Chương 691: Động đến người của tôi, chết!
“Tôi từ chối!”
Diệp Thiên vô cùng dứt khoát, lập tức xua tay.
Mặc dù Điển Vinh nói rất kỹ, phân tích cho cậu vô cùng thấu đáo nhưng Diệp Thiên vẫn không có ý định đồng ý.
“Tại sao?”
Điển Vinh nhíu mày, không hiểu lý do.
“Diệp Đế vương, chắc cậu biết rõ, giữa các quốc gia hiện nay, bao gồm cả thế giới ngầm, giờ cậu đang ở trong một tình cảnh hết sức khó xử”.
“Chẳng ngoa khi nói, toàn thế giới này, cậu nhìn đâu cũng đều là kẻ địch”.
“Đối với các nước lớn hiện nay mà nói, ngoại trừ Hoa Hạ thì cậu chính là mối đe dọa lớn với những quốc gia còn lại, nhất là cuộc chiến ở Trung Đông, cậu đập tan quân đội, một nhát kiếm quét sạch máy bay chiến đấu siêu thanh. Điều này càng khiến những kẻ thống trị của các quốc gia lớn cảm thấy địa vị của mình bị uy hiếp!”
“Đặc biệt là nước bá chủ thế giới như Hợp chúng quốc, chắc chắn bọn họ sẽ không cho phép có người dám ngang nhiên khiêu khích và ảnh hưởng đến bá quyền của mình. Lần tổ chức vây quét quân đội này, mặc dù nhìn vào thì như đám phần tử khủng bố vũ trang, nhưng thân phận thật sự của đám người này, tôi đoán chắc cậu cũng rõ!?”
Diệp Thiên không trả lời, chỉ im lặng lắng nghe, giọng nói trầm thấp của Điển Vinh tiếp tục vang lên: “Trong mắt những nước lớn, cậu là mối đe dọa lớn nhất của họ!”
“Hơn nữa, trong thế giới ngầm, cậu là cái gai trong mắt của rất nhiều ông trùm, bởi vì cậu là người độc tôn bảng xếp hạng sức mạnh thế giới. Thậm chí trên bảng xếp hạng vương cấp vừa mới công bố, cậu cũng là người duy nhất trên bảng đơn”.
“Điều này có nghĩa, cậu chính là người mà các thế lực lớn trên thế giới buộc phải khiêu chiến để thế chỗ. Ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng về cậu, muốn tránh cũng không được!”
Điển Vinh thở dài ảo não.
“Diệp Đế vương, quả thực tu vi của cậu rất mạnh nhưng ít không địch lại nhiều. Người mạnh như Long Hoàng nếu đấu tay đôi thì chắc chắn ông ta chẳng sợ bất kỳ ai trong mười sau thẩm phán vương nhưng nếu tất cả mười sáu người đều lên, vậy ông ta chỉ có thể ẩn thân rút lui thôi”.
“Cậu là người sẽ đứng đầu giới võ thuật của Hoa Hạ. Vương cấp phương Tây, ai ai cũng coi cậu là mục tiêu phải hạ sát. Nếu cậu gia nhập Liên minh Võ thuật, chúng tôi có thể giúp cậu tránh được phần lớn phiền phức”.
Nghe xong, Diệp Thiên bất ngờ cười nhạt một tiếng.
“Ý của ông là, tôi nên gia nhập Liên minh Võ thuật để tìm sự bảo vệ từ các ông?”
Cậu khẽ lắc đầu. ánh mắt vô cùng kiên quyết, tỏ ra vô cùng tự tin.
“Ý tốt của Long Hoàng, tôi xin nhận nhưng tôi vẫn từ chối gia nhập Liên minh Võ thuật”.
“Tôi nắm rõ hoàn cảnh hiện giờ của mình, càng biết rõ địa vị của mình trong mắt các cường quốc và ông trùm thế giới ngầm, có điều, thế đã làm sao?”
“Con người sống trên đời này đều sẽ phải đối mặt với những nguy cơ tiềm ẩn. Nếu vì chút chuyện này mà tôi tìm người cầu cứu, gia nhập liên minh, trốn dưới cái ô bảo hộ của mọi người, vậy thì tôi có khác gì những người bình thường?!”
Cậu bước tới một bước, bóng lưng cậu kéo dài trên bãi cát vàng, ánh nhìn của đám người Tần Đông Tuyết đột nhiên thay đổi, cảm thấy Diệp Thiên như biến thành một người khổng lồ cao ba mét, bóng người rất lớn lướt qua ngay trước mắt bọn họ.
Diệp Thiên đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn thẳng, giọng nói vẫn trầm tĩnh.
“Cho dù là các cường quốc hiện nay hay vương cấp phương Tây, thậm chí là các vương cấp của phương Đông chúng ta”.
“Ai muốn khiêu chiến với tôi thì cứ việc tới, bất kỳ ai muốn tước đi mạng sống của tôi, đáp án của tôi cũng chỉ có một”.
“Nghiền nát mọi thứ!”
Điển Vinh đứng sau lưng Diệp Thiên, đồng tử của ông ta hơi co lại, nhất thời không nói nên lời.
Ông ta bỗng có cảm giác mình đang đối mặt với một lão quái, nhưng lại cũng có cảm giác đang nói chuyện với một đứa nhóc không biết thời thế.
Chỉ một câu “nghiền nát tất cả” đã thể hiện ra toàn bộ sự ngông cuồng của Diệp Thiên.
Mặc dù Điển Vinh rất khâm phục phong thái và cá tính của Diệp Thiên nhưng ông ta vẫn lắc đầu, thở dài bất lực. Ông ta không hề đồng ý với những gì Diệp Thiên nói.
Long Hoàng năm xưa cũng giống với Diệp Thiên hiện giờ. Mặc dù tài năng thiên bẩm không được như Diệp Thiên nhưng cũng đạt đến cảnh giới vương cấp vào năm sáu mươi tuổi, có thể coi là tài năng thiên phú, tung hoành ở Hoa Hạ cũng khiến thế giới ngầm khi ấy chấn động.
Long Hoàng năm xưa cũng ngông cuồng vô cùng, người khác nghe đến đều kinh sợ. Trong mắt ông ta, toà trọng tài và giáo triều đều chẳng là gì cả. Ông ta cũng từng hùng hồn nói rằng muốn một mình chống lại hai thế lực lớn nhất phương Tây, trở thành người đầu tiên trong lịch sử làm điều này.
Có điều, lý tưởng chỉ là lý tưởng, thực tế vẫn là thực tế. Đối mặt với thế lực lớn như viện trọng tài và giáo triều, người cao ngạo như Long Hoàng cũng phải cúi đầu, lựa chọn cách chiêu mộ những người mạnh ở phương Đông để chống lại.
Những gì Diệp Thiên nói hiện giờ giống y hệt Long Hoàng năm đó.
Cảm nhận được sự quyết đoán của Diệp Thiên, Điển Vinh biết mình không thể khuyên được. Ông ta lắc đầu, sau đó thu lại chiếc huy hiệu Liên minh Võ thuật.
“Tuổi trẻ thành danh, nhiệt huyết dâng trào, không ngông cuồng sao gọi là tuổi trẻ chứ? Diệp Đế vương, tôi có thể hiểu được lối suy nghĩ này của cậu!”
“Nếu cậu từ chối gia nhập Liên minh Võ thuật vậy tôi cũng không phí lời nữa, chỉ mong cậu có thể tự bảo trọng, nhất là cẩn thận với toà trọng tài. Tôi với bọn chúng là kẻ thù không đội trời chung với nhau. Theo như cách làm việc của bọn họ thì chắc chắn sẽ không tha cho cậu”.
“Tôi sẽ tạm thời giữ chiếc huy hiệu Liên minh Võ thuật này. Nếu một lúc nào đó cậu thay đổi ý định hãy tới Yến Tử Ô, Hoa Hạ để tìm tôi, đó là đất tổ của Phi Giáp Môn chúng tôi”.
Dứt lời, ông ta nắm tay cáo từ Diệp Thiên.
“Hôm nay xin tới đây thôi, tôi cần vào Thần Linh Mật Tàng để xem xem có kiếm được bảo vật hay bảo khí nào để tăng tu vi không!”
Diệp Thiên cũng nắm tay đáp lễ, khẽ gật đầu.
“Mời!”
Ngay lúc này, ánh mắt của hai người bỗng dừng lại, cùng nhau nhìn về phía chân trời.
Bọn họ trông thấy một bóng dáng xinh đẹp lướt nhanh trên bầu trời, xuyên qua không trung với tốc độ 100m/s, cơ thể toát lên huyết khí.
Những người khác cũng đưa mắt nhìn theo hai người bọn họ, nhìn thấy cảnh tượng này, ai nấy cũng ngớ người.
Cách bóng người đó khoảng 100 mét, hai vệt sáng cũng bám theo như hình với bóng, không nhanh không chậm, cứ đi theo sau cô gái, giữ một khoảng cách như nhau.
Diệp Thiên cũng hơi khựng lại, vẻ mặt dần trầm xuống.
Anh đã nhìn rõ người toàn thân đầy huyết khí kia chính là Đàm Băng Băng đã không ở cạnh anh hơn nửa ngày nay.
Lúc này, khoé miệng của Đàm Băng Băng toàn là máu, trên vai thấp thoáng một vết thương rất sâu, hơi thở có phần uể oải hơn so với bình thường, rõ ràng là đã bị thương không nhẹ.
“Chủ nhân, cứu tôi!”
Sắc mặt Đàm Băng Băng tái nhợt, nét mặt tỏ ra vô cùng khiếp sợ, cô ta lao nhanh tới, nhìn thấy Diệp Thiên ở phía dưới thì mừng rỡ cất tiếng, cầu cứu Diệp Thiên.
“Hê hê!”
Lúc cô ta lên tiếng, đằng sau lưng cũng truyền tới một giọng cười quái đản, hai vệt sáng đằng sau lưng Đàm Băng Băng bỗng tăng tốc, một vệt sáng biến thành một gã đàn ông mặc áo bào đen, nhắc một tay lên, hướng về bóng lưng của Đàm Băng Băng.
“Biu!”
Một bàn tay chân nguyên cực lớn khoảng hai mươi trượng ngưng tụ trong không trung, che lấp bầu trời, gói gọn Đàm Băng Băng trong đó, dường như muốn giết chết cô ta.
“Hừ!”
Ngay khoảnh khắc bàn tay lớn đó sắp giáng xuống, một tiếng hừ lạnh tanh ẩn chứa sát ý trùng trùng đột nhiên vang lên trong không trung. Mọi người chỉ nhìn thấy một luồng ánh sáng xanh lam xẹt qua, một bóng người đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt Đàm Băng Băng.
Bóng người này như có thể gánh cả đất trời, cho dù trời đất có sụp đổ cũng có thể một tay trấn áp, đó chính là Diệp Thiên.
Đối mặt với bàn tay chân nguyên to lớn , ánh mắt Diệp Thiên lạnh lùng, quả quyết giơ tay lên đánh ra một chưởng.
“Đoàng!”
Một tiếng động ầm trời vang lên, bão cát xung quanh trực tiếp bị làn sóng khí thổi bay.
Bàn tay nguyên khí cũng theo đó mà tan ra, hoá hư không.
Diệp Thiên đứng chắn trước mặt Đàm Băng Băng, nhìn thẳng về phía hai luồng sáng, ánh mắt lãnh đạm, sát ý dần ngưng tụ.
“Động đến người của tôi, chết!”