“Động đến người của tôi, chết!”
Diệp Thiên nhấc một tay lên, tung ra một chưởng, đánh bay bàn tay bằng chân nguyên kia. Cậu đứng trước mặt Đàm Băng Băng khiến cô ta cảm thấy vô cùng an tâm. Sự bàng hoàng trên khuôn mặt cũng dần tan bớt.
Trong không trung, hai luồng ánh sáng cũng ngừng lại, đứng đối diện với Diệp Thiên.
Người mặc áo bào đen, giữa ấn đường có xăm một hình đầu lâu, thấp thoáng ánh sáng màu đen, vẻ mặt ngưng tụ sát khí. Mặc dù đứng cách đó tận mười mét nhưng vẫn có thể cảm nhận được sát ý đáng sợ toát ra từ người hắn ta.
Còn người đứng bên cạnh mặc bộ đồ cổ trang màu trắng, thoạt nhìn giống một đạo sĩ phương Đông nhưng lại có khuôn mặt của đám người phương Tây nên trông rất quái dị.
Hai người bọn họ đứng cạnh nhau tự nhiên toát ra một luồng sức mạnh đáng gờm.
Ánh mắt của hai người dọ dừng trên người Diệp Thiên, sau đó cười như không cười, lên tiếng:
“Cậu là Diệp Lăng Thiên?”
Bọn họ chẳng cần suy đoán, còn trẻ như vậy mà có thể dễ dàng hoá giải chiêu của họ, đương nhiên trong giới võ thuật, ngoại trừ Đế Vương Bất Bại của Hoa Hạ, chẳng còn người thứ hai.
Diệp Thiên nhìn lướt qua hai người bọn họ, không trả lời, quay người về phía Đàm Băng Băng, giọng nói có chút quan tâm.
“Cô không sao chứ?”
Khí huyết của Đàm Băng Băng lưu động, lau vết máu ở khoé miệng, lắc lắc đầu.
Vốn dĩ hôm nay cô ta theo sắp xếp của Diệp Thiên, bắt chuyến bay về Hoa Hạ để hộ tống đám người Tề Văn Long. Nhưng trước khi bắt chuyến bay, cô ta đột nhiên bị hai người đàn ông trung niên phương Tây một đen một trắng chặn giết giữa đường, buộc cô ta phải vắt chân lên cổ mà chạy.
Cô ta cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành bộc phát bí pháp tự thân thoát chết, chạy một mạch từ thánh địa Yellen, muốn nhanh chóng tới ốc đảo sa mạc này để tìm sự giúp đỡ của Diệp Thiên.
Đối mặt với hai người này, không có Diệp Thiên, cô ta chỉ là một con cá nằm trên thớt, mặc người xâu xé.
Điển Vinh đứng bên dưới nhìn thấy bộ đôi trắng đen, đồng tử bỗng co lại, tỏ ra kinh sợ, nét mặt đanh lại.
“La Võng, Hắc Bạch Song Sát!”
Ông ta khẽ lẩm bẩm. Nét mặt Phùng Mặc Phong và Tề Thiên Nguyên đứng bên cạnh cũng cứng lại, vẻ mặt thay đổi rõ rệt.
Bốn chữ “Hắc Bạch Song Sát” khiến bọn họ liên tưởng tới một truyền thuyết lâu đời của La Võng.
Cách đây trăm năm, thế giới vương cấp lộng hành, kẻ mạnh phương Tây như mây trên trời, giáo triều và viện trọng tài chia cắt, mỗi bên cát cứ một phương. Dưới sự khống chế của hai thế lực lớn này, La Võng bỗng nổi lên như một dị quân, cạnh tranh với hai thế lực.
Viện trọng tài có mười sau Thẩm phán vương, uy chấn phương Tây. Giáo triều có giáo hoàng, Hội chấp pháp có rất nhiều vương cấp chiếm giữ, thống trị giáo triều. Còn sự vùng lên của La Võng chỉ dựa vào hai người, đó chính là Hắc Bạch Song Sát.
Bọn họ từng giết chết hơn mười vị cao thủ vương cấp ở phương Tây, chưa từng có lịch sử thất bại, chỉ cần ra mặt là có mạng, tỷ lệ thành công là 100%.
Những cao thủ vương cấp này đều là những kẻ mạnh đã có danh tiếng tầm mười năm ở phương Tây, mỗi người đều có những uy danh nhất định trên thế giới, nhưng tất cả bọn họ đều bị bại trận trước hai người này.
Khoảng thời gian đó, vương cấp phương Tây dường như đều rơi vào nguy cơ. Hắc Bạch Song Sát cũng dựa vào chiến tích đáng sợ đó của mình mà khiến thế giới phương Tây hoàn toàn thay đổi. Cái tên La Võng lại lần nữa được các cường quốc để ý, trở thành một tấm gương điển hình trong giới sát thủ.
Chỉ dựa vào mỗi hai người, một thế lực mới được thành lập, thế lực thống trị này đáng sợ đến mức nào chứ? Danh tiếng Hắc Bạch Song Sát hoàn toàn chấn động thế giới!
“Hắc Bạch Song Sát đã ẩn thân hơn trăm năm nay, vậy mà hôm nay xuất hiện ở đây, còn đuổi theo một cô gái trẻ?”
Ánh mắt Phùng Mặc Phong trầm xuống, cảm thấy rất khó tin.
Hai người vương cấp tồn tại trong truyền thuyết này, hiện giờ còn đang sống sờ sờ đứng trước mặt mình, làm sao ông ta có thể giữ bình tĩnh được?
Điển Vinh là một người sống cùng thời đại, đương nhiên biết rất rõ hai người này đại diện cho một cảnh giới sức mạnh đáng sợ đến mức nào.
Nếu như đấu tay đôi, ông ta chẳng thua bất kỳ ai trong hai người, có điều trước nay Hắc Bạch Song Sát luôn đi chung hành động với nhau, vậy nên có chạm trán với Hắc Bạch Song Sát, ông ta cũng không dám nói mình có thể nắm phần thắng, chắc chỉ có thể lựa chọn rút lui.
Đột nhiên, Điển Vinh nhớ tới chuyện xảy ra ở Yellen cách đây không lâu.
Ẩn Giả là sát thủ hàng đầu của La Võng, đứng đầu bảng xếp hạng sát thủ trên thế giới nhưng bị sức mạnh của Diệp Thiên đánh bại. Hành động này không chỉ giáng một đòn mạnh vào giới sát thủ mà còn làm mất sạch mặt mũi của La Võng.
Hắc Bạch Song Sát là người đứng đầu của La Võng, chiếm cứ La Võng hơn trăm năm, hiện giờ bọn họ gặp được Diệp Thiên, chắc chắn sẽ xảy ra một trận đụng độ rất khốc liệt.
Trong không trung, một tay Diệp Thiên đặt lên lưng Đàm Băng Băng, Một luồng phệ thiên huyền khí thông qua kinh mạch, lan ra toàn thân, Đàm Băng Băng chỉ cảm thấy sự ấm áp lan khắp cơ thể, thương thế cũng dần bình phục.
“Chủ nhân, hai người bọn họ là…”
Khi cô ta định lên tiếng giải thích thân thế của hai người này, Diệp Thiên đã nhẹ nhàng xua tay.
“Cô đi trước đi, chuyện ở đây cứ giao cho tôi!”
Đàm Băng Băng nhìn hai người đang lơ lửng giữa không trung, khoé mắt loé lên tia sợ hãi, chỉ dám “ừm” một câu với Diệp Thiên rồi hạ xuống mặt đất.
Diệp Thiên cũng ngẩng đầu, nhìn thẳng Hắc Bạch Song Sát.
“Dám động đến người của tôi, có hỏi tôi chưa?”
Ánh mắt anh lạnh lẽo. Hắc Bạch Song Sát nghe vậy, người mặc áo trắng cười khẩy một tiếng.
“Diệp Lăng Thiên, cách đây không lâu, cậu liên tiếp giết hai đại tướng xếp nhất, nhì của La Võng là Ẩn Giả và Huyết Ma, chúng tôi sớm đã muốn gặp cậu rồi!”
“Bây giờ chúng tôi muốn trừng phạt phản đồ của La Võng, cậu còn dám can thiệp. Cậu thực sự cho rằng vương cấp cao thủ rồi sao?”
Người đàn ông mặc áo bào đen cũng bước về phía trước một bước, đôi đồng tử như mắt rắn trông rất quái dị, nhìn chăm chăm Diệp Thiên, giống như dã thú nhắm trúng con mồi vậy.
“Diệp Lăng Thiên, cậu muốn ra tay giúp đỡ phản đồ của La Võng. Chúng tôi phải trừng phạt phản đồ của tổ chức, phân rõ địch ta!”
“Trên trang mạng những võ giả quốc tế, cậu được công nhận là người đứng đầu bảng xếp hạng vương cấp. Tôi muốn xem xem, người đứng đầu bảng xếp hạng vương cấp 100 năm sau rốt cuộc có bản lĩnh gì!”
“La Võng, không đơn giản như cậu nghĩ đâu!”
Diệp Thiên đứng đối diện với hai người, vẻ mặt bình thản, đưa tay lên:
“Không cần nhiều lời, Đàm Băng Băng vào dưới trướng tôi thì sống chết do tôi quyết, mấy người không có tư cách quyết định!”
“Muốn động vào cô ấy thì cần biết rõ hậu quả phải gánh chịu”.
“Xoẹt!”
Ngay khi Diệp Thiên dứt lời, anh tiến về phía trước, khoé mắt loé sáng, luồng chân nguyên mạnh bạo ngưng tụ trong không trung, tạo thành một khối chân nguyên màu xanh lam, xoáy về phía trước giống như một con cuồng long.
Nét mặt của Hắc Bạch Song Sát đanh lại, người đàn ông mặc áo bào đen bước lên phía trước, sít chặt tay lại, chân nguyên tuôn trào sau lưng, hoá thành một hố đen cuồn cuộn, trực tiếp đụng chạm với khối chân nguyên.
“Đùng!”
Tiếng nổ động trời vang lên, bão cát tứ phía trực tiếp bị sức mạnh đáng sợ này áp chế, đến cả gió cũng như ngừng thổi.
Điển Vinh đứng bên dưới nhìn thấy cảnh này lập tức thở dài một tiếng, lắc đầu
“Diệp Lăng Thiên, muốn một mình đấu song sát!”