“Lời của tôi là quy định”
Diệp Thiên vừa dứt lời thì đám đông sững sờ. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu.
Lời của tôi, là quy định!
Một câu nói đơn giản như vậy nhưng lại mang sự cuồng ngạo và bá đạo khó có thể miêu tả được.
Sau sự trầm mặc, Hoàng Hàm Vũ cười lớn.
“Ha ha, anh nói cái gì? Lời của anh là quy định sao? Vậy thì lời của tôi là thánh chỉ rồi. Anh tưởng anh là ai? Nói gì thì là đó chắc!”
“Tôi thấy anh ở trong sa mạc này lái xe lâu quá nên đâm ra ngu ngốc rồi!”
Tần Đông Tuyết khẽ dao động đôi mắt và cũng cảm thấy bất ngờ. Cô ấy không ngờ Diệp Thiên lại nói ra những lời như vậy.
Đối diện với sự chế giễu của Hoàng Hàm Vũ, Diệp Thiên không buồn quan tâm chỉ nhìn Tần Đông Tuyết.
“Cô vẫn còn ba giây để suy nghĩ!”
Tần Đông Tuyết đối diện với ánh mắt của Diệp Thiên thì khẽ biến sắc. Chuyện này, theo lý mà nói là do thái độ của Hoàng Hàm Vũ quá đáng quá. Không thuận với ý của Diệp Thiên. Thế nhưng nhà họ Tần và nhà họ Hoàng có mối quan hệ tốt, hơn nữa cô ấy lại là châu báu của nhà họ Tần. Lần này Hoàng Hàm Vũ còn không ngại nghìn dặm xa xôi cùng cô tới vùng sa mạc Trung Đông, sao cô ấy có thể để Hoàng Hàm Vũ rời đi được.
Cô ấy nhìn Diệp Thiên và nói với vẻ âm trầm: “Diệp Thiên, hay là thế này. Anh cứu tôi, tôi hết sức cảm kích, thù lao mà tôi hứa với anh, chắc chắn sẽ không thiếu. Chuyện vừa rồi, coi như là sự cố, đừng để bụng được không?
Diệp Thiên điềm nhiên, chỉ nhìn Tần Đông Tuyết. Ba giây sau cậu gật đầu.
“Ba giây đã trôi qua!”
Cậu cho tay vào túi, liếc nhìn đám đông.
“Tìm báu vật tới đây kết thúc!”
“Những thứ ở đây, mỗi một món đều không liên quan tới mọi người! Mọi người về đi!”
Cậu chỉ về phía Tần Đông Tuyết, lạnh lùng nói: “Bao gồm cả cô!”
Sự độc tôn của Diệp Thiên dường như đã kiểm soát toàn bộ hiện trường. Hoàng Hàm Vũ cảm thấy khó chịu.
Cậu ta bước lên trước, lướt qua Tần Đông Tuyết và chỉ về phía Diệp Thiên.
“Nhóc, có phải cậu tưởng là tôi thật sự không dám động vào cậu? Cảm thấy tôi trước mặt cậu chỉ là nói đùa?”
Cậu ta mặc kệ, phất tay với ba kẻ lực lưỡng sau lưng mình.
“Ba người, vứt tên nhóc này vào trong sa mạc cho tôi. Có chuyện gì thì tôi sẽ chịu trách nhiệm!”
Ba người đàn ông lực lưỡng được thuê để làm việc. Nghe mệnh lệnh của Hoàng Hàm Vũ, bọn họ không hề do dự bèn lao về phía Diệp Thiên.
Tần Đông Tuyết thấy vậy định lên tiếng ngăn lại nhưng Hoàng Hàm Vũ đã lùi về phía cô ấy, giữ cô ấy lại và nói nhỏ.
“Đúng là tên nhóc này cứu Đông Tuyết nhưng cái thái độ đó nên sớm bị giáo huấn cho một trận rồi mới phải. Đừng lo lắng, chỉ là dọa anh ta thôi, dạy dỗ chút xíu!”
Tần Đông Tuyết tỏ ra do dự, cũng nghĩ tới những việc lúc nãy thì cảm thấy Diệp Thiên hơi quá đáng. Khi cô ấy còn chần chừ thì ba người đàn ông lực lưỡng đã đứng trước mặt Diệp Thiên và chuẩn bị ra tay.
“Dừng tay!”
Đúng lúc này, Lâm Tường nãy giờ im lặng đã lên tiếng.
Giọng nói Lâm Tường vừa vang lên thì tất cả mọi người đều dừng tay. Đối với đại tông sư quyền pháp hiển hách của Đảo Kho Báu này thì không ai dám làm trái. Cho dù Hoàng Hàm Vũ và Tần Đông Tuyết thì cũng quay qua nhìn.
Lâm Tường chắp tay say lưng với cốt cách của cao nhân. Ông ta trừng mắt với ba người đàn ông kia và nói: “Vị này đã cứu cô cả, là ân nhận của nhà họ Tần, ra tay với ân nhân là đại bất kính!”
Ba người đàn ông nghe xong thì lùi lại, Lâm Tường nhìn về phía Diệp Thiên.
“Người anh em, cậu Hoàng trước giờ tính cách luôn như vậy. Vừa rồi cũng là đùa chút thôi!”
“Cậu nói toàn bộ chúng tôi quay về, tôi cũng biết chỉ là câu nói lúc tức giận nhất thời. Thế này đi, nghe tôi một câu, nể tôi một chút, nhượng bộ một bước nhé!”
“Phiền cậu ở đây đợi chúng tôi ra. Sau khi lấy được đồ, sẽ thuê chiếc xe việt dã của cậu cùng đi, thù lao và lợi lạc chắc chắn sẽ khiến cậu hài lòng!”
Ông ta nói chuyện chỉn chu và khá thành khẩn, thế nhưng giọng điệu lại giống như đang sắp xếp và yêu cầu Diệp Thiên phải làm theo sự sắp xếp đó.
Ông ta nói xong, lập tức quay về phía Hoàng Hàm Vũ.
“Cậu Hoàng, chuyện này đến đây thôi. Cùng trong sa mặc, mọi người nên giúp đỡ lẫn nhau. Lúc này xảy ra xung đột không phải là hành động thông minh đâu!”
“Nếu cậu có ý gì thì sau khi rời khỏi xa mạc này, Lâm mỗ tôi sẽ không tham dự vào, thế nào?”
Mặc dù Hoàng Hàm Vũ rất ngông cuồng, chẳng phải kiêng dè gì khi ở đảo này nhưng từ nhỏ cậu ta đã nghe qua uy danh của Lâm Tường.
Dù Lâm Tường làm việc cho nhà họ Tần, bề ngoài là vệ sĩ thân cận của ông cụ Tần nhưng thực ra địa vị cực cao, không hề thấp hơn cả ông cụ và đây là người bạn tốt của ông cụ Tần.
Cũng là do nhận được ân huệ của ông cụ Tần lúc còn trẻ nên mới làm việc cho nhà họ Tần mười năm, trở thành vệ sĩ bảo vệ sự an toàn cho ông cụ.
Khắp Đảo Kho Báu này, địa vị của Lâm Tường không hề thấp hơn các gia chủ danh gia vọng tộc khác. Hoàng Hàm Vũ từng nghe nói, Lâm Tường là chí tôn võ đạo gì đó, không lâu trước đó còn được xếp vào bảng xếp hạng của Hoa Hạ ở vị trí 20. Địa vị được tôn kính tới mức nào chứ.
Dù ông nội cậu ta ở đây thì cũng phải gọi Lâm Tường một tiếng ông Lâm thì sao cậu ta dám tạo phản?
Nghe Lâm Tường nói vậy, cậu ta lập tức gật đầu: “Ông Lâm nói phải, tôi nghe lời ông!”
Thấy Lâm Tường ra mặt, Tần Đông Tuyết thở phào. Cô ấy vốn tưởng mọi chuyện sẽ dừng lại ở đó, nào ngờ, Diệp Thiên một lần nữa lên tiếng.
“Nể mặt ông?”
Diệp Thiên nhếch miệng khinh thường, nhìn thẳng Lâm Tường: “Dựa vào ông mà đủ tư cách bắt tôi phải nể mặt?”
Nghe thấy vậy biểu cảm vốn bình thường của Lâm Tường trở nên biến đổi.
Mấy người Tần Đông Tuyết và Hoàng Hàm Vũ cũng tái mặt vì kinh ngạc.
Diệp Thiên đột nhiên lại nói, Lâm Tường không xứng để cậu nể mặt! Đây là Lâm tiên sinh uy danh của Đảo Kho Báu đấy!
Là người quản lý cao nhất của đảo này, nên ai cũng tỏ ra kính trọng. Mấy gia chủ, trưởng tộc của gia tộc lớp cũng tỏ ra ngang hàng. Tới chín phần giới thượng lựu khi tổ chức tiệc hội đều cảm thấy vinh hạnh khi mời được Lâm Tường tới dự.
Vậy mà giờ đây, một thanh niên hai mươi tuổi lại tỏ ra bất kính với Lâm Tường như vậy. Còn nói Lâm Tường không đủ tư cách khiến cậu nể mặt. Điều này khiến họ cảm thấy Diệp Thiên điên thật rồi.
“Tên này đúng là một tên ngốc!”
Hoàng Hàm Vũ suýt nữa bật cười. Cậu ta vốn định làm khó Diệp Thiên nhưng Lâm Tường đã lên tiếng nên cũng đành thôi.
Giờ đây, Diệp Thiên dám đối chất với Lâm Tường, nói Lâm Tường không đủ tư cách thì đúng là chán sống.
Khoảnh khắc này đến cả Tần Đông Tuyết đều cảm thấy bất lực. Cô ấy thầm lắc đầu và cảm thấy không vui.
Lâm Tường làm việc cho nhà họ Tần, là một trong những người mà cô ấy kính trọng nhất. Thái độ của Diệp Thiên đối với Lâm Tường như vậy thì cho dù cậu có cứu mạng cô, cô cũng cảm thấy không hài lòng.
Lâm Tường tối sầm mặt, trở nên lạnh lùng hơn.
“Người trẻ, cậu có biết câu họa từ miệng mà ra không?”