Thiên và Hắc Bạch Song Sát giao đấu với nhau chẳng khác nào cuộc chiến của thần tiên.
Điển Vinh hơi dao động ánh mắt, nhìn thấy cảnh đó cũng không khỏi âm thầm gật đầu.
Diệp Thiên đúng là có vốn liếng chiến đấu với vương cấp của trăm năm trước, chỉ riêng một quyền đó đã đủ để xếp vào bảng xếp hạng vương cấp của hơn một trăm năm trước.
“Diệp Lăng Thiên, cậu có thể lay động quân đội, chém rơi mười chiếc máy bay chiến đấu siêu thanh, đúng là có chút thực lực”.
Người đàn ông áo trắng khẽ nâng tay áo, sau một chiêu ngang tài ngang sức với Diệp Thiên, ông ta cũng đánh giá cao Diệp Thiên hơn một chút.
“Đúng vậy, ở thời đại bảng xếp hạng vương cấp xuất hiện lại, cậu là người duy nhất đứng trên bảng xếp hạng, quả là danh xứng với thực!”.
Mắt người đàn ông áo đen lóe sáng, cũng gật đầu phụ họa.
Nếu những cao thủ vương cấp từng giao đấu với Hắc Bạch Song Sát có mặt ở đây thì chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc. Phải biết rằng, mặc dù Hắc Bạch Song Sát là sát thủ đỉnh cao của La Võng, đẳng cấp còn cao hơn cấp Thiên một bậc, nhưng tính cách của bọn họ lại cao hơn trời.
Cao thủ tầm thường có thể khiến bọn họ nhớ tên đã ít, ngay cả những vương cấp năm xưa bị bọn họ săn giết cũng chưa bao giờ khiến bọn họ đánh giá cao. Vậy mà Diệp Thiên chỉ vừa giao đấu một chiêu, bọn họ đã lên tiếng tán thưởng, với Hắc Bạch Song Sát mà nói chắc chắn là rất hiếm có.
“Vương cấp của trăm năm trước cũng chỉ đến thế mà thôi!”.
Diệp Thiên lại không biểu lộ gì, chỉ hờ hững lắc đầu, giọng điệu khinh thường.
“Ồ?”.
Hắc Bạch Song Sát nhướng mày, không hề nổi giận, nhưng sát ý trong mắt bọn họ lại đậm thêm, gần như trở thành thực thể.
“Lúc Hắc Bạch Song Sát bọn ta thành danh, tổ tiên cậu chắc còn chưa ra đời. Cậu nghĩ mình có được chút thành tích huy hoàng thì có thể so sánh với những nhân vật đỉnh cao ở thời đại bọn ta sao? Nực cười!”.
Người đàn ông áo trắng nói xong, đạp chân xuống, cát vàng trong vòng mấy chục mét dưới chân ông ta lập tức lún xuống thành một dấu chân khổng lồ. Vô số cát vàng cuốn lên trời, được ông ta ngưng tụ ở trước mặt, dần dần xoay tròn mở rộng ra, hóa thành một con rồng chân nguyên ngưng tụ từ gió cát.
Người đàn ông áo đen cũng đồng thời ra tay, hai tay kết ấn trước người, dao động kì lạ lan ra. Trên đỉnh đầu thoáng có khí tức bay lên, khí thế dâng cao.
“Cầm Long Thủ!”.
“Phiên Thiên Ấn!”.
Động tác của hai người gần như thực hiện cùng một lúc, hai tay đẩy về phía trước.
Con rồng gió cát được ngưng tụ bằng chân nguyên lập tức rít gào, uốn lượn cơ thể, hóa thành cự thú chấn động trời, muốn nuốt chửng Diệp Thiên.
Dấu tay còn lại thì dường như có thể trấn áp đất trời, trên đó có chữ Phạn tối nghĩa khó hiểu, mơ hồ có tiếng ngân nga truyền ra.
Lúc hai người còn trẻ, từng tình cờ lấy được tuyệt kĩ đích truyền của Mật Tông bên Tạng, nằm trong bảo tàng của một người giống như tiên nhân của phương Đông đã tọa hóa. Từ đó, bọn họ nghiên cứu tu luyện, cuối cùng dựa vào tuyệt kĩ sát chiêu mà đứng vững gót chân trên vũ đài thế giới.
Nhưng từ một trăm năm trước đến nay, bọn họ săn giết vương cấp chưa bao giờ sử dụng đến tuyệt kĩ võ thuật lấy được từ bảo tàng của tiên nhân. Hơn trăm năm trôi qua, hôm nay bọn họ lại dùng nó để đối phó Diệp Thiên.
“Trò vặt vãnh!”.
Diệp Thiên hấp thu linh khí trong Linh Tuyền Sinh Mệnh, cơ thể và chân nguyên đã thay đổi về chất, mạnh hơn trước kia không biết bao nhiêu lần.
Mặc dù thế tấn công ở trước mắt mạnh mẽ to lớn, nhưng cậu lại không hề lùi lại nửa bước, ngược lại cậu nhấc tay trái lên, tay phải ngưng tụ thành chưởng đao, chậm rãi chém ra.
Mãn Nguyệt Trảm!
Đây là vũ khí tự sáng tạo mà cậu đã nghĩ ra khi đi qua các nơi trên thế giới. Sử dụng Mãn Nguyệt Trảm cần có chân nguyên mạnh mẽ chống đỡ, chưa bước vào siêu phàm thần phẩm thì không đủ tu vi để sử dụng.
Từ khi cậu bước vào cảnh giới chí tôn võ thuật, Mãn Nguyệt Trảm đã được cậu niêm phong cất giữ, chưa từng sử dụng qua. Nhưng hôm nay, cậu bước vào siêu phàm thần phẩm, tu vi vô hạn, cuối cùng cũng sử dụng tuyệt kĩ sát chiêu vương vấn trong đầu cậu đã lâu.
Cậu vạch một tay ra, chưởng đao lướt qua không trung. Mọi người chỉ cảm thấy trước mắt lóe sáng, sau đó, sau lưng Diệp Thiên có ánh sáng lan tràn, giống như một vầng trăng khuyết treo trên đỉnh đầu, lướt qua trời không.
“Vù!”.
Ánh trăng lướt qua bầu trời, một tiếng động nhẹ vang lên. Hai đòn tấn công bỗng nhiên bị chặn lại, một lưỡi đao khí khổng lồ hình bán nguyệt vượt lên, xẻ đôi hai đòn tấn công.
Giữa đất trời, gió mây lại đổi màu.