Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Cao Thủ Tu Chân
  2. Chương 673: Một đòn chém thẳng
Prev
Next

Quên mật khẩu?

“Người trẻ, cậu có biết câu họa từ miệng mà ra không?”

Lâm Tường nhìn chăm chăm Diệp Thiên với ánh mặt lạnh lùng.

Trước đó, ông ta thấy Diệp Thiên đưa Tần Đông Tuyết trở về, cứu Tần Đông Tuyết nên khá có thiện cảm với Diệp Thiên. Vậy nên khi Hoàng Hàm Vũ định làm khó thì ông ta mới đứng ra nói giúp cậu, và cũng là vì muốn hòa hoãn chuyện này.

Nào ngờ, Diệp Thiên không những không biết điều lại còn nói trước mặt bao nhiêu người rằng ông ta không đủ tư cách.

Ông ta đường đường là một vị chí tôn võ thuật, là một trong những nhân vật hàng đầu xếp trong bảng sức mạnh Hoa Hạ, có uy danh lừng lẫy trong giới võ thuật vậy mà lại bị một tên nhóc khinh thường. Nên đến cả ông ta cũng cảm thấy hoang đường.

Diệp Thiên chưa bao giờ coi ông ta ra gì. Cậu chỉ khẽ cười khinh miệt.

“Một hậu kỳ chí tôn như ông còn không xếp được vào top 10 trong bảng sức mạnh Hoa Hạ, còn trở thành vệ sĩ chuyên nghiệp cho gia tộc khác, làm mất thể diện của giới võ thuật. Dựa vào ông mà cũng dám nói càn trước mặt tôi sao?”

“Dạy tôi cách làm, ông đủ tư cách không?”

Những người xung quanh đều cảm thấy câu nói của Diệp Thiên quá ngông cuồng, đúng là không coi ai ra gì. Chỉ có Lâm Tường là khựng người, biểu cảm hơi kinh ngạc.

Ông ta đúng là hậu kỳ chí tôn, điều này là đúng nhưng ông ta không thể tưởng tượng được tại sao Diệp Thiên lại nhìn là có thể biết được tu vi của ông ta chứ?

“Cậu là ai?”

Lâm Tường bỗng cảm thấy kinh ngạc, nhìn chăm chăm Diệp Thiên. Ông ta nhận thức được rằng người thanh niên trước mặt này không hề đơn giản.

Diệp Thiên không trả lời ngay, chỉ khẽ ngước nhìn lên bầu trời.

Khi Lâm Tường đang nghi ngờ thì bỗng nghe thấy một âm thanh chói tai xé không khí vọng tới.

Ông ta quay lại nhìn thì thấy hai bóng hình từ xa lướt tới với tốc độ cực nhanh giống như là hai chiếc siêu xe đang lao thẳng tới ốc đảo phía trước vậy.

Tần Đông Tuyết, Hoàng Hàm Vũ cũng quay qua nhìn và khựng người.

Hai bóng hình một xanh một đen dừng giữa không trung, chân lơ lửng. Đó là hai người đàn ông trông khá hiền từ, không khác gì thần tiên đại lục, cốt cách phi làm, ngạo nghễ đứng giữa trần gian.

Cảnh tượng đó nào họ có được nhìn thấy bao giờ. Nhất thời, bất luận là Tần Đông Tuyết hay là Hoàng Hàm Vũ tung hoàng khắp đảo Kho Báu thì cũng đều đứng ngây ra.

Nhìn thấy hai người đó, Lâm Tường giật mình, sau đó để lộ ra vẻ vui mừng, đi tới trước mặt quỳ xuống trước hai người họ.

“Đệ tử yết kiến sư tôn, sư thúc!”

Những người khác đều nhìn chăm chăm Lâm Tường với vẻ kinh hãi.

Hai người mới tới này là sư tôn và sư thúc của Lâm Tường sao?

Lâm Đông Tuyết khẽ dao động đôi mắt với vẻ thất kinh.

Lâm Tường, vô địch khắp đảo Kho Báu, dùng nắm đấm đánh bại thiên hạ, trở thành nhân vật được người người kính trọng.

Cô ấy từng tận mắt chứng kiến, Lâm Tường dùng tay không, trong phạm vi hơn chục mét dùng một đấm đấm bay một cái chuông ra xa hơn ba mét. Dùng một tay nâng cả một chiếc xe hàng tấn, thật sự là một cao thủ võ lâm bước ra từ phim truyền hình.

Vậy mà hai người đàn ông đứng giữa không trung này lại càng kinh hồn hơn. Không thể miêu tả được. Nếu như Lâm Tường trước đó không chào hỏi trước thì có lẽ giờ này cô ấy cũng quỳ xuống thật rồi.

Hai người đứng giữa không trung gật đầu với Lâm Tường để ông ta đứng dậy. Sau đó hai người nhìn về phía sâu trong ốc đảo với đôi mắt ánh lên vui mừng.

“Linh khí dồi dào quá, quả nhiên là bảo địa!”

Người đàn ông mặc áo màu lam với ánh mắt sâu thẳm cảm thán.

“Đúng là như vậy, nếu như không phải trước đó có người tình cờ đi qua đây đưa thông tin thì ai mà ngờ ở vùng sa mạc Trung Đông lại có một nơi cất giấu thần linh mật tàng của phương Tây chứ!”

Người mặc áo đen bên cạnh cũng gật đầu với vẻ mừng rỡ.

Bọn họ cũng vì nhận được tin tức của Lâm Tường. Nghe nói có khả năng có Linh Tuyền Sinh Mệnh tồn tại nên mới không quản ngàn dặm xa xôi tới đây. Nếu không thì sao những lão quái không xuất thế của thế giới lại đều tập trung ở đây chứ?

“Thưa cô, hai người này chưởng môn và trưởng lão của Phi Giáp Môn, là sư tôn và sư thúc của tôi, cô mau đi bái kiến họ!”

Lâm Tường ra hiệu cho Tần Đông Tuyết. Tần Đông Tuyết lập tức cúi người, nói với hai người trên không trung bằng vẻ tôn kính: “Tần Đông Tuyết bái kiến hai vị tiền bối!”

“Tần Đông Tuyết sao?”

Hai người đều nhìn cô ấy. Người mặc đồ màu xanh lên tiếng: “Khí tức của cô khá giống với khí tức của nhóc Tần Phong. Xem ra cô là cháu của Tần Phong nhỉ!”

“Tính ra, lần cuối cùng tôi gặp ông ta đã là năm mươi năm trước rồi. Lúc đó, ông ta chỉ là một người mới nổi ở đảo Kho Báu này. Chớp mắt đã có cháu đứng đây rồi. Năm mươi năm thật chẳng khác gì cái búng tay!”

Nghe người đàn ông mặc đồ màu lam nói vậy thì Tần Đông Tuyết càng cảm thấy kinh hoàng hơn.

Tần Phong chính là ông nội của cô. Giờ ông nội cô đã gần 70 tuổi, còn hai người này lại gọi ông ấy là nhóc, thêm vào đó còn nói lần gặp trước là vào 50 năm trước, thì sao không khiến cô ấy kinh hoàng cho được?

Cô càng kinh hoàng thì giọng điệu càng thấp hơn.

“Tiền bối quen ông nội Đông Tuyết, cầu xin tiền bối tỏ lòng thương, giúp ông nội tìm được nước suối thần kỳ kéo dài tuổi thọ, Tần Đông Tuyết cảm kích vô cùng!”

Cô ấy nói xong bèn quỳ xuống với vẻ cầu khẩn.

“Cô nhóc này, đứng dậy đi!”

“Tần Phong với Phi Môn Giáp cũng có chút qua lại, chúng tôi đã tới đây rồi thì đương nhiên sẽ không để tên nhóc Tần Phong chết không cam tâm như vậy đâu!”

“Mọi người đi cùng chúng tôi vào trong. Nước suối mà Tần Phong cần chính là ở trong ốc đảo này!”

“Nhưng nhớ kỹ sau khi lấy được nước suối thì lập tức rời đi ngay, không được tiết lộ bí mật ở đây ra bên ngoài, nếu không sẽ bị giết, hiểu chưa?”

Người đàn ông mặc đồ màu lam dứt lời, một luồng sát ý ập tới, khiến cho đám vệ sĩ trong quân đội đã về hưu nhiều năm phải run rẩy. Tần Đông Tuyết và Hoàng Hàm Vũ cũng trắng bệch mặt, vội vàng gật đầu đồng ý.

Hai người đáp xuống đất, đi qua Diệp Thiên chẳng buồn nhìn cậu giống như coi cậu như con sâu cái kiến vậy. Họ cứ thế đi về phía trước.

“Tường Nhi, dẫn người đi. Ốc đảo này nguy hiểm bốn phía, chỉ có ở xung quanh chúng tôi thì mới có thể bảo đảm sự an toàn cho mọi người!”

Người đàn ông mặc đồ màu lam dặn dò Lâm Tường. Lâm Tường lập tức gật đầu, sắp xếp mấy người Tần Đông Tuyết đi theo sau và chuẩn bị tiến vào ốc đảo.

Diệp Thiên trong nháy mắt trở thành một nhóm riêng, không ai thèm để ý tới cậu. Tần Đông Tuyết cũng chỉ nhìn cậu một cái rồi lập tức quay đầu đi, không muốn có bất kỳ dây dưa nào với cậu nữa.

Người con gái xuất thân từ gia tộc thương nhân vốn lạnh lùng và luôn coi lợi ích là hàng đầu.

Trước đó Diệp Thiên có ích với cô ấy nên đương nhiên cần phải nịnh nọt, khẩn cầu. Giờ có hai vị siêu phàm này có mặt, đồng ý đưa cô tìm nước suối thì đương nhiên cô sẽ không nói với Diệp Thiên thêm nửa lời nào nữa.

Hai người đi trước dẫn đường, vừa bước vào khu vực ốc đảo thì Diệp Thiên đột nhiên lên tiếng.

“Đứng lại!”

Hai người kia lập tức dừng bước, quay lại nhìn Diệp Thiên với vẻ lạnh lùng.

Lâm Tường thấy vậy thì co đồng tử với tối sầm mặt.

“Người trẻ, tôi không biết cậu là ai hay là cậu có mối quan hệ với giới võ thuật như thế nào, trong nhà có cao nhân hành tẩu thế giới như thế nào nhưng ở đây không phải là nơi mà cậu có thể hỗn xược được!”

“Sự vô lễ trước đó tôi có thể không tính toán, nhưng hai người này là sư tôn và sư thúc của tôi, là những nhân vật hàng đầu của Phi Giáp Môn, những người thuộc cảnh giới siêu phàm thần phẩm hàng đầu thế giới!”

“Nếu cậu có hiểu biết về giới võ thì cũng biết siêu phàm thần phẩm là cái gì. Lẽ nào cậu vẫn muốn ngăn bọn tôi sao?”

Diệp Thiên với ánh mắt lạnh lùng nhếch miệng cười.

“Siêu phàm thần phẩm à?”

Một giây sau cậu phất tay, một chưởng đao chém ra.

“Ầm ầm!”

Âm thanh nặng nề vang lên, chỉ thấy một cái rãnh hiện ra, ngăn cách đám đông và ốc đảo giống như cú chém của ông trời!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

to-tinh-giao-hoa-he-thong-ban-thuong-trai-chan-dong
Tỏ Tình Giáo Hoa, Hệ Thống Ban Thưởng Trái Chấn Động
Tháng 10 25, 2025
de-nguoi-di-vong-quanh-the-gioi-khong-co-de-nguoi-bat-nguoi-nho-long-de.jpg
Để Ngươi Đi Vòng Quanh Thế Giới, Không Có Để Ngươi Bắt Người Nhổ Lông Dê
Tháng 5 14, 2025
Vô Địch Sức Chiến Đấu Hệ Thống
Tháng 4 29, 2026
Nhân Gian Tối Đắc Ý
Tháng 4 30, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP