“Vù!”.
Trong không khí vang lên tiếng động nhẹ, một lưỡi đao hình bán nguyệt màu trắng quét ngang trời. Hai bàn tay chân nguyên với màu sắc khác nhau bị xẻ ngang trên không trung, đứt làm đôi.
Trời vốn trong xanh, nhưng mọi người lại có ảo giác như màn đêm buông xuống, mặt trăng nhô lên, một luồng sáng trắng lướt qua trước mắt.
“Ồ?”.
Hắc Bạch Song Sát đều biến sắc, đạp mạnh chân xuống, đồng thời lùi ra sau.
Bọn họ lùi ra xa mười trượng, lưỡi đao khí hình bán nguyệt ở phía trước cũng kéo dài theo bước chân của bọn họ, đuổi sát hai người.
“Hừ!”.
Người đàn ông áo đen không tiếp tục lùi lại, mà quát lên một tiếng, đánh ra một quyền trước người đàn ông áo trắng.
“Vù vù!”.
Hư không chấn động sau một quyền của ông ta, quyền ấn mang theo ánh sáng đen đánh vào nơi yếu ớt nhất của lưỡi đao khí hình bán nguyệt.
“Keng!’.
Tiếng kim loại va chạm vang lên, đám đông bên dưới cảm giác được sức mạnh to lớn trút xuống, đè cho cát vàng xung quanh lún sâu. Lưỡi đao khí hình bán nguyệt ở trên không trung chỉ hơi dao động dưới một quyền này, không hề tan vỡ mà vẫn cứng chắc, tiếp tục chém đứt đôi quyền ấn chân nguyên kia một lần nữa.
Ánh mắt người đàn ông áo trắng trở nên nghiêm nghị, lúc này ông ta cũng ra tay. Năm ngón tay ông ta khép chặt, nhẹ nhàng chuyển động, liên tục đánh ra ba luồng chỉ phong, giống như phiên bản của Đạn Chỉ Thần Công trong tiểu thuyết võ hiệp, búng vào nơi yếu ớt nhất của lưỡi đao khí hình bán nguyệt.
“Bộp bộp!”.
Vài tiếng động nhẹ vang lên, cuối cùng lưỡi đao khí dài hơn mười trượng cũng tan vỡ, biến mất nơi chân trời.
Cảnh này khiến đám đông bên dưới trợn tròn mắt. Đằng trước Diệp Thiên và Hắc Bạch Song Sát bị lưỡi đao khí hình bán nguyệt chém thành một đường rãnh cát vàng dài gần trăm trượng.
Những người bình thường như Tần Đông Tuyết nhìn thấy mà sững sờ, còn những siêu phàm thần phẩm chỉ cách vương cấp một bước như Phùng Mặc Phong và Tề Thiên Nguyên thì vô cùng ngạc nhiên.
“Đây chính là trận chiến giữa những người mạnh nhất thế giới sao?”.
Đối với bọn họ mà nói, vương cấp là một danh từ đáng mơ ước. Bọn họ nghĩ nát óc, tìm mọi cách để có thể từ siêu phàm thần phẩm tam chuyển thành công, bước vào hàng ngũ vương cấp.
Trước đó, Diệp Thiên và Điển Vinh giao đấu với nhau một quyền. Mặc dù bọn họ đã nhìn ra cảnh giới sức mạnh của cao thủ vương cấp, đã có chút cảm nhận, nhưng dù sao một quyền đó cũng quá ngắn, đâu đặc sắc bằng bây giờ hai bên cùng thể hiện tuyệt chiêu?
Trong lúc Diệp Thiên và Hắc Bạch Song Sát chiến đấu với nhau, bọn họ càng hiểu rõ vương cấp rốt cuộc là thứ gì, vương cấp của trăm năm trước rốt cuộc có sức nặng thế nào ở thế giới ngầm.
Ánh mắt Điển Vinh vô cùng sâu sắc, nghe thấy tiếng lẩm bẩm của hai người họ thì lập tức lắc đầu.
“Diệp Lăng Thiên và Hắc Bạch Song Sát quả thật rất mạnh, nhưng so với những nhân vật mạnh nhất thế giới mà các người nói vẫn còn một khoảng cách nhất định!”.
“Chỉ những cao thủ vương cấp có tên trên bảng xếp hạng vương cấp của trăm năm trước mới được gọi là mạnh nhất thế giới. Tuy Hắc Bạch Song Sát từng làm mưa làm gió ở phương Tây, nhưng lại chưa bước lên bảng xếp hạng vương cấp, bọn họ vẫn không được gọi là mạnh nhất thế giới”.
Phùng Mặc Phong và Tề Thiên Nguyên đồng thời chấn động, vẻ mặt biến đổi liên tục.
“Bây giờ Diệp Lăng Thiên là duy nhất trên bảng xếp hạng vương cấp, cậu ta cũng không được gọi là mạnh nhất thế giới sao?”.
Điển Vinh vẫn lắc đầu: “Bảng xếp hạng vương cấp được công bố ngày nay là do chủ nhân đằng sau trang web Cao thủ quốc tế cố ý làm vậy”.
“Thực lực của Diệp Lăng Thiên muốn chiếm một vị trí trên bảng xếp hạng vương cấp của trăm năm trước thì vẫn phải đợi bàn bạc. Bảng xếp hạng vương cấp bây giờ chỉ là chủ của trang web Cao thủ quốc tế muốn chuyển dời sự chú ý của các cao thủ vương cấp và các nước lớn trên thế giới hiện nay lên Diệp Thiên, do đó mới xếp cậu ta là duy nhất”.
“Phải là những người giống như Long Hoàng năm xưa, hoặc là giáo hoàng của giáo triều, Thẩm phán vương của viện trọng tài mới đủ tư cách xưng là mạnh nhất thế giới. Diệp Lăng Thiên vẫn chưa đủ trình độ!”.
Mặc dù Điển Vinh nói như vậy, nhưng trong mắt ông ta lại vẫn toát ra vẻ cực kì nghiêm trọng. Nhất là khi nhìn thấy Diệp Thiên đánh bại Hắc Bạch Song Sát sau một chiêu, Hắc Bạch Song Sát đánh liên tục mấy chiêu mới có thể phá vỡ lưỡi đao khí hình bán nguyệt, ông ta càng đánh giá cao Diệp Thiên hơn.
Ông ta không khỏi âm thầm suy đoán, nếu lúc nãy mình không đánh cược với Diệp Thiên mà thật sự giao đấu, ông ta có thắng Diệp Thiên được không.
Trên bầu trời, Diệp Thiên chém ra một kiếm, đánh lùi Hắc Bạch Song Sát ra xa mấy chục trượng, có vẻ chiếm ưu thế hơn. Nhưng Điển Vinh không vui mừng gì nhiều, chỉ có những người đến từ thời đại đó mới thật sự hiểu rõ sự đáng sợ của cao thủ thời đại đó.
Hắc Bạch Song Sát có thể tung hoành phương Tây, ngay cả giáo triều và viện trọng tài cũng xem bọn họ như kẻ địch mạnh phải kiêng dè, thủ đoạn và thực lực của bọn họ chắc chắn không chỉ có như vậy.
Trên cao, Diệp Thiên khép hai ngón tay tạo thành kiếm quyết. Nhìn hai bóng người một trắng một đen đang kéo dài khoảng cách với mình, cậu nhếch miệng cười mỉa mai.
“Vương cấp của La Võng chỉ có trình độ thế thôi sao?”.
“Dựa vào năng lực của các ông mà cũng dám động vào người của tôi?”.
Hắc Bạch Song Sát nhìn chằm chằm Diệp Thiên, sát ý trong mắt lại dâng lên. Đặc biệt là một kiếm vừa rồi của Diệp Thiên đồng thời ép lùi hai người họ, khiến hai người xưa nay kiêu ngạo dâng lên cảm giác nhục nhã trong lòng.
“Diệp Lăng Thiên, cậu đúng là thú vị thật đấy!”.
Người đàn ông áo đen liếm môi, khóe miệng cong lên nụ cười khát máu.
“Bọn ta vốn dĩ cho rằng cậu bước lên bảng xếp hạng vương cấp không hề xứng với thực lực, chỉ xem cậu như vãn bối mà đối đãi. Nhưng bây giờ xem ra, bọn ta đã xem thường cậu rồi!”.
“Dựa vào một kiếm vừa rồi của cậu đủ để so sánh với những vương cấp của trăm năm trước, cậu có tư cách được biết tên tôi!”.
“Tôi là tả hộ pháp của La Võng, Alvin Jones!”.
Ông ta dứt lời, người đàn ông áo trắng cũng lớn giọng nói.
“Tôi là hữu hộ pháp của La Võng, Doyle Bird!”.
Hai người bọn họ lên tiếng khiến Điển Vinh ở bên dưới lại dừng ánh mắt.
Năm xưa, ông ta cũng từng giao đấu với hai hộ pháp của La Võng ở Grand Canal. Lúc đó, ông ta và một vị vương cấp phương Đông hợp sức chiến đấu, đánh một ngày một đêm với Hắc Bạch Song Sát, bất phân thắng bại.
Chiến đấu kịch liệt đến cuối cùng, Hắc Bạch Song Sát mới báo tên họ. Ông ta hiểu rõ, khi Hắc Bạch Song Sát báo tên họ đồng nghĩa bọn họ đã công nhận thực lực của người đó.
Trên thế giới hiện nay, người có thể khiến Hắc Bạch Song Sát đối đãi như vậy đều là những nhân vật đỉnh cao, từng hùng cứ thời đại vương cấp một trăm năm trước. Bây giờ, Diệp Thiên đã đứng trên đỉnh kim tự tháp, hưởng thụ cùng một “niềm vinh hạnh” giống như những người đó.
“Các ông không cần lãng phí thời gian giới thiệu, tôi không có hứng thú với tên của các ông!”.
Diệp Thiên lại không có cảm xúc gì, vẻ mặt lạnh nhạt.
“Đối với tôi mà nói, các ông là hai người đã chết. Tôi không cần phải nhớ tên của người chết!”.
Lời nói ngông cuồng vang vọng bầu trời, hai con ngươi mắt của Hắc Bạch Song Sát co lại, sắc mặt hoàn toàn sa sầm.
“Hay cho một Đế Vương Bất Bại Diệp Lăng Thiên, cậu thật sự cho rằng cậu có thể giết bọn ta sao?”.
Hai người nhìn nhau, chỉ một cái liếc mắt, dường như bọn họ có thần giao cách cảm. Lúc ánh mắt chạm nhau, bàn tay đồng thời đẩy ra, chân nguyên của hai người cũng hợp lại thành một ngay lúc này.
Diệp Thiên cảm nhận được khí tức của hai người hợp lại thành một, vẻ mặt lập tức nghiêm nghị.
“Tuyệt kĩ hợp kích?”.