Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
manh-nhat-long-ngao-thien.jpg

Mạnh Nhất Long Ngạo Thiên

Tháng 1 18, 2025
Chương 612. Cuối cùng cuộc chiến Chương 611. Ma Hoàng giáng lâm
hong-hoang-chi-bat-dau-ban-thuong-hon-don-chi-bao

Hồng Hoang Chi Bắt Đầu Ban Thưởng Hỗn Độn Chí Bảo

Tháng 1 7, 2026
Chương 183 Phiên ngoại con đường thứ ba Chương 181 Phiên ngoại một: « yên tĩnh bờ bên kia —— Hồng Mông bên ngoài đạo thứ nhất gợn sóng »
cung-ronaldo-dong-thoi-da-bong-thoi-gian.jpg

Cùng Ronaldo Đồng Thời Đá Bóng Thời Gian

Tháng 1 18, 2025
Chương 640. Thần thoại Chương 639. Bị động Real Madrid
thieu-nu-hang-tuyen.jpg

Thiếu Nữ Hàng Tuyến

Tháng 1 26, 2025
Chương 990. Đại kết cục Chương 989. Lãnh Thu Mẫn chết hai
van-nang-lien-tiep-khi.jpg

Vạn Năng Liên Tiếp Khí

Tháng 2 26, 2025
Chương 17. Hết trọn bộ! Chương 16. Đọc người 1 sinh
ta-vi-hao-thien-phat-dao-bon-giao-cau-ta-phong-than.jpg

Ta Vì Hạo Thiên, Phật Đạo Bốn Giáo Cầu Ta Phong Thần!

Tháng 2 16, 2025
Chương 293. Cuối trời Chương 292. Bình Tâm giận dữ mắng mỏ Thập Nhị Tổ Vu
1976-dao-choi-san-ban-bac-canh.jpg

1976 Dạo Chơi Săn Bắn Bắc Cảnh

Tháng mười một 28, 2025
Chương 162: Nhiều năm về sau Chương 161: Đưa tới cửa
bat-dau-mot-ban-phu-ba-so-truyen-tin.jpg

Bắt Đầu Một Bản Phú Bà Sổ Truyền Tin

Tháng 1 17, 2025
Chương 294. Phiên ngoại ---- Lý Hiểu Hiểu thiên Chương 293. Chương cuối!
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 106: Bóng Ma Cập Bến Và Món Nợ Máu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 106: Bóng Ma Cập Bến Và Món Nợ Máu

Màn đêm buông xuống vùng biển Oravi như một tấm vải liệm khổng lồ, đen đặc và nặng trĩu hơi nước. Sóng biển vỗ vào bờ đá lởm chởm, tung bọt trắng xóa rồi rút lui với tiếng rít gào như tiếng thở dài của những linh hồn chết đuối.

Từ trong màn sương mù dày đặc ngoài khơi, một bóng đen khổng lồ lừng lững tiến vào vịnh cảng.

Con tàu The Last Fortune không cập bến theo cách thông thường. Nó lướt đi trên mặt nước êm ru như một bóng ma, không đèn hiệu, không tiếng còi hơi. Lớp vỏ gỗ mun của nó dường như hòa tan vào bóng tối, và những đám rêu ký sinh bám dọc mạn tàu đã đổi màu xám xịt, ngụy trang hoàn hảo dưới ánh trăng mờ ảo.

Cầu tàu gỗ kêu răng rắc khi Tristan bước xuống đầu tiên. Đế giày da của cậu gõ nhịp trên những tấm ván ẩm ướt, âm thanh vang vọng một cách lạc lõng giữa sự tĩnh lặng của bến cảng.

Gió biển thổi tung vạt áo choàng đen, mang theo mùi tanh của cá ươn và mùi mục rữa của gỗ tàu cũ. Nhưng đối với Tristan, trong gió còn có một mùi khác rõ rệt hơn: mùi của sự sợ hãi và những âm mưu đang lên men.

“Oravi…” Tristan thì thầm, ánh mắt đen thẳm quét qua những dãy nhà kho tồi tàn và những quán rượu hắt ra ánh đèn vàng vọt phía xa. “Nơi ẩn náu của tội phạm, thiên đường của hải tặc, và nấm mồ cho những kẻ ngu ngốc.”

Phía sau cậu, Harry nhảy xuống, tay giữ chặt cây đũa phép trong túi áo, mắt đảo liên hồi cảnh giác. Cedric và Snape bước theo sau, mỗi người đều toát lên vẻ căng thẳng riêng biệt. Regulus là người cuối cùng, anh bước đi nhẹ nhàng như mèo, đôi mắt đỏ rực của ma cà rồng sáng lên trong đêm.

“Chúng ta đi đâu?” Harry hỏi nhỏ, giọng bị tiếng sóng át đi một nửa.

“Nhà thờ,” Tristan đáp gọn lỏn, không quay đầu lại. “Có một người nợ ta một lời giải thích. Và có một kẻ khác… nợ ta một mạng sống.”

Họ đi xuyên qua những con hẻm ngoằn ngoèo của khu phố cảng, tránh xa những con đường chính ồn ào. Dưới sự dẫn đường của linh tính, Tristan đưa cả nhóm đến trước một công trình kiến trúc cổ kính nằm khuất sau những tàng cây cổ thụ rậm rạp.

Cánh cửa gỗ sồi nặng nề khép lại sau lưng họ, cắt đứt hoàn toàn ánh sáng vàng ấm áp và mùi sáp ong ngọt ngào của nội điện. Thế giới bên ngoài lập tức chồm tới, nuốt chửng họ bằng cái lạnh ẩm ướt và sự tĩnh lặng đến rợn người của màn đêm Oravi.

Khu vườn sau của Nhà thờ Trung Thu không giống bất kỳ khu vườn nào mà một người bình thường có thể tưởng tượng. Sương mù ở đây đặc quánh như sữa loãng, bám dính vào da thịt, mang theo vị mặn chát của muối biển và mùi hăng nồng của nhựa cây đang sinh sôi quá mức. Những bức tường đá xám bao quanh sân đã bị nuốt chửng bởi những dây leo khổng lồ, xanh mướt một cách bất thường. Chúng không chỉ leo bám; chúng đang chuyển động. Chậm rãi, nhưng có thể nhận thấy bằng mắt thường, những đầu ngọn dây leo vươn ra, quấn lấy nhau, siết chặt như những con trăn xanh đang tranh giành lãnh thổ.

Tristan dừng lại ngay bậc thềm đá, chỉnh lại cổ áo vest, nhưng bàn tay cậu khựng lại giữa không trung.

Trong lồng ngực cậu, “Trường Tai Ương” (Misfortune Field) đang rung lên bần bật. Nó không phải là cảm giác cảnh báo nguy hiểm thông thường, mà là sự phấn khích – giống như một con thú săn mồi vừa đánh hơi thấy mùi của một con thú đầu đàn khác trong lãnh địa của mình.

“Khụ… Khụ…”

Tiếng ho khan phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.

Ở góc sân, dưới tán một cây cổ thụ có những chiếc lá hình bàn tay người đang rũ xuống, Darkwill ngồi co ro trên một chiếc ghế đá mốc meo. Gã Dược sư béo tròn ngày nào giờ trông tiều tụy đi thấy rõ, đôi mắt thâm quầng trũng sâu vì thiếu ngủ và thừa sợ hãi. Đối diện gã là Kano – “Kẻ Dẫn Đường” quái dị với cái lưng gù và khuôn mặt bị biến dạng. Hai người bọn họ đang chơi cờ, nhưng bàn cờ không có quân, chỉ có những viên sỏi và mẩu xương nhỏ.

Trên vai Kano, Mr. Harry – con cú xui xẻo – đang ngủ gật, cái đầu xoay ngược ra sau 180 độ, thỉnh thoảng lại giật mình vỗ cánh phành phạch như đang gặp ác mộng.

Khi nhìn thấy nhóm người bước xuống bậc thềm, Darkwill bật dậy nhanh đến mức chiếc ghế đá đổ kềnh ra sau, tạo nên một tiếng động khô khốc chói tai.

“Thuyền trưởng!”

Gã reo lên, giọng nói vỡ òa, pha trộn giữa sự nhẹ nhõm tột độ và nỗi tủi thân của một đứa trẻ bị bỏ rơi vừa tìm thấy cha mẹ. Gã lao tới, cái bụng mỡ rung lên theo từng bước chạy, đôi tay dang rộng định ôm chầm lấy Tristan.

“Ngài còn sống! Ôi Thần Linh ơi, tôi đã bảo mà! Làm sao một con quái vật… ý tôi là, một người vĩ đại như ngài lại có thể chết dễ dàng được!”

Nhưng gã không bao giờ chạm được vào Tristan.

Một cái bóng đen mảnh mai lướt lên chắn trước mặt cậu. Nagini đứng đó, tà váy xanh thẫm dài chấm gót hòa lẫn vào bóng tối của khu vườn. Mái tóc đen dài của cô xõa xuống như một tấm màn nhung, và đôi mắt vàng kim – đôi mắt của loài bò sát máu lạnh – nhìn chằm chằm vào Darkwill không chớp.

Darkwill phanh gấp, đế giày trượt trên đám rêu trơn tuột. Gã nuốt nước bọt đánh ực, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Bản năng sinh tồn của một Dược sư mách bảo gã rằng sinh vật đứng trước mặt còn nguy hiểm hơn cả những con quái vật biển sâu.

Gã chớp mắt liên hồi, cố gắng nở một nụ cười cầu tài, rồi cúi người xuống theo kiểu quý tộc vụng về mà gã học lóm được từ những cuốn tiểu thuyết ba xu, đưa bàn tay mập mạp ra định hôn lên mu bàn tay cô gái.

“Chào… chào mỹ nhân. Tôi là Darkwill, Dược sư vĩ đại nhất vùng biển Sunya, người từng bào chế ra thuốc trị hói cho Hải tặc Râu Đen, tôi…”

Vút.

Câu nói bị cắt đứt bởi tiếng xé gió sắc lẹm.

Từ dưới gấu váy và tay áo của Nagini, hàng chục dây leo đen kịt, gai góc bắn ra như những con rắn hổ mang chúa. Chúng không tấn công, mà quấn chặt lấy cổ tay, cổ chân và cả cái cổ ngấn mỡ của Darkwill.

Chỉ trong một cái chớp mắt, gã Dược sư tội nghiệp bị nhấc bổng lên không trung, treo ngược trên cành cây cổ thụ có lá hình bàn tay. Cái cây dường như cũng hưởng ứng, những chiếc lá “bàn tay” từ từ khép lại, vuốt ve khuôn mặt đỏ tía tai của gã một cách âu yếm đến rợn người.

“Ưm… ưm…!” Darkwill đạp chân loạn xạ, mắt trợn ngược, hai tay cào cấu vào những dây leo đang siết chặt họng mình.

“Đừng chạm vào tôi,” Nagini nói. Giọng cô nhẹ như gió thoảng qua kẽ lá, không hề có chút giận dữ nào, chỉ có sự lạnh lùng tuyệt đối của tự nhiên. “Trừ khi anh muốn trở thành phân bón cho khu vườn này. Đất ở đây… rất đói.”

“Cúc cu! Cúc cu!”

Con cú Mr. Harry trên vai Kano bừng tỉnh, đôi mắt to tròn sáng rực lên thích thú. Nó vỗ cánh, nhảy cẫng lên và cười khanh khách bằng giọng người:

“Đồ ngu! Đồ béo! Treo cổ rồi! Treo cổ rồi! Cúc cu!”

Snape bước tới, tà áo choàng đen quét qua đám cỏ dại. Ông liếc nhìn cái xác sống đang giãy giụa trên cây với vẻ khinh miệt quen thuộc, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng độc địa.

“Vẫn là tên ngu ngốc ồn ào ngày nào. Cẩn thận đấy, Nagini. Mỡ của hắn chứa đầy tạp chất từ những loại thuốc rẻ tiền, có thể làm hỏng bộ rễ quý giá của cô.”

Cedric đứng bên cạnh, mặt tái đi một chút. Cậu định giơ đũa phép lên giải cứu, nhưng rồi lại hạ xuống khi thấy Dobby đang lon ton chạy tới.

Con gia tinh với đôi tai dơi và đôi mắt to như quả bóng tennis nhìn lên Darkwill với vẻ áy náy sâu sắc.

“Dobby xin lỗi… Dobby sẽ dọn sạch ngay nếu ông béo rơi xuống… Dobby không muốn ông làm bẩn vườn của cô Nagini…”

Tristan đứng yên, hai tay đút túi quần, quan sát cảnh tượng hỗn loạn này bằng ánh mắt bình thản. Nhưng sâu trong đáy mắt đen láy ấy, những vòng xoáy thủy ngân đang chuyển động. Cậu không ra lệnh, chỉ khẽ nghiêng đầu.

Như nhận được tín hiệu vô hình, những dây leo lập tức nới lỏng. Darkwill rơi bịch xuống nền đất ẩm ướt, ho sù sụ, tham lam hít lấy từng ngụm không khí lạnh buốt. Gã lồm cồm bò dậy, nấp sau lưng Kano, không dám nhìn về phía Nagini thêm một lần nào nữa.

“Đủ rồi,” Tristan nói, giọng không lớn nhưng vang vọng, cắt ngang tiếng cười man dại của con cú. “Chúng ta không đến đây để diễn xiếc.”

Cánh cửa nhà thờ sau lưng họ kẽo kẹt mở ra lần nữa.

Nhưng lần này, không có ánh sáng tràn ra.

Không còn mùi tanh nồng của biển cả. Thay vào đó, khứu giác của họ bị tấn công bởi một mùi hương ngọt ngào đến ngột ngạt: mùi sáp ong tan chảy, mùi lúa mạch chín vàng, và thoang thoảng đâu đó là hương vani dịu nhẹ – một sự ấm áp giả tạo đến rợn người.

Bên trong giáo đường không tối tăm như vẻ bề ngoài. Hàng trăm ngọn nến trắng treo lơ lửng giữa không trung mà không cần dây đỡ, trôi nổi bồng bềnh như những linh hồn lạc lối. Ánh sáng vàng óng ả tỏa ra từ chúng không hắt bóng, mà thẩm thấu vào vạn vật, khiến những bức tượng thánh bằng đá thô kệch cũng trở nên mềm mại như da thịt.

Ở cuối gian phòng rộng lớn, nơi đáng lẽ là bục giảng kinh, lại đặt một bộ bàn ghế gỗ đơn sơ.

Một ông cụ đang ngồi đó, thong thả rót trà.

Ông mặc áo choàng trắng thêu những bông lúa mạch vàng, rái tai dài rủ xuống vai, và đôi mắt xanh lam sáng trong như bầu trời sau cơn mưa. Ông chính là Ricciardo – Nghị viên của Trường phái Sinh mệnh, một Bán Thần thực thụ.

Nhưng ngay khi Tristan bước qua ngưỡng cửa, không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Phụt.

Hàng trăm ngọn nến đồng loạt tắt ngấm. Bóng tối ập xuống, dày đặc và ngột ngạt.

Rồi chúng bùng cháy trở lại – nhưng lần này là ngọn lửa màu xanh bạc lạnh lẽo, run rẩy như đang sợ hãi.

“Cậu mang theo bão tố vào nhà ta đấy, chàng trai trẻ,” Ricciardo lên tiếng. Ông không ngẩng đầu lên, tay vẫn giữ yên ấm trà đang rót, dòng nước nóng chảy xuống tách sứ tạo thành tiếng róc rách vang vọng một cách kỳ dị trong không gian tĩnh lặng.

“Ta ngửi thấy mùi máu. Không phải máu trên tay cậu, mà là máu trong ý định của cậu.”

Tristan bước tới, tiếng giày vang lên khô khốc trên sàn đá hoa cương. Cậu không hề tỏ ra sợ hãi hay kính trọng quá mức. Cậu đang mang trong mình sự phẫn nộ của một kẻ vừa bị cướp mất lãnh thổ.

“Ngài biết tại sao tôi quay lại, Nghị viên,” Tristan nói, giọng lạnh băng. Cậu kéo một chiếc ghế đối diện ông lão và ngồi xuống, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm kia. “Sợi chỉ đen nối từ đống tro tàn của đảo Fogmire dẫn thẳng đến đây. Đến Oravi này.”

Ricciardo đặt ấm trà xuống. Ông thở dài, một tiếng thở dài khiến những ngọn nến xung quanh chao đảo.

“Ta biết,” ông nói. “Fogmire bị xóa sổ. Đó là một thảm kịch.”

“Đó không phải là thảm kịch,” Tristan ngắt lời, giọng nói rít qua kẽ răng. Cậu rút đồng xu vàng từ túi áo, đập mạnh xuống mặt bàn đá. “Đó là sự khiêu chiến. Hắn đã giết người của tôi. Hắn đã phá hủy nơi trú ẩn của tôi. Và hắn nghĩ rằng hắn có thể trốn ở đây, dưới cái bóng của Phủ Tổng đốc sao?”

Không khí xung quanh Tristan bắt đầu vặn vẹo. Trường Tai Ương của cậu không còn được kìm nén nữa, nó lan tỏa ra như mực đen nhỏ vào nước, khiến những dây leo trang trí trên cột nhà thờ bắt đầu khô héo và rụng lá lả tả.

Ricciardo nhìn những chiếc lá rơi, khẽ lắc đầu. Ông giơ tay lên, một luồng ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra, trấn áp cơn giận dữ vô hình đang phá hủy căn phòng.

“Hắn tên là Zorel,” Ricciardo nói chậm rãi. “Biệt danh ‘Kẻ Khâu Vá’. Một Bán Thần của Học phái Hoa hồng, thuộc phe Phóng túng.”

Nghe đến cái tên “Học phái Hoa hồng” Snape và Regulus đứng phía sau khẽ rùng mình. Đó là những kẻ điên rồ tôn thờ dục vọng và sự đồi trụy, những kẻ coi mạng sống con người như cỏ rác để hiến tế.

“Hắn đang ở đâu?” Tristan hỏi, sát khí trong mắt cậu sắc bén như dao cạo.

“Dinh Tổng đốc,” Ricciardo đáp, chỉ tay về hướng cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy tòa lâu đài rực rỡ ánh đèn trên đỉnh đồi. “Hắn đang bị thương sau vụ nổ ở Fogmire. Hắn cần một thân xác mới, một thân xác có quyền lực để che giấu hắn khỏi sự truy đuổi.”

Ông lão ngừng lại một chút, nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp:

“Mục tiêu của hắn là Amyrius Rieveldt – Thượng tướng Hải quân Hoàng gia. Người sẽ đến Oravi vào ngày mai để thị sát.”

Tristan cười khẩy. Nụ cười không mang chút hơi ấm nào, chỉ có sự tàn nhẫn của một con thú săn mồi vừa tìm thấy dấu vết con mồi.

“Vậy là hắn muốn chơi trò thế thân?” Tristan xoay đồng xu trên tay, hình ảnh chiếc đầu lâu cười nhạo lóe lên dưới ánh nến xanh. “Hắn phá hủy đảo của tôi, giết chết những kẻ nằm dưới sự bảo hộ của tôi, chỉ để dọn đường cho màn kịch này sao?”

“Hắn nghĩ rằng quyền lực của Hải quân và sự bảo hộ của Phủ Tổng đốc sẽ là tấm khiên vững chắc nhất,” Ricciardo nói, giọng điệu cảnh báo. “Zorel là một kẻ xảo quyệt và điên loạn. Hắn không từ thủ đoạn nào đâu.”

“Tốt,” Tristan đứng dậy, bóng của cậu đổ dài trên sàn nhà thờ, trông như một con quái vật đang vươn vai thức giấc. “Càng điên loạn, cái giá phải trả càng đắt.”

Cậu quay sang nhìn những người đồng đội của mình. Harry đang nắm chặt đũa phép, gương mặt trẻ tuổi đầy quyết tâm. Snape với vẻ mặt u ám thường thấy nhưng đôi mắt rực lửa. Regulus lặng lẽ gật đầu.

“Ngài nói đúng, Nghị viên,” Tristan quay lại nhìn Ricciardo, giọng nói trở nên trầm thấp và nguy hiểm. “Hắn nợ tôi một hòn đảo. Và tôi đến đây để đòi nợ. Máu của hắn, sự hỗn loạn mà hắn gây ra… sẽ là lễ vật tế cờ hoàn hảo nhất.”

Mercury – con Niffler bạc – thò đầu ra khỏi túi áo Tristan, đôi mắt đỏ rực hau háu.

“Papa! Con ngửi thấy mùi vàng ở Phủ Tổng đốc! Nhưng con cũng ngửi thấy mùi thối… mùi của cái gã Zorel đó! Hắn hôi như chuột chết!”

Tristan vỗ nhẹ vào đầu con thú cưng.

“Chúng ta sẽ lấy cả hai, Mercury. Vàng của Tổng đốc, và đầu của Zorel.”

Ricciardo nhìn theo bóng lưng Tristan đang bước ra cửa, ánh mắt ông trở nên sâu thẳm. Ông biết, đêm nay Oravi sẽ không được bình yên. Hai con quái vật – một kẻ điên cuồng vì dục vọng, một kẻ lạnh lùng vì thù hận – sắp lao vào nhau.

“Hãy cẩn thận,” ông nói với theo, giọng vang vọng trong không gian rộng lớn. “Kẻ đi săn đôi khi cũng trở thành con mồi. Đừng để hận thù làm mờ mắt cậu trước những cái bẫy của định mệnh.”

Tristan dừng lại ở ngưỡng cửa, không quay đầu lại.

“Định mệnh đã chọn phe rồi, thưa ngài. Và nó không đứng về phía kẻ phá hoại nhà của tôi.”

Cánh cửa đóng sầm lại. Bên ngoài, sương mù cuộn trào, nuốt chửng nhóm người vào bóng đêm, chỉ để lại tiếng gió rít gào như tiếng cười man dại báo hiệu một cơn bão máu sắp đổ bộ xuống Oravi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hao-huu-tu-vong-ta-tu-vi-lai-tang-len.jpg
Hảo Hữu Tử Vong: Ta Tu Vi Lại Tăng Lên
Tháng 1 23, 2025
nguoi-dang-tru-ma-ty-vo-cong-chinh-minh-tien-hoa.jpg
Người Đang Trừ Ma Ty, Võ Công Chính Mình Tiến Hóa
Tháng 1 21, 2025
tam-quoc-khong-che-giau-noi-ta-bi-thai-van-co-lo-ra-anh-sang.jpg
Tam Quốc: Không Che Giấu Nổi, Ta Bị Thái Văn Cơ Lộ Ra Ánh Sáng
Tháng 1 24, 2025
tu-chan-tu-hop-hoan-tong-bat-dau.jpg
Tu Chân, Từ Hợp Hoan Tông Bắt Đầu
Tháng 2 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP