Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
Ỷ Thiên: Trọng Sinh Ma Giáo Giáo Chủ, Đương Thế Vô Song!

Ỷ Thiên: Trọng Sinh Ma Giáo Giáo Chủ, Đương Thế Vô Song!

Tháng 4 22, 2026
Chương 405: Bách Tổn đạo nhân! Chương 404: Nguyên đình thương thảo, nồi sắt ái tài!
loan-the-vo-dao-tu-nhin-len-nha-ben-ty-ty-bat-dau.jpg

Loạn Thế Võ Đạo: Từ Nhìn Lén Nhà Bên Tỷ Tỷ Bắt Đầu

Tháng 1 18, 2025
Chương 553. Uyển nhi trở về! Đại kết cục! Chương 552. Tranh đoạt Vấn Đỉnh Quả!
moi-10-nam-co-the-lua-chon-mot-ban-tay-vang.jpg

Mỗi 10 Năm Có Thể Lựa Chọn Một Bàn Tay Vàng

Tháng 2 5, 2026
Chương 310: Lại làm công. Chương 309: Vị Diện Chi Chủ.
nguoi-tai-hai-tac-bat-dau-mot-cai-tu-luc-trai-cay.jpg

Người Tại Hải Tặc: Bắt Đầu Một Cái Từ Lực Trái Cây

Tháng 2 23, 2025
Chương 315. Cái thế giới này có ngươi ta không yên lòng, cho nên cùng ta cùng một chỗ ngao du vô tận hư không a Chương 314. Ace cái chết, Luffy đại bạo phát, một quyền đánh nổ Akainu
tu-tien-loi-he-thien-linh-can-nguoi-bao-ta-ma-tu.jpg

Tu Tiên: Lôi Hệ Thiên Linh Căn, Ngươi Bảo Ta Ma Tu?

Tháng 2 9, 2026
Chương 218: Cầu viện, quân địch cạm bẫy? Chương 217: Thanh Long quân đoàn bị tập kích!
bat-dau-giac-tinh-hon-don-than-the-ta-co-uc-diem-bien-manh.jpg

Bắt Đầu Giác Tỉnh Hỗn Độn Thần Thể, Ta Có Ức Điểm Biến Mạnh

Tháng 1 17, 2025
Chương 301. 3000 Huyễn Thân! Khai thiên biến hóa! Chương 300. Hư Thần Giới! Tự Nhiên chi Đạo dã tâm
vi-hon-the-cua-ta-la-kiem-thanh.jpg

Vị Hôn Thê Của Ta Là Kiếm Thánh

Tháng 2 4, 2025
Chương 386. Tam sinh tam thế Chương 385. Bỉ ngạn
tong-vo-nguoi-tai-tuong-duong-hoa-than-tao-tac-lien-tro-nen-manh.jpg

Tổng Võ: Người Tại Tương Dương, Hóa Thân Tào Tặc Liền Trở Nên Mạnh

Tháng 1 10, 2026
Chương 334: Vũ Văn Phiệt chủ Vũ Văn Thương, Triệu Cao tức giận (1 / 2 cầu đặt mua!) Chương 333: Kinh Nghê quy tâm, Đại Đường Song Long quyết định (2 / 2 cầu đặt mua!)
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 110: Căn Phòng Của Những Mũi Kim Đen
Prev
Next


Quên mật khẩu?

Chương 110: Căn Phòng Của Những Mũi Kim Đen

Đêm đã khuya, bóng tối đặc quánh trùm lên Phủ Tổng đốc như một lớp hắc ín nóng chảy, bịt kín mọi lối thoát của ánh sáng. Hành lang khu vực người hầu chìm trong sự im lặng chết chóc, nhưng đó không phải là sự bình yên. Đó là sự im lặng của một nấm mồ đang chờ đợi người nằm xuống.

Dobbs bước đi trên sàn đá lạnh buốt. Đôi chân trần gầy guộc của hắn lướt đi không tiếng động, nhưng trong đầu hắn, tiếng tim đập vang lên như tiếng búa tạ.

Đồng xu bạc trong túi áo ngực trái nóng rát, nung đỏ lớp da thịt bên dưới. “Đôi Mắt Sự Thật” mà Tristan ban tặng đang xé toạc lớp màn che đậy của hiện thực.

Hắn nhìn thấy chúng.

Những sợi chỉ đen.

Chúng không phải là vật chất. Chúng là những dây thần kinh của sự đau đớn, mỏng hơn tơ nhện, đen hơn cả mực tàu, nhưng lại lấp lánh một thứ ánh sáng nhầy nhụa, bệnh hoạn. Chúng bò ra từ các khe nứt trên trần nhà, trườn dọc theo những bức tường đá ẩm mốc, chui qua khe cửa các phòng ngủ tập thể.

Dobbs rùng mình. Hắn thấy những sợi chỉ ấy quấn chặt quanh cổ tay, cổ chân những người hầu đang ngủ mê mệt. Chúng chui vào tai, vào mũi họ, biến họ thành những con rối gỗ đang chờ đợi bàn tay giật dây.

Tất cả những sợi chỉ ấy đều rung động nhịp nhàng, như đang truyền dẫn dinh dưỡng về một cái dạ dày khổng lồ nào đó. Chúng dẫn lối về cuối hành lang.

Cánh cửa Phòng May Vá.

Cánh cửa khép hờ. Một khe sáng vàng vọt, sắc bén như lưỡi dao mổ rỉ ra ngoài, cắt ngang mặt sàn tối tăm.

Dobbs nhích người tới, ép sát vào tường đá lạnh lẽo. Mùi tanh nồng – mùi của máu cũ và thịt ôi thiu được giấu kỹ dưới lớp nước hoa rẻ tiền – xộc vào mũi hắn, khiến dạ dày hắn quặn thắt.

Hắn ghé mắt nhìn qua khe cửa.

Bên trong, dưới ánh đèn bàn vàng vọt, Zorel đang ngồi.

Gã Bán Thần của Học phái Hoa Hồng mặc bộ quân phục xanh hải quân phẳng phiu, nhưng tư thế ngồi của gã lại vặn vẹo một cách kỳ dị, như thể xương sống của gã được làm bằng sụn mềm.

Trên bàn làm việc không phải là bản đồ hay vải vóc. Đó là một cô gái trẻ. Tóc nâu, rối bù, xõa tung trên mặt bàn gỗ gụ.

Zorel cầm một cây kim bạc dài ngoằng trên tay phải. Tay trái hắn vuốt ve một sợi chỉ đen – thứ chất lỏng sền sệt được cô đặc từ dục vọng và đau đớn.

“Suỵt…” Zorel thì thầm. Giọng hắn êm ái, ngọt ngào như mật ong tẩm độc. “Đừng khóc, bé con. Nước mắt làm mặn súp đấy. Và ngài Thượng tướng không thích món súp quá mặn.”

Hắn cúi xuống, cắm phập mũi kim vào khóe miệng trái của cô gái.

Phụt.

Âm thanh nhỏ xíu, ướt át khi kim loại xuyên qua da thịt vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.

Dobbs giật mình lùi lại. Đầu gối gầy guộc của hắn va nhẹ vào cán chổi dựng ở góc tối hành lang.

Cạch.

Một tiếng động khẽ khàng. Nhỏ hơn cả tiếng chuột chạy. Nhưng trong sự im lặng chết chóc này, nó vang lên như tiếng súng nổ.

Trong phòng, bàn tay cầm kim của Zorel khựng lại giữa không trung. Cái đầu hắn từ từ xoay về phía cửa. Không phải xoay cả người, chỉ có cái cổ vặn ngược ra sau, trơn tru và máy móc như một con cú. Đôi mắt đen đặc, không có tròng trắng, xoáy sâu vào khe cửa hẹp.

“Chuột à?” Hắn lẩm bẩm.

Dobbs không suy nghĩ. Bản năng sinh tồn trỗi dậy. Hắn thu mình lại, lách người vào chiếc tủ chén bằng gỗ sồi sừng sững ngay cạnh cửa ra vào.

Hắn kéo cánh cửa tủ khép lại. Bóng tối nuốt chửng hắn.

Không gian bên trong tủ chật hẹp và ngột ngạt đến mức Dobbs cảm thấy như mình vừa tự chôn sống chính mình.

Mùi băng phiến hăng hắc, mùi gỗ ẩm mốc và mùi khăn lau cũ bốc lên nồng nặc, xộc vào mũi, vào phổi, bóp nghẹt khí quản của hắn. Dobbs ngồi bó gối, ép chặt lồng ngực vào hai đùi để tiết kiệm diện tích. Hắn không dám thở mạnh. Hắn há miệng ra, hít từng ngụm khí nhỏ tí hon, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng rít gió nào.

Bóng tối ở đây đặc quánh, đè nặng lên mi mắt. Hắn cảm thấy hai chân mình bắt đầu tê dại vì tư thế ngồi gập người, nhưng hắn không dám nhúc nhích dù chỉ một milimet. Một cử động nhỏ cũng có thể làm những chiếc bát đĩa xếp chồng bên cạnh va vào nhau.

Và rồi, âm thanh từ bên ngoài vọng vào.

Kít…

Tiếng ghế bị đẩy ra sau. Zorel đã đứng dậy.

Cộp… Cộp… Cộp…

Tiếng bước chân. Chậm rãi. Nặng nề. Tiếng đế giày da gõ xuống sàn đá, mỗi bước một gần hơn.

Dobbs nhắm nghiền mắt, hai tay ôm chặt lấy cái giẻ lau trước ngực như một tấm khiên vô dụng. Tim hắn đập loạn nhịp, thình thịch, thình thịch, vang vọng trong lồng ngực như muốn phá tung xương sườn mà nhảy ra ngoài. Hắn sợ Zorel sẽ nghe thấy tiếng tim đập ấy.

Tiếng bước chân dừng lại.

Ngay trước cửa tủ.

Qua khe hở nhỏ xíu dưới chân cánh cửa tủ, Dobbs thấy ánh sáng bên ngoài bị che khuất. Một cái bóng đen dài đổ ập xuống, trùm lên nơi hắn đang trốn. Đôi giày quân đội bóng loáng của Zorel đang đứng đó. Chỉ cách mũi chân trần của Dobbs chưa đầy một gang tay gỗ.

“Ta ngửi thấy mùi…” Giọng Zorel vang lên, trầm thấp, rè rè như tiếng dao cạo trên mặt kính. Hắn không nói với ai cả. Hắn đang nói với không khí. “…mùi của sự sợ hãi. Mùi của một con vật nhỏ đang run rẩy.”

Dobbs cắn chặt môi đến bật máu. Hắn nín thở hoàn toàn. Phổi hắn bắt đầu nóng rát vì thiếu oxy. Đầu óc hắn quay cuồng.

Hắn biết. Hắn chắc chắn biết mình ở trong này.

Cạch.

Một âm thanh kim loại khô khốc vang lên ngay bên tai Dobbs. Tay nắm cửa tủ bị vặn nhẹ. Chốt cửa rung lên. Cánh cửa gỗ rên rỉ kẽo kẹt một tiếng rất nhỏ, hé ra thêm một milimet.

Một luồng linh tính lạnh buốt, nhớp nháp như lưỡi rắn luồn vào trong tủ, quét qua mặt Dobbs. Hắn cảm thấy da mặt mình tê dại, như có hàng ngàn con giòi vô hình đang bò trườn trên đó.

Hắn nhắm mắt chặt hơn, chờ đợi cái chết. Hắn tưởng tượng ra cảnh cánh cửa mở toang, khuôn mặt không tròng trắng của Zorel hiện ra, và cây kim bạc kia sẽ đâm xuyên qua mắt hắn.

Một giây… Hai giây… Ba giây…

Thời gian kéo dài vô tận. Trong bóng tối, trí tưởng tượng của Dobbs bắt đầu phản bội hắn. Hắn nghe thấy tiếng cười khúc khích bên tai trái. Hắn cảm thấy có bàn tay lạnh lẽo đang vuốt ve tóc gáy mình. Là thật hay ảo giác? Là linh hồn của những nạn nhân cũ đang bị nhốt trong cái tủ này cùng hắn?

Đột nhiên, áp lực biến mất.

“Hừm… Chỉ là gió sao?”

Zorel buông tay nắm cửa. Cánh cửa tủ bật nhẹ trở lại vị trí cũ cạch. Bóng đen dưới chân cửa di chuyển. Tiếng bước chân xa dần.

Cộp… Cộp… Cộp…

Dobbs thở hắt ra, nhưng không dám thở mạnh. Hắn há miệng đớp lấy không khí, nước mắt vào mồ hôi trộn lẫn chảy ròng ròng trên mặt. Hắn vẫn chưa an toàn.

Hắn nghe thấy tiếng Zorel quay lại bàn làm việc. Tiếng ghế kéo két. Và rồi, âm thanh kinh hoàng nhất bắt đầu.

Phụt.

Tiếng kim đâm qua thịt.

“Ư… ưm…” Tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt của cô gái.

Rẹt…

Tiếng chỉ được kéo qua da, ma sát với những thớ thịt tươi. Dobbs rùng mình. Trong bóng tối chật hẹp, thính giác của hắn trở nên nhạy bén đến đau đớn. Hắn nghe thấy tiếng máu nhỏ tỏng… tỏng… xuống mặt bàn. Hắn nghe thấy tiếng Zorel lẩm bẩm một bài hát ru méo mó, lạc điệu.

“Một mũi cho im lặng… Hai mũi cho ngoan ngoãn… Ba mũi để em cười mãi mãi…”

Dobbs không chịu nổi nữa. Sự sợ hãi trong hắn dần chuyển hóa thành một thứ khác. Ghê tởm. Căm hận. Và nỗi ám ảnh sạch sẽ điên cuồng.

Bẩn. Quá bẩn. Tiếng kim đâm là tiếng làm bẩn không gian. Máu rơi là làm bẩn mặt bàn. Tiếng hát của hắn là làm bẩn thính giác.

Hắn phải lau sạch nó. Hắn phải ngăn chặn cái nguồn gây bẩn kia.

Nhưng hắn không thể ra ngoài. Ra ngoài là chết. Hắn bị kẹt trong cái hộp gỗ này, tứ chi tê liệt, chỉ có thể nghe và tưởng tượng ra cảnh tượng tàn khốc bên ngoài. Sự bất lực như axit ăn mòn ruột gan hắn.

Đồng xu trên ngực trái hắn nóng rực lên. Nó rung động. Tristan đã nói: “Ngươi có thể mượn vận may của ta. Nhưng cái giá là sự rủi ro.”

Dobbs mở mắt trong bóng tối. Đôi mắt lồi của hắn sáng lên một tia sáng xanh ma quái. Hắn không thể dùng dao. Hắn không thể dùng sức mạnh. Hắn sẽ dùng “Tai Nạn”.

Hắn giơ bàn tay gầy guộc lên, hướng về phía khe cửa tủ, nơi ánh sáng vàng vọt đang hắt vào. Hắn tập trung toàn bộ ý chí, toàn bộ sự ghê tởm của mình vào đầu ngón tay cái và ngón giữa.

Gãy đi. Hỏng đi. Biến thành rác rưởi đi.

Tách.

Hắn búng tay.

Âm thanh rất nhỏ, gần như bị tiếng gió lấn át. Nhưng một gợn sóng xác suất vô hình đã được phóng đi.

Bên ngoài, một tiếng kim loại gãy Rắc vang lên giòn tan.

“A!” Zorel rít lên đau đớn.

Tiếng vật gì đó rơi xuống bàn. Tiếng máu đen nhỏ giọt xèo xèo như mỡ nóng rơi vào than hồng.

“Kim chết tiệt! Thợ rèn chết tiệt!” Zorel gầm gừ. Tiếng ghế bị đẩy mạnh. Tiếng bước chân đi lại trong phòng đầy bực dọc.

Dobbs nghe thấy tiếng hắn mở hộp gỗ. Tiếng kim loại va chạm leng keng. Hắn đang lấy kim mới. Hắn chưa dừng lại.

Chưa đủ sạch. Vẫn còn bẩn.

Dobbs nghiến răng. Hắn búng tay lần thứ hai. Lần này, hắn dồn cả sự tuyệt vọng của mình vào đó.

Rầm!

Bên ngoài vang lên một tiếng động lớn như sấm nổ. Chiếc hộp gỗ đựng kim – theo một xác suất phi lý nào đó – đã tự trượt khỏi mặt bàn và đổ ập xuống sàn đá.

Xoảng… leng keng…

Hàng trăm cây kim bạc văng tung tóe. Tiếng kim loại rơi trên đá vang lên chói tai, hỗn loạn.

“Cái quái gì thế này?!” Zorel gào lên. “Kẻ nào?!”

Một luồng linh tính khủng khiếp bùng nổ từ người Zorel, quét qua căn phòng như một cơn bão. Cánh cửa tủ của Dobbs rung lên bần bật, nhưng hắn co rúm người lại, nín thở, biến mình thành một tảng đá, một hạt bụi vô tri.

Đồng xu của Tristan tỏa ra một lớp màn mỏng, che giấu hắn khỏi sự dò xét điên cuồng của Bán Thần.

Zorel đi lại trong phòng, tiếng giày đinh nghiến lên những cây kim dưới sàn két… két…. Hắn đang tìm kiếm. Hắn đang nghi ngờ.

Dobbs nghe thấy tiếng thở dốc của Zorel dừng lại ngay trước tủ chén một lần nữa.

“Là mày phải không? Con chuột nhắt…”

Bàn tay Zorel đập mạnh vào cánh cửa tủ Rầm!

Bụi gỗ rơi xuống đầu Dobbs. Hắn cắn chặt môi đến mức máu chảy vào miệng, mặn chát. Hắn nhắm mắt chờ đợi cái chết.

Nhưng cánh cửa không mở.

“Vận rủi…” Zorel lẩm bẩm, giọng chứa đầy sự nghi hoặc và bất an. “Hôm nay xui xẻo… Không được… Phải kiểm tra lại kết giới.”

Tiếng bước chân rời đi. Tiếng cửa phòng đóng lại Sầm. Tiếng khóa chốt Lạch cạch.

Dobbs vẫn ngồi im. Hắn đếm. Một… hai… một trăm… năm trăm… Chỉ khi chắc chắn rằng Zorel đã đi xa, hắn mới dám đẩy cửa tủ.

Cánh cửa mở ra kẽo kẹt. Dobbs ngã lăn ra sàn đá lạnh, chân tay tê cứng không còn cảm giác. Hắn thở hổn hển như một con cá mắc cạn, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Hắn nhìn lên bàn làm việc. Cô gái vẫn ngồi đó, bất động. Một bên mép đã bị khâu nhếch lên, tạo thành nụ cười méo mó vĩnh viễn. Máu vẫn rỉ ra từ lỗ kim.

Dobbs lồm cồm bò dậy. Hắn không còn sợ hãi nữa. Nỗi sợ đã bị thiêu rụi trong cái tủ chật hẹp kia, chỉ còn lại tro tàn của sự thù hận.

Hắn rút chiếc khăn tay trắng muốt từ túi áo, tiến lại gần cô gái. Nhẹ nhàng, hắn lau đi vệt máu trên má cô.

“Cô đừng khóc,” hắn thì thầm, giọng khàn đặc, vỡ vụn. “Dobbs xin lỗi… Dobbs đã trốn… Nhưng Dobbs sẽ không trốn nữa.”

Hắn cúi xuống, nhặt một cây kim gãy trên sàn – cây kim đã dính máu đen của Zorel. Hắn nắm chặt nó trong tay, cảm nhận cạnh sắc cứa vào da thịt mình.

Hắn nhìn về phía cánh cửa đóng kín.

“Hắn là vết bẩn,” Dobbs nói, ánh mắt rực lửa xanh. “Và Dobbs là thuốc tẩy.”

Giọt máu của Dobbs rơi xuống sàn, hòa vào vũng máu đen của Zorel, sôi lên một bọt khí nhỏ. Cuộc thanh trừng đã bắt đầu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-tai-bach-the-trong-luan-hoi-truong-sinh.jpg
Ta Tại Bách Thế Trong Luân Hồi Trường Sinh
Tháng 5 3, 2025
sau-khi-chia-tay-ta-dem-ban-gai-truoc-luyen-thanh-cuong-thi.jpg
Sau Khi Chia Tay, Ta Đem Bạn Gái Trước Luyện Thành Cương Thi!
Tháng 2 2, 2026
truong-sinh-bat-tu-tai-di-gioi-lam-dao-phu-tram-than-ma.jpg
Trường Sinh Bất Tử: Tại Dị Giới Làm Đao Phủ Trảm Thần Ma
Tháng 2 26, 2025
Ta Thật Không Phải Tà Thần Chó Săn
Tháng 4 25, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP