Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Cao Thủ Tu Chân
  2. Chương 674: Phi Giáp Môn cũng có vương cấp
Prev
Next

Quên mật khẩu?

“Ầm!”.

Diệp Thiên chỉ khẽ phất tay, không khí lại ầm ầm chuyển động, giống như có một cây roi khổng lồ vô hình đập từ trên không xuống, nhắm tới con đường mà hai ông lão kia đi.

Tiếng động rung trời vang lên, một đường rãnh rộng khoảng một trượng, sâu mấy trượng, dài năm mươi mét chắn trước mặt bọn họ.

Khoảnh khắc đó, tất cả mọi người đều chấn động toàn thân, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ. Tài xế lái xe đưa Diệp Thiên đến đây cũng sững sờ, suýt chút nữa là rớt tròng mắt ra ngoài.

Thủ đoạn gì thế này?

Đám người Hoàng Hàm Vũ, Tần Đông Tuyết sững sờ, nhìn chằm chằm đường rãnh dài ở phía trước, không nói nên lời. Vệ sĩ đi bên cạnh cũng lạnh cả tay chân, đứng sững tại chỗ.

Trong số họ, Lâm Tường có tu vi đạt đến cảnh giới chí tôn võ thuật, từng lọt vào bảng xếp hạng cao thủ Hoa Hạ tháng trước, hơi dao động ánh mắt, dừng lại phía sau hai ông lão.

Ông ta hiểu rất rõ điều này đại diện cho cái gì.

Hai ông lão áo đen và áo xanh lam ở phía trước ngạc nhiên nhìn lại.

Lúc trước bọn họ đến đây vốn không để ý đến Diệp Thiên, thậm chí còn chưa từng chú ý tới cậu. Nào ngờ ở đây lại ẩn giấu một cao thủ tuyệt thế vậy sao?

Diệp Thiên chỉ vung cánh tay, hai người bọn họ đã cảm thấy gió mạnh xoáy điên cuồng, sau đó thì một đường rãnh khổng lồ bỗng dưng hình thành. Dù là bất cứ ai trong bọn họ cũng không thể làm được thế này.

Rõ ràng tu vi của thanh niên tuấn tú này còn cao hơn bọn họ.

“Các ông có thể thử tiến thêm một bước xem!”.

Diệp Thiên thọc một tay trong túi quần, nghiêng đầu nhìn sang, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng.

Những lời cậu nói lúc nãy bị bọn họ xem là trò cười, cảm thấy vô cùng buồn cười, nhưng giờ phút này, tất cả bọn họ đều im lặng. Lúc trước, Hoàng Hàm Vũ còn bất mãn chế giễu Diệp Thiên, bây giờ như nghẹn ở cổ họng. Tất cả hai mươi người ở đây không ai dám tiến thêm một bước, ngay cả hai ông lão tu vi siêu phàm cũng đứng nguyên tại chỗ.

Bọn họ quay đầu nhìn lại, ánh mắt đăm chiêu, đồng thời chắp tay với Diệp Thiên.

“Không ngờ lại có cao nhân ở đây, tôi là Phùng Mặc Phong của Phi Giáp Môn, còn đây là sư đệ tôi Tề Thiên Nguyên. Xin hỏi tên cậu là gì?”.

Ông lão áo xanh lam nho nhã cất tiếng hỏi, vô cùng khách sáo, giống hệt văn nhân hiệp khách trong giang hồ.

Diệp Thiên không đáp lại gì nhiều, chỉ thản nhiên nói: “Họ Diệp!”.

“Diệp?”.

Hai cao thủ đỉnh cao của Phi Giáp Môn đều dao động ánh mắt, sau đó giống như nghĩ tới điều gì, vẻ mặt thay đổi cực lớn.

Trước đó không lâu, chẳng phải vừa có một cao thủ tuyệt thế họ Diệp làm nên chuyện lớn long trời lở đất ở vùng Trung Đông hay sao?

Liên tưởng đến độ tuổi, thực lực của Diệp Thiên… Trên đời này, người trẻ tuổi vừa họ Diệp, vừa có tu vi cao hơn bọn họ chỉ có một mà thôi.

Hai người lập tức khom lưng cúi đầu trước mặt cậu, vẻ nghiêm trọng trước đó chuyển sang sự kính nể và tôn sùng, cúi đầu bái lạy Diệp Thiên.

“Hóa ra là Đế Vương Bất Bại, kính chào Diệp Đế Vương!”.

Đám người Hoàng Hàm Vũ ở phía sau lập tức sửng sốt.

Hoàng Hàm Vũ vốn chưa từng coi trọng Diệp Thiên. Ở trong mắt cậu ta, Diệp Thiên chỉ là một nhân vật nhỏ có thể nghiền nát bất cứ lúc nào. Cậu ta chỉ cần ra chút sức là có thể khiến Diệp Thiên không ngóc đầu lên nổi.

Nhưng bây giờ, hai người như thần tiên trên đất liền này lại cung kính với Diệp Thiên, cúi đầu bái lạy, vậy thì thân phận địa vị của Diệp Thiên phải đáng sợ đến mức nào?

Sau khi Phùng Mặc Phong và Tề Thiên Nguyên lên tiếng, Lâm Tường cũng phản ứng lại ngay, quỳ một chân xuống trước Diệp Thiên.

“Lâm Tường kính chào Diệp Đế Vương, trước kia là tôi có mắt không tròng, đã có chỗ đắc tội, mong Diệp Đế Vương tha tội!”.

Bây giờ ông ta cứ như một đứa trẻ phạm lỗi, vẻ mặt vô cùng sợ hãi, hai chân bắt đầu run lập cập giống như phạm nhân sắp bị phán xử.

Diệp Thiên không để ý đến hai người Phùng Mặc Phong, chỉ nhìn về phía Lâm Tường, ánh mắt lạnh lùng.

“Bây giờ ông biết tôi là ai rồi chứ?”.

Lâm Tường không ngừng gật đầu, vội vàng trả lời: “Biết, biết, là tôi có mắt không thấy Thái Sơn!”.

Diệp Thiên cười mỉa mai, vẻ mặt giễu cợt.

“Còn muốn tôi nể mặt ông không?”.

Trên mặt Lâm Tường đã có mồ hôi lạnh lăn xuống, lòng nặng nề, vội vàng lắc đầu.

“Diệp Đế Vương nói đùa rồi, sao tôi dám chứ?”.

Mặc dù ông ta là đỉnh cao chí tôn võ thuật trên bảng xếp hạng cao thủ Hoa Hạ, được mọi người tôn sùng, địa vị cực kì cao, nhưng so với Diệp Thiên thì chẳng khác nào đom đóm so với ánh trăng.

Chưa nói đến thực lực của Diệp Thiên lúc này đã đạt đến trình độ nào, chỉ riêng trên bảng xếp hạng cao thủ Hoa Hạ, cậu đã là người đứng đầu thực thụ không ai có thể thay thế. Đến bây giờ cũng chưa có ai lay động được địa vị thần đàn của cậu.

Nghe Lâm Tường nói chuyện với Diệp Thiên, Phùng Mặc Phong chấn động, có hơi bất mãn nhìn Lâm Tường, sau đó quay sang Diệp Thiên.

“Diệp Đế Vương, đồ đệ bất hiếu của tôi đã đắc tội cậu, là tôi dạy bảo không nghiêm, mong cậu rộng lòng đừng chấp nhặt với nó. Đợi ra khỏi sa mạc, tôi nhất định sẽ bắt nó chịu phạt, đến cửa dập đầu nhận lỗi với cậu!”.

Chí tôn võ thuật như rồng, không thể sỉ nhục, cảnh giới siêu phàm như thần, không thể khinh nhờn. Diệp Thiên lại càng đứng trên đỉnh mây, vượt trên cảnh giới siêu phàm, địa vị không thể miêu tả bằng lời.

Lâm Tường đắc tội với Diệp Thiên, dù có bắt ông ta chặt một tay tạ tội cũng chỉ là chuyện bình thường mà thôi.

“Tôi không cần các ông nhận lỗi gì cả, các ông nghe rõ những lời tôi vừa nói là được!”.

Ánh mắt Diệp Thiên hờ hững.

“Tôi đã nói bất cứ thứ gì ở đây đều thuộc về tôi, bất cứ ai cũng không được bước vào ốc đảo nửa bước!”.

“Ai muốn vào trong, giết!”.

Cậu vừa nói ra chữ cuối cùng, tất cả bọn họ chỉ cảm thấy như có khí tức lạnh lẽo phủ xuống đỉnh đầu, giống như rơi vào hầm băng. Ngay cả hai vị siêu phàm thần phẩm cũng thay đổi ánh nhìn, trong lòng nặng nề.

“Diệp Đế Vương, ốc đảo này là bảo tàng của thần linh phương Tây, sau khi Phi Giáp Môn chúng tôi nhận được tin tức đã vạch kế hoạch phải đến đây một chuyến. Chúng tôi cũng chỉ vâng lệnh lão môn chủ đến tìm bảo vật!”.

“Trước kia, những người này đã đắc tội với cậu, tôi đánh một chưởng quét sạch giúp cậu là được. Mong cậu tạo điều kiện thuận lợi, cho phép hai người chúng tôi vào trong!”.

Những người khác có vào được không, Phùng Mặc Phong và Tề Thiên Nguyên không quan tâm. Bọn họ chỉ cần đảm bảo mình có thể vào trong, tìm bảo vật mà môn phái mình cần là được.

Chuyến đi lần này của họ thứ nhất là vì tìm bảo vật, thứ hai là dò đường cho lão môn chủ của Phi Giáp Môn. Còn những người như Tần Đông Tuyết, bọn họ chỉ tiện tay giúp đỡ mà thôi, hoàn toàn chẳng xem trọng.

“Không thể!”.

Diệp Thiên xua ngón tay: “Xưa nay Diệp Lăng Thiên tôi nói một là một, tôi đã nói không cho phép bất cứ ai vào trong thì sẽ không thay đổi!”.

“Đường này không thông, quay về đi!”.

Thái độ cứng rắn của Diệp Thiên khiến Tề Thiên Nguyên và Phùng Mặc Phong không ngờ đến. Hai người nhìn nhau, ánh mắt hoàn toàn sa sầm, trên mặt đã mất đi vẻ khách sáo.

“Diệp Đế Vương, chúng tôi tôn kính cậu là truyền kì hiện nay nên cầu xin cậu. Nhưng cậu vừa lên tiếng đã ngăn cản bước chân tìm bảo vật của chúng tôi, hình như hơi ngang ngược nhỉ?”.

Diệp Thiên không dao động: “Xưa nay tôi luôn ngang ngược như vậy, các ông có thể làm gì được?”.

Phùng Mặc Phong và Tề Thiên Nguyên sững sờ, rõ ràng không ngờ Diệp Thiên lại trả lời như vậy. Diệp Thiên chiếm thứ hạng đầu trong bảng xếp hạng sức mạnh thế giới, hơn nữa còn là cao thủ tuyệt đỉnh duy nhất trên bảng xếp hạng vương cấp sau khi nó mở lại, có thể chém rơi liên tiếp mười chiếc máy bay chiến đấu siêu thanh. Diệp Thiên đã nói như vậy, bọn họ hoàn toàn không dám cố chấp xông vào.

Nhưng không dám cố chấp xông vào không có nghĩa bọn họ thật sự sợ Diệp Thiên. Ánh mắt của Phùng Mặc Phong lạnh đi, lại lên tiếng.

“Diệp Đế Vương, cậu là truyền kì hiện nay, chúng tôi đều rất khâm phục. Nhưng cậu hành sự ngang ngược như vậy, chúng tôi khó mà chấp nhận!”.

“Tu vi của cậu đã đạt đến vương cấp, chúng tôi tự biết không thể thắng được cậu. Nhưng Phi Giáp Môn chúng tôi cũng có vương cấp!”.

Ông ta vừa dứt lời, ngay lúc đó, ở bầu trời phía xa cũng có tiếng động lớn truyền đến. Một quầng sáng đang bay nhanh về phía này với tốc độ mắt thường gần như không thể theo kịp.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-hop-vien-ta-co-vo-tan-vat-lieu.jpg
Tứ Hợp Viện: Ta Có Vô Tận Vật Liệu
Tháng 2 3, 2025
ha-duong-thiep-dien-vien-sinh-hoat.jpg
Hạ Đường Thiếp Điền Viên Sinh Hoạt
Tháng 1 21, 2025
nga-ban-cang-dao-dien-anh-nhan.jpg
Ngã Bản Cảng Đảo Điện Ảnh Nhân
Tháng 2 5, 2026
tai-gioi.jpg
Tài Giới
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP