Chương 109: Ma Thuật Của Sự Sạch Sẽ và Nỗi Ám Ảnh Vô Hình
Chiều tà buông xuống Oravi như một tấm màn nhung đỏ sẫm nhuốm màu máu khô, phủ lên những mái ngói của Phủ Tổng đốc một vẻ ảm đạm, u uất. Gió biển mang theo hơi mặn chát và cái lạnh len lỏi vào từng khe đá, nhưng dường như không thể xuyên qua lớp tường dày kiên cố của tòa kiến trúc quyền lực nhất hòn đảo.
Đoàn xe ngựa bọc thép đen bóng, mang huy hiệu Hải quân Hoàng gia, lăn bánh chậm rãi qua cổng chính. Tiếng bánh xe nghiến lên nền đá cẩm thạch lạo xạo nghe như tiếng xương gãy vụn, vang vọng giữa sự tĩnh lặng chết chóc.
Hai hàng người hầu đứng dọc theo lối vào, im phăng phắc như những bức tượng sáp, đầu cúi thấp đến mức cằm chạm ngực. Không một tiếng ho, không một tiếng đế giày cọ xát. Chỉ có tiếng cờ hiệu phần phật trong gió và tiếng thở dốc bị nén chặt của những con người đang khiếp sợ.
Cánh cửa xe ngựa mở ra.
Amyrius Rieveldt bước xuống. Hay đúng hơn, Gehrman Sparrow trong lớp vỏ bọc hoàn hảo của vị Thượng tướng, đặt chân lên lãnh địa mới.
Hắn đứng thẳng, lưng như một cây kiếm tuốt trần, đôi mắt xanh thẫm quét một vòng quanh đại sảnh.
“Sạch quá.”
Đó là ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Klein. Không phải kiểu sạch sẽ của một dinh thự được chăm sóc kỹ lưỡng, mà là kiểu sạch sẽ của một phòng mổ vừa được tẩy trùng sau một ca phẫu thuật thất bại. Ánh sáng từ những ô kính màu trên trần nhà chiếu xuống, vỡ tan trên mặt đá hoa cương thành hàng ngàn mảnh sắc lẹm. Không một hạt bụi lơ lửng trong không khí. Không một vết xước trên tay vịn cầu thang.
Thậm chí mùi gỗ sồi đánh bóng, mùi nến thơm, hay mùi ẩm mốc đặc trưng của vùng biển đảo… tất cả đều biến mất. Thay vào đó là một thứ mùi lạnh lẽo, hăng hắc, sắc nhọn chọc vào khứu giác nhạy bén của một “Nhà Tiên Tri”.
Linh tính của Klein rung lên khe khẽ. Nó không báo hiệu nguy hiểm chí mạng, mà là một sự bất thường khiến da đầu hắn tê rần.
“Đây không phải là sự sạch sẽ tự nhiên,” Klein thầm đánh giá, trong khi khuôn mặt Amyrius vẫn giữ vẻ lạnh lùng, ngạo mạn. “Nó mang tính cưỡng ép. Như thể ai đó đã lột da từng đồ vật trong căn phòng này để loại bỏ mọi tì vết. Một loại nghi thức nào đó? Hay là sở thích bệnh hoạn của người quản lý nơi này?”
Hắn bước đi. Đôi ủng quân đội cao đến đầu gối, dù đã được lau chùi kỹ lưỡng trước khi xuống tàu, vẫn vô tình dính một vệt đất sét đỏ nhỏ xíu từ bến cảng Oravi lầy lội.
Cộp… Cộp…
Tiếng bước chân vang vọng đơn độc. Vệt đất sét ấy bong ra, rơi xuống sàn đá trắng muốt. Nó nằm đó, đỏ sẫm, nhỏ bé, nhưng nổi bật và chướng mắt như một giọt máu tươi rơi trên tuyết trắng.
Klein nhận ra điều đó, nhưng hắn không dừng lại. Amyrius Rieveldt sẽ không bao giờ để tâm đến một hạt bụi. Hắn tiếp tục bước đi, ánh mắt hướng thẳng về phía cầu thang chính, nơi thư ký Luran đang chờ đợi.
Nhưng linh tính của hắn đột ngột bị kích thích.
Một luồng nhiệt nóng rát, điên cuồng quét qua gót giày hắn.
Không phải sát khí. Klein đã quen với sát khí của hải tặc, của quái vật, thậm chí của Bán Thần. Sát khí thường lạnh lẽo, sắc bén. Nhưng thứ cảm giác này… nó nóng bỏng, dính nhớp và chứa đựng một sự cuồng tín bệnh hoạn.
Khóe mắt hắn giật nhẹ. Hắn liếc xuống, không quay đầu.
Ở cuối hàng người hầu, một gã đàn ông gầy gò, mặc bộ đồng phục chật chội, đang nhìn chằm chằm vào chân hắn. Đôi mắt gã lồi to quá khổ, tròng trắng dã vằn lên những tia máu đỏ, như sắp rơi ra khỏi hốc mắt.
“Hắn đang nhìn cái gì? Miếng lót giày tăng chiều cao của mình? Hay hắn phát hiện ra dáng đi của mình có vấn đề?”
Nội tâm Gehrman Sparrow lập tức bùng nổ hàng loạt giả thuyết, các bánh răng suy luận quay cuồng với tốc độ chóng mặt:
“Kẻ địch? Học phái Hoa Hồng? Một sát thủ được cài cắm? Hay một Beyonder hoang dã nhận ra danh tính giả? Ánh mắt đó… không giống người bình thường. Nó chứa đựng sự đói khát.”
Một mẩu đất sét nữa rơi ra, lăn lông lốc trên sàn đá.
Phựt.
Trong không gian tĩnh lặng, Klein dường như nghe thấy tiếng dây thần kinh của gã người hầu kia đứt tung.
Hắn lao ra.
Nhanh. Quá nhanh so với một người thường. Bóng gã xám xịt lướt qua sàn đá như một con thằn lằn, xé toạc không khí. Đám người hầu xung quanh thậm chí còn chưa kịp chớp mắt.
Cơ bắp toàn thân Klein căng cứng trong một phần ngàn giây.
Bàn tay trái đeo găng tay đen của hắn khẽ co lại trong túi áo choàng. Ngón tay hắn đã chạm vào mép của một con người giấy vàng xỉn. Linh tính gào thét cảnh báo về một vật thể đang tiếp cận với tốc độ cao.
“Tốc độ này… Sequence 7? Hay Sequence 6? Không có dao động linh tính đặc thù của các con đường chiến đấu. Hắn định làm gì? Tự sát tấn công? Ám sát bằng chất độc?”
Klein đã sẵn sàng. Chỉ cần gã kia chạm vào phạm vi 2 mét, “Người Giấy Thế Mạng” sẽ kích hoạt. Hắn sẽ lăn sang bên phải, đồng thời “Đói Khát Ngọ Nguậy” sẽ chuyển sang trạng thái “Xác Sống” để phản công bằng băng giá, hoặc “Hủ Hóa Nam Tước” để bóp méo đòn tấn công.
Nhưng bàn tay gầy guộc, dài ngoằng ấy không cầm dao. Không cầm súng. Cũng không tụ năng lượng thi triển lời nguyền.
Nó dừng lại cách mũi giày của Klein đúng một phân.
Tách!
Một tiếng búng tay nhỏ xíu, vang lên giòn tan và kỳ quái, phá vỡ sự căng thẳng tột độ trong tâm trí Klein.
Không có vụ nổ. Không có khói độc. Chỉ có một quy tắc vật lý bị bẻ cong cục bộ. Một luồng khí xoáy nhỏ bé, trong suốt quét qua đôi ủng quân đội.
Vệt đất sét đỏ biến mất không dấu vết. Mẩu đất sét trên sàn tan thành khói trắng hư ảo. Thậm chí lớp da ủng cũ kỹ, sờn rách vì gió biển cũng sáng bóng lên như vừa được tráng một lớp men mới, phản chiếu rõ mồn một khuôn mặt lạnh lùng, nghiêm nghị của “Amyrius”.
“Ư… ưm…”
Gã người hầu thở hắt ra một hơi dài, gần như rên rỉ vì khoái cảm tột độ. Đôi mắt lồi trợn ngược lên, đồng tử co lại thành hai chấm đen nhỏ xíu vì sung sướng.
“Sạch… đã sạch… hết bẩn rồi…”
Hắn lùi lại ba bước, động tác mượt mà như nước chảy, rồi cúi rạp người xuống sàn, trán chạm vào chính chỗ vừa bị bẩn, như đang tạ lỗi với những viên đá lát sàn.
“Xin lỗi Thượng tướng! Bẩn quá! Nó… nó hét vào mặt tôi! Tôi không kìm được!”
Cả đại sảnh chết lặng. Thư ký Luran đứng bên cạnh há hốc miệng, tay đã đặt lên báng súng nhưng quên rút ra. Khuôn mặt gã từ trắng bệch chuyển sang đỏ gay vì phẫn nộ và xấu hổ.
“Tên điên này! Quân đâu! Lôi hắn ra—”
Klein giơ tay lên. Một động tác chậm rãi, dứt khoát, nhưng chứa đựng uy quyền tuyệt đối khiến Luran lập tức im bặt.
Bên ngoài, hắn là Amyrius lạnh lùng. Nhưng bên trong, Klein Moretti đang trải qua một cơn sốc văn hóa và sự cảnh giác cao độ.
“Cái quái gì vừa xảy ra vậy? Hắn lao ra với tốc độ của một sát thủ, chỉ để… đánh xi giày cho mình?”
Klein nhìn xuống đôi giày sáng loáng đến mức phi lý, rồi nhìn lên cái lưng đang run rẩy của gã người hầu tên Dobbs. Hắn kích hoạt “Linh Thị” ở mức độ sâu hơn.
“Một Beyonder. Chắc chắn. Nhưng luồng khí của hắn rất lạ. Nó giống với ‘Người Học Việc’ (Apprentice) – khả năng đi xuyên vật chất, mở cửa… nhưng cách hắn sử dụng lại hoàn toàn khác biệt. Không có sự chuẩn bị nghi thức, không có câu chú. Nó giống bản năng hơn là phép thuật học được.”
Và quan trọng hơn, hành động này mang một thông điệp ngầm cực kỳ đáng sợ. Hắn có thể tiếp cận Klein ở cự ly gần nhất mà không ai ngăn cản được. Hắn quan tâm đến “Vết Bẩn” hơn là mạng sống hay quyền lực.
“Một kẻ điên có năng lực tẩy rửa kỳ lạ. Một biến số.” Klein kết luận. “Mình không thể giết hắn ngay tại đây. Nó sẽ làm hỏng hình tượng ‘khoan dung nhưng nghiêm khắc’ của Amyrius. Nhưng mình cũng không thể để hắn lởn vởn quanh mình.”
Hắn cần đẩy biến số này ra xa, nhưng vẫn giữ trong tầm kiểm soát. Một nơi nào đó có thể quan sát, nhưng không ảnh hưởng đến an toàn của hắn.
Klein lạnh lùng mở miệng, giọng nói của Amyrius vang lên khô khốc, vang vọng khắp đại sảnh.
“Một người hầu tận tụy. Nhưng quá ồn ào.”
Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt xanh thẳm lướt qua Dobbs như một lưỡi dao mổ xẻ tâm can.
“Ta không thích những thứ thừa thãi. Phạt hắn dọn dẹp hành lang tầng hai và Phòng Trưng Bày tối nay. Một mình. Nếu sáng mai ta thấy còn một hạt bụi, hãy tự chặt tay mình đi.”
Dobbs ngẩng phắt lên. Không có sợ hãi. Không có van xin. Đôi mắt lồi của hắn sáng rực như hai ngọn đèn pha trong đêm tối, chứa đựng sự biết ơn điên cuồng.
“Tầng hai… Phòng Trưng Bày… Chỗ đó rất bẩn… Cảm ơn Thượng tướng! Cảm ơn ngài!”
Hắn dập đầu xuống sàn cốp một cái, rồi đứng dậy, xách vali dụng cụ chạy biến lên cầu thang. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười kỳ quái, méo mó đến tận mang tai.
Klein nhìn theo bóng lưng gã, đôi mày hơi nhíu lại.
“Phòng Trưng Bày… Tầng hai… Theo tài liệu tình báo, đó là nơi trưng bày những món đồ sưu tầm kỳ dị của Levitt và những người tiền nhiệm. Có tin đồn về những hiện tượng siêu nhiên ở đó. Để tên điên này lên đó, có thể hắn sẽ kích hoạt thứ gì đó, hoặc ít nhất là đóng vai trò ‘chim hoàng yến’ cảnh báo nguy hiểm.”
Đêm buông xuống, bao trùm Phủ Tổng đốc trong bóng tối và sương mù. Bên ngoài, ánh đèn gas vẫn sáng rực, nhưng hành lang tầng hai lại chìm trong cái lạnh lẽo âm u.
Trong phòng làm việc riêng của Thượng tướng, Klein ngồi trên ghế bành da, đối diện với lò sưởi đã tắt ngấm. Tay phải hắn vô thức xoay một đồng xu vàng luồn qua các kẽ ngón tay – thói quen giúp Gehrman bình ổn tâm trí.
Hắn đã kiểm tra căn phòng này ba lần. Lần một: Bằng bói toán đồng xu để xác định sự an toàn. Lần hai: Bằng “Linh Thị” để tìm các dấu vết linh hồn hay nguyền rủa. Lần ba: Bằng việc rải những mảnh giấy vụn ở các góc khuất và khe cửa để phát hiện kẻ xâm nhập.
Không có bẫy. Không có nguyền rủa. Không có thiết bị nghe lén. Chỉ có sự im lặng đáng sợ và tiếng gió rít uuu… uuu… ngoài cửa sổ, nghe như tiếng khóc than từ biển cả.
Nhưng Klein không thể thư giãn. Cảm giác bất an ban chiều vẫn còn đó. Tòa nhà này… nó “sạch” quá mức, nhưng lại chứa đựng một sự thối rữa từ bên trong.
Và rồi, âm thanh đó xuất hiện.
Soạt… soạt…
Tiếng chổi lông mềm quét trên thảm nhung. Đều đặn. Nhịp nhàng. Tiếng nước bị vắt kiệt từ khăn lau tí tách… tí tách… rơi xuống sàn gỗ.
Và tiếng thì thầm.
Cơ bắp Klein cứng đờ. Đồng xu vàng trên tay hắn ngừng xoay, rơi vào lòng bàn tay. Hắn nín thở, tập trung toàn bộ thính giác nhạy bén của một Bán Thần.
Tiếng thì thầm phát ra từ ngay ngoài cửa phòng làm việc, ở hành lang đối diện. Nhỏ, gai người, rùng rợn.
“Im đi… đừng rên rỉ nữa… ta đang lau cho mi sạch mà… ngoan nào…”
Klein đứng bật dậy, không một tiếng động như một con mèo. Hắn rón rén bước tới cửa, bàn tay trái đã đen lại, lớp da trở nên mỏng và trong suốt – hiệu ứng của “Găng Tay Creeping Hunger” đang được kích hoạt sẵn sàng.
Hắn đặt tay lên chốt cửa, không mở, mà ghé mắt vào một khe nứt nhỏ xíu trên pano gỗ – một khe nứt hắn đã phát hiện lúc kiểm tra phòng.
Dưới ánh đèn hành lang chập chờn lúc sáng lúc tối, hắn thấy Dobbs.
Gã người hầu điên khùng đang quỳ trên sàn. Hắn cầm một chiếc khăn tay trắng muốt, tẩm một loại dung dịch màu xanh lục bốc khói nhẹ, chầm chậm xoay tròn trên cái tay nắm cửa bằng đồng của căn phòng đối diện – Phòng Trưng Bày.
Động tác của hắn âu yếm, tỉ mỉ như một người tình đang vuốt ve khuôn mặt người yêu.
Nhưng đôi mắt hắn không nhìn vào cái tay nắm cửa. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trên nó, đồng tử giãn ra, miệng lẩm bẩm những lời an ủi điên loạn.
Klein kích hoạt “Linh Thị”.
Và hắn rùng mình. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Cái tay nắm cửa bằng đồng đó… nó không bình thường. Nó được chạm khắc hình một khuôn mặt người đang la hét. Nhưng dưới cái nhìn tâm linh, Klein thấy khuôn mặt kim loại ấy đang thực sự vặn vẹo. Những đường nét đồng co rút, cái miệng vô hình mở to, cố gắng hét lên một tiếng kêu cứu tuyệt vọng mà không thể phát ra âm thanh.
Có một linh hồn bị giam cầm trong đó. Một linh hồn đang đau đớn. Và Dobbs… hắn đang “tẩy rửa” nó.
Dung dịch xanh lục kia thấm vào kim loại, khiến linh hồn bên trong run rẩy dữ dội hơn, như bị axit ăn mòn. Nhưng đồng thời, những sợi chỉ đen quấn quanh tay nắm cửa – thứ mà Klein giờ mới để ý thấy – đang bị tan chảy.
Dobbs mỉm cười. Nụ cười thánh thiện và tàn nhẫn của một kẻ vừa tìm thấy thiên đường trong địa ngục.
“Chỉ một đêm nữa thôi,” hắn thì thầm với cái tay nắm cửa, giọng dịu dàng đến rợn người. “Vết bẩn đen nhất đang ở dưới hầm. Khi ta tẩy sạch hắn… mi sẽ được tự do. Ta sẽ tẩy sạch tất cả. Ta sẽ làm cho cái nhà này trắng như xương.”
Hành lang tầng hai chưa bao giờ sạch đến thế. Sạch bong. Trơn tuột. Như thể nó đang chờ đợi để được nhuộm đỏ một lần nữa.
Klein buông tay khỏi chốt cửa, lùi lại vào bóng tối của căn phòng. Hắn tựa lưng vào tường, hít một hơi sâu để trấn tĩnh nhịp tim.
Hắn đã hiểu. Tòa nhà này là một cái bẫy, một hang ổ của những nghi thức tà ác biến người thành vật. Và Dobbs… gã người hầu điên khùng đó không phải là kẻ thù. Hắn là một “người dọn dẹp” theo đúng nghĩa đen và nghĩa bóng.
“Vết bẩn đen nhất dưới hầm… Hắn đang nói đến ai? Kẻ chủ mưu? Zorel?”
Klein nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng xuất hiện trên khuôn mặt Amyrius.
“Có vẻ như đêm nay mình sẽ không cô đơn. Có một con quái vật đang làm việc cho mình – một con quái vật cầm giẻ lau và xà phòng, nhưng nguy hiểm hơn bất kỳ sát thủ nào.”
Hắn quay trở lại ghế bành, nhặt đồng xu lên. Ting. Đồng xu bay lên không trung, xoay tít, phản chiếu ánh lửa leo lét trong lò sưởi.
“Đêm nay sẽ dài đây.”