Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 104: Tầm Nhìn Của Bán Thần Và Những Con Sâu Thời Gian
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 104: Tầm Nhìn Của Bán Thần Và Những Con Sâu Thời Gian

Sương mù xám vẫn cuộn xoáy chậm rãi quanh những cột đá cổ xưa, nhưng cái lạnh lẽo từ lời cảnh báo của Tristan Prewett – The Wheel of Fortune – dường như đã đóng băng cả dòng thời gian trong cung điện vĩ đại này. Câu nói “Kính một mắt đang nhìn đấy” vẫn còn treo lơ lửng trên đỉnh đầu mỗi người như một lưỡi gươm Damocles vô hình, khiến không khí trở nên đặc quánh và nặng nề.

Tuy nhiên, quy tắc của Hội Tarot vẫn phải tiếp diễn. Sự im lặng kéo dài quá lâu sẽ chỉ làm lộ ra nỗi sợ hãi yếu đuối, điều mà không ai ở đây muốn thừa nhận.

Audrey Hall hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại trạng thái “Khán Giả”. Nàng cố gắng tách mình ra khỏi nỗi ám ảnh kinh hoàng vừa rồi, dùng lý trí để quan sát cục diện. Đôi bàn tay đeo găng trắng của nàng đặt nhẹ lên mép bàn đồng thau, các ngón tay đan vào nhau một cách tao nhã để che giấu sự run rẩy vẫn còn sót lại nơi đầu ngón tay.

Nàng quay sang phía đầu bàn, nơi Kẻ Khờ đang ngồi ẩn sau màn sương dày đặc, giọng nói vang lên trong trẻo nhưng vẫn pha chút khàn khàn không thể che giấu:

“Thưa Ngài Khờ, về con trùng trong suốt có mười hai vòng tròn mà Ngài đã nhắc đến khi thanh tẩy phân thân của Amon… tôi tò mò muốn biết, nó chính xác là gì?”

Câu hỏi vừa dứt, không khí lại trầm xuống thêm một tầng. Chỉ riêng việc nhắc lại sự tồn tại liên quan đến cái tên “Amon” lúc này cũng khiến Derrick và Emlyn bất giác co vai lại.

Alger Wilson nhíu mày, ánh mắt hắn lướt qua Tristan – người vẫn đang điềm nhiên nghịch đồng xu vàng – rồi dừng lại ở Cattleya. Hắn biết, trong số những người ngồi đây, trừ Kẻ Khờ và vị Bán Thần bí ẩn kia, chỉ có “Thượng Tướng Sao” là có đủ kiến thức về những bí mật cấp cao này.

Không để mọi người đợi lâu, Cattleya đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt tím sẫm sau tròng kính lóe lên sự tò mò pha lẫn kiêng kỵ của một nhà Thông Thái. Nàng lên tiếng thay cho Kẻ Khờ, giọng thấp nhưng rõ ràng, như sợ âm thanh lớn hơn sẽ đánh thức thứ gì đó trong bóng tối:

“Đó là ‘Thì Chi Trùng’ (Worm of Time).”

“Sinh vật huyền thoại của đường tắt ‘Thâu Đạo Giả’ (Marauder). Một con trưởng thành có thể lưu trữ thời gian, đánh cắp tuổi thọ, thậm chí… đảo ngược một đoạn ngắn của dòng chảy nhân quả trong phạm vi nhỏ. Trong giới thần bí học, nó là vật liệu trân quý nhất để chế tạo bùa chú liên quan đến vận mệnh và thời gian.”

Nàng ngừng lại một chút, nuốt khan khi nhớ lại những ghi chép trong cuốn sổ tay của Nữ Hoàng Thần Bí:

“Nếu được chế tác thành công bởi một Bán Thần hoặc Thiên Sứ, nó có thể giúp người sở hữu trốn thoát khỏi cái chết một lần, hoặc đánh cắp một đòn tấn công chí mạng của kẻ thù để trả lại cho chính hắn.”

“Đánh cắp cái chết…” Fors Wall lẩm bẩm, đôi mắt mở to kinh ngạc. Là một tác giả tiểu thuyết, nàng giàu trí tưởng tượng hơn bất cứ ai, nhưng khái niệm này vẫn vượt quá tầm hiểu biết của nàng.

Cattleya vô thức liếc sang Tristan. Vị Bán Thần trẻ tuổi vẫn im lặng, không đưa ra bất kỳ bình luận nào. Nhưng Cattleya thề rằng nàng đã thấy khóe môi cậu khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Nụ cười ấy không phải là tán thưởng, mà mang theo sự giễu cợt thầm lặng, như thể đang cười nhạo sự ngây thơ của những kẻ phàm trần khi nghĩ rằng có thể cầm nắm thời gian trong tay mà không phải trả một cái giá đắt đỏ tương xứng.

Ngồi ở đầu bàn, Klein Moretti duy trì tư thế ung dung của một vị thần, nhưng trong lòng lại đang âm thầm tính toán. Trong đống đồ lộn xộn của Ngài, xác của con “Thì Chi Trùng” kia vẫn đang nằm im lìm. Mười hai vòng tròn trong suốt trên thân nó lấp lánh như những chiếc nhẫn cưới của định mệnh, đẹp đẽ nhưng chết chóc.

“Giải thích rất chính xác,” Klein gật đầu nhẹ, giọng nói bình thản vang vọng qua lớp sương mù. “Nó có giá trị sử dụng rất cao.”

Lời khẳng định của Kẻ Khờ khiến ánh mắt của mọi người nóng lên đôi chút, tạm thời xua đi nỗi sợ hãi về Amon.

Lúc này, Klein điều khiển nhân vật giả tưởng “The World” – Gehrman Sparrow – lên tiếng. Giọng nói khàn khàn, u ám của tên thợ săn điên cuồng vang lên:

“Đã đến lúc thực hiện giao dịch, quý ngài ‘Mặt Trăng’.”

Emlyn White giật mình, thoát khỏi trạng thái thất thần. Hắn vội vàng chỉnh lại cổ áo, cố gắng lấy lại vẻ cao ngạo thường ngày của Huyết tộc, dù nụ cười trên môi có chút gượng gạo.

“Ngài muốn ta hồi tưởng lại Leonard Mitchell để quan sát chứ gì?” Emlyn hất cằm, đôi mắt đỏ thẫm ánh lên vẻ tự đắc. “Được thôi. Mặc dù ta không hiểu tại sao ngài lại hứng thú với một tên thô lỗ thích làm thơ dở tệ như vậy, nhưng Huyết tộc luôn giữ lời hứa.”

“Ta nợ ngài một lần.”

Nói xong, Emlyn nhắm mắt lại, tập trung tinh thần. Nhờ sự hỗ trợ từ quyền năng của Kẻ Khờ, ký ức của hắn được trích xuất và chiếu lên màn hình hư ảo giữa không trung, chỉ dành riêng cho “The World” và “Kẻ Khờ” quan sát.

Trong khung hình ký ức, Leonard Mitchell hiện ra với mái tóc đen hơi rối, đôi mắt xanh lục bảo quyến rũ và vẻ lười biếng đặc trưng. Hắn đang đứng dựa lưng vào tường, lầm bầm những câu thơ sến súa.

Nhưng Klein không quan tâm đến thơ ca. Ngài kích hoạt “Linh Thị” ở mức cao nhất, xuyên qua lớp vỏ bọc vật lý, nhìn sâu vào linh thể của Leonard.

Và Ngài nhìn thấy.

Ẩn sâu trong cơ thể của “Nhà Thơ Đêm Khuya” ấy, cuộn tròn trong linh hồn hắn, là một bóng dáng già nua, mờ ảo. Một ông lão với mái tóc bạc trắng, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng dòng chảy của tuế nguyệt, toát lên khí tức tang thương và cổ xưa.

Pallez Zoroast.

Một Thiên Sứ của đường tắt “Thâu Đạo Giả”. Một “Ký Sinh Trùng” cấp cao.

“Quả nhiên…” Klein thầm nghĩ, nhịp tim hơi nhanh hơn một chút.

Sự hiện diện của Pallez Zoroast trong người Leonard là một biến số lớn. Nó giống như việc Amon ký sinh vào đội trưởng thám hiểm của Derrick, nhưng mối quan hệ giữa Leonard và “Ông nội” này có vẻ cộng sinh và hòa bình hơn nhiều.

Klein ghi nhớ hình ảnh đó. Ngài cần biết lão già kia còn bao nhiêu sức lực, và quan trọng hơn, liệu lão có liên quan gì đến Amon hay không. Việc Tristan vừa cảnh báo về Amon, và giờ Klein xác nhận Pallez, tạo ra một sự trùng hợp kỳ lạ về đường tắt “Thời Gian” trong Hội Tarot.

Kết thúc giao dịch riêng, Emlyn mở mắt ra, có chút mệt mỏi nhưng vẫn hất mặt chờ đợi một lời khen ngợi. Tuy nhiên, “The World” chỉ gật đầu lạnh lùng rồi im lặng, khiến chàng Huyết tộc bĩu môi bất mãn.

Thời gian của buổi họp dần trôi về những giây cuối cùng.

Audrey Hall, sau khi đã lấy lại hoàn toàn bình tĩnh, nhớ ra nhiệm vụ của mình. Nàng nhìn về phía “The World” giọng nói trở nên nghiêm túc:

“Thưa ngài ‘Thế Giới’ về Phố Williams… khu nhà cũ của tôi… gần đây tôi cảm nhận được một sự dị thường rõ rệt. Có một luồng khí tức rất cổ xưa, tà ác và đầy oán niệm đang rỉ ra từ lòng đất. Ngài đã báo cho Giáo hội chưa?”

“The World” gõ ngón tay lên bàn, âm thanh khô khốc:

“Đã báo. Cả Giáo hội Đêm Tối và Giáo hội Hơi Nước đều đã tiếp nhận thông tin. Họ đang xử lý.”

Cattleya khẽ cau mày. Nàng là Đô đốc của Hội Ẩn Tu Moses, một tổ chức luôn giữ khoảng cách, thậm chí đối đầu với các Giáo hội Chính Thống. Câu trả lời thản nhiên của “The World” khiến nàng cảm thấy bất an và khó hiểu.

Một tổ chức bí mật, tụ tập những kẻ nguy hiểm như Hội Tarot, lại có thể “thân thiện” báo tin cho Giáo hội? Mối quan hệ này sâu đến đâu? “The World” là quyến giả của Kẻ Khờ, vậy hành động này có phải là ý chí của Thần? Hay Kẻ Khờ đang chơi một ván cờ lớn hơn, mượn tay các Giáo hội để dọn dẹp bàn cờ?

Nàng vô thức liếc sang Tristan lần nữa, tìm kiếm một dấu hiệu.

Vị Bán Thần trẻ tuổi vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng đúc bằng thủy ngân lỏng. Chiếc áo choàng đen của cậu dường như hòa làm một với bóng tối dưới gầm bàn. Chỉ có đồng xu vàng trên tay cậu vẫn nhảy múa qua lại giữa các đốt ngón tay, phát ra những tiếng lách cách rất khẽ, đều đặn, nghe như tiếng xương nhỏ của một con vật nào đó đang bị nghiền nát chậm rãi.

Tristan không quan tâm đến Giáo hội. Hoặc có lẽ, ở vị thế của một Bán Thần, cậu ta coi đó là chuyện vặt vãnh.

Cảm thấy không còn ai có ý kiến, Klein gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn đồng thau một cái.

Cốc.

Âm thanh vang vọng, báo hiệu buổi tụ hội kết thúc.

“Hẹn gặp lại vào tuần sau,” Klein nói, giọng điệu xa xăm.

“Tuân theo ý chí của Ngài.”

Các thành viên đồng loạt đứng dậy, cúi chào. Những bóng hình bắt đầu mờ đi, tan biến vào hư không.

Tristan Prewett là người cuối cùng còn lại rõ nét.

Cậu chậm rãi đứng dậy. Không gian xung quanh cậu vặn vẹo dữ dội hơn, những bánh xe vận mệnh vô hình xoay tròn, nghiền nát những sợi tơ nhân quả mỏng manh xung quanh chiếc ghế đá.

Cậu không vội biến mất. Đôi mắt đen thẳm không tròng trắng của cậu nhìn thẳng về phía đầu bàn, xuyên qua lớp sương mù dày đặc, đối diện trực tiếp với Klein.

Rồi cậu cúi đầu.

Không phải cái cúi đầu của kẻ bề tôi sùng kính.

Đó là cái gật đầu nhẹ của một thực thể thần thoại dành cho một thực thể thần thoại khác. Bình đẳng. Tôn trọng. Và ngầm chứa một sự thấu hiểu.

Trong khoảnh khắc ấy, Klein cảm nhận được rõ ràng: Cậu ta không còn là quân cờ trên bàn cờ nữa. Cậu ta đã trở thành một người chơi, một quân chủ đang tự di chuyển quân cờ của chính mình.

Bóng dáng Tristan vỡ tan thành vô vàn điểm sáng bạc, biến mất.

Cung điện cổ xưa trở lại tĩnh lặng tuyệt đối.

Klein ngồi lại một mình trên chiếc ghế bành dung nham trong lâu đài Sefirah. Lúc này, Ngài mới thả lỏng vai, tháo bỏ lớp mặt nạ uy nghiêm của Kẻ Khờ, để lộ khuôn mặt thật mệt mỏi và căng thẳng.

Hắn thở hắt ra một hơi thật dài, dựa lưng vào ghế.

“Áp lực quá lớn…” Klein lẩm bẩm, đưa tay day day thái dương.

Áp lực từ một Bán Thần thực thụ, dù chỉ là ánh mắt và một cái cúi đầu, cũng đủ khiến linh tính của Klein căng như dây đàn. Tristan Prewett – hay Trafalgar Trelawney – đang tiến bộ quá nhanh. Quá nhanh và quá nguy hiểm.

“Hắn đã là Sequence 4. Còn mình vẫn đang kẹt ở Sequence 6 ‘Kẻ Không Mặt’.”

Klein nhìn xuống bàn tay mình. Hắn biết, trong thế giới phi phàm này, khoảng cách giữa Sequence 5 và Sequence 4 là một vực thẳm. Đó là sự khác biệt giữa Nhân và Thần. Hiện tại, hắn có thể dựa vào Sương Mù Xám để duy trì vị thế, nhưng nếu Tristan tiếp tục thăng cấp? Nếu hắn trở thành Sequence 3, Sequence 2?

Liệu chiếc ghế đầu bàn này có còn đủ sức chứa cả hai?

“Không thể lười biếng được nữa,” ánh mắt Klein trở nên sắc lạnh, kiên định. “Gehrman Sparrow sẽ phải đi săn nhiều hơn. Phải tiêu hóa ma dược nhanh hơn nữa.”

Hắn cần sức mạnh. Hắn cần trở thành Bán Thần trước khi những bí mật và nguy hiểm của thế giới này nuốt chửng lấy hắn.

Trong khi đó, tại thế giới thực.

Trên con tàu The Last Fortune đang trôi nổi giữa vùng biển không tên.

Tristan mở mắt.

Không khí trong phòng thuyền trưởng lạnh buốt, dù bên ngoài trời đang đứng gió. Những đồ vật bằng bạc trong phòng – chân nến, dao găm, ly rượu – đều đang rung lên bần bật, phát ra những tiếng leng keng ma quái.

“Papa!”

Một giọng nói léo nhéo vang lên. Mercury – con Niffler bạc – lao tới, nhảy phóc lên đùi Tristan. Nó dụi cái mũi dài vào tay cậu, run rẩy:

“Sợ quá! Sợ quá! Vừa nãy Papa đáng sợ quá! Papa biến thành cái gì đó… lấp lánh nhưng lạnh lắm!”

Tristan khẽ vuốt ve bộ lông kim loại của Mercury, cảm nhận hơi ấm từ sinh vật nhỏ bé này để xua đi cái lạnh của thần tính còn sót lại. Cậu vừa trở về từ Sương Mù Xám, nhưng trạng thái “Sinh Vật Thần Thoại” (Mythical Creature Form) vẫn chưa hoàn toàn thu lại.

“Ta xin lỗi, Mercury,” giọng Tristan khàn đặc. “Ta chưa kiểm soát tốt nó.”

Ở góc phòng, Dobby đang trốn sau một cái thùng rượu, hai tay ôm đầu, đôi tai dơi cụp xuống che mắt. Chú gia tinh tội nghiệp vẫn chưa dám bước ra, miệng lẩm bẩm: “Chủ nhân lại tỏa ra cái thứ đó… Dobby không dám nhìn… Dobby sợ biến thành tượng đá…”

Tristan thở dài, đứng dậy. Sàn gỗ dưới chân cậu rền rĩ như muốn nứt ra.

Cậu bước ra khỏi phòng, tiến lên boong tàu.

Harry Potter đang ngồi ở mũi tàu, tay cầm cây đũa phép, tập trung điều khiển một quả cầu ánh sáng nhỏ. Ánh sáng vàng ấm áp từ năng lực “Người Cầu Nguyện Ánh Sáng” (Sequence 8) của cậu bé đang cố gắng xua tan màn sương mù mờ ảo bao quanh con tàu.

Thấy Tristan bước ra, Harry quay lại, mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt xanh lục bảo ánh lên vẻ kiên định:

“Tristan! Cậu dậy rồi à? Nhìn này, mình đã giữ cho quả cầu sáng này duy trì được mười phút rồi!”

Tristan nhìn người bạn, nhìn ánh sáng nhỏ nhoi nhưng ấm áp đó. Cảm giác lạnh lẽo trong lòng cậu dịu đi đôi chút.

“Tốt lắm, Harry,” Tristan nói, dựa người vào lan can. “Cậu sẽ cần nó. Vì sắp tới, chúng ta sẽ đi vào vùng biển của những cơn ác mộng thực sự.”

“Ác mộng?” Harry ngơ ngác.

“Phải,” Tristan nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen đang tụ lại. Đôi mắt đen thẳm của cậu ánh lên một tia nhìn tiên tri. “Ta đã thấy… lửa và máu. Và những kẻ điên cuồng đang chờ đợi chúng ta.”

“Nhưng trước hết…” Tristan quay lại, mỉm cười – một nụ cười của con người, không phải của Bán Thần. “Chúng ta cần ăn tối đã. Dobby! Đừng trốn nữa! Ta đói rồi!”

Tiếng Dobby kêu lên “Vâng thưa chủ nhân!” vọng lại từ trong khoang, phá tan bầu không khí căng thẳng.

Con tàu The Last Fortune tiếp tục rẽ sóng, mang theo một Bán Thần, một cậu bé mang vết sẹo huyền thoại, và những bí mật có thể làm rung chuyển cả hai thế giới, tiến thẳng vào bóng tối của đại dương.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

con-duong-anh-sang.jpg
Con Đường Ánh Sáng
Tháng 2 8, 2026
tu-ky-luat-de-nguoi-tu-do-khong-co-de-nguoi-my-nu-tu-do-a.jpg
Tự Kỷ Luật Để Ngươi Tự Do, Không Có Để Ngươi Mỹ Nữ Tự Do A
Tháng 1 10, 2026
tay-bop-ra-phan-ung-nhiet-hach-nguoi-dem-cai-nay-goi-la-hoa-cau-thuat.jpg
Tay Bóp Ra Phản Ứng Nhiệt Hạch, Ngươi Đem Cái Này Gọi Là Hỏa Cầu Thuật ?
Tháng 1 24, 2025
quy-vat-tho-san.jpg
Quỷ Vật Thợ Săn
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP