Tiếng nói của Điển Vinh vang vọng khắp sa mạc, một từ ‘Liên minh Võ thuật’ khiến cho tất cả mọi người tò mò nhìn lại, vô cùng nghi ngờ.
Ở nơi này không thiếu người có kiến thức rộng rãi, nhưng họ cũng chưa từng nghe đến cái gọi là ‘Liên minh Võ thuật’ này.
Bao gồm cả Diệp Thiên, cậu cũng hơi nhướng mày.
“Liên minh Võ thuật? Đó là cái gì?”
Diệp Thiên lên tiếng hỏi.
Ánh mắt Điển Vinh chợt lóe lên, thản nhiên nói: “Liên minh Võ thuật chính là liên minh võ đạo thành lập tự phát của Hoa Hạ phương Đông chúng ta!”
“Lúc trước phương Tây xâm lược Hoa Hạ, kèm theo đó là liên minh quân đội phương Tây tiến vào Hoa Hạ, còn có rất nhiều võ giả đỉnh cao, bao gồm cả vương cấp, tiến hành từng bước xâm nhập vào khắp mọi miền Hoa Hạ chúng ta, tính toán đánh đổ hoàn toàn quân sự và võ đạo Hoa Hạ!”
“Đa phần các vương cấp phương Tây cầm đầu khi đó đều là thống soái của hai thế lực lớn là viện trọng tài và giáo triều!”
“Vì chống lại can thiệp của võ giả phương Tây đối với giới võ đạo Hoa Hạ, dưới sự kêu gọi của hai người, rất nhiều cao thủ vương cấp của Hoa Hạ đã liên hợp lại với nhau, thành lập liên minh võ đạo của riêng mình, gọi tắt là ‘Liên minh Võ thuật’!”
“Bởi vì Liên minh Võ thuật là do toàn bộ sức mạnh tối cao của giới võ đạo Hoa Hạ liên hợp lại với nhau tạo thành, cho nên có thể chống lại các thế lực đỉnh cao trên thế giới như viện trọng tài và giáo triều!”
Tần Đông Tuyết và rất nhiều vệ sĩ đều nghe mà mơ hồ, chỉ có Phùng Mặc Phong và Tề Thiên Nguyên thay đổi sắc mặt, cũng coi như hiểu được lời ông ta nói.
Lúc đó thế lực phương Tây lớn mạnh, những kẻ xâm lược lại hợp tác với nhau, tùy ý chà đạp tàn phá bừa bãi khắp đất Hoa Hạ, chèn ép Thanh Đình không ngóc đầu lên nổi, chỉ có thể biến thành con rối của cường quốc phương Tây.
Nhưng mặc dù phương Tây xâm chiếm Hoa Hạ, cuối cùng vẫn thiếu một bước, chưa từng thật sự nắm được quyền khống chế Hoa Hạ.
Phần lớn nguyên nhân là bởi vì quân đội khởi nghĩa và khí phách dân tộc mạnh mẽ của Hoa Hạ, mà còn một phần nhỏ nguyên nhân chính là vì có sự tồn tại của Liên minh Võ thuật.
Liên minh Võ thuật ngăn cản các cao thủ phương Tây, điều này khiến cho ý chí chống xâm lược của người dân Hoa Hạ kéo dài không dứt, giống như một ngọn lửa nhỏ có thể bùng lên đốt cháy cả cánh đồng rộng lớn.
Có thể nói, sự tồn tại của Liên minh Võ thuật là sự cản trở cực lớn trong việc xâm chiếm Hoa Hạ của những kẻ thống trị phương Tây, cũng bởi vì có các võ giả đỉnh cao của Hoa Hạ trong Liên minh Võ thuật mà khiến cho tàu chiến đại bác phương Tây điều động đến thất bại tan tác rút quân trở về.
Mặc dù bọn họ cũng thi thoảng nghe được những bí mật liên quan đến giai đoạn lịch sử này, nhưng hôm nay lại là lần đầu tiên bọn họ nghe thấy danh từ ‘Liên minh Võ thuật’ từ trong miệng Điển Vinh.
Sắc mặt Diệp Thiên vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dâng lên kính trọng đối với Liên minh Võ thuật này.
Rõ ràng lúc trước Liên minh Võ thuật đã dốc hết sức lực để bảo vệ giới võ đạo Hoa Hạ, các cao thủ trong đó đều xả thân vì nhân dân, người người nhà nhà đều kính trọng.
“Hai người thành lập ra Liên minh Võ thuật mà ông nói là ai?”
Diệp Thiên im lặng một lát rồi lại hỏi.
Ánh mắt của Điển Vinh khẽ ngừng lại, lúc này mới lên tiếng.
“Một người trong đó là đại sư Trí Đức, chưởng môn tối cao của viện Đạt Ma Thiếu Lâm Hoa Hạ cổ đại!”
“Ồ?”. Ánh mắt Diệp Thiên hơi lóe lên: “Vậy người còn lại kia, ông cũng không cần phải nói nữa!”
“Là Long Hoàng nhỉ?”
Diệp Thiên gần như không cần suy nghĩ đã đoán ra được, muốn thành lập thế lực khổng lồ giống như Liên minh Võ thuật, tất nhiên là cần võ giả tối cao trên đất Hoa Hạ tiến hành kêu gọi, lời kêu gọi này cũng cần có sức mạnh tuyệt đối, khiến cho các vị cao thủ bằng lòng hợp sức với nhau.
Ở Hoa Hạ, người có thể làm chuyện này, ngoại trừ đại sư Trí Đức thì chỉ còn Long Hoàng.
Cũng chỉ có Long Hoàng mới đủ tư cách và bản lĩnh này!
“Quả thật là Long Hoàng!”
Nhắc đến hai chữ ‘Long Hoàng’, trong giọng nói Điển Vinh mang theo sự tôn sùng, điều này cũng khiến Diệp Thiên phải ghé mắt mà nhìn.
Với thực lực tu vi của Điển Vinh, ông ta cũng được coi là một trong những nhân vật hàng đầu trong giới võ giả Hoa Hạ, nhưng dù vậy thì khi đối mặt với Long Hoàng, ông ta vẫn lộ ra biểu cảm tôn trọng và khâm phục, hiển nhiên địa vị của Long Hoàng trong lòng các cao thủ đỉnh cao vượt xa sức tưởng tượng của cậu.
Lần đầu tiên cậu có tò mò cực độ đối với nhân vật truyền kỳ thống trị Hoa Hạ hơn trăm năm này.
“Liên minh Võ thuật là do một tay Long Hoàng và đại sư Trí Đức thành lập, kêu gọi các kỳ nhân cao thủ phương Đông, hòng chống lại thế lực phương Tây!”
“Tấm ‘huy hiệuLiên minh Võ thuật’ này là tự tay Long Hoàng giao cho tôi, nếu có cơ hội gặp được cậu thì mời cậu gia nhập Liên minh Võ thuật!”
“Tôi vốn cho rằng, phải cần một khoảng thời gian nữa mới đến ngày đó, lại không nghĩ sẽ gặp cậu nhanh như vậy!”
Ông ta nói rồi nhấc một cánh tay lên, huy hiệu bị một sức mạnh vô hình nâng lên, bay đến trước người Diệp Thiên.
Diệp Thiên đứng yên tại chỗ, cũng không lập tức đưa tay ra đón.
Cậu nhìn huy hiệu tinh xảo trước mặt, nở nụ cười nhàn nhạt.
“Năm đó các thành viên Liên minh Võ thuật bởi vì vinh nhục của giới võ đạo Hoa Hạ mà liên minh chống lại thế lực phương Tây, về điểm này, trong lòng tôi vô cùng khâm phục!”
“Nhưng muốn tôi gia nhập Liên minh Võ thuật, xin lỗi, tôi từ chối lời mời này!”
Cậu từ chối cực kỳ dứt khoát, không hề dây dưa dài dòng.
“Hả?”. Ánh mắt của Điển Vinh chợt cứng lại, cảm thấy hơi bất ngờ.
“Diệp Đế Vương, mời cậu gia nhập Liên minh Võ thuật có ý nghĩa vô cùng quan trọng!”
“Viện trọng tài đã tuyên bố xé bỏ quy ước vương cấp, lúc này vương cấp các nơi trên thế giới đều đã rục rịch hoạt động trở lại, vương cấp phương Tây cũng điều động toàn bộ lực lượng, thế giới hỗn loạn chỉ là chuyện một sớm một chiều!”
“Nếu như cứ tiếp tục phát triển như vậy, nhất định sẽ lại bùng nổ cuộc chiến vương cấp giống như trăm năm trước, một khi thật sự xảy ra chiến tranh, phương Đông và phương Tây sẽ hoàn toàn đứng ở hai đầu đối lập, cậu là cao thủ phương Đông, chắc chắn những vương cấp phương Tây sẽ không bỏ qua cho cậu!”
“Cậu gia nhập Liên minh Võ thuật, chẳng khác gì có thêm một thân phận nữa, cho dù là những thế lực tối cao của phương Tây như viện trọng tài hay giáo triều muốn dẫn người vây đánh cậu thì cũng phải cân nhắc đến năng lực của Liên minh Võ thuật!”
“Trong Liên minh Võ thuật, bất kỳ người nào gặp nạn, những cao thủ còn lại đều sẽ chạy đến trợ giúp, chuyện này đối với cậu là trăm lợi mà không có hại, vì sao lại từ chối?”
Ý tứ ông ta bày tỏ cũng là ý tứ ban đầu của Long Hoàng.
Diệp Thiên quả thật rất chói mắt, hơn nữa giống như ánh mắt trời gay gắt, không gì sánh được, nhưng cây cao thì đón gió, đây chính là điều mà đám người Long Hoàng lo lắng.
Diệp Thiên là trụ cột vững chắc trong hiện tại và tương lai của giới võ đạo Hoa Hạ, tất cả người dân Hoa Hạ đều cần Diệp Thiên gánh vác, đám người Long Hoàng hiểu rõ điểm này, tất nhiên rất nhiều vương cấp phương Tây cũng hiểu rõ.
Năm đó bởi vì có một Long Hoàng nên mới khiến giới võ đạo phương Đông vốn đang yếu thế có thể xoay chuyển trở mình, bảo vệ phần lớn sức chiến đấu đỉnh cao của phương Đông trong cuộc chiến vương cấp, tạo thành cục diện hai bên đều thiệt hại, cuối cùng đồng thời dừng chiến.
Nếu không phải năm đó có Long Hoàng ra mặt chủ trì toàn cuộc, khống chế toàn bộ thì các võ giả phương Đông đã sớm bị giáo triều và viện trọng tài hợp sức vây đánh, từng người từng người bị đánh giết, vùng đất phương Đông cũng bởi vậy mà rơi vào tay giặc.
Trong cuộc chiến vương cấp trăm năm trước, có thể nói là Long Hoàng dẫn dắt cả một thời đại, mặc dù cuối cùng bị mười sáu thẩm phán vương vây đánh, ép cho ở ẩn nơi núi rừng, nhưng cống hiến của ông ta đối với cuộc chiến vương cấp thì không thể bàn cãi.
Các cao thủ đỉnh cao phương Tây từng có bài học từ trăm năm trước, vì vậy bọn họ sẽ không để phương Đông lại xuất hiện thêm một ‘Long Hoàng’ nữa.
Mà thực lực và tiềm lực Diệp Thiên thể hiện ra bây giờ đã hoàn toàn vượt qua Long Hoàng khi ở cùng độ tuổi, viện trọng tài công khai xé bỏ quy ước vương cấp chính là vì muốn những vương cấp đã ở ẩn kia nhằm vào Diệp Thiên.
Ông ta tin rằng bản thân Diệp Thiên cũng rõ ràng điểm này, vì vậy mới dùng tình cảm để lay động, dùng lý lẽ để đối phương hiểu rõ!
Diệp Thiên nghe xong, sắc mặt không hề thay đổi, giọng nói nhẹ nhàng, thái độ vẫn dứt khoát như vậy.
“Tôi từ chối!”