Chương 105: Giá Của Danh Tiếng Và Mùi Máu Trong Gió
Mặt trời treo lơ lửng ở rìa chân trời phía Tây như một đồng tiền vàng cổ xưa bị nung đỏ trong lò rèn của một gã khổng lồ điên loạn. Ánh sáng cam sẫm, đặc quánh như máu loãng, trượt dài trên những đợt sóng biển đang vỗ về mệt mỏi, nhuộm cả đại dương thành một màu hổ phách u buồn và chết chóc.
Con tàu The Last Fortune trôi lững lờ giữa vùng biển không tên, lớp vỏ gỗ đen bóng của nó dường như hấp thụ hết thảy ánh sáng tàn dư, biến nó thành một cái bóng ma quái trôi dạt giữa ranh giới của ngày và đêm. Những cơn gió mang theo vị mặn chát của muối biển và mùi tanh nồng của những sinh vật đang phân hủy dưới đáy sâu, luồn lách qua các khe hở của cột buồm, tạo nên những tiếng rít khe khẽ như tiếng thì thầm của những linh hồn chết đuối.
Dobby đang quỳ trên sàn boong ẩm ướt, đôi tay khẳng khiu cầm một chiếc giẻ lau đã ngả màu xám xịt. Đôi tai dơi của chú rũ xuống, đôi mắt to tròn trĩu nặng sự mệt mỏi. Chú vừa mới lau sạch vệt máu khô và đống nội tạng bốc mùi của một con cá mập quỷ xấu số vô tình nhảy lên boong tàu và chết bất đắc kỳ tử vào sáng nay.
Bộp.
Một âm thanh khô khốc vang lên ngay trước mũi chú, cắt ngang công việc nhàm chán.
Dobby giật mình, ngước lên. Một con hải âu rơi xuống từ bầu trời, nằm bất động trên sàn gỗ. Cổ nó gãy gập ở một góc độ phi lý, đôi mắt trợn ngược trắng dã nhìn trân trân vào hư vô, và bộ lông cánh xơ xác như thể đã bị một cơn bão vô hình xé toạc.
Lại thêm một nạn nhân nữa.
Chú gia tinh thở dài thườn thượt, lắc cái đầu to quá khổ. Kể từ khi chủ nhân thăng cấp, “Trường Tai Ương” (Misfortune Field) bao quanh con tàu đã biến bầu trời phía trên The Last Fortune thành vùng cấm bay đối với mọi loài chim chóc. Những cái chết ngẫu nhiên, vô lý như thế này đã trở thành cơm bữa.
“Dobby xin lỗi… Dobby sẽ dọn ngay…” Chú lẩm bẩm với cái xác chim, đưa tay định nhặt nó lên ném xuống biển.
Nhưng ngón tay dài ngoằng của chú khựng lại.
Có thứ gì đó được buộc chặt vào chân con hải âu bằng một sợi dây thừng nhỏ ướt sũng, thấm đẫm nước biển và máu. Một ống giấy nhỏ bằng da thuộc, được niêm phong bằng sáp đỏ có đóng dấu của Hải quân Hoàng gia.
Đôi mắt Dobby mở to hết cỡ, sáng rực lên như hai ngọn đèn pha.
“Dobby… Dobby tìm thấy thư! Thư từ thế giới bên ngoài!”
Tiếng kêu léo nhéo của chú gia tinh, dù nhỏ bé, nhưng trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt này, nó vang vọng như tiếng súng nổ.
Mọi hoạt động trên boong tàu dường như đóng băng trong tích tắc.
Harry Potter đang ngồi vắt vẻo trên một thùng rượu rỗng, tay cầm đũa phép lơ đãng vẽ những vòng tròn ánh sáng vàng nhạt vào không khí – bài tập kiểm soát năng lực “Kẻ Cầu Nguyện Ánh Sáng”. Cậu dừng tay, ánh sáng vụt tắt.
Cedric Diggory, người đang cẩn thận dùng nhíp gắp một mẫu mô từ xúc tu bạch tuộc bỏ vào lọ thủy tinh, ngẩng đầu lên, đẩy nhẹ gọng kính bảo hộ.
Severus Snape đứng dựa lưng vào cột buồm chính, tà áo choàng đen tung bay phần phật như đôi cánh của một con quạ đen điềm báo, đôi mắt đen thẳm nheo lại đầy cảnh giác.
Cách đó không xa, Regulus Black ngồi trên lan can, lặng lẽ dùng một con dao bạc nhỏ gọt giũa móng tay, nhưng những chiếc móng tay ấy lại dài ra và sắc nhọn một cách bất thường dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch.
Và ở giữa “khu vườn” quái dị mọc lên từ sàn tàu, Nagini dừng việc thì thầm với một bụi cây có lá hình lưỡi dao, đôi mắt rắn màu vàng kim hướng về phía Dobby.
Trên đài chỉ huy cao nhất, Tristan Prewett đứng đó. Cậu không quay lại, tấm áo choàng đen thêu chỉ bạc lấp lánh dường như không chịu tác động của gió, buông rủ xuống một cách tĩnh lặng tuyệt đối. Nhưng tất cả mọi người đều cảm nhận được, sự chú ý của “Bánh Xe Vận Mệnh” đã đổ dồn về phía ống giấy kia.
Dobby run rẩy tháo ống giấy, dùng móng tay cạy lớp sáp niêm phong. Một tờ báo được cuộn chặt rơi ra, mang theo mùi mực in rẻ tiền hòa lẫn với mùi biển.
Chú gia tinh trải tờ báo Tin Tức Biển Cả (News at Sea) ra sàn tàu.
Dòng tiêu đề đỏ chót, in đậm, đập vào mắt tất cả mọi người như một vết dao chém:
THẢM HỌA FOGMIRE: ĐẢO CHẾT CHÌM, QUÁI VẬT TRỖI DẬY!
HẢI QUÂN CÔNG BỐ DANH SÁCH TRUY NÃ MỚI CHO BĂNG HẢI TẶC FELIX
Harry nhảy xuống khỏi thùng rượu, chạy lại gần. Cedric và những người khác cũng vây quanh.
Dưới dòng tít giật gân là những bức hình vẽ tay nguệch ngoạc nhưng bắt trọn được thần thái của từng thành viên, kèm theo những con số khiến bất kỳ kẻ săn tiền thưởng nào cũng phải thèm nhỏ dãi.
Tấm hình đầu tiên, lớn nhất, nằm ngay trung tâm trang nhất. Một chàng trai trẻ với nụ cười nửa miệng bí hiểm, đội mũ trùm đầu, một tay tung đồng xu vàng.
Trafalgar Trelawney – Tai Họa Thượng Tướng Mức truy nã: 15.000 bảng vàng. Ghi chú: Nghi ngờ sở hữu năng lực thao túng thiên tai và vận mệnh. Cực kỳ nguy hiểm. Được xếp hạng “Thượng Tướng Hải Tặc” (Pirate Admiral) mới nổi. Khuyến cáo không giao chiến đơn lẻ, ưu tiên tiêu diệt tại chỗ.
Tristan đứng trên cao, liếc nhìn xuống con số ấy qua “Linh Thị”. Mười lăm nghìn bảng.
Một nụ cười khẽ cong lên trên môi cậu, nhưng nó không hề mang ý cười. Nó lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi dao mổ xẻ thực tại.
“Mười lăm nghìn…” cậu lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng gió. “Hải quân vẫn còn đánh giá thấp chúng ta. Hoặc là… bọn họ đang sợ hãi việc thừa nhận sự thật.”
Nhưng cậu không tức giận. Đối với một Bán Thần đường tắt Vận Mệnh, danh tiếng không phải là hư vinh. Danh tiếng là “Neo”. Càng nhiều người biết đến, càng nhiều người sợ hãi, mỏ neo nhân tính của cậu càng vững chắc giữa biển khơi hỗn mang của thần tính.
Ánh mắt mọi người trượt xuống những cái tên tiếp theo.
Severus Snape – Biệt danh: Ác Mộng (Nightmare) Mức truy nã: 5.000 bảng. Ghi chú: Bậc thầy độc dược và hắc ma pháp. Có khả năng ru ngủ và gây ảo giác diện rộng.
Snape nhếch mép, một cái nhếch mép đầy kiêu hãnh và độc địa. Năm nghìn bảng. Đủ để mua một trang viên nhỏ ở ngoại ô London. Ông lướt ngón tay dài qua đũa phép, cảm nhận sự rung động của “Nhà Thơ Đêm Khuya” (Midnight Poet). Những kẻ thợ săn tiền thưởng ngu ngốc sẽ sớm nhận ra, cái giá để đánh thức một “Cơn Ác Mộng” đắt hơn năm nghìn bảng rất nhiều. Mạng sống của chúng là không đủ.
Regulus Black – Biệt danh: Huyết Nguyệt (Blood Moon) Mức truy nã: 5.000 bảng.
Regulus nhìn chằm chằm vào bức hình vẽ khuôn mặt mình – lạnh lùng, quý phái và tái nhợt. Anh khẽ vuốt ve vết sẹo mới trên mu bàn tay, dấu tích của quá trình tiêu hóa ma dược “Giáo Sư Độc Dược” (Sequence 6) kết hợp với bản năng Vampire. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Con số này là sự công nhận. Anh không còn là cái bóng của Sirius nữa. Anh là một con quái vật có giá trị của riêng mình.
Harry Potter – Biệt danh: Nhật Tầm Thủ (Sun Seeker) Mức truy nã: 3.000 bảng.
Cedric Diggory – Biệt danh: Người Đưa Đò (Ferryman) Mức truy nã: 3.000 bảng.
Harry huýt sáo một tiếng dài, cố gắng tỏ ra bất cần, nhưng Cedric nhận thấy bàn tay cậu bạn đang siết chặt cây đũa phép.
“Ba nghìn bảng,” Harry cười gượng, giọng nói hơi run. “Em đáng giá bằng ba trăm con cú đưa thư cao cấp đấy. Dì Petunia chắc sẽ ngất xỉu nếu biết cái đầu của em đắt hơn cả căn nhà số 4 đường Privet Drive.”
Đằng sau câu đùa ấy là sự vỡ vụn của những gì còn sót lại từ thế giới cũ. Cậu không còn là “Cậu bé sống sót” được bảo vệ trong tháp ngà Hogwarts nữa. Cậu là một tội phạm truy nã, một “Nhật Tầm Thủ” (Light Suppliant) lang thang trên biển cả đầy rẫy quái vật.
Cedric vỗ vai Harry, ánh mắt ấm áp nhưng kiên định.
“Ít nhất chúng ta đắt giá như nhau. Và giờ thì không thể ghé bất kỳ cảng nào mà không hóa trang thành mấy bà già buôn cá được nữa rồi.”
Dòng tiếp theo khiến không khí căng thẳng dịu đi đôi chút.
Nagini – Biệt danh: Vườn Rắn (Serpent Garden) Mức truy nã: 1.000 bảng.
Cô gái rắn chỉ liếc qua tờ báo một cái với vẻ khinh thường, rồi quay lưng đi, tiếp tục thì thầm với bụi cây Devil’s Snare đang uốn éo như muốn ôm lấy cô. Với cô, thế giới loài người và những con số của họ vô nghĩa như cát bụi. Chỉ có khu vườn này, và người đàn ông trên đài chỉ huy kia, là thực tại duy nhất đáng quan tâm.
Dobby – Biệt danh: Chuột Cống Khoang Tàu Mức truy nã: 500 bảng.
Dobby nhảy dựng lên, đôi tai dơi đập phạch phạch vào không khí vì phấn khích.
“Dobby đáng giá năm trăm bảng vàng! Năm trăm bảng!” Chú hét lên, chạy vòng quanh cái xác hải âu. “Dobby là gia tinh xấu xa! Dobby khiến gia tộc Prewett tự hào! Dobby sẽ gửi tiền này cho Winky!”
Và cuối cùng, ở một góc nhỏ xíu dưới cùng, một dòng chữ khiêm tốn:
Thú cưng/Tên lừa đảo bạc – Biệt danh: Silver Swindler Mức truy nã: 100 bảng.
Sự im lặng bao trùm boong tàu trong đúng ba giây.
Rồi một tiếng gào thét chói tai, xé toạc bầu không khí hoàng hôn, vang lên từ túi áo của Tristan.
“MỘT TRĂM?! CHỈ CÓ MỘT TRĂM BẢNG SAO?!”
Một tia chớp bạc lao vút ra. Mercury, con Niffler (Đào Mỏ) với bộ lông kim loại lấp lánh, lăn lông lốc trên sàn tàu, đập tay đập chân, giãy đành đạch như một đứa trẻ bị cướp mất kẹo.
“Ta là ‘Nhà Giải Mã’ (Cryptologist)! Ta là Rồng Bạc vĩ đại! Ta thông minh hơn tất cả lũ Đô đốc ngu ngốc kia cộng lại!” Nó gào lên, nước mắt cá sấu tuôn trào, rơi xuống sàn tạo thành tiếng tí tách của kim loại lỏng.
“Lũ mù lòa! Lũ khốn kiếp! Một cái móng chân của ta cũng đắt hơn 100 bảng! Papa! Papa phải quay lại! Chúng ta phải đến trụ sở Hải quân khiếu nại! Phải bắt chúng in lại! Ít nhất là mười nghìn bảng! Không, năm mươi nghìn!”
Nó lăn đến chân Harry, ôm lấy ống quần cậu mà khóc lóc thảm thiết, nhưng đôi mắt nhỏ xíu vẫn liếc ngang liếc dọc xem có ai đánh rơi đồng xu nào không.
Harry và Cedric không nhịn được nữa, phá lên cười. Tiếng cười vang vọng, xua tan đi cái ám ảnh của những tấm lệnh truy nã chết chóc. Ngay cả Snape, người luôn giữ bộ mặt đưa đám, cũng khẽ hừ một tiếng, khóe môi hơi co giật.
“Đủ rồi.”
Giọng nói của Tristan vang lên từ trên cao. Nhẹ nhàng, bình thản, nhưng mang theo sức nặng của một mệnh lệnh tuyệt đối khiến cả không gian như nín thở.
Mercury lập tức im bặt, ngồi bật dậy, hai tay chắp trước ngực vẻ ngoan ngoãn, dù cái đuôi vẫn quất qua quất lại đầy ấm ức.
Tristan bước xuống cầu thang, tà áo choàng lướt nhẹ trên sàn gỗ. Cậu cúi xuống, dùng một ngón tay nhấc bổng con Niffler lên, nhìn sâu vào đôi mắt đỏ rực của nó.
“Một trăm bảng cũng là danh tiếng, Mercury,” cậu nói, ánh mắt đen thẳm như vực sâu không đáy. “Và đôi khi, bị kẻ thù định giá thấp lại là một món quà. Sự khinh thường… sẽ là lưỡi dao sắc nhất cắt đứt cổ họng chúng.”
Cậu thả Mercury xuống, rồi đi lướt qua mọi người, tiến về phía mũi tàu.
Không khí vui vẻ vụt tắt. Harry và Cedric nhìn nhau, cảm nhận được sự thay đổi trong khí trường của Tristan. Nó không còn là sự trêu đùa nữa.
Tristan dừng lại ở mũi tàu, nơi gió biển tạt mạnh vào mặt. Cậu nhắm mắt lại.
Absolute Foresight (Tiên Tri Tuyệt Đối).
Thế giới vật chất tan biến.
Trước mắt Tristan, biển cả biến thành một tấm thảm dệt bằng những sợi tơ ánh sáng chằng chịt. Cậu nhìn thấy dòng sông định mệnh, màu bạc và lạnh lẽo, đang cuộn chảy xiết qua những kẽ hở của thực tại.
Và trong mớ hỗn độn đó, cậu bắt được một sợi chỉ đen.
Một sợi chỉ đen, nhớp nháp, đặc quánh như máu khô pha lẫn dầu hắc ín. Nó kéo dài từ đống đổ nát của đảo Fogmire, xuyên qua mặt biển, nối thẳng về một hòn đảo nằm ở phía Đông Bắc.
Đảo Oravi.
Một hòn đảo trù phú với những đồn điền gia vị, những băng hải tặc ẩn mình, và quan trọng nhất – nơi đặt một căn cứ hải quân chiến lược.
Ở cuối sợi chỉ đen ấy, Tristan nhìn thấy một hình bóng mờ ảo. Một kẻ đang ngồi trong Dinh thự Tổng đốc sang trọng trên đảo Oravi, được bao quanh bởi lính gác, rượu ngon và quyền lực. Hắn đang hồi phục, đang giật dây những con rối vô hình trong chính quyền thuộc địa, và có lẽ… đang chuẩn bị đón tiếp một vị khách quan trọng nào đó.
Victor Hale. Hay đúng hơn, con rối Bán Thần thế mạng của hắn. Hắn vẫn còn sống.
Tristan mở mắt.
Đồng tử cậu không còn là màu đen bình thường nữa, mà xoáy tròn như hai cơn lốc thủy ngân điên cuồng.
“Quay đầu,” giọng cậu vang lên. Không lớn, nhưng âm thanh ấy dường như truyền qua cả xương cốt của con tàu, khiến thân gỗ rền rĩ đáp lại. “Chúng ta về Oravi.”
Snape lập tức bước tới, khuôn mặt đanh lại, áo choàng đen lướt trên sàn gỗ tạo thành tiếng sột soạt đe dọa.
“Prewett, cậu mất trí rồi sao? Oravi không phải là hòn đảo hoang.”
Ông chỉ tay về phía bản đồ hàng hải đang trải trên bàn.
“Đó là nơi đặt một trong những căn cứ hải quân lớn nhất khu vực này. Thậm chí có tin đồn rằng một Đô đốc Hải quân Hoàng gia – Emilius Levitt – sắp đến đó để thị sát. Với cái giá mười lăm nghìn bảng trên đầu cậu, lao vào đó chẳng khác nào tự sát. Chúng ta vừa mới thoát chết ở Fogmire, cậu muốn chui đầu vào rọ à?”
Tristan quay lại. Cậu tung đồng xu vàng lên cao.
Đồng xu xoay tít, tỏa ra ánh kim rực rỡ dưới nắng chiều tà, nhưng kỳ lạ thay, nó không rơi xuống. Nó treo lơ lửng giữa không trung, ngay tầm mắt của Snape, bất chấp trọng lực.
“Không phải tự sát, Giáo sư,” Tristan nói, và lần đầu tiên trong ngày, một nụ cười thực sự xuất hiện trên môi cậu.
Đó là nụ cười của một con quái vật vừa tìm thấy con mồi ngon nhất. Lạnh lẽo, tàn nhẫn và đầy hứa hẹn về sự hủy diệt.
“Là đòi nợ.”
Cậu chỉ tay về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang tụ lại một cách bất thường, cuộn xoáy thành hình dáng của một bánh xe khổng lồ đè nặng xuống mặt biển.
“Trường Tai Ương của ta đã mở rộng. Victor Hale giả… hắn đang ở đó. Hắn chọn Oravi vì hắn nghĩ rằng Hải quân và Dinh Tổng đốc sẽ là tấm khiên vững chắc nhất.”
Tristan nắm chặt tay lại, đồng xu rơi vào lòng bàn tay cậu cái cạch.
“Hắn đã nhầm. Nơi nào ánh sáng càng mạnh, bóng tối càng sâu. Oravi có thứ ta cần. Có ‘Neo’ mà ta muốn. Và có cái đầu của tên rối kia.”
“Chuẩn bị đi. Đêm nay, gió sẽ mang mùi máu.”
Theo ý chí của Bán Thần, con tàu The Last Fortune bẻ lái một cách ngoạn mục. Những cánh buồm đen phồng lên căng cứng dù gió đang thổi ngược chiều. Mũi tàu rẽ sóng, xé toạc mặt biển phẳng lặng như một lưỡi dao sắc lẻm, hướng thẳng về phía hòn đảo của những giấc mơ hoang dại và những cái chết bất ngờ.
Dọc hai bên mạn tàu, những đám rêu và nấm ký sinh đồng loạt đổi màu, chuyển từ tím độc địa sang xanh thẫm, hòa lẫn hoàn toàn vào sắc nước biển để ngụy trang.
Trên vai Tristan, Mercury đã leo lên từ lúc nào. Đôi mắt đỏ của nó lấp lánh tham vọng, cái mũi dài hít hà trong gió.
“Papa, lần này chúng ta trộm hết kho bạc của Thống đốc Oravi nhé? Nghe nói ở đó có ‘Sweet Lemon Bar’ bán rượu ngon lắm!”
Tristan xoa đầu con thú cưng, ánh mắt nhìn về phía xa xăm.
“Tất cả, Mercury. Vàng, bí mật, và cả mạng sống của chúng.”
Bóng tối của hoàng hôn nuốt chửng con tàu, nhưng ở phía chân trời xa xăm, cơn bão của Tai Họa Thượng Tướng đang bắt đầu trỗi dậy, hướng thẳng về phía hòn đảo định mệnh.