CHƯƠNG 117: KẺ KHÂU VÁ BỎ TRỐN
Dưới lòng đất sâu thẳm của đảo Oravi, nơi ánh sáng Mặt Trời bị coi là một khái niệm xa xỉ, không khí đặc quánh mùi phân rữa, mùi nấm mốc lưu cữu hàng thế kỷ và mùi kim loại gỉ sét nồng nặc.
Căn phòng bí mật nằm ngay bên dưới hệ thống hầm ngục Phủ Tổng đốc chìm trong ánh sáng đỏ thẫm ma quái. Những ngọn nến làm từ mỡ người chết cháy ngược, sáp nến không chảy xuống mà lại trườn ngược lên trần nhà, nhỏ giọt thành những vũng đỏ lòm như máu đông lơ lửng, thách thức mọi quy luật vật lý.
Ở trung tâm vòng tròn nghi thức được vẽ bằng bột xương nghiền và dây thần kinh khô, Zorel ngồi xếp bằng. Hắn mặc chiếc áo choàng đen thêu những đóa hoa hồng đỏ thẫm – biểu tượng của Học phái Hoa Hồng, những kẻ tôn sùng “Dục Vọng” và “Sự Trói Buộc”.
Zorel là một Bán Thần, một bậc thầy điều khiển rối (Puppet Master). Đôi mắt hắn nhắm nghiền, nhưng tâm trí hắn đang mở rộng cực đại. Hắn cảm nhận được hàng trăm sợi “Chỉ Linh Hồn” đen kịt, vô hình, xuyên qua lớp đá dày, xuyên qua tầng đất ẩm ướt, ngoằn ngoèo bò lên tầng trên của Phủ Tổng đốc. Chúng đang quấn chặt lấy linh hồn đang biến dạng, đầy đau đớn và sợ hãi của Cynthia.
Hắn đang mỉm cười. Một nụ cười méo mó, lạnh lẽo, đầy vẻ tự mãn của một nghệ nhân sắp hoàn thành kiệt tác.
“Nỗi đau của ngươi là chất dinh dưỡng… Sự tuyệt vọng của ngươi là đất trồng…” Hắn thì thầm, ngón tay khẽ cử động như đang chơi một bản nhạc vô thanh. “Nở đi, đóa hoa của ta…”
Nhưng rồi.
Phụt!
Không có tiếng nổ lớn long trời lở đất. Chỉ có một âm thanh đứt gãy gọn lỏn, sắc bén vang lên ngay trong sâu thẳm linh tính của hắn.
Nó giống như việc bạn đang kéo căng một sợi dây đàn, và ai đó bất ngờ dùng kéo cắt phăng nó đi.
Những sợi chỉ đen đang căng cứng bỗng nhiên bùng cháy. Một ngọn lửa vàng rực, chói lòa, mang theo hơi thở thiêng liêng, thanh tẩy và nóng bỏng đến mức tàn bạo của lĩnh vực “Mặt Trời” lan truyền ngược lại theo đường dây liên kết. Tốc độ của nó nhanh như tia chớp, không cho Zorel bất cứ cơ hội nào để cắt đứt kết nối.
“Aaaaa!”
Zorel bật ngửa ra sau, tiếng gào thét tắc nghẹn trong cổ họng vì cơn đau vượt quá ngưỡng chịu đựng.
Máu đen trào ra từ khóe mắt, lỗ tai, lỗ mũi hắn, nhỏ xuống sàn đá xèo xèo như axit đậm đặc. Hắn ôm lấy đầu, móng tay cào rách da thịt, để lại những vệt dài rỉ máu. Cơn đau buốt óc như thể có ai đó đổ chì nung chảy trực tiếp vào thùy trán hắn.
Trong cơn choáng váng, hắn cảm nhận được một sự thật tàn khốc: Con rối hoàn hảo Cynthia, vật chứa hắn dày công chuẩn bị để hiến tế cho Mẫu Thụ, đã bị thiêu rụi thành tro bụi chỉ trong một tích tắc.
“Thất bại… Lộ rồi…” Hơi thở của hắn rít lên như ống bễ rách.
Kế hoạch hiến tế đã sụp đổ hoàn toàn. Hắn không biết kẻ nào đã can thiệp, nhưng kẻ đó sở hữu sức mạnh khắc chế hoàn toàn tà thuật của Học phái Hoa Hồng, và ra tay dứt khoát như một đao phủ chuyên nghiệp.
“Phải đi. Ngay lập tức.”
Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả nỗi đau. Zorel lồm cồm bò dậy, cố gắng trấn áp linh tính đang hỗn loạn. Hắn giơ tay phải lên, búng tay một cái dứt khoát.
Ầm!
Vòng tròn nghi thức dưới chân nổ tung. Những ngọn nến máu vỡ vụn. Căn phòng bắt đầu rung chuyển dữ dội – trần nhà nứt toác, từng tảng đá lớn rơi xuống như mưa rào. Cơ chế tự hủy đã được kích hoạt. Hắn sẽ chôn vùi tất cả bằng chứng ở đây.
Từ bốn góc phòng tối tăm, bốn cái xác chết khô đứng dậy. Da thịt chúng được khâu vá thô bạo bằng chỉ đen chằng chịt, đôi mắt bị khoét đi thay bằng hai cái nút áo bằng xương trắng dã. Chúng là Đội Vệ Binh Rối – những món đồ chơi trung thành nhất của Zorel.
“Đi!”
Cánh cửa hầm bí mật ẩn sau bức tường đá bật mở. Zorel lao vào bóng tối của hệ thống cống ngầm Oravi, bỏ lại sau lưng sự sụp đổ của hang ổ.
Cách đó không xa, tại cửa xả nước thải khổng lồ dẫn ra biển.
Gió biển mặn chát lùa vào qua những song sắt rỉ sét, hòa quyện với mùi hôi thối của cống rãnh tạo nên một thứ mùi vị khó tả. Ánh trăng đỏ chiếu những vệt dài lên mặt nước đen ngòm đang chảy xiết.
Một người đàn ông lớn tuổi đang đứng đó, tĩnh lặng như một bức tượng đá.
Ông mặc bộ áo choàng giám mục màu trắng của Giáo hội Mẹ Đất, sạch sẽ không tì vết, hoàn toàn tương phản với môi trường bẩn thỉu xung quanh. Khuôn mặt ông hiền từ, phúc hậu với bộ râu xám được cắt tỉa gọn gàng. Trên tay ông là một cuốn kinh thánh bìa da dày cộp.
Đó là Ricciardo.
Nhưng lúc này, ánh mắt của vị Giám mục hiền lành không nhìn vào cuốn kinh thánh, mà nhìn chằm chằm vào người thanh niên trẻ tuổi đang ngồi vắt vẻo trên một cái thùng gỗ trôi dạt gần đó.
Tristan – trong bộ vest đen cắt may hoàn hảo – đang nghịch một đồng xu bạc. Cậu tung nó lên, bắt lấy, rồi lại để nó lăn qua các kẽ ngón tay một cách điêu luyện. Nhưng điều khiến Ricciardo chú ý không phải là đồng xu, mà là thứ đang cuộn tròn dưới chân Tristan.
Một vũng nhỏ chất lỏng màu bạc. Thủy Ngân.
Nó không tan vào nước bẩn, không bị rác rưởi làm ô uế. Nó tự co cụm lại, chuyển động linh hoạt như một sinh vật sống, thỉnh thoảng lại tạo thành hình con rắn cắn đuôi (Ouroboros) một cách vô thức.
Đồng tử của Ricciardo co rút lại. Là một thành viên cấp cao của Hội Sinh Mệnh (Life School of Thought) ông hiểu rõ ý nghĩa của Thủy Ngân. Đó là biểu tượng của “Thủy Ngân Xà” là hiện thân quyền năng của Chủ tịch Hội đồng Số Phận – Will Auceptin, vị thần sống mà ông tôn thờ.
“Cậu Trelawney,” giọng Ricciardo trầm thấp, không giấu được sự kính sợ pha lẫn tò mò, “Ngài… Ngài Chủ tịch có nhắn nhủ gì không?”
Tristan bắt lấy đồng xu cái tách, ngước mắt nhìn ông lão. Cậu mỉm cười, nụ cười nửa miệng đặc trưng.
“Ngài ấy bảo ông nên bớt ăn đồ ngọt lại, kem Oravi tuy ngon nhưng không tốt cho người già đâu.”
Ricciardo sững người, sau đó một thoáng bối rối và xúc động hiện lên trên khuôn mặt già nua. Ông ta vô thức đưa tay sờ lên bụng mình. Đó đúng là thói quen bí mật của ông khi trốn ở đây.
“Ngài ấy… Ngài ấy vẫn luôn dõi theo…” Ricciardo lầm bầm, đôi mắt ngân ngấn nước. Đối với một kẻ đang trốn chạy sự truy sát của Học phái Hoa Hồng như ông, việc biết được “Vị Chúa tể Số Phận” vẫn quan tâm đến mình là một sự an ủi tinh thần to lớn.
“Và,” Tristan tiếp lời, giọng trở nên nghiêm túc hơn, “Ngài ấy muốn ông giúp tôi dọn dẹp một chút rác rưởi. Một kẻ lạc lối từ Học phái Hoa Hồng.”
Ricciardo lập tức đứng thẳng người dậy. Khí thế hiền lành biến mất, thay vào đó là sự sắc bén và uy nghiêm của một Bán Thần.
“Học phái Hoa Hồng…” Ông nghiến răng, sự căm thù hiện rõ trong mắt. “Lũ khốn kiếp tôn sùng dục vọng đó. Chúng đã săn đuổi tôi suốt ba năm nay. Được phục vụ Ngài Chủ tịch, và được trả đũa chúng, là vinh dự của tôi.”
Tristan gật đầu, mắt nhìn về phía đường hầm tối om sâu hun hút.
“Hắn đang đến. Và hắn đang gặp chút rắc rối.”
Zorel đang chạy. Hoặc chính xác hơn, hắn đang cố gắng di chuyển trong một cơn ác mộng.
Ngay khi bước chân đầu tiên chạm xuống nền gạch trơn trượt của cống ngầm, hắn đã cảm thấy… sai.
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, xuyên thấu qua lớp bảo vệ tâm linh. Không phải cái lạnh của nước thải hay xác chết, mà là cái lạnh của Vận Rủi. Là một kẻ thuộc đường tắt “Tù Nhân” hắn cực kỳ nhạy cảm với những mối nguy hiểm, nhưng lúc này, linh tính của hắn không báo động nguy hiểm cụ thể nào, mà nó gào thét một thông điệp: Thế giới này đang chống lại ngươi.
Hắn cảm giác như mình vừa bước vào một bàn cờ mà xúc xắc đã bị ai đó đổ chì.
Cốp!
Con rối Người Sói đi đầu – vốn sở hữu sự nhanh nhẹn và thăng bằng tuyệt vời của loài thú săn mồi – bỗng nhiên trượt chân. Không phải do địa hình hiểm trở, mà do nó giẫm phải… một vỏ chuối mục nát trôi nổi từ đâu đến.
Một cú trượt chân lố bịch đến mức hài hước.
Con rối ngã đập đầu vào cạnh cống bằng đá sắc nhọn. Rắc! Tiếng xương cổ gãy vang lên giòn tan. Đầu con rối lật ngược 180 độ ra sau lưng, đôi mắt nút áo nhìn chằm chằm vào Zorel với vẻ vô hồn. Nhưng vì là rối, nó không chết, chỉ lồm cồm bò dậy với cái đầu lúc lắc, bước đi xiêu vẹo cản đường chính chủ nhân của nó.
“Cái quái gì…” Zorel chửi thề, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Xì… xì…
Chưa kịp định thần, đường ống dẫn khí gas cũ kỹ rỉ sét chạy dọc trên trần cống – thứ đã nằm yên đó cả chục năm – đột nhiên phát ra tiếng rít the thé chói tai. Một con ốc vít bị lỏng bắn ra như một viên đạn lạc, bay thẳng vào ngọn đèn bão trên tay Zorel.
Choang!
Bóng đèn vỡ tan. Ngọn lửa tắt ngúm.
Bóng tối tuyệt đối ập xuống, bao trùm lấy không gian chật hẹp. Mùi khí gas bắt đầu nồng nặc, đe dọa một vụ nổ nếu có bất kỳ tia lửa nào.
“Chết tiệt! Chết tiệt!”
Zorel hoảng loạn lùi lại, tay quờ quạng. Hắn không dám thắp lửa lại. Hắn buộc phải kích hoạt Linh Thị để nhìn trong bóng tối.
Và cảnh tượng hiện ra trong tầm nhìn tâm linh đỏ quạch khiến da đầu hắn tê dại.
Một đàn chuột cống – hàng trăm con, to như bắp chân người, lông lá ướt sũng, mắt đỏ lòm – đang lao ra từ ngã rẽ phía trước. Chúng không tấn công hắn. Chúng đang chạy trốn một thứ gì đó kinh khủng hơn ở phía sau, và Zorel “xui xẻo” đứng ngay trên đường thoát thân duy nhất của chúng.
“Cút ngay! Lũ súc sinh!”
Zorel gầm lên, giậm chân, đá văng những con chuột đang trong cơn hoảng loạn lao vào cắn xé giày da của hắn, cắn vào mắt cá chân thịt sống của những con rối. Máu chuột bắn tung tóe lên bộ áo choàng quý giá. Con rối Xác Sống bị chuột cắn đứt dây chằng chân, ngã khuỵu xuống, kéo theo Zorel loạng choạng suýt ngã sấp mặt vào dòng nước thải đen ngòm.
“Tại sao… Tại sao lại xui xẻo như thế này?”
Hắn chưa bao giờ rơi vào tình cảnh thảm hại thế này. Một Bán Thần đường đường chính chính, kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng bằng những sợi chỉ rối, giờ đây lại đang vật lộn với vỏ chuối và chuột cống.
Hắn nghiến răng trèo trẹo, bỏ mặc con rối bị hỏng lại phía sau. Hắn phải ra biển. Chỉ cần ra biển, hắn sẽ an toàn.
Ngã ba cống ngầm hiện ra. Dòng nước thải chảy xiết, cuộn xoáy.
Zorel định rẽ trái theo bản đồ trong trí nhớ. Nhưng hắn khựng lại.
Trên bức tường rêu phong bẩn thỉu, ẩm ướt ở ngay ngã rẽ, có một mảng tròn sạch bóng đến kỳ lạ. Ai đó đã lau sạch hoàn toàn rêu xanh, nấm mốc và chất bẩn, để lộ lớp đá xám nguyên thủy bên dưới. Nó sạch đến mức tỏa sáng lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo lọt xuống từ nắp cống.
Ở giữa vòng tròn sạch sẽ ấy, một mũi tên bằng phấn trắng được vẽ cẩn thận, nét vẽ run rẩy nhưng dứt khoát, chỉ thẳng về phía trước.
Bên cạnh mũi tên là dòng chữ nhỏ xíu, viết bằng tiếng Hermes cổ:
“Lối ra cho kẻ thua cuộc ->”
Zorel cảm thấy cổ họng khô khốc, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Sự chế giễu này còn đáng sợ hơn cả một đòn tấn công vật lý. Nó nói lên rằng kẻ thù không chỉ mạnh, mà còn đang đùa giỡn với hắn. Hắn đang bị chăn dắt như một con cừu non vào lò mổ.
Hắn nhìn mũi tên. Hắn nhìn lại phía sau, nơi bóng tối đang nuốt chửng con đường cũ.
Một tảng đá lớn từ trần cống bất ngờ rơi xuống RẦM ngay sau lưng hắn, chặn đứng đường lui, như để khẳng định hắn không còn lựa chọn nào khác.
“Được lắm…” Zorel gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên sát khí điên cuồng của kẻ bị dồn vào đường cùng. “Ta muốn xem kẻ nào dám đùa giỡn với thành viên của Học phái Hoa Hồng.”
Hắn bước tiếp. Ba con rối còn lại vây quanh bảo vệ hắn, tạo thành thế trận phòng thủ tuyệt đối.
Cánh cửa sắt khổng lồ ở cuối đường hầm hiện ra. Lối thoát.
Zorel lao tới.
Nhưng rồi, bước chân hắn đóng băng.
Hai bóng người đang đứng đó, chặn đứng lối ra duy nhất, bình thản như thể họ đã đợi hắn cả thế kỷ.
Bên trái là vị linh mục già với cuốn kinh thánh, khuôn mặt hiền từ tỏa ra ánh hào quang thánh thiện, nhưng khí thế lại nặng nề như cả một ngọn núi.
Bên phải là gã thanh niên trẻ tuổi ngồi trên thùng gỗ, mỉm cười nhìn hắn với ánh mắt của một con mèo đang vờn chuột.
Tristan búng đồng xu lên cao. Tách.
“Ngươi đến muộn 3 phút 12 giây so với dự đoán của ta,” Tristan nói, giọng nhẹ tênh, vang vọng trong đường hầm ẩm ướt. “Ta suýt nữa thì tưởng ngươi chết đuối trong đống chuột đó rồi đấy. Thật đáng thất vọng cho một Bán Thần.”
Zorel cảm thấy máu nóng dồn lên não. Sự sỉ nhục này là quá sức chịu đựng.
“Các ngươi là ai?” Giọng hắn khàn đặc, đầy sát khí. Những sợi chỉ đen từ tay áo hắn bắn ra tua tủa như mạng nhện, bao phủ không gian. “Muốn chết sao?”
Tristan không trả lời. Cậu chỉ nghiêng đầu nhìn sang Ricciardo.
“Ông thấy đấy, Ricciardo. Hắn vẫn chưa hiểu tình hình.”
Ricciardo khẽ thở dài, đóng cuốn kinh thánh lại. Ông bước lên một bước. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh vị linh mục hiền lành tan biến.
Lớp không khí xung quanh Ricciardo vặn vẹo. Một luồng áp lực tâm linh khủng khiếp bùng nổ – không phải quyền năng của Mẹ Đất, mà là sức mạnh tinh thuần của Con Đường Số Phận. Bóng của ông trải dài trên mặt nước, biến thành hình dạng của những con quái vật méo mó.
“Zorel,” Ricciardo gọi tên hắn, giọng nói vang rền như tiếng sấm từ cõi xa xăm. “Ngươi đã gieo rắc tai ương quá lâu. Hôm nay, dưới danh nghĩa của Hội Sinh Mệnh và ý chí của Hội đồng Số Phận, ta tuyên bố vận mệnh của ngươi đã chấm dứt.”
Zorel mở to mắt kinh hoàng.
“Hội Sinh Mệnh?! Ngươi là…”
Hắn nhận ra khí tức này. Kẻ thù truyền kiếp của Học phái Hoa Hồng.
“Giết chúng!” Zorel gào lên, điều khiển ba con rối lao lên tấn công.
Nhưng Tristan chỉ khẽ búng tay. Dòng thủy ngân dưới chân cậu bắn lên, hóa thành một tấm lưới bạc lấp lánh chém đứt phăng những sợi chỉ rối vô hình.
Cùng lúc đó, Ricciardo giơ tay lên.
“Giam Cầm.”
Những dây leo gai góc khổng lồ – được triệu hồi bởi quyền năng Mẹ Đất kết hợp với sự thao túng xác suất của Hội Sinh Mệnh – bất ngờ mọc lên từ những khe đá, đâm xuyên qua bê tông, xuyên qua cả cơ thể cứng như thép của những con rối, trói chặt chúng lại.
Đồng thời, cửa sắt phía sau lưng Tristan đóng sầm lại. Những rễ cây lan ra, bịt kín mọi khe hở, biến lối thoát duy nhất thành một bức tường thực vật không thể xuyên thủng.
Zorel đứng đó, trơ trọi giữa dòng nước thải. Đường lui bị lấp. Đường tiến bị chặn. Con rối bị phá hủy.
Hắn nhìn nụ cười nhạt của Tristan. Hắn nhìn ánh mắt lạnh lùng của Ricciardo.
Lần đầu tiên trong đời, kẻ chuyên điều khiển rối nhận ra: Hắn chính là con rối trong vở kịch này. Và người giật dây, đang đứng ngay trước mặt hắn.