Chương 108: Tiếng Khóc Trong Những Sợi Len
Sương mù sáng sớm ở Oravi không tan đi khi mặt trời mọc, mà dường như chỉ chuyển từ màu xám chì sang màu trắng đục như mắt cá chết, bám chặt lấy mặt đất ẩm ướt. Cổng sau của Phủ Tổng đốc hé mở như một cái miệng vết thương chưa lành, phả ra mùi hành tây cháy khét trộn lẫn với mùi sáp đánh bóng sàn nồng nặc đến buồn nôn.
Dobbs đứng ở cuối hàng người xin việc. Hắn co ro trong bộ đồng phục màu xám tro mượn tạm – thứ vải thô ráp cọ vào làn da “người” mới mẻ và nhạy cảm của hắn, tạo ra cảm giác ngứa ngáy châm chích không ngừng.
Hắn cúi đầu, nhưng đôi mắt lồi to quá khổ vẫn liếc trộm qua khe tóc rối.
Hắn sợ.
Không phải nỗi sợ roi vọt của nhà Malfoy ngày xưa. Đây là nỗi sợ của kẻ mạo danh đang đứng giữa hang ổ của quái vật. Cơ thể này – cao hơn, xương xẩu hơn, nặng nề hơn – cảm giác như một bộ quần áo không vừa vặn. Mỗi khi hắn cử động ngón tay, hắn lại sợ móng vuốt gia tinh sẽ bất ngờ mọc ra. Mỗi khi hắn mở miệng, hắn sợ tiếng léo nhéo đặc trưng sẽ tố cáo hắn.
*”Mày là người. Mày là Dobbs. Mày không được đập đầu vào tường nếu làm sai.”* Hắn tự nhẩm trong đầu như một câu thần chú, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay để cơn đau giữ hắn tỉnh táo.
Đồng xu bạc trong túi áo ngực trái nóng rực, áp sát vào da thịt như một hòn than, nhắc nhở hắn về nhiệm vụ. Nhưng đồng xu cũng cho hắn thấy những thứ hắn không muốn thấy.
Những người đang đứng cùng hàng với hắn. Họ không chỉ nghèo khổ.
Một người đàn ông trung niên đứng trước Dobbs có một cái bóng bị méo. Cái bóng ấy không đổ theo hướng ánh sáng, mà co giật liên hồi, như đang cố bứt ra khỏi gót chân chủ nhân.
Một người phụ nữ bên trái có mùi của đất nghĩa địa, dù quần áo bà ta sạch sẽ. Trên vai bà ta, Dobbs thấy những vệt đen mờ ảo hình bàn tay trẻ con đang bám chặt, rỉ nước.
Nơi này… Phủ Tổng đốc này… nó thu hút những thứ “bẩn thỉu”. Hoặc nó tạo ra chúng.
Quản gia Crabbe bước ra. Tiếng gậy đầu bạc gõ xuống nền đá *cạch… cạch… cạch…* đều đặn và lạnh lùng như tiếng đếm ngược của đồng hồ tử thần. Gã béo lùn, mặt đỏ gay vì rượu mạnh uống sớm, đôi mắt híp lại sau lớp mỡ thừa, quét qua hàng người như nhìn một đống thịt lợn trên sạp.
Gã dừng lại trước mặt Dobbs.
Không khí xung quanh nhưng đông đặc lại. Dobbs nín thở. Tim hắn đập thình thịch vào lồng ngực, mạnh đến mức hắn sợ Crabbe sẽ nghe thấy.
“Mắt lồi. Lưng còng. Tay chân khẳng khiu như cành củi khô.” Crabbe dùng đầu gậy nâng cằm Dobbs lên, bắt hắn phải nhìn thẳng. “Ngươi là cái giống gì? Lai ếch à?”
Ánh mắt Crabbe không có sự nghi ngờ sắc bén, chỉ có sự khinh miệt trần trụi. Nhưng với Dobbs, sự khinh miệt đó còn đáng sợ hơn. Vì nó đi kèm với “Vết Bẩn”.
Qua “Đôi Mắt Sự Thật” Dobbs thấy Crabbe không phải là người. Gã là một khối mỡ nhầy nhụa được bao phủ bởi lớp da sần sùi. Cổ áo gã đầy những mảng gàu trắng bong tróc như vảy nấm mốc. Cà vạt gã loang lổ vết rượu vang cũ đã lên men, bốc mùi chua loét.
Và kinh khủng hơn cả, từ miệng gã, mỗi khi gã mở ra, một làn khói đen mỏng tang bay ra, mang hình dạng những con giòi bọ vô hình.
“Bẩn…” Dobbs buột miệng thì thào. Từ ngữ thoát ra trước khi hắn kịp chặn lại.
Crabbe nheo mắt. “Cái gì?”
Dobbs cứng người. Máu trong người hắn lạnh toát. *Mày vừa làm gì thế hả Dobbs? Mày muốn chết sao?*
“Bẩn… thưa ngài…” Dobbs vội vã sửa lại, giọng khàn đặc, cố gắng bắt chước ngữ điệu của một kẻ hèn mọn. Hắn chỉ tay vào vai áo của Crabbe. “Có… có vết bẩn trên vai ngài. Thật… thật không xứng với sự uy nghiêm của ngài.”
Crabbe khựng lại. Gã liếc nhìn vai áo mình. Có một vết bẩn thật – vết sốt cà chua từ bữa sáng mà gã không để ý.
Sự căng thẳng giãn ra một chút, nhưng sự nguy hiểm vẫn còn đó.
“Tinh mắt đấy,” Crabbe hừ mũi, hạ cây gậy xuống. “Nhưng ta không thuê ngươi để soi mói ta. Ta cần người làm việc. Ngươi có biết lau sàn không? Hay chỉ biết trợn mắt nhìn?”
“Dobbs biết… tôi biết lau. Lau rất sạch.”
“Được. Vào đi. Nhưng nhớ lấy…” Crabbe ghé sát mặt vào tai Dobbs, hơi thở nồng nặc mùi rượu và thịt thối phả vào mặt hắn. “Ở đây, thấy cái gì thì giữ trong bụng. Nếu cái lưỡi của ngươi dài quá, ta sẽ cắt nó đi để lau giày.”
***
Đại sảnh Phủ Tổng đốc rộng lớn và lộng lẫy, nhưng Dobbs cảm thấy như mình vừa bước vào dạ dày của một con quái vật khổng lồ.
Những người hầu khác di chuyển trong im lặng tuyệt đối. Họ không nói chuyện. Không nhìn nhau. Bước chân của họ lướt trên sàn nhẹ bẫng.
Dobbs quan sát một cô hầu gái đang lau cầu thang. Cô ta lau đi lau lại một bậc thang đã sạch bóng, động tác lặp đi lặp lại như một cỗ máy, đôi mắt mở to nhưng vô hồn, không có tiêu cự.
*Họ bị hỏng rồi.* Dobbs nghĩ, rùng mình. *Có ai đó đã rút mất ‘dây cót’ của họ.*
Hắn nhận lấy xô nước và giẻ lau. Nhiệm vụ của hắn: Đại sảnh.
Hắn quỳ xuống. Sàn đá cẩm thạch lạnh buốt thấu qua đầu gối.
Đồng xu trong túi áo nóng lên.
Dưới mắt hắn, sàn nhà không trắng. Nó loang lổ những vệt đỏ sẫm mờ ảo. Vết máu. Vết máu cũ đã được lau sạch bằng hóa chất, nhưng “dư ảnh” của nó vẫn còn đó, bám chặt vào từng thớ đá. Có ai đó đã bị kéo lê qua đây. Có ai đó đã cố bám lấy mép thảm này trước khi bị lôi đi.
*Bẩn quá. Phải lau sạch.*
Cơn thôi thúc dâng lên trong Dobbs như một cơn nghiện. Hắn bắt đầu lau. Không dùng phép thuật. Tristan đã dặn: *Không được lộ liễu*. Nhưng tốc độ và kỹ thuật của hắn vẫn vượt xa người thường.
*Soạt… soạt…*
Hắn trượt đi trên sàn, tay đưa đều đặn. Nhưng hắn cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình.
Không phải Crabbe. Không phải những người hầu vô hồn kia.
Mà là những bức tượng.
Dọc hành lang là những bức tượng thạch cao trắng muốt hình các vị thần. Nhưng qua mắt Dobbs, bên trong lớp thạch cao ấy có những khối đen đang cựa quậy. Đôi mắt của tượng Zeus ở góc phòng dường như đang liếc theo từng cử động của hắn.
Hắn cố tình làm chậm lại. Hắn giả vờ vấp ngã. Hắn làm đổ xô nước một chút.
*Mình phải là con người. Con người thì vụng về. Con người thì yếu đuối.*
“Này, thằng mắt lồi.”
Một giọng nói khàn khàn vang lên từ phía trên.
Dobbs giật bắn mình, suýt nữa thì búng tay độn thổ theo bản năng. Hắn kìm lại được, ngẩng đầu lên.
Một tên lính gác cao lớn đứng trên cầu thang, tay đặt lên bao súng, đôi mắt nheo lại dò xét. Gã không đeo mặt nạ, nhưng khuôn mặt gã có một vết sẹo dài chạy từ thái dương xuống cằm, khiến nụ cười của gã trông méo mó dị dạng.
“Mày là lính mới à?” Gã hỏi, bước chậm rãi xuống từng bậc thang. Tiếng giày đinh nện xuống sàn *cộp… cộp…* như đong đếm nhịp tim của Dobbs.
“Vâng… thưa ngài.” Dobbs cúi đầu, vai run lên bần bật. Hắn không cần giả vờ run. Hắn đang sợ thật. Sợ rằng tên lính này sẽ nhìn thấy con gia tinh bên trong lớp da người.
Gã lính dừng lại ngay trước mặt Dobbs. Gã dùng mũi giày đá nhẹ vào xô nước bẩn.
“Mày lau nhanh quá đấy,” gã nói, giọng nghi hoặc. “Người bình thường không lau nhanh thế đâu.”
Dobbs nuốt nước bọt. Cổ họng khô khốc.
“Tôi… tôi quen làm việc nặng. Ở… ở bến cảng.” Hắn bịa ra một lý do, giọng lắp bắp.
Gã lính nhìn chằm chằm vào tay Dobbs. Đôi bàn tay gầy guộc, ngón dài ngoằng.
“Tay mày không giống tay phu bến cảng,” gã lính nhận xét, cúi thấp người xuống, mặt đối mặt với Dobbs. “Tay mày giống tay kẻ móc túi hơn.”
Gã bất ngờ nắm lấy cổ tay Dobbs, siết mạnh.
“Hay là tay của một tên gián điệp?”
Thời gian như ngừng lại. Dobbs cảm thấy mạch máu ở cổ tay bị chèn ép. Hắn có thể búng tay. Hắn có thể hất văng gã này vào tường. Nhưng nếu làm thế, kế hoạch sẽ đổ bể. Tristan sẽ thất vọng.
“Tôi… tôi chỉ muốn kiếm ăn…” Dobbs thốt lên, nước mắt trào ra vì đau và sợ. “Xin ngài… tôi chỉ muốn làm sạch…”
Gã lính nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu, ầng ậc nước của Dobbs. Một thoáng do dự hiện lên trong mắt gã. Sự hèn mọn, sự sợ hãi trần trụi của Dobbs… nó quá thật. Nó quá thảm hại để là của một sát thủ hay gián điệp.
Gã lính cười khẩy, buông tay Dobbs ra thô bạo.
“Được rồi. Đừng có nhìn tao bằng cặp mắt ếch chết đó. Nhìn phát tởm.”
Gã đứng thẳng dậy, chỉnh lại thắt lưng.
“Lên tầng hai. Phòng Trưng Bày. Ngài Zorel làm đổ rượu vang lên thảm. Lên mà dọn. Và nhớ kỹ…” Gã hạ giọng, ánh mắt trở nên tăm tối. “Lên đó thì câm cái mồm lại. Dù có nghe thấy gì, thấy cái gì, cũng coi như mình bị điếc, bị mù. Hiểu chưa?”
“Hiểu… tôi hiểu…”
***
Phòng Trưng Bày nằm ở cuối hành lang tầng hai. Cánh cửa gỗ óc chó chạm khắc hoa văn dây leo và rắn rết đóng kín mít. Không có lính gác ở đây. Sự vắng vẻ này còn đáng sợ hơn cả sự đông đúc.
Dobbs đứng trước cửa, tay xách xô nước, tim đập như muốn vỡ ra.
Từ bên trong, không có tiếng động. Nhưng Dobbs *ngửi* thấy.
Mùi của nỗi đau. Mùi của sự tuyệt vọng được ướp hương liệu đắt tiền.
Hắn đẩy cửa bước vào.
Căn phòng rộng lớn, sang trọng, ngập tràn ánh sáng từ cửa sổ vòm cao. Nhưng ánh sáng ở đây lạnh lẽo, nhợt nhạt.
Giữa phòng là một tấm thảm da hổ lớn. Bộ lông vàng sẫm mượt mà.
Góc phòng là bộ ghế sofa bọc da bê màu nâu.
Bên cửa sổ là những tấm rèm nhung đỏ thẫm.
Dobbs quỳ xuống bên tấm thảm da hổ. Có một vệt rượu vang đỏ loang lổ trên lưng hổ.
Hắn nhúng bàn chải, bắt đầu chà.
*Soạt… soạt…*
Vết bẩn không sạch. Nó lan ra. Như máu.
Đồng xu nóng rực. “Sự Thật” ập đến.
Dobbs chớp mắt, và tiếng hét vang lên trong đầu hắn.
*Ư… ư… đau quá… nóng quá…*
Hắn nhìn xuống. Tấm thảm da hổ đang rung lên. Đầu con hổ – vốn là tiêu bản nhồi bông – đang đảo mắt. Đôi mắt thủy tinh vô hồn lật ngược, lộ ra tròng trắng dã đầy tơ máu. Cái miệng há rộng trong một tiếng rên rỉ câm lặng.
Nó không phải hổ.
Dưới lớp lông thú kia, Dobbs nhìn thấy một làn da người nhợt nhạt, bị kéo căng, bị khâu chằng chịt vào lớp da thú. Một linh hồn con người bị cầm tù, bị ép phải trở thành tấm thảm lót chân.
Hắn giật lùi lại, bàn chải rơi xuống *cạch*. Hắn thở dốc, hai tay ôm lấy miệng để ngăn tiếng hét.
Hắn quay sang bộ ghế sofa.
Những đường vân trên da ghế… đó là những khuôn mặt. Những khuôn mặt méo mó, bị kéo giãn đến cực hạn. Mắt bị khâu lại bằng chỉ đen. Miệng bị nhét đầy bông. Họ vẫn còn sống. Hoặc ít nhất, phần hồn của họ vẫn bị giam giữ trong lớp da thuộc này, cảm nhận từng cái ngồi, từng sự đè nén.
Và tấm rèm cửa… những ngón tay gầy guộc đan vào nhau tạo thành tua rua, đang cào cấu vào không khí trong tuyệt vọng.
“Bẩn…” Dobbs rên rỉ, nước mắt trào ra. “Quá bẩn… ác độc quá…”
Hắn không chỉ nhìn thấy vết bẩn vật lý. Hắn nhìn thấy tội ác. Zorel – tên Bán Thần của Học phái Hoa Hồng – không chỉ giết người. Hắn biến nạn nhân thành đồ vật. Hắn tận hưởng việc chà đạp lên linh hồn họ mỗi ngày.
Dobbs cảm thấy buồn nôn. Hắn muốn bỏ chạy. Hắn muốn quay về làm một gia tinh trốn trong bếp Hogwarts. Thế giới loài người quá tàn khốc, quá bệnh hoạn.
Nhưng rồi, một âm thanh vang lên từ dưới sàn nhà.
*Cộp… cộp… cộp…*
Tiếng bước chân nặng nề, chậm rãi.
Cánh cửa mở ra lần nữa. Tên lính gác lúc nãy bước vào. Nhưng lần này, gã không cười cợt. Gã đeo một chiếc mặt nạ sắt che nửa mặt dưới, tay cầm một cái xô khác. Trong xô bốc lên mùi máu tanh nồng.
Gã nhìn Dobbs đang quỳ run rẩy giữa phòng.
“Tao đã bảo mày là phải câm và điếc cơ mà,” gã nói, giọng nghẹt lại sau lớp mặt nạ sắt. “Sao mày lại khóc?”
Dobbs cứng đờ. Hắn không biết mình đang khóc.
Gã lính bước tới, đặt cái xô máu xuống bàn trà – cái bàn có chân hình xương người.
“Mày nhìn thấy cái gì à?” Gã hỏi, rút con dao găm bên hông ra. Lưỡi dao sáng loáng. “Những thằng người hầu trước mày, đứa nào nhìn thấy cũng đều trở thành…” Gã gõ nhẹ mũi dao lên tay vịn ghế sofa. “…một phần của bộ sưu tập.”
Dobbs lùi lại, lưng chạm vào tường. Hắn bị dồn vào đường cùng.
Gã lính tiến lại gần.
“Nói tao nghe, mày thấy gì?”
Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm. Nếu Dobbs nói hắn thấy người, hắn sẽ chết. Nếu hắn nói không thấy gì, nước mắt hắn sẽ tố cáo hắn.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Dobbs. Một ý nghĩ điên rồ nhưng là lối thoát duy nhất.
Dobbs trợn mắt lên, chỉ tay vào tấm thảm da hổ, hét lên bằng giọng khàn đặc, đầy vẻ kinh tởm giả tạo:
“Bẩn! Quá bẩn! Vết rượu đó… nó không chịu sạch! Tôi khóc vì tôi không lau sạch được! Nó sỉ nhục danh dự của một người dọn dẹp!”
Gã lính khựng lại. Gã chớp mắt sau lớp mặt nạ.
“Cái gì?”
Dobbs lao tới tấm thảm, cầm bàn chải chà điên cuồng, mạnh bạo, như muốn xé toạc nó ra.
“Nhìn đi! Nhìn đi! Cái vết bẩn khốn kiếp này! Tại sao nó không sạch?! Tại sao?!” Hắn gào lên, nước bọt bắn cả ra ngoài, điệu bộ như một kẻ tâm thần bị ám ảnh cưỡng chế.
Gã lính nhìn Dobbs chà xát tấm thảm đến mức lông hổ rụng lả tả. Gã bật cười. Một điệu cười khinh bỉ.
“Hóa ra là một thằng điên,” gã lẩm bẩm, tra dao vào vỏ. “Tao cứ tưởng mày là gián điệp. Hóa ra chỉ là một thằng dọn dẹp bị ám ảnh.”
Gã nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, ngay cạnh chân Dobbs.
“Lau nốt đi. Rồi cút xuống hầm. Ngài Zorel cần dọn dẹp ‘bãi chiến trường’ dưới đó. Và nhớ mang theo cái xà phòng mạnh nhất của mày. Dưới đó bẩn hơn ở đây nhiều.”
Gã lính quay lưng bỏ đi.
Dobbs ngừng tay. Hắn thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Hắn đã qua ải. Hắn đã dùng sự điên rồ của mình để che giấu sự tỉnh táo.
Nhưng khi hắn nhìn lại tấm thảm da hổ, hắn thấy đôi mắt con hổ đang nhìn hắn. Không còn oán hận. Mà là cầu khẩn.
*Cứu…*
Dobbs nắm chặt lọ dung dịch tẩy rửa trong tay.
“Chờ đấy,” hắn thì thầm, giọng run rẩy nhưng chứa đựng một lời thề sắt đá. “Dobbs sẽ xuống hầm. Dobbs sẽ tìm ra cái ‘nguồn’ gây bẩn. Và Dobbs sẽ tẩy sạch hắn… vĩnh viễn.”
Hắn đứng dậy, xách xô nước lên. Bóng hắn đổ dài trên tường, trùm lên những món đồ nội thất méo mó, giống như một thần chết cầm lưỡi hái đang chuẩn bị gặt lấy những tội lỗi.
Phía trước là cánh cửa dẫn xuống tầng hầm. Cánh cửa gỗ đen sì, lạnh lẽo, và dường như đang thở.