Diệp Thiên lên tiếng dừng xe, Tần Đông Tuyết ở ghế sau về tài xế đều cảm thấy kỳ lạ, không biết Diệp Thiên muốn làm gì.
Hai người nhìn Diệp Thiên, cậu ở hàng ghế trước trầm ngâm một lúc, tựa như đang suy nghĩ gì đó, sau đó cậu nâng tay lên, trực tiếp chỉ về một chỗ.
“Đi bên kia!”
Nơi cậu chỉ là một vùng sa mạc mênh mông, hơn nữa phía trước còn là một vùng cát đá mù trời, thoạt nhìn so với con đường khác thì càng nguy hiểm hơn, có nguy cơ mất dấu bất cứ lúc nào.
“Cậu chủ, cậu chắc chắn là đi bên kia sao?”
Tài xế thông thuộc phần lớn các con đường ở sa mạc này, nhìn nơi Diệp Thiên chỉ, vẻ mặt ông ta chợt ngạc nhiên, có chút sợ hãi: “Vùng sa mạc này được người ta gọi là “Nụ hôn Thần Chết”, có rất nhiều chỗ cát lún, không cẩn thận thì sẽ bị lún toàn thân, hơn nữa thường hay có bão cát, dù là dân bản xứ thông thuộc sa mạc này nhưng cũng không dám đặt chân vào!”
“Đại nhân, có phải cậu nhầm rồi không?”
Mặc dù lần này vào sa mạc rất có tự tin, người bên trên bảo ông ta sắp xếp mọi thứ theo yêu cầu của Diệp Thiên, nhưng ông ta vẫn không tránh được vài phần nghi ngờ, dù của cải quan trọng thật nhưng tính mạng bản thân vẫn là nhất.
Trong sa mạc, nếu đi sai một bước thì cả người cả xe đều có thể chôn chung, ngay cả mạng cũng chẳng còn thì lấy gì để hưởng thụ?
“Không sai, nghe theo tôi, đến bên đó!”
Vẻ mặt Diệp Thiên lạnh nhạt, không hề có ý định thay đổi ý kiến.
Vẻ mặt tài xế do dự, lúc này Tần Đông Tuyết ở ghế sau cuối cùng cũng lên tiếng.
“Diệp Thiên, có phải anh nhầm gì không?”
Ánh mắt cô ấy khẽ chớp, trầm giọng nói: “Khu vực sa mạc này thì tôi vẫn có ấn tượng. Lúc trước tôi và nhóm của tôi đã từng đi qua chỗ này, người dẫn đường của chúng tôi cũng có nói khu vực này tuyệt đối không thể bước vào, nếu không thì sẽ nguy hiểm tính mạng, anh bảo chúng ta đi qua từ chỗ đó, đây chẳng phải là lấy mạng để đùa sao?”
Diệp Thiên cũng chẳng buồn nhìn cô ấy, chỉ nhìn tài xế: “Lần này ông lái xe đưa chúng tôi đi, người bên trên cũng đã bảo ông, toàn bộ đều nghe theo ý kiến tôi, tôi bảo ông đi thì cứ đi, không cần lo lắng, xảy ra chuyện gì, mọi chuyện đã có tôi!”
Cậu nói xong thì nhìn sang Tần Đông Tuyết.
“Chúng ta phải đi con đường này, nếu cô cảm thấy có chuyện lo lắng băn khoăn, thì cô có thể xuống xe ở đây, tôi sẽ chia một phần nước và lương thực cho cô!”
Lời cậu nói lạnh nhạt khiến Tần Đông Tuyết chợt sững người.
“Tên này…”
Tần Đông Tuyết cảm thấy tủi thân trong lòng, cô ấy chính là hòn ngọc quý trong tay của nhà họ Tần của Đảo Kho Báu, là nhà thiết kế trang sức, đứng đầu trong ngành, còn kiêm luôn cả người mẫu, đồng thời cô ấy là nhân vật lên bìa tạp chí tuần san đã nhiều lần, đến có nơi nào mà không hào nhoáng, sang trọng, được chú ý chứ?
Cho dù vứt bỏ thân phận và hào quang này thì cô ấy cũng là mỹ nữ yêu kiều xuất chúng, không biết có bao nhiêu đàn ông chao đảo vì mình, nhưng DIệp Thiên, lúc nhìn cô ấy giống như nhìn một người chẳng liên quan, thậm chí nói thêm hai câu cũng rất miễn cưỡng.
Cô ấy vô cùng nghi ngờ, có phải bản thân ở trong sa mạc quá lâu, bị mặt trời phơi đen khiến nhan sắc bản thân giảm sút, nên mới bị Diệp Thiên đối xử như vậy không.
“Thế nào, suy nghĩ xong rồi sao?”
Ánh mắt Diệp Thiên sâu xa, trầm tĩnh lạnh nhạt. Tần Đông Tuyết liếc nhìn sa mạc mênh mông xung quanh, trong lòng khẽ run, môi cắn chặt.
“Được, tôi đi cùng các anh!”
Ở vùng sa mạc Gobi hoang vu này, khó khăn lắm cô ấy mới gặp được hai người này. Nếu bắt cô ấy đối mặt với chuyện cô độc một mình thì cô ấy khó mà tưởng tượng được cảnh tượng đó sẽ ra sao.
Đi con đường này, mặc dù đầy rẫy nguy hiểm như ít nhiều cũng có ba người cùng đi, có thể giúp đỡ lẫn nhau.
“Xuất phát đi!”
Diệp Thiên không dông dài dây dưa, gật đầu với tài xế.
Tài xế cắn răng, với lòng phục thù to lớn, giẫm vào chân ga, xe việt dã phóng vào trong sa mạc đầy cát vàng.
Con đường này trải đầy cát vàng, tầm nhìn đã giảm đến mức thấp nhất, cần gạt nước phía trước hoạt động liên tục, không ngừng gạt đi cát vàng bay đến phía trước.
Diệp Thiên nhìn tình cảnh lúc này, lạnh nhạt khẽ cười, bàn tay để trên khung cửa ghế phụ.
Một luồng chân nguyên âm thầm lan ra, bên ngoài xe việt dã hình thành một lớp màng bảo hộ mà mắt thường không thấy được, cho dù là cát xung quanh có bay đến, lao đến nhưng cũng chỉ tiếp xúc trong phạm vi một thước quanh xe việt dã, đều bị bật ra bởi một lực vô hình.
Mặc dù tài xế cảm thấy khó hiểu nhưng cũng không nghĩ nhiều, tập trung hết sức điều khiển xe việt dã, nửa tiếng sau, cuối cùng bọn họ cũng lao ra khu tập trung bão cát này.
“Vù!”
Nhìn hoàn cảnh xung quanh đã khôi phục lại yên tĩnh, Tần Đông Tuyết thở phào một hơi, vừa nãy cát bụi mù trời, cảnh tượng gió lớn rít gào quả thực khiến cô ấy giật mình.
Ánh mắt cô ấy lóe sáng, đang muốn nói gì đó thì lúc này, biểu cảm chợt nghiêm trọng.
Phía trước xe việt dã tầm nghìn mét, một ốc đảo sa mạc diện tích rộng lớn bỗng lọt vào tầm mắt.
“Là ốc đảo? Thật sự có ốc đảo? Thì ra nơi này thật sự tồn tại!”
Tần Đông Tuyết kinh ngạc một lúc, sau đó bật thành tiếng, vẻ mặt ngạc nhiên vui mừng.
Lần này cô ấy vội đến Trung Đông chẳng phải cũng vì tìm đến ốc đảo này, tìm kiếm nước suối thần kỳ ẩn chứa trong đó sao?
Tài xế nhìn thấy ốc đảo xuất hiện cùng thở phào một hơi, chỉ cần đưa Diệp Thiên đến nơi này thì mục đích chuyến này của ông ta coi như đã đạt được.
Xe việt dã đi về phía ốc đảo, khi tiếp cận đến ốc đảo thì bỗng thấp thoáng mười mấy người từ trong rừng chui ra.
Nhìn thấy những người này, Tần Đông Tuyết càng vui mừng.
“Là bọn họ, là vệ sĩ mà tôi thuê!”
Tần Đông Tuyết vừa nói vừa đưa tay ra ngoài cửa sổ, vẫy nhiệt tình với mấy người phía trước.
Mười mấy người đàn ông mặc áo khoác dài cũng chú ý đến bên này, một thanh niên trong đó cũng nhìn thấy là Tần Đông Tuyết, vẻ mặt vui mừng chạy nhanh về phía xe việt dã.
“Đông Tuyết, là cô sao?”
Cậu ta còn chưa kịp đợi xe việt dã dừng hẳn, lập tức lao đến ghế sau, chuẩn bị nắm lấy tay Tần Đông Tuyết.
Tần Đông Tuyết theo bản năng rụt lại, tránh tay cậu ta, nhưng vẫn mau chóng xuống xe tụ tập với mọi người.
Vẻ mặt thanh niên có chút ngượng ngùng, mười mấy vệ sĩ do Tần Đông Tuyết thuê cũng đã chạy đến, nhìn vẻ mặt ai cũng thê lương, rõ ràng sau khi bị tách ra do lốc xoáy, cũng đã trải qua hoàn cảnh khắc nghiệt.
“Cô chủ, cô không sao chứ?”
Vệ sĩ dẫn đầu dùng vẻ mặt quan tâm nhìn Tần Đông Tuyết, ông ta đã làm việc ở Nhà họ Tần mười năm rồi, đối xử với Tần Đông Tuyết như con gái mình, lúc trước Tần Đông Tuyết bị tách ra với bọn họ trong bão cát, ông ta đã tự trách rất lâu.
“Tôi không sao, chú Lâm, là bọn họ đã cứu tôi!”
Tần Đông Tuyết chỉ tay ra sau, mà Diệp Thiên và tài xế cũng đã xuống xe, đang đi về phía này.
“Diệp Thiên, giới thiệu với anh một chút, đây là Lâm Tường, được nhà họ Tần dùng một số tiền lớn mới mời đến được, là vệ sĩ thân cận của ông nội tôi!”
Cô ấy quay sang Diệp Thiên, vẻ mặt cảm kích, đang giới thiệu với Diệp Thiên người đàn ông cao lớn bên cạnh mình.
Nói xong, cô ấy lại đưa tay sang thanh niên anh tuấn bên cạnh, do dự một lúc, tiếp tục giới thiệu nói: “Đây là người thừa kế nhà họ Hoàng của Đảo Kho Báu – Hoàng Hàm Vũ, là vị…”
Ba chữ “chồng chưa cưới” của cô ấy còn chưa nói ra thì Diệp Thiên đã mất kiên nhẫn khoát tay.
“Cô không cần giới thiệu với tôi, bọn họ là ai, tôi không có hứng thú muốn biết!”
“Chúng tôi đã đưa cô đến ốc đảo rồi, giao dịch kết thúc, cô nên trả thù lao!”