Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
muu-phan-tong-mon-sau-ta-thuc-tinh-sat-than-he-thong.jpg

Mưu Phản Tông Môn Sau, Ta Thức Tỉnh Sát Thần Hệ Thống

Tháng 1 12, 2026
Chương 250: Độ kiếp Chương 249: Hắc Long thuế biến
nu-nhi-manh-mem-kieu-the-xinh-dep-con-dac-biet-dinh-nguoi.jpg

Nữ Nhi Manh Mềm, Kiều Thê Xinh Đẹp, Còn Đặc Biệt Dính Người

Tháng 2 4, 2026
Chương 230:: Lông trứng gà cùng sống côn trùng! Ấy da da ———— Chương 229:: Cậu, ba ba nói, Khố Lý Nam so Maybach tốt mở ờ
quy-di-giang-lam-ta-bay-cai-gia-gia-tat-ca-deu-la-quy-de.jpg

Quỷ Dị Giáng Lâm: Ta Bảy Cái Gia Gia Tất Cả Đều Là Quỷ Đế!

Tháng 2 1, 2026
Chương 288: Thần linh thức tỉnh, hắn đang Sợ hãi! Chương 287: Đốt hồn cấm khu! Địa hạch bên trong thủy tinh thần quốc!
sieu-cap-dai-hai-dao-quoc.jpg

Siêu Cấp Đại Hải Đảo Quốc

Tháng 2 23, 2025
Chương 283. Phong Ba bình phục Chương 282. Công kích lần nữa
ta-noi-bua-cong-phap-cac-nguoi-lam-sao-deu-thanh-dai-de.jpg

Ta Nói Bừa Công Pháp, Các Ngươi Làm Sao Đều Thành Đại Đế

Tháng 2 24, 2025
Chương 678. Đại kết cục Chương 677. Sở Phong trấn lui Thần Hoàng, Cơ Cửu Ngũ nhất thống Trung Châu định tứ hải

Thần Tiên Dưỡng Thành Kế Hoạch

Tháng 4 25, 2026
Chương 239: Sách mới công bố Chương 238: Vĩnh hằng bất động thủ hộ trận đồ
thuc-tinh-quay-lai-ngay-dau-tien-truc-tiep-tro-lai-hai-nhi-ky

Thức Tỉnh Quay Lại Ngày Đầu Tiên, Trực Tiếp Trở Lại Hài Nhi Kỳ

Tháng 10 26, 2025
Chương 281: Đây là một đầu đi nửa trình lúc tới đường (đại kết cục) Chương 280: Gặp lại đen kịt
toan-dan-pho-ban-lao-tu-chinh-la-cuoi-cung-boss.jpg

Toàn Dân Phó Bản? Lão Tử Chính Là Cuối Cùng Boss

Tháng 2 2, 2026
Chương 295: Vận sức chờ phát động Chương 294: Bái phỏng? Là điều nghiên địa hình a!
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 113: Sự Can Thiệp của Hai Bán
Prev
Next


Quên mật khẩu?

Chương 113: Sự Can Thiệp của Hai Bán

Mật thất nằm sâu dưới lòng đất của Nhà thờ Mẹ Đất tại Oravi không có khái niệm về ngày và đêm.

Nơi đây tách biệt hoàn toàn với hệ thống cống ngầm hay hầm mộ của thành phố. Bốn bức tường được tạc từ đá bazan đen bóng, xù xì, thỉnh thoảng lại rung lên bần bật như nhịp đập của một trái tim khổng lồ đang ngủ say. Những rễ cây cổ thụ – rễ của Cây Mẹ vĩ đại trên mặt đất – đâm xuyên qua trần đá, buông rủ xuống như những con trăn khổng lồ bằng gỗ, tỏa ra mùi hương ngai ngái của đất ẩm, nấm mốc và sự sống nguyên thủy.

Tuy nhiên, ở trung tâm căn phòng, một mùi hương khác đang lấn át tất cả.

Mùi kim loại lạnh lẽo. Mùi của thủy ngân. Và mùi của sự bất định.

Ricciardo ngồi xếp bằng trên một tấm nệm dệt từ cỏ khô. Ông không mặc áo choàng Giám mục của Giáo hội Mẹ Đất. Thay vào đó, ông khoác trên mình bộ áo chùng màu xám bạc đơn giản, đặc trưng của Hội Sinh Mệnh (Life School of Thought). Những nếp nhăn trên khuôn mặt già nua của ông hằn sâu như những khe nứt của vỏ cây sồi già, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Ông không phải là chủ nhân nơi này, chỉ là một kẻ lưu vong, một vị khách trọ đang mượn nhờ sự che chở của Mẹ Đất để lẩn trốn sự truy sát điên cuồng từ Học phái Hoa Hồng.

Đối diện ông, Tristan – trong nhân dạng Trafalgar Trelawney – đang nghịch một đồng xu bạc.

“Tin tức đến rồi,” Tristan nói, giọng nhẹ tênh nhưng phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt.

Một nhúm tro tàn xám ngoét vừa hiện ra từ hư không, rơi lả tả xuống mặt bàn đá cẩm thạch đen đặt giữa hai người. Những hạt tro tự động sắp xếp, vặn vẹo như những con kiến lửa đang hấp hối, tạo thành dòng chữ run rẩy:

“BẪY. DỤC VỌNG. KHÔNG THỂ LAU SẠCH. ZOREL Ở ĐÓ.”

Ricciardo thở hắt ra, âm thanh nghe như tiếng gió rít qua khe cửa sổ vỡ.

“Zorel,” ông lẩm bẩm, sự kiêng dè hiện rõ trong giọng nói khàn đặc. “Một Bán thần của Con đường Tù Nhân. Hắn không tin tưởng đám tay sai. Hắn muốn đích thân giám sát buổi lễ hiến tế.”

Tristan ngừng xoay đồng xu. Cậu chộp lấy nó, nắm chặt trong lòng bàn tay.

“Hắn muốn ô nhiễm cái ‘Ô’ của tôi,” Tristan nheo mắt, ánh nhìn trở nên sắc bén và lạnh lùng, khác hẳn vẻ cợt nhả thường ngày. “Zorel muốn dùng cái chết của Cynthia để mở toang cánh cửa cho Dục Vọng Mẫu Thụ giáng lâm. Nếu Klein bị ô nhiễm, dù chỉ là một chút, trật tự ở vùng biển này sẽ sụp đổ. Và quan trọng hơn, tôi sẽ mất đi tấm lá chắn tốt nhất.”

“Cái Ô?” Ricciardo nhíu mày.

“Đúng vậy. Klein là cái Ô siêu cấp,” Tristan nhếch mép cười, một nụ cười đầy toan tính thực dụng. “Hắn thu hút mọi ánh nhìn của các thực thể vĩ đại. Hắn che mưa, chắn gió, chắn cả những lời nguyền rủa từ bầu trời. Nhờ có hắn đứng mũi chịu sào, những kẻ tôm tép như chúng ta mới có thể khô ráo mà hoạt động. Nếu ô gãy, mưa axit sẽ đổ xuống đầu tôi đầu tiên.”

Cậu đứng bật dậy, phủi bụi trên áo choàng.

“Chúng ta không thể can thiệp vật lý. Khoảng cách quá xa, và dinh thự Tổng đốc đã bị phong tỏa bởi linh tính của Zorel. Bất kỳ sự xâm nhập nào cũng sẽ bị phát hiện.”

“Vậy cậu định làm gì?” Ricciardo hỏi, dù trong lòng ông đã lờ mờ đoán được câu trả lời.

Tristan quay lại, chỉ tay vào chiếc rương bạc được đặt trang trọng ở góc phòng – một chiếc rương tỏa ra hơi lạnh nghi ngút.

“Nghi thức ma thuật,” Tristan tuyên bố. “Chúng ta sẽ cầu viện ‘Chủ tịch’ của ông. Và chúng ta sẽ dùng món vũ khí bí mật nhất mà Regulus và Snape đã đổ máu (theo nghĩa đen) để chế tạo.”

Bàn thờ được thiết lập nhanh chóng nhưng tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc thần bí học của Lord of the Mysteries.

Không có chỗ cho sự sai sót. Đây là sự giao tiếp với một thực thể ở đẳng cấp Thiên Sứ – Rắn Thủy Ngân.

Tristan trải tấm vải nhung đen lên bàn đá. Cậu đặt ba chân nến bằng bạc ròng vào vị trí tam giác cân.

“Nến đại diện cho bản thân tôi,” cậu lầm bầm, thắp ngọn nến phía dưới bên trái. Ngọn lửa bùng lên màu vàng cam bình thường.

“Nến đại diện cho ông, Ricciardo,” cậu chỉ tay. Ricciardo phẩy nhẹ ngón tay, ngọn nến phía dưới bên phải tự động bùng cháy, ngọn lửa xanh lục nhạt mang hơi thở của sinh mệnh.

“Và nến đại diện cho Vị đó,” Tristan kính cẩn thắp ngọn nến ở đỉnh tam giác. Ngọn lửa này cháy mạnh mẽ, tỏa ra ánh bạc lấp lánh, không hắt bóng, tượng trưng cho vận mệnh khó lường.

Ricciardo rút từ trong tay áo ra những lọ tinh dầu kim loại và bột thảo mộc. Ông rắc chúng lên ngọn lửa. Mùi hương thanh khiết của bạc hà, sự nồng nàn của hoa trăng, và mùi hăng hắc của thủy ngân bốc hơi hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí linh thiêng và kỳ bí.

Tristan rút dao găm bạc, rạch nhẹ đầu ngón tay, tạo ra một Bức tường linh tính bao quanh bàn thờ, cô lập không gian này với thế giới bên ngoài.

“Đến lúc dâng lễ vật,” Tristan ra hiệu.

Ricciardo, với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc (và một chút cam chịu) tiến đến chiếc rương bạc. Ông mở nắp rương.

Hơi lạnh trắng xóa tràn ra, mang theo một mùi hương ngọt ngào đến ngây ngất, hoàn toàn lạc lõng giữa không khí trang nghiêm của hầm mộ.

Bên trong rương là một khối kem màu trắng ngà, mịn màng, lấp lánh như ngọc trai.

Đó là một thùng kem Vani hảo hạng.

Nhưng đây không phải là kem bình thường.

Vani được trồng trong vườn thảo dược của Nagini – một Xà Nữ mang dòng máu nguyền rủa, được tưới tắm bằng nước suối mang linh tính của Rừng Cấm. Công thức kem được nghiên cứu bởi Regulus Black – một Bậc thầy Độc dược tiềm năng, và Severus Snape – người đã bị ép buộc phải khuấy vạc kem trong 48 giờ liên tục với vẻ mặt như muốn giết người. Và cuối cùng, nó được chế biến và đóng gói bởi Dobbs – gia tinh mang lòng trung thành và sự tỉ mỉ đến mức ám ảnh.

Đây là một “Vật phẩm tâm linh” chứa đựng tinh hoa của sự ngon miệng, sự miễn cưỡng, và lòng tận tụy.

“Chủ tịch sẽ thích thứ này,” Ricciardo thì thầm, giọng run run. Ông biết rõ sở thích quái đản của vị Thần đang nằm trong bụng mẹ kia.

Tristan đứng trước bàn thờ, hít sâu một hơi, điều chỉnh lại trạng thái tinh thần. Cậu chuyển sang ngôn ngữ Hermes cổ – ngôn ngữ của nghi thức, ngôn ngữ rung động tự nhiên.

Mỗi âm tiết cậu thốt ra đều trầm thấp, vang vọng, khiến không khí trong phòng trở nên đặc quánh.

“Hỡi Hiện thân của May Mắn,”

Gió bắt đầu nổi lên trong phòng kín. Ngọn nến bạc ở đỉnh tam giác bùng cháy dữ dội.

“Con Quái Vật thấu thị,”

“Tai ương gieo rắc Vận rủi,”

Mặt đất dưới chân họ rung chuyển. Những rễ cây trên trần nhà co rút lại, như thể sợ hãi một sự hiện diện vô hình đang giáng lâm. Ricciardo cúi đầu thấp hơn, trán ông lấm tấm mồ hôi lạnh. Ông cảm nhận được áp lực. Áp lực của “Số Phận”.

“Kẻ chứng kiến mọi Định mệnh ở Backlund,”

“Người cai quản sự Hỗn loạn và Điên cuồng.”

Tristan dừng lại một nhịp, giọng cậu trở nên cung kính nhưng cũng đầy vẻ thân thiết kỳ lạ.

“Tôi cầu xin Ngài rủ lòng thương.”

“Tôi cầu xin sự chú ý của Ngài đến hòn đảo Oravi xa xôi.”

“Tôi cầu xin sự can thiệp vào vận mệnh đen tối đang bao trùm Phủ Tổng đốc.”

“Tôi dâng lên Ngài…”

Tristan cầm lấy thùng kem, nâng cao quá đầu bằng cả hai tay, như dâng lên chén thánh.

“…Tinh hoa ngọt ngào của Vani, kết tinh từ sự lao động khổ sai của Độc dược sư và lòng thành kính của Gia tinh.”

Không gian im lặng.

Im lặng đến mức nghe thấy tiếng sáp nến nhỏ giọt tách… tách…

Rồi, một sự biến đổi xảy ra.

Mùi kem vani nồng nàn bỗng nhiên biến mất, như thể nó đã bị một cái miệng vô hình nuốt chửng trong tích tắc. Thùng kem trên tay Tristan nhẹ bẫng. Khi cậu hạ tay xuống, bên trong rương bạc trống rỗng.

Sạch trơn. Không còn một vệt kem nào.

Thay vào đó, một luồng ánh sáng bạc tụ lại giữa không trung, phía trên ngọn nến đỉnh. Ánh sáng xoắn bện, gấp khúc, rồi hiện hình thành một vật thể nhỏ bé, mong manh.

Một con hạc giấy.

Con hạc giấy màu bạc, được gấp từ vỏ kẹo, vỗ cánh phạch phạch bay lượn lờ trước mặt Tristan.

Từ con hạc giấy, một giọng nói vang lên. Đó là giọng của một đứa trẻ con non nớt, ngọng nghịu, nhưng lại chứa đựng uy quyền khiến linh hồn người nghe phải run rẩy.

“Vani Madagascar? Hừm… Tạm được.”

Giọng nói chép miệng, như thể đang liếm mép.

“Ta thích vị sô-cô-la hơn. Nhưng cái tên tóc đen mặt dầu kia làm kem ngon đấy. Lần sau bảo hắn làm thêm vị dâu tây.”

Ricciardo lập tức quỳ rạp xuống đất, trán chạm vào nền đá lạnh.

“Kính chào Chủ tịch Hội đồng,” ông run rẩy nói, sự tôn kính tỏa ra từ tận đáy lòng. Đây là Will Auceptin – Rắn Thủy Ngân, người đứng đầu Hội Sinh Mệnh, vị chúa tể của con đường Vận Mệnh mà ông phụng sự.

Tristan thì thoải mái hơn. Cậu mỉm cười, nghiêng đầu nhìn con hạc giấy.

“Will, tôi cần giúp đỡ. Zorel đang định chơi xấu. Hắn dùng sân nhà, dùng kết giới. Tôi không thể ném xúc xắc của mình vào đó được.”

Con hạc giấy bay vòng quanh đầu Tristan, giọng trẻ con lại vang lên, lần này có chút cáu kỉnh.

“Ngươi lúc nào cũng gây rắc rối. Ta đang bận… lớn. Ngươi có biết việc phát triển trong bụng mẹ mệt mỏi thế nào không?”

“Một thùng kem nữa,” Tristan mặc cả ngay lập tức. “Vị dâu tây. Do chính tay Snape làm.”

Con hạc giấy khựng lại giữa không trung.

“Hai thùng. Và thêm một hộp bánh su kem.”

“Chốt.”

“Tốt.” Con hạc giấy gật gù (dù nó không có cổ). “Vì nể mặt tên Khờ… à nhầm, vì nể mặt Klein, ta sẽ giúp. Hắn mà chết thì ta cũng mất chỗ dựa.”

Con hạc giấy đột ngột lao xuống, mổ mạnh vào trán Ricciardo đang quỳ dưới đất.

“Này ông già! Đừng giả chết nữa. Lấy cái đó ra.”

Ricciardo giật mình ngẩng lên, mặt cắt không còn giọt máu.

“Ngài… Ngài muốn dùng…”

“Xúc xắc Xác suất (Die of Probability)” giọng Will trở nên lạnh lùng, già cỗi, mang âm hưởng của sự hỗn loạn nguyên thủy. “Ta cho phép ngươi sử dụng nó. Dùng quyền hạn của ta để trấn áp tác dụng phụ. Ném nó đi.”

Ricciardo run rẩy thò tay vào sâu trong lớp áo chùng. Ông rút ra một chiếc hộp nhỏ bằng xương trắng.

Khi chiếc hộp được mở ra, không khí trong mật thất dường như bị bóp méo. Các quy luật vật lý trở nên lỏng lẻo. Ngọn lửa nến bắt đầu cháy ngược xuống dưới. Bóng của Tristan tách khỏi cơ thể cậu và tự nhảy múa.

Bên trong hộp là một viên xúc xắc màu đỏ như máu, trong suốt, bên trong dường như có một con mắt đang đảo liên tục.

Đây là Vật phẩm phong ấn cấp 1 – Xúc xắc Xác suất. Một vật phẩm nguy hiểm đến mức ngay cả Bán thần cũng ngại chạm vào.

“Tristan,” Will ra lệnh qua con hạc giấy. “Ngươi chọn mục tiêu. Ricciardo ném. Ta sẽ điều chỉnh kết quả. Đừng để nó rơi vào mặt số 2. Ta ghét số 2 hôm nay.”

Tristan gật đầu. Cậu nhắm mắt lại, kết nối linh tính của mình với Phủ Tổng đốc xa xôi. Trong tâm trí cậu, hình ảnh dinh thự hiện lên như một bản đồ nhiệt, với những điểm đỏ rực đại diện cho nguy hiểm và những điểm đen đại diện cho Zorel.

“Tọa độ xác định. Mục tiêu: Nghi thức của Zorel. Tham số: Sự cố ngẫu nhiên tối đa.”

Ricciardo hít một hơi sâu, tay cầm viên xúc xắc đỏ máu. Ông cảm thấy sinh mệnh của mình đang bị viên xúc xắc hút lấy từng chút một.

“Dưới danh nghĩa của Rắn Thủy Ngân!”

Ông ném mạnh viên xúc xắc lên mặt bàn đá.

Cạch… cạch… cạch…

Viên xúc xắc lăn lông lốc. Âm thanh nó va chạm với mặt bàn nghe như tiếng sấm rền vang trong tâm trí.

Nó xoay tít.

Mặt số 1? Không. Mặt số 6? Không.

Con hạc giấy bay lượn trên viên xúc xắc, đôi cánh giấy vỗ nhẹ, tạo ra một luồng gió bạc vô hình tác động vào quỹ đạo quay.

Viên xúc xắc dừng lại.

Mặt ngửa lên là một biểu tượng kỳ lạ: Một cái miệng đang cười nhạo báng.

Đó không phải là một con số thông thường. Đó là mặt “Hỗn Loạn”.

“Bingo!” Giọng Will reo lên thích thú. “Chúc vui vẻ!”

BÙM!

Viên xúc xắc bùng nổ thành một quầng sáng đỏ rực, nuốt chửng cả ba ngọn nến.

Một luồng sóng xung kích vô hình, mang theo sức mạnh bẻ cong thực tại, lao vút ra khỏi mật thất, xuyên qua lòng đất, xuyên qua biển cả, nhắm thẳng vào Phủ Tổng đốc với tốc độ ánh sáng.

Ricciardo ngã vật ra sàn, thở hắt ra, mồ hôi ướt đẫm áo. Ông cảm thấy như vừa chạy marathon mười vòng quanh Backlund.

Tristan cũng lảo đảo, máu mũi chảy ròng ròng xuống cằm. Nhưng cậu cười.

“Cảm ơn nhé, Will,” cậu thì thầm với con hạc giấy giờ đã rơi xuống bàn, trở lại là một tờ giấy gói kẹo vô tri.

Cậu nhìn về phía Đông, nơi bữa tiệc đang diễn ra.

“Giờ thì…” Tristan lau máu mũi, đôi mắt ánh lên vẻ tinh quái tàn nhẫn. “Để xem Zorel múa may thế nào khi sàn diễn của hắn biến thành vỏ chuối.”

“Chương trình ‘Tổng Vệ Sinh’ chính thức bắt đầu.”

Tại Phủ Tổng đốc, hàng ngàn sợi tơ định mệnh vô hình vừa bị cắt đứt, nối lại một cách lung tung. Những xác suất nhỏ nhất – xác suất một phần tỷ – bỗng nhiên trở thành sự thật hiển nhiên.

Và Klein Moretti, đang ngồi trên bàn tiệc, bỗng nhiên rùng mình. Linh tính của Nhà Tiên Tri không báo động nguy hiểm chết người.

Nó báo động… sự lố bịch sắp ập đến.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-tien-qua-kho-khong-sao-nap-tien-la-duoc.jpg
Tu Tiên Quá Khó? Không Sao, Nạp Tiền Là Được!
Tháng 2 10, 2026
tu-dan-co-bac-chuc-nghiep-bat-dau-tien-hoa-thang-cap.jpg
Từ Dân Cờ Bạc Chức Nghiệp Bắt Đầu Tiến Hóa Thăng Cấp
Tháng 2 3, 2025
toan-dan-linh-chu-lanh-dia-cua-ta-co-the-vo-han-tien-hoa.jpg
Toàn Dân Lĩnh Chủ: Lãnh Địa Của Ta Có Thể Vô Hạn Tiến Hóa
Tháng 2 2, 2025
ngo-tinh-nghich-thien-co-mo-tu-tien-kinh-ngac-den-ngay-nguoi-tieu-long-nu.jpg
Ngộ Tính Nghịch Thiên, Cổ Mộ Tu Tiên, Kinh Ngạc Đến Ngây Người Tiểu Long Nữ
Tháng 2 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP