Chương 671: Lời của tôi chính là quy tắc
“Cô nên trả thù lao rồi!”
Câu này của Diệp Thiên trực tiếp khiến mấy lời phía sau của Tần Đông Tuyết nghẹn ứ ở cổ họng.
Vốn dĩ cô ấy định giới thiệu Diệp Thiên một phen, dù sao mọi người ở đây đều là nhân vật có danh tiếng của Đảo Kho Báu, cho dù Lâm Tường là bảo vệ thì ở Bảo Đạo cũng là người ai ai cũng biết, rất có danh tiếng.
Diệp Thiên cứu cô ấy, cô ấy định giới thiệu Diệp Thiên để sau này Diệp Thiên có đến Đảo Kho Báu cũng có thể thuận tiện hơn, ai ngờ Diệp Thiên lại không hề cảm kích, một câu nói khiến lời tiếp theo của cô ấy đều nghẹn trong họng.
Cô ấy tức giận trong lòng, mà những người khác bên cạnh cũng khẽ thay đổi biểu cảm, vẻ mặt cũng không tốt.
Câu này của Diệp Thiên đã đắc tội quá nhiều người rồi!
Nhất là Hoàng Hàm Vũ, ánh mắt cậu ta u ám, có chút lạnh lùng.
Cậu ta thân là người thừa kế hàng đầu của nhà họ Hoàng của Đảo Kho Báu, ở Đảo Kho Báu cũng thật sự là nhân vật của công chúng, từng lời nói hành động đều có vô số paparazzi đi theo chụp, giơ tay nhấc chân đều sẽ xuất hiện trên tạp chí.
Theo cậu ta thấy, Tần Đông Tuyết giới thiệu cậu ta với Diệp Thiên là đã nể mặt mũi Diệp Thiên lắm rồi, nhưng Diệp Thiên lại không hề cảm kích, nói gì mà không có hứng thú muốn biết bọn họ là ai, lời nói ngông cuồng như vậy cho dù có tìm khắp nơi ở Đảo Kho Báu cũng không mấy người dám nói như vậy với Hoàng Hàm Vũ cậu ta.
Cậu ta nhìn Diệp Thiên, tiến lên một bước, đứng chắn trước mặt Tần Đông Tuyết.
“Tôi không biết anh là người nào, nhưng anh đã cứu Đông Tuyết, muốn bao nhiêu tiền thì cậu đây sẽ đưa cho anh!”
“Để xe của anh lại đây, sau khi chuyện thành công tôi lại đền cho anh gấp đôi giá tiền, rồi bo thêm cho anh năm triệu!”
Giọng điệu Hoàng Hàm Vũ không hề khách khí chút nào, hoàn toàn coi Diệp Thiên là một người tài xế. Trong mắt cậu ta, Diệp Thiên cũng chỉ có vai trò như vậy, chẳng có gì mà tiền không giải quyết được cả!
“Người giao dịch với tôi là cô ấy, cô ấy trả thù lao là được, giao dịch của anh, tôi không hứng thú!”
Cậu ta vốn cho rằng, Diệp Thiên sẽ hài lòng đồng ý, ai ngờ, vẻ mặt của cậu lại lạnh nhạt, ngay cả nhìn cũng chẳng buồn nhìn, đối với yêu cầu giao dịch mà đối phương đề xuất thì cũng hoàn toàn không quan tâm.
“Anh nói cái gì?”
Ánh mắt Hoàng Hàm Vũ hơi co lại, tức giận đùng đùng.
Vốn dĩ một công tử nhà thế gia Đảo Kho Báu như cậu ta chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy này, là vì có thể khiến Tần Đông Tuyết nhìn thấy được sự “thật lòng” của mình, lại càng vì tương lai có thể thành công cưới được Tần Đông Tuyết, có được tài sản cả chục tỷ của nhà họ Tần.
Sau khi đến nơi này, vốn dĩ cậu ta đã thuê hơn hai mươi người, mọi thứ sẽ thuận lợi, ai ngờ, đầu tiên là sa mạc mùa hè nóng bức, rồi thêm bão cát xuất hiện, khiến cậu ta hoàn toàn cảm nhận được thế nào là tự nhiên tàn khốc.
Cậu ta đã tức giận trong lòng rồi, bây giờ thái độ Diệp Thiên lạnh nhạt, hoàn toàn khiến cậu ta bùng nổ.
“Anh nói cái gì?”
Cậu ta tiến lên một bước, tức giận nhìn Diệp Thiên.
“Anh có biết, tôi là ai không? Nhà họ Hoàng của Đảo Kho Báu, anh biết được bao nhiêu? Anh lại dám nói lời này với tôi?”
“Tôi nói cho anh biết, Hoàng Hàm Vũ tôi chủ động tìm anh, là đã xem trọng anh, anh lại còn bày ra bộ dạng kiêu ngạo, anh nghĩ mình là ai chứ?”
“Có phải anh nghĩ rằng, trùng hợp cứu được Đông Tuyết là có thể ở đây vểnh mũi lên mặt với tôi sao?”
“Anh có tin, chỉ cần một câu nói của tôi thì chiếc xe này của anh cũng không đi được, một đồng cũng không lấy được đấy có biết không?”
Thái độ Hàng Hàm Vũ hung hãn, cậu ta nheo mắt có chút nguy hiểm.
Mặc dù Diệp Thiên đã đưa Tần Đông Tuyết trở về, nhưng người ở đây gần như đều là người của cậu ta, tuy ở trong sa mạc này, họ đã tổn thất vài người nhưng cũng còn hơn mười người, cậu ta ra lệnh một tiếng thì có thể khống chế được cả Diệp Thiên và cả xe rồi.
Cậu cả nhà họ Hoàng này trước giờ đều rất kiêu ngạo ở Đảo Kho Báu. Ương bướng, hoành hành ngang ngược đã quen, đến sa mạc hoang vu này cậu ta hoàn toàn để lộ răng nanh, căn bản không quan tâm đến đạo đức liêm sỉ gì nữa.
“Ồ? Vậy sao?”
Diệp Thiên đứng thẳng tại chỗ, ngẩng đầu liếc nhìn cậu ta, khẽ cười sâu xa.
“Rượu mời không muốn lại muốn rượu phạt, anh muốn thử xem sao?”
Gương mặt Hoàng Hàm Vũ cười hung ác, cậu ta thích nhất là kiểu nhân vật gai góc này, ở trong ốc đảo sa mạc hoang vu không người này, cậu ta đang lo không có chuyện gì vui vẻ, cậu ta cũng không ngại “dạy dỗ” Diệp Thiên một bài.
“Hoàng Hàm Vũ, anh muốn làm gì?”
Tần Đông Tuyết nhìn thấy tình thế không ổn, cô ấy vội tiến lên đứng chắn giữa Diệp Thiên và Hoàng Hàm Vũ.
“Diệp Thiên đã cứu tôi, là anh ấy đưa tôi đến, anh đây là thái độ gì vậy?”
Hoàng Hàm Vũ căn bản không quan tâm, cười lạnh thành tiếng.
“Thái độ gì? Đông Tuyết, nếu không phải anh ta cứu em thì bây giờ anh đã không khách khí với anh ta lâu rồi?”
“Cái thứ gì? Ở trước mặt tôi còn bày ra bộ dạng ngông cuồng!”
Cậu ta hoàn toàn không để Diệp Thiên vào mắt, thái độ vô cùng kiêu ngạo.
Đương nhiên Tần Đông Tuyết cũng biết tính cách của Hoàng Hàm Vũ, cô ấy vội quay sang Diệp Thiên, có phần xin lỗi nói: “Diệp Thiên, xin lỗi, trước giờ tính cách anh ấy ở Đảo Kho Báu đều là như vậy, anh đừng để bụng!”
“Đừng để bụng?”. Ánh mắt Diệp Thiên cười lạnh: “Cho nên tôi nên nén giận, để Anh ta tiếp tục mặc sức kêu gào trước mặt tôi?”
Anh khẽ lắc ngón tay, khóe miệng khẽ nhếch cười lạnh.
“Lúc trước tôi đã nói rồi, đưa cô đến ốc đảo, đây là giao dịch giữa cô và tôi, bây giờ, tôi đổi ý rồi!”
“Tôi có thể cam đoan, đám người các người tìm đến được nơi này, sẽ không tìm được bất kỳ thứ gì mà các người muốn tìm!”
“Kể cả nước suối có thể cứu ông nội cô!”
Ánh mắt Diệp Thiên lạnh nhạt, trực tiếp chỉ vào Hoàng Hàm Vũ.
“Tần Đông Tuyết, lời của tôi đã để ở đây, nếu muốn có nước suối thì khiến anh ta lập tức biến mất khỏi mắt tôi!”
“Nếu làm không được, vậy xin lỗi, cuộc tìm kiếm kho báu của mấy người, kết thúc ở đây thôi!”
Nhiều lúc, Diệp Thiên cũng không muốn so đo với mấy đám lâu la này, nhưng đến Bồ Tát còn có ba phần lửa giận, cũng không có nghĩa có thể la hét ở trước mặt cậu.
Lúc trước Diệp Thiên cứu cô ấy, chẳng qua là xuất phát từ đạo nghĩa cùng là người Hoa Hạ, đưa cô ấy đến ốc đảo cũng chỉ là thuận tiện, nhưng bây giờ Hoàng Hàm Vũ vừa đứng ra đã có bộ dạng vênh váo kênh kiệu, còn muốn nói mấy lời đe dọa cậu, muốn cưỡng ép muốn chiếm lấy xe việt dã, đương nhiên cậu sẽ không khách sáo nữa.
Bồ Tát còn có ba phần tức giận, huống hồ cậu là Đế Vương Bất Bại? Bình thường không so đo với đám lâu la, chẳng qua là không buồn ngó tới, lướt mắt đi mà thôi, nhưng bây giờ cậu muốn một chân giẫm đạp đám lâu la này thì có làm sao?
“Ha? Tôi không nghe nhầm chứ?”
Ánh mắt Hoàng Hàm Vũ khẽ động, khẽ cười lạnh.
“Để tôi biến mất, còn muốn Tần Đông Tuyết cách xa tôi, anh nghĩ anh là ai?”
Diệp Thiên không hề quan tâm cậu ta, mà chỉ nhìn Tần Đông Tuyết.
“Tôi đếm đến ba, nói cho tôi biết quyết định của cô, ngoài ra, tuyệt đối đừng nghĩ lời tôi nói là nói đùa dù chỉ một câu, tôi nói các người không lấy được đồ mình muốn thì chắc chắn lấy không được!”
“Ha ha!”. Hoàng Hàm Vũ cười không ngừng, hoàn toàn coi Diệp Thiên là một tên ngốc.
“Anh cho rằng mình đứng đầu Hoa Hạ sao, hay là tổng thống Hợp chủng quốc? Anh nói cái gì thì là cái đó?”
Diệp Thiên cười khinh miệt, giữa hàng mày không hề dao động.
“Tôi không phải đứng đầu Hoa Hạ, cũng không phải tổng thống Hợp chúng quốc!”
“Nhưng ở đây, lời của tôi chính là quy tắc!”