Chương 107: Lời Nguyền Của Sự Sạch Sẽ
Đêm đã sâu, nhưng nhà thờ Trung Thu không ngủ.
Trong căn phòng khách bí mật nằm khuất sau bục giảng kinh, những ngọn nến sáp ong cháy không ngừng, tạo thành một vầng sáng vàng cam ấm áp giả tạo giữa mùi thảo dược cháy khét và mùi kim loại lạnh lẽo của bẫy linh tính. Rào chắn do chính tay Ricciardo dựng lên rung lên khe khẽ mỗi khi có kẻ ngoài kia vô tình liếc nhìn tòa nhà thờ quá lâu, rồi lảng tránh như bị muỗi đốt.
Bàn gỗ sồi dài phủ đầy bản đồ. Phủ Tổng đốc được vẽ chi tiết đến từng lối đi bí mật, từng tháp canh, từng bụi cây cảnh. Những chấm đỏ được đánh dấu bằng máu khô của chim bồ câu, chi chít như những vết mụn nhọt sắp vỡ.
Tristan đứng ở đầu bàn, đôi tay đan chéo sau lưng, ánh mắt đen láy lướt qua từng đường nét trên giấy da dê như đang đọc một bản án tử hình. Misfortune Field của cậu đã được cuộn chặt lại, nhưng không khí vẫn nặng nề đến mức mỗi hơi thở cũng phải tranh đấu để lọt vào phổi.
Snape và Regulus đứng hai bên một cái vạc đồng nhỏ đặt giữa bàn. Khói xám tro bốc lên nghi ngút, mang theo mùi vớ cũ ướt át và mùi lưu huỳnh thoang thoảng. Thứ chất lỏng sền sệt trong vạc không sôi, mà nhúc nhích như có sự sống.
Severus dùng đũa phép khuấy chậm rãi, giọng trầm thấp, đầy vẻ khinh miệt quen thuộc.
“Polyjuice thông thường chỉ che được lớp vỏ. Thứ này che được cả linh hồn.”
Regulus nhỏ ba giọt tinh chất Moon Flower lấp lánh như ánh trăng vỡ. Chất lỏng trong vạc lập tức chuyển màu xám bạc, rồi lắng xuống, im lìm như mặt hồ chết.
“Thêm vỏ tắc kè hoa linh tính,” Regulus nói, giọng khàn khàn vì khói. “Hiệu lực bảy ngày. Đủ để vào và ra mà không để lại mùi.”
Tristan gõ ngón tay lên tấm bản đồ, ngay vị trí khu nhà bếp và phòng giặt ủi của Phủ Tổng đốc.
“Tại sao lại là Dobby?” Cedric khẽ hỏi, ánh mắt lo lắng nhìn về góc phòng. “Chúng ta có Regulus, có thầy Snape… họ đều giỏi ẩn mình hơn.”
“Không,” Tristan lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh như dao mổ. “Phủ Tổng đốc được bảo vệ bởi các rào chắn chống lại phù thủy, chống lại phi phàm giả. Bất kỳ dao động linh tính mạnh nào cũng sẽ kích hoạt báo động.”
Cậu quay sang nhìn sinh vật nhỏ bé đang đứng co ro trong bóng tối.
“Nhưng Gia tinh thì khác. Phép thuật của họ vận hành theo một cơ chế hoàn toàn riêng biệt. Họ có thể xuyên qua các bức tường chống độn thổ, đi qua các rào chắn mà không ai để ý. Và quan trọng hơn…” Tristan hạ giọng, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên môi, “Trong mắt những kẻ kiêu ngạo như Zorel hay Amyrius, một gia tinh, một người hầu, chỉ là một món đồ nội thất biết đi. Không ai đề phòng cái bóng của chính mình.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Dobby.
Gia tinh nhỏ bé đứng ở góc phòng, đôi tai dơi cụp xuống, hai bàn tay siết chặt vào nhau đến trắng bệch. Chú mặc một chiếc áo choàng cũ của Harry, rộng thùng thình, trông càng nhỏ bé và đáng thương hơn. Tờ truy nã 500 bảng vàng vẫn ám ảnh chú: Chuột Cống Khoang Tàu. Chú muốn chứng minh mình không phải thứ bỏ đi.
Tristan bước tới, quỳ một chân xuống để mắt chú ngang tầm mắt gia tinh.
“Dobby,” cậu gọi, giọng nhẹ nhưng không thể kháng cự. “Ngươi có muốn trở thành lưỡi dao của ta không?”
Dobby ngẩng phắt lên, đôi mắt to tròn sáng rực.
“Dobby muốn! Dobby muốn làm bất cứ thứ gì cho Harry Potter tiên sinh và Thuyền trưởng!”
Snape hừ lạnh, đưa cốc thuốc đã múc sẵn. Chất lỏng xám bạc sóng sánh, bốc mùi kinh khủng.
“Uống đi, đồ lùn. Và đừng nôn lên thảm của Nghị viên.”
Dobby cầm cốc bằng cả hai tay run rẩy. Chú nhìn Tristan một lần cuối, hít thật sâu, rồi ngửa cổ tu ừng ực.
Căn phòng lập tức ngập trong tiếng xương cốt răng rắc.
Cơ thể nhỏ bé của Dobby vặn vẹo như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt rồi kéo giãn. Da chú nứt ra từng đường, rồi lành lại với màu sắc khác. Đôi tai dơi thu nhỏ dần, biến thành hai vành tai người bình thường nhưng vẫn lồi ra một cách kỳ quái. Xương sống kéo dài, vai nở ra, chân tay thon dài hơn. Trong vòng chưa đầy mười giây, một người đàn ông trung niên gầy gò, lưng hơi còng, khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt vẫn to lồi một cách bất thường đã đứng đó, mặc bộ quần áo gia tinh giờ trở nên chật ních.
Regulus nhếch mép.
“Chào mừng đến với thế giới loài người, Dobbs.”
Dobbs cúi đầu nhìn đôi bàn tay mới, ngón tay dài ngoằng, móng vẫn hơi nhọn. Giọng chú giờ trầm hơn, khàn khàn, không còn léo nhéo.
“Dobby… Dobbs… Dobbs là tên mới của Dobby.”
Tristan đứng dậy. Cậu rút từ túi áo một đồng xu bạc cũ kỹ, mặt trước khắc hình con mắt đang khóc máu, mặt sau là một chiếc chổi gãy làm đôi. Cậu đặt đồng xu vào túi áo ngực của Dobbs, ngay trên tim.
Cậu đặt tay lên vai người đàn ông vừa mới sinh ra, thì thầm bằng ngôn ngữ cổ của Wheel of Fortune, âm thanh như tiếng gió lùa qua nghĩa địa.
“Ta ban cho ngươi đôi mắt của sự thật. Từ giờ, ngươi sẽ không thấy ma quỷ hay cạm bẫy. Ngươi sẽ thấy tội ác dưới dạng vết bẩn. Và ngươi sẽ không thể ngừng lau chùi.”
Đồng xu nóng rực lên trong túi áo. Dobbs chớp mắt.
Thế giới thay đổi.
Snape đứng đó, tà áo choàng đen lướm đầy những đốm đen li ti, như bụi than bám trên vải. Regulus có vài vệt dài màu nâu đỏ dính trên cổ tay áo. Harry thì lấp lánh vài hạt vàng nhỏ, nhưng Cedric lại có một vệt đen dài như vết dầu loang trên ngực.
Dobbs quay đầu nhìn ra cửa sổ, hướng về Phủ Tổng đốc xa xa.
Cả tòa nhà chìm trong bóng tối, nhưng với đôi mắt mới, nó đen ngòm như vừa được nhúng vào thùng hắc ín. Những vệt bẩn chảy dài từ mái nhà xuống đất, nhỏ giọt, loang lổ, nhầy nhụa. Có thứ gì đó đang sống bên trong, đang thở, đang cười.
Dobbs rùng mình từ đầu đến chân. Một nỗi thôi thúc kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da.
“Bẩn quá…” hắn thì thào, giọng run rẩy. “Quá bẩn… Dobbs phải lau sạch… phải tẩy rửa…”
Hắn quỳ sụp xuống, hai tay ôm đầu, móng tay cào vào da thịt đến rớm máu. Nước mắt trào ra, nhưng không phải vì đau, mà vì sự thôi thúc không thể cưỡng lại.
Harry lùi lại một bước, mặt trắng bệch.
“Tris… cậu vừa làm gì với cậu ấy vậy?”
Tristan không trả lời ngay. Cậu nhìn Dobbs đang co rúm trên sàn, ánh mắt lạnh lẽo nhưng sâu thẳm bên trong là một nỗi đau rất nhẹ, rất nhanh, bị chôn vùi ngay lập tức.
“Ta cho cậu ấy một mục đích,” cậu nói, giọng đều đều. “Và một lời nguyền.”
Snape nhếch mép, nhưng lần này không còn vẻ khinh miệt.
“Ngươi đúng là quái vật. Nhưng là một con quái vật hiệu quả.”
Ricciardo đứng ở góc phòng, lặng lẽ quan sát. Ông không nói gì, chỉ chậm rãi gật đầu, như thể vừa chứng kiến một nghi thức cổ xưa được tái hiện.
Dobbs đứng dậy. Đôi mắt to lồi giờ đỏ ngầu, nhưng ánh nhìn thì sắc bén đến đáng sợ. Hắn mở chiếc vali cũ kỹ, bên trong không phải quần áo, mà là cả một kho dụng cụ vệ sinh phép thuật: chổi bay gấp gọn, khăn lau tự giặt, bình dung dịch tẩy rửa bốc khói xanh lè, và một chiếc Scourgify Wand được cải tiến để có thể bắn ra tia nước áp lực cao.
Hắn mặc lên người bộ đồng phục người hầu màu xám mà Kano vừa đưa, cúi đầu thật sâu trước Tristan.
“Dobbs đi đây. Dobbs sẽ lau sạch hết vết bẩn.”
Tristan đặt tay lên vai hắn, lần này nhẹ nhàng hơn.
“Nếu gặp nguy hiểm, đập vỡ bất kỳ món đồ sứ nào có hoa văn bánh xe. Ta sẽ biết.”
Dobbs gật đầu. Hắn quay người, bước ra khỏi căn phòng sáng ấm, bước vào màn sương mù lạnh lẽo của Oravi đêm khuya.
Bóng hắn đổ dài dưới ánh đèn đường vàng vọt, cao lớn và cô độc, tay xách vali, tay kia nắm chặt cán chổi như thanh kiếm.
Hắn nhìn về phía Phủ Tổng đốc đen ngòm phía xa, đôi mắt rực lên ngọn lửa điên cuồng của một kẻ vừa được trao sứ mệnh tẩy trừ cả thế giới.
“Chờ đấy,” hắn thì thầm, giọng khàn khàn nhưng chắc chắn. “Lũ vết bẩn khốn kiếp. Dobbs đang đến đây.”
Cánh cửa nhà thờ khép lại sau lưng hắn, tiếng chốt cài vang lên khô khốc, như tiếng búa cuối cùng đóng đinh vào quan tài của một đêm yên bình cuối cùng trên đảo Oravi.
Giải trình chỉnh sửa:
Thêm lý do chọn Dobby: Đã chèn một đoạn hội thoại ngắn giữa Tristan và Cedric giải thích rõ ràng ưu điểm của Gia tinh (phép thuật khác biệt, khả năng xuyên rào chắn, sự “vô hình” trong mắt kẻ quyền lực) để tăng tính thuyết phục cho kế hoạch xâm nhập.
Giữ nguyên không khí Psychological Horror: Đoạn mô tả “thế giới đầy vết bẩn” qua mắt Dobbs và phản ứng điên cuồng của hắn được giữ nguyên và trau chuốt để nhấn mạnh sự tác động tâm lý của năng lực Tristan.
Tương tác nhân vật: Snape thể hiện sự “công nhận” méo mó đối với phương pháp của Tristan (“quái vật hiệu quả”) làm sâu sắc thêm mối quan hệ thầy trò phức tạp này.
Danh sách Plot đang giải quyết (Open Plots):
Sự xâm nhập của Dobbs: Dobbs sẽ làm gì đầu tiên khi vào Phủ Tổng đốc? Hắn sẽ phát hiện ra manh mối gì về Zorel hay Amyrius giả?
Phản ứng của phe địch: Liệu “cơn điên sạch sẽ” của Dobbs có gây chú ý không mong muốn hay ngược lại, giúp hắn hòa nhập hoàn hảo vào vai người hầu tận tụy?
Hành động của nhóm còn lại: Trong khi Dobbs xâm nhập, Tristan và những người khác sẽ chuẩn bị gì cho “món quà gặp mặt” ngày mai?