Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Cao Thủ Tu Chân
  2. Chương 669: Sa mạc vô tận
Prev
Next

Quên mật khẩu?

“Lẽ nào là Linh Tuyền Sinh Mệnh?”.

Nghe thấy cô gái miêu tả, trong lòng Diệp Thiên hơi dao động, cảm thấy ngạc nhiên.

Sau khi uống một ngụm nước suối, bệnh sẽ được trị tận gốc, còn kéo dài tuổi thọ thêm mười năm, nước suối này hiệu quả còn mạnh hơn cả Tẩy Túy Đan mà bọn họ đang nghiên cứu, hơn nữa còn nhanh và có tác dụng trực tiếp hơn cả Tẩy Túy Đan, có thể hoạt hóa tế bào trong cơ thể, làm cho con người có thể kéo dài được tuổi thọ.

Hiệu quả như vậy chỉ có là Linh Tuyền Sinh Mệnh trong truyền thuyết mơi có thể làm được!

Linh Tuyền Sinh Mệnh, Diệp Thiên cũng từng đọc nhiều trong sách cổ, nhưng cậu chưa bao giờ được tận mắt nhìn thấy, bây giờ nghe cô gái kể, hình như trong sa mạc này có tồn tại Linh Tuyền Sinh Mệnh thật.

Nếu có được Linh Tuyền Sinh Mệnh, Diệp Thiên chỉ cần ngâm mình trong đó bảy ngày, sức mạnh cơ bắp của cậu cũng như mức độ hoạt hóa tế bào sẽ mạnh hơn gấp nhiều lần bây giờ, có thể siêu thoát khỏi Phệ Thiên Chi Thể, và đạt thẳng tới cấp độ của Phệ Thiên Thánh Thể.

Tuy trong lòng cậu hơi dao động, nhưng trên mặt vẫn không có biểu cảm gì, cậu nhẹ nhàng nói: “Cũng có nghĩa là bây giờ cô và đội vệ sĩ kia của cô hoàn toàn lạc nhau và không thể liên hệ được nữa sao?”.

Cậu khẽ nghiêng đầu, chỉ thấy cô gái đã buông mạng mặt xuống, lộ ra khuôn mặt thanh tú tuyệt đẹp, cậu không hề dao động, chỉ hỏi tiếp: “Nếu cô đã mất liên lạc với đội của cô, vậy bây giờ cô muốn đến một nơi an toàn hay là tiếp tục đi tìm ốc đảo trên sa mạc kia?”.

Diệp Thiên nhìn về phía xa, cậu khẽ suy nghĩ, ốc đảo mà cô gái nói liệu có phải là nơi bí mật mà Đàm Băng Băng nói với cậu không.

Đôi mắt cô gái hơi chớp, có chút do dự.

Nói thật thì ở trong sa mạc vô tận này một thời gian dài, bản thân cô ấy cũng rất sợ hãi, thậm chí có mấy lần cô ấy cảm thấy cái chết đang cận kề quanh người.

Nhưng bây giờ nhìn thấy có người cứu giúp, suy nghĩ của cô ấy liền trở nên sắc bén, cô ấy nhớ đến ông nội đang nằm liệt trên giường ở nhà!

Nhà họ Tần tuy là danh gia vọng tộc đứng trong top 5 của Đảo Kho Báu, danh tiếng vang dội, gia sản đủ để liệt vào top 3 các gia tộc trong Đảo Kho Báu, đơn vị tiền tính bằng chục tỷ.

Nhưng đời thứ hai của nhà họ Tần cũng là đời của bố cô ấy, thực sự quá thể yếu kém, không ai có thể chống đỡ được đại cục này của nhà họ Tần.

Và ngoài nhà họ Tần ra, Đảo Kho Báu còn có các danh gia vọng tộc lớn mạnh khác, những gia tộc này đa phần đều là đối thủ cạnh tranh của nhà họ Tần, luôn nhìn chằm chằm như hổ đói vào doanh nghiệp và dây chuyền sản nghiệp của các đối thủ cạnh tranh, trước đây nhà họ Tần có ông cụ Tần trấn thủ, còn qua lại với vài gia tộc lớn, nhưng từ sau khi ông cụ Tần lâm bệnh nặng nằm liệt giường, nhà họ Tần liền rơi vào thời kỳ không ổn định, cả nội bộ lẫn bên ngoài, bị các gia tộc lớn liên kết trấn áp, tài sản đã bị hao hụt đi nhiều phần.

Thế hệ của bố cô ấy đã dốc hết sức lực, nhưng vì tài sản có hạn, căn bản không thể chống lại được sự liên kết của các gia tộc lớn, chỉ đành để bị ép cho lùi từng bước một.

Lần này cô ấy đưa hơn 20 vệ sĩ mạo hiểm đến sa mạc trung đông nguy hiểm này, mục đích chính là có thể tìm được nước suối chữa bệnh thần kỳ kia, để khiến bệnh của ông nội cô ấy được chữa khỏi, để ông ấy sống được thêm mười năm nữa, nắm giữ quyền lớn của gia tộc, chờ khi các tinh anh của thế hệ thứ ba như cô ấy hoàn toàn trưởng thành, mới có thể đối đầu với các gia tộc lớn, để nhà họ Tần tránh bị các gia tộc lớn này thôn tính.

Nhưng cô ấy không ngờ đội của cô ấy lại gặp phải trận bão cát hiếm gặp như vậy, thổi bay cả đội, đến bản thân cô ấy cũng suýt nữa bị chôn vùi dưới biển cát.

Cô ấy do dự một lúc, đột nhiên gật đầu, trong ánh mắt lóe lên vẻ kiên định, giọng nói nghiêm túc hơn nhiều.

“Hai vị, tôi khẩn cầu hai người hãy đưa tôi đi tìm ốc đảo mà tôi đang cần tìm, cho dù các anh muốn bao nhiêu tiền tôi cũng sẽ trả!”.

Vì lo cho bệnh của ông nội, lúc này cô ấy không hề nghĩ đến sự an nguy của bản thân, mà chuẩn bị tiếp tục tìm kiếm, cho đến khi tìm thấy nước suối thần kỳ đó mới thôi.

“Ồ? Ý của cô là bây giờ cô có một mình nhưng vẫn muốn đi tìm dòng nước suối đó sao?”.

Khóe miệng Diệp Thiên nở nụ cười, mang vẻ chế giễu.

“Cô tốt nhất là nghĩ cho kỹ, bây giờ cô chỉ có một mình, cô không sợ hai người chúng tôi là người xấu, sẽ làm gì đó với cô dọc đường sau đó ném cô lại rồi bỏ chạy sao?”.

Cô gái rõ ràng không phải là những cô bé chưa trưởng thành, ánh mắt kiên định, nở nụ cười nói.

“Nếu các anh muốn làm như vậy thật, thì ở sa mạc này tôi không có chút sức lực phản kháng nào cả!”.

“Nhưng nếu các anh làm theo như tôi nói, đồng ý làm việc cho tôi, thì thù lao mà các anh nhận được sẽ vượt qua cả sức tưởng tượng của các anh, sau này muốn chọn người phụ nữ nào cũng được chọn thoải mái!”.

“Điều quan trọng hay không quan trọng với bản thân, tôi tin là các anh đều vô cùng biết rõ cái nào nên cái nào không!”.

Biểu cảm của Diệp Thiên không thay đổi, nhưng cậu lại dấy lên chút hứng thú, cô gái này tuy vừa rồi phải trải qua sự tuyệt vọng khi một mình đi trên sa mạc, vừa mệt vừa khát, nhưng sau khi ăn xong và hồi sức, khắp người lại toát lên phong thái của một chủ tịch thương mại, từng câu nói đều suy nghĩ kỹ mới nói, âm thầm nắm giữ thế cục toàn bộ.

Diệp Thiên trầm tư một lúc, lắc đầu cười.

“Phụ nữ, không thể không công nhận, cô có chút thú vị đấy, vận may của cô cũng rất tốt!”.

“Ốc đảo mà cô nói chắc cũng là nơi mà tôi đang cần tìm, nể tình cô vì cần thuốc cho ông nội cô, chúng tôi sẽ đưa cô cùng đi!”.

Diệp Thiên chỉ sang tài xế bên cạnh, rồi bình tĩnh nói.

“Thật sao?”.

Cô gái mở tròn mắt vui sướng, cô ấy vốn tưởng sẽ phải thuyết phục bọn Diệp Thiên lúc lâu, nhưng không ngờ chưa nói được vài câu Diệp Thiên đã đồng ý luôn.

“Nói trước với cô là, chúng tôi chỉ phụ trách đưa cô đến nơi đó, còn tất cả mọi việc về sau chúng tôi đều không chịu trách nhiệm, cô chỉ có thể dựa vào bản thân, hoặc tìm người khác giúp đỡ, chúng tôi sẽ không giúp cô nữa!”.

“Hơn nữa đưa cô đến đó sẽ mất một triệu tệ, cô phải trả cho tài xế của tôi đầy đủ, có vấn đề gì không?”.

Đối với nhà họ Tần ở Đảo Kho Báu mà nói, một triệu tệ chẳng là gì cả, chỉ cần bọn Diệp Thiên đồng ý đưa cô ấy cùng đi, cô ấy đã phải tạ trời tạ đất rồi, làm gì có chuyện không đồng ý.

Cô ấy gật đầu lia lịa, đồng ý một cách hào phóng: “Tôi trả hai triệu tệ, chỉ cần các anh đưa tôi đến nơi tôi muốn, xong việc tôi sẽ liên lạc với bên ngoài rồi lập tức chuyển khoản cho các anh!”.

“Ok!”, Diệp Thiên khẽ gật đầu, sau đó nháy mắt với tài xế, tài xế nhấn vào chân ga, chiếc xe việt dã được phóng với tốc độ nhanh nhất, cát sa mạc bay mù mịt, khắp nơi đều là bụi.

Cả quãng đường đi, không có bất kỳ công trình nhà cửa nào, cũng không có chút dấu hiệu của ốc đảo hay cây khô, khắp hơi đều hoang vu, giống như thể ở trong hoang mạc bất tận này, chỉ có ba người Diệp Thiên vậy.

Tài xế cho dù đi về hướng nào, phía trước đều là dải sa mạc không thấy điểm cuối, hoàn toàn không có chút bóng dáng của ốc dảo, sau nửa tiếng, cô gái ngồi phía sau đã dấy lên vẻ lo sợ.

“Không tìm thấy sao?”.

Trong ánh mắt cô ấy lóe lên vẻ thất vọng cực độ, lần này cô ấy đến sa mạc trung đông, tuy lúc đi mang theo vô vàn hi vọng, nhưng cũng không chắc chắn được bản thân có thể tìm được nước suối trong truyền thuyết hay không.

Còn bây giờ, cả biển sa mạc hoang vu, khiến cô ấy cảm thấy mất niềm tin, cô ấy thậm chí còn không thấy cả bóng dáng của những người trong đội của cô ấy.

Đúng lúc này, Diệp Thiên lại đột nhiên giơ tay lên, ra hiệu cho tài xế dừng xe lại.

Diệp Thiên hạ cửa kính ô tô xuống, cậu nheo mắt lại, từ sâu trong ánh mắt có một chấm sáng đang lấp lóe, bốn phía có gió thổi, như thể tín hiệu gì đó đang hội tụ về phía tai cậu.

“Phệ Thiên Cửu Chuyển, Thính Phong Ngâm!”.

Một năm rưỡi trôi qua, cuối cùng cậu cũng một lần nữa dùng đến tuyệt kỹ thăm dò này!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

linh-khi-khoi-phuc-bat-dau-doat-rinnegan.jpg
Linh Khí Khôi Phục: Bắt Đầu Đoạt Rinnegan
Tháng 1 19, 2025
mat-nhat-trong-sinh-bat-dau-doi-het-toan-thanh-vat-tu
Mạt Nhật Trọng Sinh, Bắt Đầu Dời Hết Toàn Thành Vật Tư
Tháng 2 7, 2026
Huyền Huyễn: Mở Đầu Max Thiên Phú
Tháng 4 24, 2026
Độc Tài Chi Kiếm
Độc Tài Chi Kiếm
Tháng 4 21, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP