Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
dau-la-phi-thuy-doc-hoang

Đấu La: Phỉ Thúy Độc Hoàng

Tháng mười một 7, 2025
Chương 1: · Chiến hậu dư ba, đúc lại thế giới (2) Chương 1: · Chiến hậu dư ba, đúc lại thế giới (1)
Ngươi Một Hắc Bang, Liên Tục Đâm Đối Diện Hai Mươi Đao Phán Vết Thương Nhẹ

Ngươi Một Hắc Bang, Liên Tục Đâm Đối Diện Hai Mươi Đao Phán Vết Thương Nhẹ

Tháng mười một 11, 2025
Chương 291: Đại kết cục Chương 290: Nhà ai người tốt phòng khách, có thể cung cấp người đánh cầu lông a!
roi-vao-vuc-sau-chi-co-ta-co-thanh-trang-bi.jpg

Rơi Vào Vực Sâu: Chỉ Có Ta Có Thanh Trang Bị

Tháng 1 31, 2026
Chương 203: Mở (1) Chương 202: Hoàng cung huyết chiến (2)
cong-chua-qua-ac-liet-om-chat-nang-bap-dui-phia-sau-that-la-thom.jpg

Công Chúa Quá Ác Liệt Ôm Chặt Nàng Bắp Đùi Phía Sau Thật Là Thơm!

Tháng 2 2, 2026
Chương 269: Như vậy thì tốt (2) Chương 269: Như vậy thì tốt (1)

Thiếu Niên Sơn Thần Đích Du Nhàn Sinh Hoạt

Tháng 4 24, 2026
Chương 412: Ăn quá no Lý Mộ Tuyết Chương 411: Không gian mật đào ăn thật ngon đến không được!
luc-nhan-phong-than.jpg

Lục Nhân Phong Thần

Tháng 1 18, 2025
Chương 57. Thảm cỏ xanh phong thần, thảm cỏ xanh phong thần Chương 56. Đơn đao! Đơn đao lần thứ hai giáng lâm sân bóng!
ta-vo-song-hoang-tu-tran-thu-bac-luong-muoi-ba-nam.jpg

Ta, Vô Song Hoàng Tử, Trấn Thủ Bắc Lương Mười Ba Năm

Tháng 1 24, 2025
Chương 550. Tứ hải bình, Cửu Châu an, vạn quốc đến, các khanh bãi triều! ( đại kết cục ) Chương 549. Tà Thần vẫn
tong-vo-tren-troi-roi-xuong-kim-bang-thuc-luc-khong-doi-gat-duoc.jpg

Tống Võ: Trên Trời Rơi Xuống Kim Bảng, Thực Lực Không Dối Gạt Được!

Tháng 2 2, 2026
Chương 419: Thần Long giơ vuốt, xé gió nứt mây! Chương 418: cáo già đồ vật!
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 114: Đêm Kinh Hoàng - Góc Nhìn Dưới Gầm Giường
Prev
Next


Quên mật khẩu?

Chương 114: Đêm Kinh Hoàng – Góc Nhìn Dưới Gầm Giường

Bóng tối dưới gầm giường không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng. Ở nơi đây, bóng tối có sức nặng, có mùi vị, và có cả sự sống.

Nó đặc quánh như hắc ín, nồng nặc mùi bụi vải tích tụ hàng thập kỷ quyện với một thứ mùi ngọt lợ đến buồn nôn – mùi của thịt thối được tẩm ướp trong hàng lít nước hoa hoa hồng rẻ tiền. Không khí ẩm ướt, nhớp nháp, bám vào da thịt nhưng những ngón tay vô hình đang dò xét.

Dobbs co ro thành một cục nhỏ xíu, đầu gối ép chặt vào lồng ngực gầy guộc, hai bàn tay run rẩy ôm lấy cây chổi lau nhà gãy cán – vũ khí duy nhất và cũng là tấm khiên tâm lý của hắn. Trong túi áo ngực trái, đồng xu bạc nóng rực lên như một hòn than, truyền đến nhịp đập thình thịch… thình thịch… đồng điệu với trái tim đang hoảng loạn của hắn.

Đó không phải là nhịp tim của sự sống. Đó là tiếng đếm ngược của “Xác Suất”. Là tiếng cười khanh khách của một đứa trẻ chưa ra đời đang ném những con xúc xắc định mệnh xuống bàn cờ Oravi.

Bên trên lớp ván giường dày cộp, tiếng động vang lên rõ mồn một.

Tiếng bước chân trần nặng nề của Cynthia đi lại trên thảm. Tiếng hơi thở của cô ta không còn là tiếng thở của một quý cô xinh đẹp, mà rít lên khò khè… ướt át… như tiếng ống bễ bị thủng lỗ, hay tiếng gió lùa qua những hốc cây mục ruỗng.

Dobbs hé đôi mắt lồi to quá khổ, nhìn qua khe hở hẹp dưới gầm giường.

Hắn thấy đôi chân của Cynthia.

Đôi chân trần trắng muốt, móng chân sơn đỏ chót, từng là niềm tự hào của người tình Thượng tướng. Nhưng giờ đây, trước đôi mắt kinh hoàng của Dobbs, gót chân ấy nứt toác.

Rắc… rộp…

Âm thanh như tiếng bẻ gãy cành cây khô giữa đêm khuya thanh vắng.

Từ vết nứt nơi gót chân, không có máu đỏ chảy ra. Thay vào đó là thứ chất lỏng màu xanh lục, đặc sệt, dính nhớp, nhỏ tong… tong… xuống sàn gỗ sồi được đánh bóng loáng. Những giọt nhựa ấy vừa chạm đất liền bốc khói xèo xèo, ăn mòn lớp véc-ni tinh xảo, để lại những vết loang lổ đen sì như vết bỏng.

“Bẩn… Bẩn quá…”

Dobbs bịt chặt miệng, nước mắt trào ra. Sàn nhà mà hắn đã lau chùi cẩn thận sáng nay, sàn nhà mà hắn đã hứa với “Papa” Tristan sẽ giữ sạch sẽ, giờ đây đang bị ô uế ngay trước mắt hắn. Hắn muốn lao ra, muốn dùng lưỡi liếm sạch vết bẩn đó nếu cần, nhưng đồng xu nóng rát ghim chặt hắn xuống sàn.

“Chờ đợi.” Tiếng thì thầm của đồng xu vang lên trong đầu hắn. “Chờ đợi sự hỗn loạn.”

Cánh cửa phòng ngủ bật mở.

Một đôi giày da quân đội đen bóng bước vào, mang theo sự trầm ổn và uy nghiêm. Đó là Klein Moretti – đang sắm vai Thượng tướng Amyrius Levitt.

Klein nhìn thấy Cynthia đang đứng quay lưng lại, trong bộ đồ ngủ tơ lụa mỏng tang. Nhưng linh tính của một “Nhà Tiên Tri” đang gào thét cảnh báo. Hắn cảm thấy không khí trong phòng đặc quánh mùi dục vọng biến thái, mùi của sự sinh sôi không kiểm soát.

“Không cần chuẩn bị nước nóng, cho ta một an tĩnh gian phòng…” Klein trầm giọng nói, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh của một Bán Thần. Hắn giơ tay phải lên, hơi kéo tay áo để lộ những nốt mẩn đỏ – bằng chứng giả cho cái cớ “bệnh tật” để tránh né chuyện chăn gối.

Nhưng Cynthia không quan tâm. Cô ta quay lại.

Khuôn mặt xinh đẹp của cô ta đỏ bừng một cách bất thường, đôi mắt xanh thẳm dại đi, tràn ngập sự khao khát điên cuồng.

“Tướng quân…” Giọng cô ta run rẩy, ngọt ngào nhưng chứa đựng sự nguy hiểm chết người. “Ta muốn… ta muốn cùng ngươi có một đứa bé…”.

Lời cầu xin đó không phải của con người. Đó là lời thì thầm của một cái cây đang muốn gieo hạt vào xác chết.

Rầm!

Cánh cửa phòng ngủ phía sau Klein đột ngột bị đẩy mạnh.

Tóc vàng thư ký Luran xuất hiện. Hắn đứng dựa vào khung cửa, khuôn mặt thanh tú giờ đây méo mó vì một nụ cười dâm loạn và ngạo mạn. Hắn nhìn Thượng tướng của mình không chút kính trọng, ánh mắt trượt đi, dán chặt vào Cynthia.

“Thượng tướng các hạ…” Luran mở miệng, định nói điều gì đó châm chọc.

Nhưng đúng lúc này, “Xúc xắc Xác suất” đang xoay tít trong vô hình, dừng lại ở mặt “Hỗn Loạn”.

Luran – một phi phàm giả danh sách 6 hoặc 7, kẻ lẽ ra phải cực kỳ nhạy bén và thăng bằng – đột nhiên giẫm phải một hạt nút áo nhỏ xíu bị rơi trên sàn (có thể do chính hắn làm đứt khi nãy).

Trượt!

Cả người hắn mất thăng bằng một cách lố bịch. Chân trái đá vào chân phải. Hắn ngã sấp mặt xuống sàn, đầu đập mạnh vào cạnh tủ gỗ sồi cứng ngắc.

Cốp!

Tiếng va chạm giòn tan. Luran trợn trắng mắt, co giật vài cái rồi ngất lịm đi, sùi bọt mép.

Klein sững sờ trong một phần mười giây. Một kẻ địch nguy hiểm, một Hủ hóa Nam tước hoặc Thẩm Phán tiềm năng, vừa tự loại bỏ mình khỏi vòng chiến theo cách của một vở hài kịch rẻ tiền?

Nhưng hắn không có thời gian để suy nghĩ về sự may mắn kỳ quái đó. Vì trước mặt hắn, cơn ác mộng thực sự bắt đầu.

Phụt! Phụt! Phụt!

Tiếng thịt da bị xé toạc vang lên liên hồi.

Dưới gầm giường, Dobbs kinh hoàng nhìn thấy chiếc váy ngủ tơ lụa của Cynthia bị xé nát từ bên trong.

Cơ thể cô ta phình to ra với tốc độ chóng mặt. Da thịt trắng nõn biến mất, thay vào đó là lớp vỏ cây sần sùi màu nâu xám, mọc đầy những u nhọt xanh lè.

Cynthia hóa thành một cái cây khổng lồ cao tới ba mét, tán cây chạm tới trần nhà.

Những “nhánh cây” mọc ra từ khắp cơ thể cô, nhưng đó không phải là cành lá. Đầu mỗi nhánh cây là những bông hoa khổng lồ, ướt át, nhầy nhụa, màu đỏ thẫm như thịt tươi. Chúng đóng mở liên hồi, để lộ những cái miệng đầy răng và dịch nhờn, trông giống hệt các cơ quan sinh dục bị phóng đại đến mức quái dị.

Mùi tanh nồng của máu và mùi ngọt lợ của tinh dịch bùng nổ trong căn phòng, khiến Klein suýt nôn mửa.

Xung quanh cái cây quái vật đó, những người hầu nam và vệ binh – những kẻ đã bị ô nhiễm từ trước – lao vào như những con thiêu thân. Họ leo lên những “nhánh cây” giao hợp điên cuồng với những đóa hoa thịt. Tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc, tiếng nhai nuốt tạo thành một bản giao hưởng địa ngục.

“Đây là quái vật gì…” Klein rùng mình, lông tóc dựng đứng.

Hắn lập tức phản ứng. Bàn tay trái đeo găng tay da người Đói Khát Ngọ Nguậy lập tức chuyển sang màu đen thẫm, toát ra vẻ tôn quý và tà dị.

Hắn hoán đổi linh hồn sang Kẻ Xảo Ngôn Misol – Hủ hóa Nam tước!

Klein hét lên, giọng nói chứa đựng quyền năng bóp méo quy tắc:

“Tướng quân, ta chỉ muốn cùng ngươi có một đứa bé!”.

Hắn đang cố gắng “Vặn Vẹo” câu nói của Cynthia, thêm từ “chỉ” vào để khiến cô ta tập trung hoàn toàn vào hắn và đẩy văng những tên đàn ông khác ra xa.

Nhưng không có gì xảy ra.

Những tên đàn ông vẫn bám chặt lấy cái cây, không hề bị đẩy lùi. Cynthia – hay con quái vật đó – hoàn toàn miễn nhiễm với sự vặn vẹo.

“Cấp độ quá cao… Dục Vọng Mẫu Thụ…” Klein nghiến răng, đồng tử co rút lại. Hắn nhận ra mình đang đối mặt với sự ô nhiễm từ một Tà Thần, thứ vượt xa cấp độ của một Hủ hóa Nam tước.

Vút!

Một nhánh cây từ bên hông quất mạnh tới. Bông hoa ở đầu nhánh mở toác ra như miệng rắn, định nuốt chửng đầu Klein.

Klein nhảy lùi lại.

Cùng lúc đó, dưới gầm giường, Dobbs nhìn thấy một mối nguy hiểm mà Klein không thấy.

Một cái rễ cây to bằng cổ tay, lẩn khuất trong bóng tối dưới gầm bàn, đang âm thầm trườn tới, nhắm thẳng vào mắt cá chân của Klein. Nó muốn trói chặt hắn lại để hiến tế cho cái cây mẹ.

“Không được chạm vào ngài ấy! Bẩn thỉu!”

Dobbs không dám dùng phép thuật lớn. Hắn chỉ trỏ ngón tay gầy guộc vào cái rễ cây đó, niệm chú trong đầu – một câu thần chú dùng để cắt tỉa cây cảnh trong vườn mà hắn học lỏm được.

“Diffindo!” (Cắt!)

Một tia sáng bạc mờ nhạt lóe lên, sắc bén như dao cạo.

Cái rễ cây đang lao tới bỗng nhiên bị cắt đứt lìa một cách ngọt xớt. Nó co giật, phun nhựa xanh tung tóe rồi nằm im giãy chết.

Klein cảm thấy gót chân mình vừa đạp trúng thứ gì đó mềm nhũn, nhưng hắn không bị trói lại. Hắn tưởng đó là do mình may mắn, liền mượn lực bật nhảy lên bàn trà, tránh được đòn tấn công từ trên cao.

Rầm! Rầm!

Vách tường, sàn nhà, trần nhà nứt toác. Hàng chục nhánh cây khác chui ra, bao vây Klein từ bốn phương tám hướng.

Klein lâm vào thế tuyệt vọng. Hắn không thể đánh lại một con quái vật có khả năng tái tạo và tấn công diện rộng như thế này chỉ bằng những đòn vật lý hay phép thuật cấp thấp.

Và hắn không thể kéo dài. Luran tuy đã ngất nhưng những kẻ khác vẫn còn đó. Nếu hắn không giải quyết nhanh, hắn sẽ bị lộ tẩy, hoặc tệ hơn, bị ô nhiễm.

Bàn tay phải của hắn nắm chặt lấy lá bài tẩy cuối cùng.

Một miếng phù chú màu ám kim, khắc đầy những biểu tượng uy nghiêm của pháp luật.

“Đệ Cửu Luật”.

Đây là vật phẩm cấp Bán Thần, chứa đựng uy quyền của Trọng Tài Nhân đường tắt, được làm từ máu của chính Amyrius Levitt và cổ vật hoàng gia.

Klein không do dự nữa. Hắn biết mình phải đánh cược.

“Luật Pháp!”

Hắn gầm lên một từ Hermes cổ.

Không khí trong phòng lập tức đông cứng lại. Nhiệt độ giảm xuống, sự hỗn loạn, dâm dục, điên cuồng dường như bị một bàn tay vô hình đè nén xuống.

Klein đầu óc xoay chuyển cực nhanh. Hắn phải ra một luật lệ gì? Cấm dục vọng? Quá rộng. Cấm sinh sôi? Không đủ mạnh.

Hắn chợt nhớ ra: Cynthia vốn là người bình thường. Sự biến đổi này đến từ ngoại giới, từ sợi dây chuyền, từ sự kết nối với Dục Vọng Mẫu Thụ.

Cắt đứt kết nối đó, quái vật sẽ sụp đổ.

Klein nắm chặt phù chú đang tan biến thành những điểm sáng vàng kim, dõng dạc tuyên bố:

“NƠI ĐÂY CẤM CHỈ CÙNG NGOẠI GIỚI TRAO ĐỔI!”.

Oong!

Một tiếng chuông vô hình vang lên, chấn động cả không gian và linh hồn.

Những ký tự luật pháp màu vàng kim lan tỏa ra, dệt thành một tấm lưới bao trùm cả căn phòng, cắt đứt mọi liên hệ tâm linh, mọi sự giáng lâm, mọi ánh nhìn từ tinh không xa xôi.

Tác dụng ngay lập tức.

Cái cây quái vật Cynthia khựng lại. Nguồn năng lượng tà ác duy trì sự tồn tại của nó bị cắt đứt.

Nhưng cái giá phải trả cũng đến ngay lập tức.

Klein đã dùng thân phận một phi phàm giả danh sách 6 để thao túng luật pháp cấp Bán Thần, chống lại sự xâm nhập của một Tà Thần. Sự xung đột quy tắc tạo ra một lực phản chấn kinh hoàng.

Trước mắt Klein, một bầu trời đầy sao hư ảo hiện ra, rồi nổ tung.

Bộp! Bộp!

Hai tiếng nổ nhỏ, ghê rợn vang lên từ hốc mắt hắn.

Máu tươi bắn ra xối xả. Hai tròng mắt của Klein nổ tung, biến thành hai cái hốc đen ngòm đẫm máu. Cơn đau buốt óc ập đến khiến hắn loạng choạng, suýt ngã quỵ.

Nhưng hắn không được phép ngã.

“Tướng quân… ta muốn… có hài tử…”.

Cynthia sụp đổ xuống thành một đống thịt nhầy nhụa, nhưng cái đầu vẫn còn tỉnh táo, vẫn lẩm bẩm trong cơn mê sảng. Những nhánh cây tàn dư của cô ta quờ quạng, quấn lấy chân Klein, kéo hắn về phía đống thịt đó.

Klein mù lòa, đau đớn, bị trói chặt.

Dưới gầm giường, Dobbs nhìn thấy cảnh tượng đó. Hắn cắn chặt môi đến bật máu.

“Chủ nhân bị thương… Bẩn… Máu bẩn…”

Hắn muốn lao ra đỡ lấy Klein. Nhưng hắn biết sức mình không lại. Hắn cần một phép màu. Hoặc một sự hỗn loạn.

Và “Xúc xắc Xác suất” đáp lời.

Mặt “Cơ Hội” lóe sáng.

Cánh cửa sổ vốn đã đóng chặt, bịt kín bởi rèm nhung dày, bỗng nhiên rung lên bần bật. Một cơn gió lốc từ biển khơi – một cơn gió hoàn toàn không tự nhiên, mang theo sức mạnh của bão tố – đập mạnh vào cửa sổ.

RẦM!

Chốt cửa gãy tung. Cánh cửa sổ bật mở toang. Gió biển ùa vào, thổi bay tấm rèm, thổi bay mùi hôi thối nồng nặc, và quan trọng hơn, nó mang theo ánh trăng đỏ tươi chiếu rọi vào phòng.

Ánh trăng chiếu thẳng lên đống thịt Cynthia, làm nổi bật vị trí của cô ta trong không gian linh tính.

Klein, dù đã mù, nhưng nhờ linh tính mách bảo và luồng gió dẫn đường, hắn biết chính xác mục tiêu ở đâu.

Hắn không còn giữ hình tượng Amyrius nữa. Trong khoảnh khắc sinh tử, hắn biến hình.

Cơ thể hắn cao lên, mặt hắn trở nên lạnh lùng, góc cạnh. Hắn trở thành Gehrman Sparrow – Nhà mạo hiểm điên cuồng.

Sự biến đổi đột ngột khiến những nhánh cây đang quấn lấy hắn khựng lại một giây vì bối rối.

Một giây là đủ.

Klein giơ bàn tay trái lên. Găng tay Đói Khát Ngọ Nguậy chuyển sang màu vàng rực rỡ, thánh thiện.

Hắn kích hoạt linh hồn Thánh Giả Ánh Sáng.

“TỬ VONG KHÔNG PHẢI ĐIỂM CUỐI CÙNG, NGƯƠI SẼ Ở THẦN LINH BÊN NGƯỜI ĐẠT ĐƯỢC CỨU RỖI.”.

Một cột sáng khổng lồ, đường kính tới hai mét, từ trần nhà giáng xuống.

Nó không phải là ánh đèn, mà là lửa. Lửa của Mặt Trời. Lửa của sự thanh tẩy.

Xèo xèo xèo!

Tiếng thịt cháy, tiếng nhựa cây sôi sục, tiếng gào thét của những oan hồn bị giam cầm trong cái cây vang lên chói tai.

Cả căn phòng ngập trong ánh sáng trắng lóa, chói mắt đến mức Dobbs phải vùi đầu vào mớ giẻ lau dưới gầm giường để không bị mù. Hơi nóng hầm hập phả vào mặt hắn, nhưng hắn không thấy đau.

Hắn thấy… sạch.

Ánh sáng ấy đang thiêu đốt tất cả: dục vọng, vết nhơ, sự đồi trụy, và cả những con rệp bẩn thỉu đang bò trên sàn.

Trong cột sáng thánh thần, khuôn mặt méo mó của Cynthia hiện ra lần cuối. Cô ta nhìn xung quanh, đôi mắt dần lấy lại sự tỉnh táo, rồi chuyển sang hoảng sợ tột độ.

“Là… Dục Vọng Mẫu Thụ… là Thiên Thể giáo phái…” Cô ta khóc, nước mắt vừa chảy ra đã bị bốc hơi. “Cứu ta… Tướng quân…”

Klein đứng đó, hai hốc mắt trống rỗng vẫn đang chảy máu, khuôn mặt vô cảm. Hắn không dừng lại. Hắn không thể dừng lại.

Cột sáng thứ hai giáng xuống.

Tiếng khóc tắt lịm.

Cái đầu của Cynthia tan rã, hòa vào không khí như bụi phấn dưới ánh mặt trời. Cơ thể quái vật, những nhánh cây, những bông hoa thịt… tất cả đều biến thành tro bụi xám trắng, rơi lả tả xuống sàn.

Sự im lặng trở lại. Nặng nề. Chết chóc.

Chỉ còn tiếng thở dốc ồ ồ của Klein.

Hắn đứng dựa lưng vào tường, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn đưa tay lên vuốt mặt. Những con sâu tinh thần trong cơ thể hắn bắt đầu hoạt động, tái tạo lại đôi mắt đã mất.

Hắn nhìn quanh căn phòng tan hoang. Luran vẫn nằm bất tỉnh ở góc phòng (nhờ cú ngã may mắn). Những tên vệ binh và người hầu khác cũng đã ngất đi khi nguồn ô nhiễm biến mất.

“Thật sự là một thế giới điên cuồng…” Klein lẩm bẩm, giọng khàn đặc, chua chát.

Hắn cảm thấy kiệt sức, không chỉ về thể xác mà cả về tinh thần. Trận chiến vừa rồi quá hỗn loạn, quá nhiều biến số. Tại sao Luran lại ngã? Tại sao gió lại thổi đúng lúc? Tại sao cái rễ cây dưới chân lại đứt?

Hắn lắc đầu, xua đi những suy nghĩ đó. Hắn cần phải dọn dẹp hiện trường, ngụy tạo chứng cứ, và chuẩn bị đối mặt với Amyrius thật.

Nhưng trước hết, hắn cần nghỉ ngơi một chút. Chỉ vài giây thôi.

Trên đầu hắn, Amyrius – hay Gehrman, hay Klein – đứng đó, thở dốc, tay vẫn nắm chặt trâm ngực đang nguội dần. Ông không nhìn xuống gầm giường. Ông không biết có một đôi mắt lồi đang nhìn ông từ bóng tối.

Nhưng ông cảm nhận được.

Một sự hiện diện nhỏ bé, im lìm, nhưng đã ở đó từ đầu đến cuối.

Và đã cứu ông hai lần trong đêm nay.

Dobbs ôm chặt cái giẻ lau nhà vào ngực, như ôm một lá chắn.

Hắn biết mình không thể ra ngoài ngay. Còn quá nhiều vết bẩn. Còn quá nhiều tro bụi. Còn quá nhiều máu khô.

Hắn sẽ ở lại đây, dưới gầm giường, cho đến khi sàn nhà sạch bóng.

Cho đến khi thế giới sạch sẽ hơn một chút.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-thien-lao-di-ra-ma-ton-cac-nang-so.jpg
Từ Thiên Lao Đi Ra Ma Tôn, Các Nàng Sợ
Tháng 2 1, 2026
phan-phai-bat-dau-doat-lai-nu-chinh
Phản Phái: Bắt Đầu Đoạt Lại Nữ Chính
Tháng mười một 22, 2025
the-gioi-kinh-di-tieu-de-cua-ta-co-uc-diem-nhieu.jpg
Thế Giới Kinh Dị, Tiểu Đệ Của Ta Có Ức Điểm Nhiều
Tháng 1 25, 2025
dia-trung-hai-ba-chu-chi-lo.jpg
Địa Trung Hải Bá Chủ Chi Lộ
Tháng 2 13, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP