CHƯƠNG 116: DỌN DẸP HIỆN TRƯỜNG
Căn phòng ngủ chính của dinh thự Tổng đốc giờ đây trông như cái dạ dày bị thiêu rụi của một con quái vật cổ đại.
Gió biển lạnh buốt rít gào qua khung cửa sổ đã vỡ toang, cuốn theo những mảnh rèm nhung cháy dở bay lơ lửng trong không trung như những con dơi chết. Mùi thịt cháy khét lẹt, mùi nhựa cây sôi sục và mùi tanh nồng của máu tươi quyện vào nhau, tạo thành một thứ xú khí đặc quánh, bám chặt vào niêm mạc mũi, khiến người ta chỉ muốn nôn mửa.
Klein Moretti đứng dựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Hắn thở dốc. Hơi thở nặng nhọc thoát ra từ cổ họng khô khốc. Trên vai trái hắn, lớp quân phục Thượng tướng màu xanh thẫm đã bị xé toạc, để lộ vết thương sâu hoắm, máu thịt be bét. Đó là cái giá phải trả cho việc chuyển dịch tổn thương từ đôi mắt vừa bị nổ tung.
Hắn nhìn xuống sàn nhà.
Ở đó, giữa vũng nhựa cây đen sì đang bốc khói, là những gì còn sót lại của Cynthia. Một đống tro tàn xám ngoét và vài mẩu than củi hình thù kỳ dị, vặn vẹo.
Hắn cần phải xử lý hiện trường. Ngay lập tức.
Nếu để Giáo hội hay Quân đội nhìn thấy đống hỗn độn mang đầy tính chất tà giáo này, thân phận giả của hắn sẽ bị nghi ngờ.
Klein cắn răng, tay phải run run lấy ra một lọ thuốc mỡ màu xanh lục, bôi lên vai trái. Sau đó, hắn định dùng “Người Giấy” để quét dọn tro tàn.
Nhưng đúng lúc đó.
Xoạt… xoạt…
Một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía gầm giường – nơi duy nhất trong phòng chưa bị ngọn lửa thanh tẩy của Mặt Trời chạm tới.
Đó là tiếng vải thô chà xát lên gỗ. Đều đặn. Nhịp nhàng.
Tách… tách…
Tiếng nước nhỏ giọt.
Klein cứng người lại. Linh tính của “Nhà Tiên Tri” – vốn đang căng như dây đàn – bỗng nhiên báo động. Không phải là nguy hiểm chết người, mà là sự… vô lý.
Hắn quay phắt lại, khẩu súng lục ổ xoay Death Knell (Tiếng Chuông Tử Thần) màu đen ngòm đã nằm gọn trong tay, họng súng chĩa thẳng vào bóng tối.
“Kẻ nào?!”
Giọng hắn trầm thấp, lạnh lẽo, mang theo sát khí của Gehrman Sparrow.
Từ trong bóng tối của gầm giường, một bóng người lồm cồm bò ra.
Đó là một gã đàn ông thấp bé, gầy gò đến mức thảm hại. Hắn mặc bộ đồng phục người hầu màu xám tro rộng thùng thình, cũ kỹ và dính đầy bụi bẩn. Cái lưng hắn còng xuống, đôi mắt lồi to quá khổ trên khuôn mặt nhăn nheo đang đỏ hoe, ầng ậc nước.
Klein nhận ra hắn.
Đó là gã người hầu già vụng về đã ngã sóng soài làm đổ rượu trong bữa tiệc hôm trước. Kẻ mà Klein đã dùng làm cớ để đuổi tên vệ binh bị khống chế ra ngoài.
Hắn vẫn ở đây sao? Hắn đã trốn dưới gầm giường suốt trận chiến vừa rồi?
Nhưng ngay giây tiếp theo, suy nghĩ của Klein bị bóp nghẹt.
Gã người hầu già nua cầm một cái giẻ lau nhà đen sì, ướt sũng nước bẩn. Hắn vừa khóc thút thít vừa vung tay lau mạnh xuống vũng nhựa cây độc hại – thứ chất lỏng có thể ăn mòn cả kim loại.
“Bẩn quá… bẩn quá…”
Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đầy đau khổ.
Xoạt.
Một đường lau nhẹ nhàng.
Trước con mắt kinh hoàng của Klein, vũng nhựa cây đen sì, bốc khói độc hại trên sàn nhà bỗng nhiên… biến mất.
Không phải bị thấm vào giẻ. Không phải bị đẩy sang chỗ khác. Nó bị “xóa bỏ”. Hoàn toàn.
Sàn gỗ sồi bên dưới, vốn đã bị ăn mòn cháy xém, bỗng trở nên sạch bong, sáng bóng, trơn láng như vừa được đánh sáp ong hảo hạng.
Đồng tử Klein co rút lại.
Không có dao động linh tính!
Hắn không cảm nhận được bất kỳ dòng chảy ma lực hay linh tính nào từ gã người hầu này. Không có tụng niệm. Không có vật liệu hiến tế.
Gã người hầu tiếp tục bò đến cái giường ngủ bốn cọc bằng gỗ gụ quý giá – thứ đã bị Cynthia quất nát vụn thành trăm mảnh.
Hắn vươn những ngón tay gầy guộc, khẳng khiu ra, búng nhẹ vào không khí.
Tách!
Một tiếng động khô khốc.
Những mảnh gỗ gãy lìa đang nằm vương vãi trên sàn bỗng nhiên rung lên. Chúng tự động bay lên không trung, xoay vòng, rồi lao vào nhau với tốc độ chóng mặt.
Rắc… Cạch…
Trong nháy mắt, chiếc giường trở lại nguyên vẹn. Tấm đệm rách bươm tự vá lại. Ga trải giường trắng tinh phẳng phiu, không một nếp nhăn.
Cửa sổ vỡ tan tành tự ghép lại. Những mảnh kính bay lượn như đàn bướm đêm, rồi keng một tiếng, hoàn hảo như mới.
Chỉ trong mười giây.
Căn phòng tan hoang như bãi chiến trường giờ đây trông như một phòng khách sạn cao cấp vừa được dọn dẹp để đón khách VIP. Sạch sẽ. Ngăn nắp. Thơm tho mùi xà phòng chanh.
Nó sạch đến mức giả tạo. Sạch đến mức khiến người ta rợn tóc gáy.
Klein vẫn chĩa súng vào đầu gã người hầu. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng hắn.
Đây là cái gì?
Tái tạo vật chất? Quay ngược thời gian trong phạm vi nhỏ?
Đây là năng lực của “Nhà Ảo Thuật” (Sequence 1)? Hay là một vật phẩm phong ấn cấp ‘0’ dạng người?
Tại sao một gã người hầu già nua, xấu xí, trông như người thường này lại sở hữu quyền năng thách thức các quy luật tự nhiên như vậy mà không hề có chút dấu hiệu phi phàm nào?
“Ngươi là cái thứ gì?” Klein hỏi, ngón tay cái đã gạt búa đập của khẩu súng.
Gã người hầu giật bắn mình, đánh rơi cái giẻ lau. Bộp.
Hắn quỳ sụp xuống, hai tay ôm cái đầu lưa thưa tóc, run lẩy bẩy như cầy sấy.
“Đừng bắn! Đừng bắn Dobbs! Dobbs chỉ dọn dẹp thôi! Máu của cô ấy… bẩn quá… nhựa cây dính lên sàn gỗ sồi… Dobbs không chịu được! Dobbs bị ngứa ngáy nếu thấy vết bẩn!”
Hắn khóc òa lên. Nước mắt nước mũi tèm lem trên khuôn mặt nhăn nheo xấu xí.
“Ông chủ bảo Dobbs đến lau nhà! Ông chủ bảo ngài làm bừa bộn quá! Dobbs đã lau sạch rồi mà! Đừng giết Dobbs!”
Ông chủ?
Klein không hạ súng. Một kẻ có thể sai khiến một tồn tại khủng khiếp (nhưng có vẻ thần kinh không ổn định) như thế này chắc chắn không đơn giản.
“Ông chủ ngươi là ai?”
Gã người hầu – tự xưng là Dobbs – sụt sịt mũi, rón rén thò tay vào cái túi áo rách rưới ở ngực trái.
“Cẩn thận cái tay!” Klein quát khẽ, Sợi dây linh thể vô hình đã bắt đầu vươn ra, sẵn sàng khống chế đối phương.
“Vâng… vâng…” Dobbs run rẩy rút ra một tờ giấy da dê nhàu nát. Hắn ném nhẹ tờ giấy về phía trước.
Tờ giấy không rơi xuống đất mà bay lơ lửng, trôi đến trước mặt Klein một cách trái với trọng lực.
Klein dùng năng lực giữ tờ giấy lơ lửng, mở nó ra.
Ngay dòng đầu tiên, khóe mắt Klein đã giật giật.
HÓA ĐƠN DỊCH VỤ VỆ SINH CÔNG NGHIỆP & HỖ TRỢ CHIẾN LƯỢC (Gửi: Ngài Gehrman Sparrow – hay còn gọi là “Cái Ô Siêu Cấp”)
Nhà cung cấp: Băng Hải Tặc Felix – Chi nhánh Oravi Người thực hiện: Dobbs (Chuyên viên vệ sinh & Nhẫn giả gầm giường)
Danh mục:
Dọn dẹp rác thải sinh học cấp Tà Thần (Cynthia): 500 Bảng. (Ghi chú: Nhựa cây này dính lắm, tốn mất nửa chai nước tẩy đa năng của thầy Snape).
Sửa chữa nội thất & Tái tạo hiện trường: 300 Bảng. (Ghi chú: Đã bao gồm phí bịt miệng cái cửa sổ để gió không lùa vào làm ngài lạnh).
Hỗ trợ chiến đấu gián tiếp (Cắt rễ cây, làm ngã kẻ địch, thả đèn chùm): 200 Bảng. (Ghi chú: Cái đèn chùm rơi xuống đẹp đúng không? Nghệ thuật sắp đặt đấy).
Phí tổn thất tinh thần cho nhân viên (Dobbs): 50 Bảng. (Ghi chú: Dobbs bị ám ảnh sạch sẽ, thấy ngài nổ mắt máu me be bét hắn sợ lắm).
Phí “Cái Ô”: Miễn phí. (Ghi chú: Vì ngài đã che mưa cho chúng tôi, nên chúng tôi lau sàn cho ngài. Coi như lại quả).
TỔNG CỘNG: 1.050 Bảng. (Vui lòng thanh toán bằng tiền mặt hoặc vàng thỏi. Không nhận phiếu nợ, trừ khi được Rắn Thủy Ngân bảo lãnh).
Tái bút: Tên Ma cà rồng tóc đen mắt đỏ trên tàu chúng tôi gửi lời hỏi thăm “Nàng thơ Elaine”. Hắn bảo hắn nhớ cảm giác ôm eo “nàng” trên biển lắm. Hắn đang viết một bài thơ bi kịch về “bông hồng đỏ rực”. Nếu ngài muốn đọc, tôi sẽ gửi miễn phí (để tra tấn tinh thần ngài).
Ký tên: Tai Họa Thượng Tướng (Kẻ đang ăn kem vani xem kịch)
Klein đọc xong. Hắn im lặng.
Sự im lặng kéo dài đến mức tiếng sóng biển ngoài xa cũng trở nên ồn ào.
Hắn nhìn tờ hóa đơn. Hắn nhìn gã người hầu xấu xí đang run rẩy dưới sàn. Rồi hắn nhìn lại dòng tái bút.
Ma cà rồng tóc đen… Nhớ cảm giác ôm eo Elaine…
Một ký ức đen tối, kinh hoàng mà Klein đã cố chôn sâu xuống đáy lòng bỗng nhiên đội mồ sống dậy.
Đó là đêm trên biển sương mù, khi hắn cải trang thành Elaine để xâm nhập tàu Hắc Tử. Một tên quý tộc trẻ tuổi có khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ như máu (Regulus Black) đã xuất hiện. Tên điên đó đã nhìn hắn với ánh mắt “say đắm trước vẻ đẹp bi kịch” đã ôm eo hắn và thốt ra những lời sến súa đến mức khiến da gà Klein nổi lên từng đợt.
Hắn nhớ lại cảm giác rùng mình đó. Nó còn đáng sợ hơn cả việc đối mặt với Tà Thần.
“Là bọn chúng…”
Klein hạ súng xuống, đưa tay day day thái dương đang giật liên hồi.
“Băng hải tặc Felix. Peter. Và tên ma cà rồng điên rồ Regulus Black.”
Hắn hiểu ra mọi chuyện. Gã người hầu xấu xí này là thành viên của băng đó. Những tai nạn “may mắn” đến vô lý vừa rồi – Luran trượt chân, đèn chùm rơi, rễ cây đứt – chắc chắn là tác phẩm của bọn họ.
Hắn nhìn xuống Dobbs. Trong mắt Klein lúc này, gã người hầu xấu xí này không còn là một sinh vật yếu đuối nữa, mà là một quái vật ẩn mình dưới lốt người, sở hữu những năng lực kỳ dị không thuộc về bất kỳ con đường nào hắn biết.
“1.050 bảng…” Klein lầm bầm, giọng đau khổ như bị cắt thịt. “Lũ cướp ngày. Dọn dẹp một chút mà đắt hơn cả tiền thưởng săn hải tặc.”
Nhưng hắn biết, mình nợ bọn họ.
“Được rồi,” Klein thở dài, nhét tờ hóa đơn vào túi áo trong, ngay sát trái tim. “Nói với ông chủ ngươi, ta ghi nợ. Ta sẽ trả… khi nào có dịp.”
Đôi mắt lồi của Dobbs sáng rực lên.
“Vâng! Vâng thưa ngài! Ông chủ bảo chỉ cần ngài không chết là được! Ngài còn sống thì chúng tôi còn có ô che!”
Dobbs đứng phắt dậy, cầm lấy cái xô nước bẩn.
“Dobbs phải đi đây! Dobbs bẩn quá rồi! Dobbs phải đi ngâm mình trong nước tẩy bồn cầu đây!”
Tách!
Một tiếng nổ nhỏ vang lên. Gã người hầu xấu xí biến mất ngay tại chỗ, để lại một làn khói nhẹ và mùi xà phòng chanh nồng nàn, lạc lõng giữa không khí biển khơi.
Klein đứng một mình giữa căn phòng ngủ sạch bóng, hoàn hảo.
Hắn nhìn vào gương. Trong gương, Amyrius Levitt đang nhìn lại hắn với vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng đôi mắt (vừa được tái tạo) lại chứa đựng sự cam chịu tột cùng.
“Thế giới này…” Klein nhếch mép cười, nụ cười méo mó của một Tên Hề. “Đầy rẫy những kẻ điên.”
Hắn chỉnh lại cổ áo quân phục, vuốt phẳng vết nhăn trên tay áo.
Trên sàn nhà, nơi Luran – thư ký tóc vàng kiêu ngạo – đang nằm bất tỉnh (nhờ cú ngã thần thánh) Klein bước tới.
Hắn không gọi Luran dậy ngay. Hắn giơ chân lên, đá nhẹ vào mông tên thư ký một cái.
“Dậy đi, đồ ngốc. Vở kịch hạ màn rồi.”
Luran rên rỉ, mí mắt rung động. Hắn từ từ mở mắt ra, nhìn thấy trần nhà nguyên vẹn, sàn nhà sạch bóng, và Thượng tướng đang đứng nhìn mình với vẻ thất vọng tràn trề.
“Thượng tướng…?” Luran ôm đầu, ngơ ngác. “Cynthia đâu? Quái vật đâu? Sao tôi lại nằm đây?”
Klein nhìn hắn, lạnh lùng nói, hoàn toàn nhập vai:
“Ngươi nằm mơ sao, Luran? Hay là ngã đập đầu mạnh quá nên lú lẫn rồi?”
“Nhưng… tôi nhớ là…” Luran nhìn quanh. Sự sạch sẽ hoàn hảo của căn phòng khiến ký ức của hắn trở nên mơ hồ, như một cơn ác mộng không có thật. Không có vết máu, không có vết cháy, không có xác chết.
“Dọn dẹp bản thân đi,” Klein quay lưng bước ra cửa, bỏ lại một câu xanh rờn. “Và viết cho ta một bản kiểm điểm. Về việc tại sao đường đường là một thư ký, một sĩ quan tình báo, lại có thể trượt chân ngã sấp mặt, sùi bọt mép trong lúc làm nhiệm vụ bảo vệ cấp trên.”
Hắn bước ra hành lang, để lại Luran ngồi đó, hoang mang tột độ giữa một hiện trường vụ án đã bị “tẩy trắng” bởi một gã người hầu có khuôn mặt xấu xí và nỗi ám ảnh sạch sẽ.
Bên ngoài, ánh trăng đỏ nhạt dần. Bình minh sắp lên trên đảo Oravi.
Và Klein biết, dù đêm nay đã qua, nhưng cái giá phải trả cho “dịch vụ vệ sinh” này sẽ còn ám ảnh ví tiền của hắn dài dài.