Chương1 112: Sợi Dây Chuyền Dục Vọng
Bữa tiệc bên dưới Đại sảnh vẫn đang tiếp diễn, tiếng nhạc du dương vọng lên tầng hai nghe như tiếng rên rỉ của một con thú hấp hối bị chôn vùi dưới lớp đất dày.
Hành lang dẫn đến phòng ngủ chính vắng lặng, nhưng không hề trống trải.
Không khí ở đây đặc quánh, nặng trĩu hơi nước và mùi hương. Đó là một thứ mùi ngọt ngào đến lợm giọng, pha trộn giữa sáp nến thơm, phấn son đắt tiền và mùi tanh nồng của máu tươi để lâu ngày. Những ngọn đèn tường bằng đồng thau được vặn nhỏ, hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, run rẩy, trải dài trên tấm thảm Ba Tư dày cộp. Những hoa văn hình học trên thảm dường như đang vặn vẹo, chuyển động chậm chạp như những con giun đất đang đào xới trong bùn lầy.
Dobbs quỳ trên sàn, đôi đầu gối khẳng khiu tì lên lớp lông thảm mềm mại nhưng lạnh lẽo.
Hắn đang lau.
Chiếc giẻ lau trong tay hắn đã chuyển sang màu đen kịt, dù hắn mới chỉ quệt qua vài đường trên sàn gỗ sạch bóng. Trong mắt người thường, hành lang này sang trọng và không tì vết. Nhưng trong đôi mắt lồi to quá khổ của Dobbs – đôi mắt đã được Tristan khai mở bằng nghi thức của “Người Học Việc” – nơi này là một bãi chiến trường của những thứ ô uế.
“Bẩn… Quá bẩn…”
Dobbs lầm bầm, giọng nói khàn đặc như tiếng giấy nhám cọ vào nhau. Hắn rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì sự ghê tởm đang trào lên trong dạ dày.
Từ những khe nứt vô hình trên tường, một loại chất nhầy màu đen đang rỉ ra, nhỏ giọt tỏng… tỏng… xuống sàn, bốc lên làn khói xám mờ ảo. Chúng là cặn bã của những dục vọng, những âm mưu và những tội lỗi đã diễn ra trong dinh thự này suốt nhiều năm qua, tích tụ lại thành một lớp váng dầu nhơ nhớp phủ lên thực tại.
Thình thịch.
Đồng xu bạc trong túi áo ngực trái của Dobbs nảy lên một nhịp mạnh mẽ, nóng rát như một hòn than hồng nung đỏ da thịt. Đó là mệnh lệnh. Đó là kim chỉ nam.
Nó không cho phép hắn dừng lại ở đây.
“Nguồn gốc… Phải tìm nguồn gốc…”
Dobbs cắn chặt môi, cố gắng phớt lờ cảm giác buồn nôn. Hắn đứng dậy, nhét cái giẻ lau bẩn thỉu vào thắt lưng, đôi chân trần bước đi khập khiễng nhưng hoàn toàn vô thanh trên hành lang dài hun hút.
Cánh cửa phòng ngủ chính của Phu nhân Cynthia nằm ở cuối hành lang.
Nó không đóng kín mà khép hờ, để lộ một khe hở đen ngòm như con mắt đang nheo lại quan sát kẻ xâm nhập. Từ bên trong, tiếng nước chảy róc rách vọng ra, kèm theo tiếng ngân nga hát khẽ của một người phụ nữ. Giai điệu ấy êm dịu, lả lướt, nhưng lại chứa đựng một sự ma mị khiến da đầu Dobbs tê dại. Nó giống như tiếng hát của loài Siren gọi mời thủy thủ lao vào bãi đá ngầm, hay tiếng thì thầm của một loài thực vật ăn thịt đang dụ dỗ con mồi.
Dobbs hít một hơi sâu, mùi thuốc tẩy rửa nồng nặc từ bộ quần áo cũ kỹ của hắn giúp hắn giữ được chút tỉnh táo cuối cùng. Hắn đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa.
Két…
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, và một làn sóng nhiệt màu hồng phấn ập vào mặt hắn.
Căn phòng lộng lẫy đến mức choáng ngợp. Giường ngủ khổng lồ có rèm che bằng lụa mỏng tang, trên nệm trải đầy những cánh hoa hồng đỏ thẫm, tươi rói như vừa được hái xuống, hoặc như vừa được nhuộm bằng máu. Trên tường treo đầy những bức tranh sơn dầu vẽ cảnh sinh hoạt trần trụi, phóng túng theo phong cách cổ điển của Đế quốc, nơi da thịt con người được tôn vinh một cách thái quá.
Nhưng Dobbs không nhìn vào những thứ đó.
Đồng xu bạc trong túi áo hắn đang rung lên bần bật, cạch… cạch… cạch… đập vào xương sườn hắn liên hồi. Nó dẫn dắt ánh mắt hắn về phía chiếc bàn trang điểm làm bằng gỗ hoa hồng đỏ, nằm ở góc khuất của căn phòng.
Trên mặt bàn ngổn ngang trang sức: vòng ngọc trai trắng muốt, nhẫn kim cương lấp lánh, trâm cài tóc bằng vàng ròng. Chúng nằm đó, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn chùm pha lê.
Nhưng nằm lọt thỏm giữa đống châu báu xa hoa ấy là một vật thể dị biệt.
Một sợi dây chuyền với mặt dây làm bằng sừng tê giác đen tuyền.
Nó thô kệch, xấu xí, bề mặt sần sùi như da cóc ghẻ. Nó không phản chiếu ánh sáng, mà dường như đang nuốt chửng mọi tia sáng lọt vào phạm vi của nó. Xung quanh chiếc sừng, không gian dường như bị bẻ cong nhẹ, tạo ra những gợn sóng lăn tăn như mặt nước bị khuấy động.
Và nó đang thở.
Dobbs có thể thấy rõ ràng, lớp vỏ sừng đen đúa ấy đang phập phồng, co giãn rất nhẹ theo một nhịp điệu chậm rãi, đều đặn. Mỗi lần nó “thở ra” một làn khói đen mỏng manh lại tỏa ra, mang theo mùi hương gây nghiện của hoa anh túc và mùi tanh của rỉ sắt.
“Vết Bẩn…”
Dobbs thì thầm, đôi mắt lồi trố ra, phản chiếu hình ảnh của vật thể tà ác đó.
Hắn biết thứ này. Trong những bài giảng ngắn ngủi mà “Papa” Tristan – hay ngài Trelawney – đã dạy cho các thành viên, có nhắc đến những vật phẩm nguyền rủa của phương Nam, những thứ thuộc về “Học phái Hoa Hồng”. Chúng tôn thờ dục vọng, chúng khao khát sự sa đọa, và chúng sống bằng cảm xúc tiêu cực của con người.
Sợi dây chuyền này không phải là trang sức. Nó là một cái miệng. Một cái cổng kết nối đến một thực thể đói khát nào đó trong bóng tối.
Dobbs rút từ trong túi quần ra một chiếc khăn tay màu trắng – vật dụng sạch sẽ duy nhất trên người hắn. Chiếc khăn này đã được ngâm trong dung dịch tẩy rửa đặc biệt do chính tay Giáo sư Snape pha chế – một loại độc dược có khả năng ăn mòn các vết bẩn tâm linh cấp thấp, có mùi hăng hắc khiến người ta chảy nước mắt.
“Gói lại… Mang đi… Chủ nhân sẽ xử lý…”
Hắn rón rén tiến lại gần. Từng bước chân của hắn cẩn trọng như đang đi trên dây thừng.
Khoảng cách thu hẹp lại. Ba mét. Hai mét. Một mét.
Mùi hôi thối từ chiếc sừng xộc vào mũi hắn, nồng nặc đến mức Dobbs phải nín thở. Hắn vươn tay ra, chiếc khăn trắng rung rinh trong những ngón tay gầy guộc.
Chỉ còn cách mười centimet.
Đột nhiên, chiếc sừng tê giác mở mắt.
Không phải là ẩn dụ. Một khe nứt dọc trên bề mặt sừng đột ngột tách ra, để lộ một con mắt đỏ ngầu, đầy tia máu, với đồng tử dọc như mắt rắn. Con mắt ấy xoay tròn một vòng điên loạn, rồi ghim chặt cái nhìn vào Dobbs.
Kít…!
Một tiếng rít chói tai vang lên thẳng trong đầu Dobbs, khiến hắn loạng choạng.
Ngay lập tức, cái bóng của chiếc bàn trang điểm dưới sàn nhà – vốn đang nằm im lìm – bỗng nhiên dựng đứng dậy. Nó không còn là một cái bóng phẳng lì nữa. Nó phồng lên, đặc lại, biến thành một khối hắc ín đen ngòm, sền sệt.
Từ trong khối đen đó, một bàn tay khổng lồ, nhớp nháp vươn ra.
Nhanh như một tia chớp đen.
Bàn tay bóng tối tóm chặt lấy cổ họng Dobbs nhấc bổng hắn lên khỏi mặt đất.
“Ặc…!”
Dobbs giãy giụa, hai chân đạp vào không khí. Cái lạnh thấu xương từ bàn tay bóng tối truyền thẳng vào tủy sống hắn, làm tê liệt các dây thần kinh vận động. Hắn cảm thấy như có hàng ngàn con giun nhỏ đang chui qua lỗ chân lông trên cổ, luồn lách vào mạch máu, cố gắng chiếm quyền kiểm soát cơ thể hắn.
Trong không gian tĩnh lặng, một giọng nói trầm thấp, vọng lại từ một nơi rất xa xăm, nhưng lại rõ ràng như thì thầm bên tai hắn:
“Một con chuột nhắt? Hay là một con bọ chét?”
Đó là giọng của Zorel. Kẻ điều khiển rối.
Cái bóng bắt đầu siết chặt. Cổ họng Dobbs nghẹn lại, tầm nhìn của hắn mờ đi, những đốm đen nhảy múa trước mắt. Hắn cảm nhận được sự khinh miệt và tàn nhẫn trong sức mạnh đó. Đối phương không coi hắn là đối thủ. Hắn chỉ là một thứ rác rưởi cần bị bóp nát.
Nhưng Zorel đã sai lầm.
Hắn đang đối mặt với một sinh vật không thuộc về logic của thế giới này. Hắn đang đối mặt với một Gia tinh được đào tạo bởi một Kẻ lừa đảo Định mệnh.
Trong cơn ngạt thở, Dobbs không hoảng loạn. Hắn chỉ cảm thấy… tức giận.
“Bàn tay bẩn… Mày dám chạm vào áo của Dobbs… Mày làm bẩn đồng phục của Dobbs…!”
Đồng xu trong túi áo hắn nóng đến mức đốt cháy vải. Ý chí của Tristan truyền đến, sắc bén và lạnh lùng: “Chạy. Để lại quà.”
Dobbs trợn mắt, dồn hết chút sức lực cuối cùng vào ngón tay cái và ngón tay trỏ của bàn tay phải.
Tách!
Một tiếng búng tay giòn tan vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
CRAC!
Không gian xung quanh Dobbs vặn xoắn lại dữ dội. Một tiếng nổ lớn như tiếng roi quất vang lên, xé toạc màn đêm.
Bàn tay bóng tối của Zorel bóp mạnh lại theo phản xạ.
Nhưng thứ nó nắm được không còn là cái cổ khẳng khiu của con gia tinh nữa.
Cảm giác cứng cáp của xương cốt biến mất, thay vào đó là một thứ gì đó mềm nhũn, ướt sũng và nhầy nhụa.
Tại một căn hầm bí mật sâu dưới lòng đất Oravi, Zorel đang ngồi thiền giữa một vòng tròn ma thuật vẽ bằng máu tươi, đột ngột mở bừng mắt.
“Cái gì—?”
Hắn chưa kịp dứt câu, một luồng lực phản hồi từ kết nối bóng tối ập tới.
Bốp!
Một đống vải ướt sũng, bốc mùi hôi thối nồng nặc của nước cống, dầu mỡ lâu ngày và nấm mốc đập thẳng vào mặt hắn.
Đó là cái giẻ lau sàn bẩn thỉu nhất mà Dobbs đã dùng để lau dọn nhà bếp suốt ba tháng qua chưa giặt.
Nước bẩn đen ngòm bắn tung tóe lên khuôn mặt cao quý của vị Bán Thần, nhỏ giọt xuống bộ áo chùng đen thêu kim tuyến. Mùi hôi thối xộc lên tận óc, khiến Zorel – kẻ vốn quen với mùi máu tanh – cũng phải nôn khan.
“Lũ… khốn… kiếp…!”
Hắn gầm lên, sóng âm chấn động làm rung chuyển cả căn hầm. Hắn vung tay, ngọn lửa đen thiêu rụi cái giẻ lau thành tro bụi trong nháy mắt. Nhưng sự nhục nhã thì không thể xóa sạch.
Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, đôi mắt đỏ ngầu đầy sự nghi hoặc và giận dữ.
Không phải là Substitution (Phép Thay Thế) của Con đường Kẻ Trộm. Cũng không phải ảo thuật của Con đường Nhà Tiên Tri. Loại phép thuật này không có dao động linh tính thông thường. Nó thô thiển, trực diện, và… phi lý.
Kẻ nào đang nhúng tay vào chuyện này?
Trên gác mái phủ đầy bụi và mạng nhện của Phủ Tổng đốc.
Crac!
Dobbs hiện ra giữa không trung rồi rơi bịch xuống sàn gỗ mục nát. Hắn lăn một vòng, ho sù sụ, hai tay ôm lấy cổ họng đau rát. Trên làn da xám ngoét của hắn in hằn dấu vết tím bầm của năm ngón tay, khói đen vẫn còn bốc lên nghi ngút từ vết thương.
Hắn nằm đó, thở dốc, lồng ngực phập phồng như bễ lò rèn.
Nhưng trên khuôn mặt nhăn nheo, xấu xí của hắn, một nụ cười méo mó, đắc thắng hiện ra.
“Đồ ngu ngốc… Đồ tay to bẩn thỉu…”
Hắn cười khùng khục, rồi lại ho lên sặc sụa.
Dobbs biết mình vừa thoát chết trong gang tấc. Nếu chậm một giây nữa, linh hồn hắn có thể đã bị rút ra khỏi cơ thể và trở thành nô lệ cho sợi dây chuyền đó.
Hắn ngồi dậy, phủi bụi trên quần áo (dù nó cũng chẳng sạch hơn là bao). Hắn móc từ trong túi ra một mẩu giấy da dê nhỏ và một mẩu bút chì cùn.
Bàn tay run rẩy của hắn viết nguệch ngoạc lên giấy:
“Vết Bẩn tìm thấy. Phòng ngủ bà chủ. Sợi dây chuyền sừng. Nó sống. Nó cắn. Có tên tay to trong bóng tối. Dobbs gửi tặng hắn giẻ lau. Dobbs an toàn.”
Viết xong, hắn búng tay một cái.
Một ngọn lửa màu xanh lục bùng lên, nuốt trọn tờ giấy. Tro tàn không rơi xuống sàn mà bay lên, xoay vòng rồi biến mất vào hư không, mang theo thông điệp gửi tới Fawkes – hoặc bất kỳ con đường bí mật nào mà ngài Dumbledore và “Papa” Tristan đã thiết lập.
Dobbs tựa lưng vào ống khói, nhìn ra cửa sổ nhỏ xíu của gác mái.
Bên dưới, khu vườn của Phủ Tổng đốc vẫn rực rỡ ánh đèn, tiếng nhạc vẫn vang lên. Nhưng Dobbs biết, ngôi nhà này đã hoàn toàn thức tỉnh.
Sợi dây chuyền kia đã mở mắt. Nó sẽ không để yên.
“Đêm nay chưa hết đâu,” Dobbs lầm bầm, lôi từ trong túi ra một lọ thuốc mỡ màu xanh lá cây – quà tặng của cô Nagini – bôi lên cổ họng. “Và Dobbs vẫn còn nhiều việc phải làm.”
Dưới sàn nhà, qua những lớp gỗ mục, hắn có thể nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ của ngôi nhà. Nó đang đói. Và nó đang tức giận vì miếng mồi ngon vừa vuột mất.