Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
toan-dan-ngu-thu-ta-than-thoai-ngu-thu-su

Toàn Dân Ngự Thú: Ta, Thần Thoại Ngự Thú Sư

Tháng 2 6, 2026
Chương 864: Bại lộ. Chương 863:
tu-luyen-mot-ngay-truong-tram-ngay-tu-vi-ta-muon-vo-dich.jpg

Tu Luyện Một Ngày Trướng Trăm Ngày Tu Vi, Ta Muốn Vô Địch

Tháng 1 6, 2026
Chương 611: Vạn Cổ bi thương trống không nước mắt Chương 610: Thay người lại đánh
tu-nguc-giam-di-ra-tuyet-the-dien-phe

Từ Ngục Giam Đi Ra Tuyệt Thế Điên Phê

Tháng 2 8, 2026
Chương 497: Bắt đầu địa phương, cũng là kết thúc địa phương Chương 496: Hoang dã cầu sinh kết thúc, quán quân thực chí danh quy
sau-khi-chia-tay-lai-bi-cao-lanh-bac-si-ngu-ty-yeu

Sau Khi Chia Tay, Lại Bị Cao Lạnh Bác Sĩ Ngự Tỷ Yêu

Tháng 10 27, 2025
Chương 509: Đại kết cục! Chương 508: Hai thai xuất sinh
trong-sinh-tro-lai-thap-nien-70-lam-ruong-nuoi-em-be.jpg

Trọng Sinh Trở Lại Thập Niên 70 Làm Ruộng Nuôi Em Bé

Tháng 2 1, 2025
Chương 804. Lời cuối sách kiếp trước kiếp này Chương 803. Phiên ngoại Hứa Cẩn Tuệ Hứa Hải Thanh thiên
xuyen-thu-nhan-vat-phan-dien-vi-hon-the-buc-ta-cho-nam-chinh-boi-toi.jpg

Xuyên Thư Nhân Vật Phản Diện: Vị Hôn Thê Bức Ta Cho Nam Chính Bồi Tội

Tháng 2 4, 2025
Chương 641. Thiên vân Tà Thần Chương 640. Sát thủ bảng thứ nhất
Quỷ Tiếng Đập Cửa Quá Lớn Lại Dẫn Tới Hàng Xóm Đánh Đập

Quỷ Tiếng Đập Cửa Quá Lớn Lại Dẫn Tới Hàng Xóm Đánh Đập

Tháng 4 23, 2026
Chương 260 Đại kết cục Chương 259 ngủ say gaia
dang-co-giap-dai-chien-nguoi-noi-nguoi-da-thanh-tien-de

Đang Cơ Giáp Đại Chiến, Ngươi Nói Ngươi Đã Thành Tiên Đế

Tháng 12 23, 2025
Chương 454: Tinh Uyên (2) Chương 453: Tinh Uyên (1)
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 111: Bữa Tiệc Của Những Kẻ Giả Mạo
Prev
Next


Quên mật khẩu?

Chương 111: Bữa Tiệc Của Những Kẻ Giả Mạo

Màn đêm buông xuống Oravi như một tấm vải liệm khổng lồ bằng nhung đen, nặng trĩu và ẩm ướt. Gió biển thổi qua những khe đá, mang theo vị mặn chát của muối hòa lẫn với mùi tanh nồng của rong biển thối rữa, bao trùm lấy Phủ Tổng đốc đang rực rỡ ánh đèn.

Bên trong Đại sảnh yến hội, hàng trăm ngọn nến sáp ong trắng muốt lơ lửng giữa không trung, bị phép thuật cố định, hắt xuống những vệt sáng vàng vọt, chập chờn lên khuôn mặt của đám quan khách. Tiếng ly pha lê chạm nhau *leng keng* tiếng dao nĩa cọ xát vào đĩa sứ *kít… kít…* và tiếng cười nói ồn ào tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự xa hoa giả tạo.

Nhưng nếu lắng nghe kỹ, tiếng cười ấy vang lên khô khốc, rỗng tuếch. Giống như tiếng xương cốt va vào nhau trong một hầm mộ cổ xưa hơn là niềm vui của con người.

Amyrius Rieveldt ngồi ở đầu chiếc bàn dài phủ khăn nhung đỏ thẫm. Lưng hắn thẳng tắp như một cây kiếm tuốt trần, bộ quân phục Thượng tướng Hải quân với đầy đủ huân chương lấp lánh phản chiếu ánh nến.

Dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy, Gehrman Sparrow đang căng cứng từng thớ thịt.

Linh tính của một “Nhà Tiên Tri” đang gào thét trong đầu hắn như tiếng còi báo động phòng không. Không phải là sự đe dọa mơ hồ. Đó là mùi của cái chết. Nó đang đến gần. Chậm rãi. Lặng lẽ. Như một con rắn độc trườn dưới gầm bàn.

Klein liếc nhìn ly rượu vang đỏ trước mặt. Hắn đã kiểm tra nó ba lần bằng Linh Thị. Không có độc.

Hắn nhìn con dao bạc bên cạnh đĩa ăn. Không có nguyền rủa.

Vậy mối nguy hiểm đến từ đâu?

Hắn quét mắt qua đám đông. Những nụ cười nịnh bợ. Những ánh mắt thèm khát quyền lực. Và… sự trống rỗng.

Có quá nhiều “khoảng trống” trong căn phòng này. Những người hầu di chuyển không tiếng động. Những vệ binh đứng im lìm như tượng sáp.

*“Chúng đang chờ đợi. Nhưng chờ đợi cái gì?”*

Ở cuối đại sảnh, Dobbs đang di chuyển.

Trong bộ đồng phục người hầu màu xám tro rộng thùng thình, hắn trông nhỏ bé và gầy gò đến thảm hại. Cái lưng còng xuống vẻ khúm núm, đôi chân bước đi khập khiễng. Hắn bưng một khay bạc lớn chất đầy những ly rượu vang đỏ South Wales thượng hạng, len lỏi qua đám đông như một con chuột chũi đi lạc vào hang rồng.

Nhưng không ai nhìn thấy đôi mắt của hắn.

Đôi mắt lồi to quá khổ đang rực lên một ngọn lửa lạnh lẽo. Đồng xu bạc trong túi áo ngực trái nóng rát, đập vào tim hắn *thình thịch… thình thịch…* theo nhịp điệu của một chiếc đồng hồ đếm ngược.

Qua “Đôi Mắt Sự Thật” bữa tiệc lộng lẫy biến mất.

Dobbs chỉ thấy những tảng thịt biết đi. Những bộ xương được bọc trong vải lụa. Và những sợi chỉ đen.

Hàng ngàn sợi chỉ đen mỏng manh như tơ nhện giăng mắc khắp trần nhà, nối liền với những cái đầu, những cánh tay của đám vệ binh. Chúng rung lên khe khẽ, truyền dẫn mệnh lệnh từ một kẻ điều khiển vô hình đang ẩn nấp trong bóng tối.

Và hắn thấy “Vết Bẩn”.

Ngay sau lưng ghế của Thượng tướng Amyrius.

Một tên vệ binh Hoàng gia cao lớn, vai rộng, khuôn mặt bị che khuất một nửa dưới vành mũ trụ sắt. Hắn đứng nghiêm trang, tay trái đặt lên chuôi kiếm lễ nghi mạ vàng. Một hình ảnh mẫu mực của sự trung thành.

Nhưng Dobbs thấy tay phải của hắn.

Bàn tay ấy không buông thõng tự nhiên. Nó đang chậm rãi, cực kỳ chậm rãi, trượt ra sau lưng.

Nó rút ra một vật từ trong nếp gấp của áo choàng.

Một con dao găm.

Không phải thép. Không phải bạc.

Lưỡi dao làm bằng một loại xương trắng đục, xốp và rỗ, bốc lên làn khói đen mờ ảo. Nó không phản chiếu ánh sáng. Nó hấp thụ ánh sáng.

Tên vệ binh không nhìn vào gáy của Amyrius. Hắn nhìn xuống sàn.

Mũi dao xương đang nhắm thẳng vào *cái bóng* của vị Thượng tướng đang trải dài trên sàn đá cẩm thạch.

*“Tấn công bóng… Giết Linh Thể…”*

Dobbs rùng mình. Kiến thức cũ từ thời còn ở nhà Malfoy ùa về. Đó là “Xương Của Kẻ Phản Bội”. Chỉ cần đâm trúng bóng, nạn nhân sẽ chết ngay lập tức mà không có vết thương trên cơ thể. Linh hồn sẽ bị xé toạc và bị hút vào con dao.

Klein sẽ chết. Không kịp kích hoạt Người Giấy Thế Mạng. Không kịp phản ứng. Vì đòn tấn công không nhắm vào cơ thể hắn.

Tên vệ binh nhích tới một bước. Vô thanh.

Cánh tay cầm dao giơ lên.

Khoảng cách: Hai mét.

Thời gian còn lại: Ba giây.

Dobbs cảm thấy máu trong người mình đông lại. Sự ghê tởm dâng lên trong cổ họng hắn như mật đắng.

*“Bẩn… Quá bẩn… Một vết bẩn di động đang định xóa sổ Vị Khách…”*

Hắn muốn hét lên. Muốn lao ra. Nhưng đồng xu nóng rát nhắc nhở hắn:

*Không được lộ liễu. Một gia tinh không đánh lại được Bán Thần. Phải dùng tai nạn.*

Dobbs hít một hơi sâu. Hắn chỉnh lại cái khay bạc trên tay.

Hắn không nhìn tên vệ binh nữa. Hắn nhìn vào khoảng không giữa mình và mục tiêu. Hắn tính toán độ trơn của sàn nhà, độ nghiêng của khay rượu, và quỹ đạo bay của những chiếc ly.

Hắn bước tới.

Bước chân của hắn vụng về, lảo đảo, đúng chất của một tên người hầu già nua, kiệt sức.

Hắn đi ngang qua sau lưng tên vệ binh đúng vào giây thứ hai.

Chân trái hắn đá nhẹ vào chân phải của chính mình. Một cú vấp ngã hoàn hảo.

Cả người hắn mất thăng bằng, ngã nhào về phía trước với một lực quán tính được tính toán đến từng milimet.

“Á…!”

Dobbs kêu lên một tiếng thất thanh, ngắn ngủi.

Cái khay bạc trên tay hắn bay vút lên không trung như một con chim ưng lao xuống mồi.

*Xoảng!*

Tiếng thủy tinh vỡ tan tành vang lên chói tai, cắt đứt mọi cuộc trò chuyện, mọi tiếng nhạc, mọi tiếng cười.

Hàng chục ly rượu vang đỏ South Wales vỡ vụn ngay giữa không trung.

Rượu đỏ bắn tung tóe, vẽ nên một vòng cung tuyệt đẹp và tàn khốc, trông như máu tươi phun ra từ một vết thương chí mạng.

Không một giọt nào chạm vào bộ quân phục của Thượng tướng Amyrius.

Tất cả – như có mắt – đều tạt thẳng vào mặt, vào ngực, và quan trọng nhất, vào bàn tay phải đang cầm con dao xương của tên vệ binh.

Thời gian như ngừng lại.

Chất lỏng màu đỏ thẫm chảy ròng ròng trên khuôn mặt trơn nhẵn (vô hình trong mắt người thường, nhưng hữu hình với Dobbs) thấm vào tay áo, nhỏ giọt xuống lưỡi dao xương.

Rượu vang chứa cồn. Và linh tính từ nho lên men.

Nó là tạp chất.

Đối với một nghi thức nguyền rủa tinh vi như “Xương Của Kẻ Phản Bội” sự tinh khiết là yếu tố sống còn.

*Xèo… xèo…*

Lưỡi dao xương bốc khói trắng khi tiếp xúc với rượu. Những sợi chỉ đen nối từ trần nhà xuống cổ tay tên vệ binh rung lên dữ dội, co giật như bị điện giật.

Kết nối bị gián đoạn.

Bàn tay cầm dao khựng lại giữa không trung, cách cái bóng của Amyrius chỉ vài tấc. Lưỡi dao run rẩy, rồi từ từ, miễn cưỡng thu lại vào ống tay áo như một con rắn bị đánh đau rụt đầu về hang.

Tên vệ binh đứng im lìm.

Hắn không la lên vì bị ướt. Hắn không giật mình vì tiếng đổ vỡ.

Hắn chỉ… đứng đó. Đơ ra. Như một cỗ máy bị lỗi phần mềm.

Đầu hắn từ từ quay sang Dobbs.

Không phải cái quay đầu của con người. Nó giật cục từng nấc một. *Cạch… cạch… cạch…*

Đôi mắt dưới vành mũ trụ nhìn chằm chằm vào gã người hầu đang nằm sóng soài dưới đất.

Trong ánh mắt đó không có sự tức giận. Chỉ có sự nghi hoặc. Sự khó hiểu.

*“Tại sao lại là lúc này? Tại sao lại là góc độ này? Tại sao rượu lại đổ đúng vào tay cầm dao?”*

Hắn đang tính toán lại xác suất. Kẻ điều khiển hắn từ xa – Zorel – đang nghi ngờ.

Đây không phải là tai nạn. Đây là sự can thiệp.

Nhưng hắn không thể làm gì được nữa. Thời cơ đã mất.

Cả đại sảnh chết lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía đống hỗn độn.

Klein đứng bật dậy, ghế đổ ra sau đánh *rầm* một tiếng.

Khuôn mặt Amyrius đỏ bừng vì giận dữ, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, bát đĩa nảy lên *leng keng*.

“Đồ ngu xuẩn! Ngươi làm cái gì thế hả?! Mắt mũi để đâu?!”

Luran – gã thư ký tóc vàng kiêu ngạo – lao tới, tay đã đặt lên báng súng.

“Thưa ngài! Để tôi xử lý tên nô lệ này! Hắn dám…”

Nhưng Klein giơ tay lên chặn lại. Một cử chỉ dứt khoát.

Bên ngoài, hắn đang diễn vai một Thượng tướng nóng nảy. Nhưng bên trong, tim hắn đập như trống trận.

Hắn đã thấy.

Hắn không thấy con dao xương (vì nó được giấu quá kỹ) nhưng hắn thấy phản ứng của tên vệ binh.

Một người bình thường khi bị tạt rượu sẽ nhảy dựng lên, sẽ chửi rủa, hoặc ít nhất là lùi lại phủi áo.

Tên vệ binh này không làm gì cả. Hắn đứng yên như một tảng đá, để rượu chảy vào mắt mà không chớp.

Và quan trọng hơn, Klein cảm nhận được luồng khí lạnh buốt vừa lướt qua cái bóng của mình.

*“Hắn định giết mình. Ngay lúc nãy. Nếu tên người hầu kia không ngã…”*

Klein rùng mình. Cái chết đã ở ngay sát bên cạnh, chạm vào gáy hắn, mà hắn không hề hay biết.

Hắn nhìn xuống Dobbs.

Gã người hầu đang quỳ rạp dưới sàn, run rẩy nhặt những mảnh sành. Trông hắn thảm hại, sợ sệt, hèn mọn.

Nhưng cú ngã đó… quỹ đạo của rượu… nó quá hoàn hảo để là một tai nạn.

*“Hắn cứu mình? Hay hắn chỉ là một quân cờ của một thế lực khác muốn phá đám Zorel?”*

Dù là gì, mối nguy hiểm chưa qua.

Tên vệ binh vẫn đứng đó. Hắn chưa rút dao, nhưng sát khí vẫn còn nguyên. Và những ánh mắt khác trong phòng bắt đầu đổ dồn về phía này. Ánh mắt dò xét. Ánh mắt tính toán.

Klein biết hắn phải hành động. Hắn phải đuổi “con dao” này đi trước khi nó kịp đâm lần nữa.

“Ngươi!”

Klein chỉ thẳng ngón tay vào mặt tên vệ binh, giọng lạnh như băng, chứa đựng sự ghê tởm không che giấu. Hắn không nói về con dao. Hắn nói về vết bẩn.

“Cút ra ngoài! Mùi rượu trên người ngươi làm ta buồn nôn. Một vệ binh Hoàng gia mà để mình nhếch nhác như thế này sao? Ta không muốn ngửi thấy mùi men rẻ tiền này thêm một giây nào nữa!”

Đó là một cái cớ tuyệt vời. Thượng tướng Amyrius nổi tiếng là kẻ ưa sạch sẽ và ghét sự luộm thuộm.

Tên vệ binh đứng im trong một giây. Hắn đang chờ lệnh từ chủ nhân.

Rồi, hắn cúi đầu. Động tác gập người cứng nhắc như khúc gỗ gãy.

“Tuân lệnh… thưa ngài.”

Giọng hắn rè rè, kim loại, không có âm sắc.

Hắn quay người bước ra khỏi đại sảnh. Bước chân nặng nề, đều đặn *cộp… cộp…* để lại những dấu chân ướt đẫm rượu vang đỏ sẫm trên sàn đá trắng.

Mỗi bước chân của hắn như tiếng búa gõ vào thần kinh của Klein. Hắn chỉ thở phào khi bóng tên vệ binh khuất sau cánh cửa lớn.

Nguy hiểm trực diện đã qua. Nhưng sự căng thẳng thì tăng lên gấp bội.

Klein ngồi xuống, chỉnh lại cổ áo, cố gắng giữ cho tay không run. Hắn cầm ly rượu của mình lên, uống một ngụm cạn để che giấu sự bối rối.

Hắn liếc nhìn xuống dưới chân bàn.

Dobbs đang quỳ đó.

Hắn cúi đầu thấp đến mức trán chạm sàn, tay run rẩy nhặt từng mảnh thủy tinh vỡ. Máu từ ngón tay bị đứt hòa lẫn với rượu vang.

Nhưng qua khe tóc rối bù, đôi mắt lồi to của hắn đang nhìn lên.

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt của hai kẻ giả mạo gặp nhau.

Không có lời cảm ơn. Không có sự thừa nhận công khai.

Chỉ có một sự hiểu biết ngầm.

*“Ta biết ngươi không phải người hầu.”*

*“Và tôi biết ngài không phải Thượng tướng.”*

“Dọn cho sạch,” Klein nói, giọng lạnh lùng, quay trở lại vai diễn. “Đừng để lại một vết đỏ nào trên sàn của ta. Ta ghét màu đỏ.”

Dobbs rùng mình. Hắn gật đầu lia lịa.

“Vâng… vâng thưa ngài… Sẽ sạch… sẽ rất sạch…”

Hắn lấy chiếc khăn lau từ trong túi ra, bắt đầu lau sàn.

Nhưng khi khăn lau chạm vào vệt rượu vang loang lổ trên tấm thảm Ba Tư đắt tiền, một hiện tượng kỳ dị xảy ra khiến Dobbs phải cắn chặt môi để không hét lên.

*Ực… ực…*

Âm thanh đó không phát ra từ cổ họng hắn. Nó phát ra từ dưới tay hắn.

Tấm thảm đang uống.

Những vệt rượu đỏ thẫm – thứ chất lỏng chứa linh tính của sự sống – không thấm xuống sàn đá bên dưới. Chúng đang bị hút ngược vào từng sợi len, biến mất hoàn toàn vào trong hoa văn hình những bông hoa hồng gai góc của tấm thảm.

Như thể tấm thảm là một cái miệng khổng lồ đang khát máu, và rượu vang chỉ là món khai vị thay thế cho máu của Amyrius.

Một tiếng nuốt *ực* thỏa mãn vang lên từ sâu bên trong lớp lông dày, rung động truyền qua đầu ngón tay Dobbs, chạy dọc lên cánh tay hắn như dòng điện lạnh buốt.

*Sàn nhà đang sống.*

*Cả căn nhà này đang đói.*

Dobbs nghiến răng, tay lau càng mạnh hơn, như muốn chà nát cái miệng vô hình đó.

“Bẩn… mày dám ăn bẩn…” hắn lầm bầm, nước mắt sợ hãi và kinh tởm trào ra.

Bữa tiệc tiếp tục. Tiếng nhạc lại nổi lên. Tiếng cười nói lại vang vọng.

Nhưng Klein không còn thấy an toàn nữa. Hắn cảm thấy như mình đang ngồi trong dạ dày của một con quái vật, và bữa tiệc này chính là quá trình tiêu hóa chậm rãi.

Hắn nhìn những vị khách xung quanh. Họ cười, họ ăn, họ uống.

Nhưng bóng của họ in trên tường dường như không cử động theo họ. Những cái bóng ấy đang nghiêng về phía hắn, kéo dài ra, chờ đợi cơ hội tiếp theo.

Đêm nay sẽ rất dài.

Và máu sẽ không chỉ dừng lại ở màu rượu vang.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

linh-khi-khoi-phuc-ta-tai-phia-sau-man-cau-den-vo-dich.jpg
Linh Khí Khôi Phục: Ta Tại Phía Sau Màn Cẩu Đến Vô Địch
Tháng 1 19, 2025
hai-tac-chi-khoi-dau-giang-lam-dao-nu-nhi.jpg
Hải Tặc Chi Khởi Đầu Giáng Lâm Đảo Nữ Nhi
Tháng 1 11, 2026
tu-hop-vien-ta-dua-vao-cau-ca-nuoi-song-gia-dinh
Tứ Hợp Viện: Ta Dựa Vào Câu Cá Nuôi Sống Gia Đình
Tháng 10 23, 2025
tam-quoc-gia-cat-luong-thuyen-co-muon-ten-ta-dua-han-muoi-van-ten-lua.jpg
Tam Quốc: Gia Cát Lượng Thuyền Cỏ Mượn Tên, Ta Đưa Hắn Mười Vạn Tên Lửa
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP