“Xoẹt!”
Giữa đất trời, tiếng kiếm vang vọng không ngừng, trầm bổng, khiến mặt hồ chấn động dập dềnh.
Hơi thở hàn băng tản ra, lúc này chân nguyên cô gái bắt đầu đạt đến cực hạn, nhiệt độ nơi này gần như trong thoáng chốc đã đến điểm đóng băng, nước hồ đã bắt đầu đóng băng.
“Ồ?”
Ánh mắt Diệp Thiên khẽ động, có chút kinh ngạc.
Lúc trước linh hồn thể điều khiển thân thể cô gái giao đấu với cậu, toàn bộ hàn ý và kiếm ý phóng ra đều không mạnh mẽ thuần tuý như lúc này, nhưng bây giờ bản thân cô gái sử dụng thì uy lực hoàn toàn không cùng một cấp bậc.
Cậu nhìn phía trước chăm chú, nhìn thấy từng hành động của cô gái như mây trôi nước chảy, có dấu vết để lại, cuối cùng cậu cũng bừng tỉnh.
Mặc dù tu vi linh hồn thể kia mạnh nhưng cũng là lần đầu khống chế thân thể cô gái này, có nhiều phần sức mạnh cũng không thông thuộc, không thể kiểm soát trơn tru, lại không cách nào làm được đến mức sử dụng hết trăm phần trăm sức mạnh.
Mà cô gái này lại vô cùng hiểu rõ tu vi và công lực bản thân, đương nhiên cô ta muốn làm gì cũng có thể.
“Vù!”
Hơi thở hàn băng phà xuống, cô gái mở tay, nắm giữ thanh kiếm băng kia, ánh mắt chợt loé tia sáng xanh tựa như tiên tử băng giá.
Kiếm khí mạnh mẽ từ trên trời phóng thẳng xuống, kiếm khí vẫn chưa chém xuống nhưng mặt đất Diệp Thiên đang đứng đã bị chia ra làm hai, cỏ bay tứ tung, khe nứt kéo dài từ dưới chân Diệp Thiên đến mặt hồ phía sau, chắn ngang cả trăm mét.
Mặc dù gió lớn trên đỉnh đầu chèn ép, uy lực như phá được núi, nhưng Diệp Thiên chung quy cũng chỉ có chút vẻ mặt ngạc nhiên mà thôi, không hơn không kém.
Nhìn thấy kiếm quang hạ xuống, quần áo cậu lay động, gió thổi bay phần phật, mà bản thân cậu thì vươn năm ngón tay thon dài ra.
“Keng!”
Tiếng vang chấn động không trung, chỉ nhìn thấy Diệp Thiên hơi mở ngón trỏ và ngón giữa, sau đó cánh tay vừa nhấc lên đã chắn ngang ngay mũi kiếm.
Thanh kiếm băng khổng lồ với kiếm khí dài hơn mười trượng lại mạnh mẽ bị ngăn lại trên đỉnh đầu Diệp Thiên, hai ngón tay tựa như kiềm sắt, giữ chặt mũi kiếm, khiến đòn tấn công của cô ta hoàn toàn tan vỡ, kiếm ý dần biến mất, một tia sáng xanh cuối cùng sót lại cũng dần tan biến.
Từ đầu đến cuối Diệp Thiên chưa từng lùi một bước, cũng không hề đề phòng gì, chỉ vỏn vẹn dùng hai ngón tay mà khống chế toàn bộ cục diện.
“Sao… Có thể?”
Cô gái ở giữa không trung, chân đạp hoa sen băng, vẻ mặt thay đổi, vô cùng hoảng sợ.
Sở dĩ cô ta đề nghị để Diệp Thiên đỡ một kiếm của cô ta là vì để xác minh thực lực tu vi của Diệp Thiên một lần nữa, cô ta biết, Diệp Thiên có thể đỡ được đòn tấn công của cô ta nhưng lại không ngờ cậu có thể sẽ đỡ được một cách nhẹ nhàng thoải mái như vậy, chỉ dùng hai ngón tay đã phá vỡ kiếm khí hàn băng mà cô ta đã khổ tu hai mươi năm.
“Đây chính là một kiếm toàn lực của cô?”
Diệp Thiên ngước nhìn, khoé miệng khẽ nhếch châm chọc.
Trong lúc cậu nói, hai ngón tay đột nhiên dùng lực, tai chỉ nghe thấy tiếng vang lanh lảnh, thanh kiếm hàn băng lập tức tan vỡ, bị Diệp Thiên dùng hai ngón tay bóp nát.
Mũi kiếm rơi xuống, biến thành vô số vụn băng biến mất, thân hình cô gái cũng run rẩy, liên tục lùi về sau mười bước, lùi thẳng ra ngoài cách Diệp Thiên khoảng mười trượng, ánh mắt chợt thay đổi.
“Thế tục này thật sự có nhân vật thiên tài như vậy tồn tại sao?”
“Rất nhiều trưởng lão tiền bối đã từng nói thiên tài thế tục không đáng quan tâm, không thể so sánh với tuấn kiệt thiên kiêu trong thế giới nhỏ, nhưng hôm nay xem ra đây chẳng qua chỉ là lời phiến diện mà thôi!”
“Thế tục cũng có thiên tài tuyệt thế khiến nhiều tuấn kiệt thiên kiêu của thế giới nhỏ e sợ!”
Qua một lúc lâu cô gái mới định thần lại, ánh mắt u ám, nhìn Diệp Thiên chưa từng dịch chuyển nửa bước.
“Tôi đã đỡ được một kiếm của cô rồi, hai người chúng ta đã tính toán xong, còn dám cản tôi nữa thì tôi sẽ không nương tay đâu!”
Diệp Thiên rút tay về, chắp tay đi về phía trước, giọng điệu trước sau như một đều lạnh nhạt.
Lần này, cô gái không hề cản bước Diệp Thiên, cô ta trầm ngâm vài giây,đột nhiên nhoẻn miệng cười, giọng điệu trở nên mềm mại vô cùng.
“Anh nói thì giữ lời, không tính toán dây dưa chuyện này nữa!”
“Nhưng tôi muốn biết tên của anh!”
Diệp Thiên chẳng buồn quay đầu, chân cũng không dừng, chỉ có giọng nói vang vọng.
“Diệp Thiên!”
Cô gái thấp giọng lầm bầm, nhắc lại tên Diệp Thiên, gương mặt chợt tươi cười ngọt ngào.
“Tên này tôi sẽ nhớ thật kỹ!”
“Tên của tôi là Yến Khinh Vũ, Diệp Thiên, tôi tin chắc chúng tôi sẽ gặp lại nhanh thôi!”
Diệp Thiên nghe thấy vậy, ánh mắt khẽ dao động, nhưng cuối cùng cũng không mở lời hỏi, đi thẳng ra ngoài ốc đảo.
Bên ngoài ốc đảo, nhóm người vẫn chưa hề rời đi, Tần Đông Tuyết dẫn theo mười vệ sĩ vẫn ở lại chỗ cũ, không ngừng nhìn vào bên trong.
Tần Đông Tuyết cả người phong trần, cuối cùng không còn nhẫn nại, nói với Lâm Tường.
“Chú Tường, chú có thể xin ý kiến vị tiền bối kia, để ông ấy châm chước một chút, cho chúng ta đi vào không?”
Cô ta thấp giọng nói thầm với Lâm Tường, Lâm Tường nghe vậy vẻ mặt có chút khó xử.
“Đông Tuyết!”. Ông ta thở dài một tiếng, bất đắc dĩ lắc đầu: “Chuyện này, tôi sợ là cũng lực bất tòng tâm, tình hình vừa nãy cô cũng chính mắt nhìn thấy, Diệp Đế vương và sư gia tôi đánh cược, sư gia tôi đã tự nguyện nhận thua!”
“Võ giả nhất mạch, lời ra phải giữ, huống hồ là Diệp Đế vương và sư gia tôi cũng là cấp bậc vương cấp đương thời như vậy, lời bọn họ thậm chí còn nặng hơn thánh chỉ hoàng đế thời cổ đại, ai dám làm trái chứ?”
“Chuyện này thật sự tôi không giúp được!”
Đùa sao, Điển Vinh chính là vương cấp trăm năm trước, là cao thủ đã trải qua trận chiến vương cấp năm đó, địa vị được tôn kính đến nhường nào, mà Diệp Thiên lại chính là thần sống đương thời, một mình quét sạch quân đội, địa vị cũng không hề kém Điển Vinh.
Hai người đã nhất trí, không cho phép người khác tiến vào ốc đảo, Điển Vinh còn đích thân ra mặt, mặc dù ông ta xếp hạng trên Hoa Bảng nhưng đối mặt với nhân vật như vậy, căn bản đến quyền được nói cũng chẳng có, ngay cả sư tôn Phùng Mặc Phong cũng chỉ có thể im lặng đứng bên cạnh, thì sao ông ta dám tiến lên quấy rầy Điển Vinh chứ?
Lúc nãy Diệp Thiên chỉ là tuỳ ý đánh ra một chiêu đã khiến người thừa kế thứ nhất của nhà họ Hoàng ở Đảo Kho Báu là Hoàng Hàm Vũ chết ngay tại chỗ, nếu lúc này ai dám làm trái nguyện vọng của cậu mà đi vào ốc đảo, ông ta chắc chắn Diệp Thiên sẽ đánh chết người bước vào ốc đảo đó.
Đây chính là sự ngang tàng và uy lực của thần sống đương thời, không thể mạo phạm!
Tần Đông Tuyết khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, mặc dù trong lòng vẫn còn sợ hãi chuyện vừa nãy đối phương giết chết Hoàng Hàm Vũ, nhưng vẫn có chút không cam tâm.
“Chẳng lẽ Diệp Lăng Thiên thật sự có thể một tay che trời? Ốc đảo diện tích lớn như vậy, cho dù chúng ta đi vào, anh ta cũng chưa chắc biết được?”
“Có phải chúng ta cẩn thận quá rồi không?”
Lâm Tường nghe vậy, vẻ mặt chỉ cười khổ, ông ta đang muốn giải thích thì một giọng nói chợt truyền đến từ ốc đảo.
“Tôi đã nói, ngoài tôi ra ai cũng không được phép vào ốc đảo, cô cho rằng đi vào thì tôi không phát hiện sao? Đúng là suy nghĩ nực cười!”
“Nếu cô thật sự có gan vậy thì đưa người vào thử xem?”
Đôi mắt Tần Đông Tuyết cứng đờ, những người khác cũng chợt biến sắc, phía trước, một bóng người từ trong rừng đi ra, chính là Diệp Thiên!
Diệp Thiên chắp tay đi về phía trước, ra đến bên ngoài ốc đảo, lúc này Điển Vinh cũng nhìn về phía cậu.
“Xem ra Diệp Đế vương cũng thu hoạch được không ít ở nơi thần linh mật tàng này!”
Ông ta là vương cấp chân chính, đương nhiên cảm nhận được hơi thở của Diệp Thiên đã lớn mạnh hơn trước.
“Xem như không tệ!”
Diệp Thiên không hề phủ nhận, chỉ lạnh nhạt gật đầu.
“Nơi thần linh mật tàng này, thứ tôi muốn tôi đã có được rồi, ông muốn đi vào tìm báu vật thì xin mời!”
Diệp Thiên nói xong thì định quay về xe việt dã, trở về Yellen.
Cậu vừa bước một bước Điển Vinh đột nhiên lên tiếng.
“Diệp Đế vương xin dừng bước!”
Diệp Thiên quay đầu nhìn, ánh mắt Điển Vinh có chút nghiêm trọng, giọng điệu trầm thấp.
“Trước đó không lâu, tôi vừa nhận được tin tức chính xác, viện trọng tài đứng đầu giới võ đạo phương Tây đã tuyên bố khắp nơi, xé bỏ quy ước vương cấp!”
“Vì chuyện này mà “Liên minh Võ thuật” Hoa Hạ cũng sắp tái xuất thế gian rồi!”
“Diệp Đế vương là võ giả Hoa Hạ, lẽ ra nên trở thành một phần tử của “Liên minh Võ thuật”, lời này của tôi là truyền lại từ lời Long Hoàng!”
Ông ta đưa tay vào trong ngực lấy ra một huy hiệu tinh xảo, bên trên là hình lá phong, giống như một vương miện, trên đỉnh vương miện có một chữ “Võ” được khắc thủ công.
“Đây là huy hiệu “Liên minh Võ thuật”, tôi thay mặt “Liên minh Võ thuật”, mời Diệp Đế vương gia nhập!”