Chương 99: Sự Ra Đời Của Quái Vật Thủy Ngân
Không gian trong hang động sụp đổ không còn tuân theo quy luật vật lý.
Thời gian như bị kéo giãn ra thành những sợi tơ mỏng manh, rồi đứt phựt.
Khi dòng chất lỏng đen ngòm từ chiếc mũ bảo hiểm trôi tuột xuống cổ họng Tristan, thế giới dường như nín thở trong một phần nghìn giây. Và rồi, tiếng hét không thành lời của cậu xé toạc thực tại.
Đó không phải là tiếng hét đau đớn của xác thịt. Đó là tiếng gầm của linh hồn khi bị cưỡng ép nhồi nhét vào một cái khuôn mới, rộng lớn hơn và phi nhân loại hơn.
“Tristan!” Harry gào lên, giọng cậu vỡ vụn giữa tiếng ầm ầm của đất đá. Cậu định lao tới, nhưng một lực đẩy vô hình – trơn trượt và lạnh lẽo – hất văng cậu ra xa.
Cơ thể nát bấy của Tristan bắt đầu thay đổi.
Những vết thương hở miệng không khép lại. Thay vào đó, máu đỏ ngừng chảy. Từ trong những thớ thịt rách nát, một thứ chất lỏng màu bạc sáng lấp lánh trào ra, sôi sục như kim loại nóng chảy. Nó nuốt chửng da thịt, nuốt chửng xương trắng, nuốt chửng cả quần áo rách rưới.
Tristan không còn là con người nữa.
Cậu tan chảy.
Cơ thể cậu sụp xuống, mất đi hình dáng tứ chi, lan rộng ra trên phiến đá lạnh lẽo thành một vũng thủy ngân sống động khổng lồ. Chất lỏng bạc ấy không hòa tan vào nước biển đang dâng lên; ngược lại, nó chiếm hữu, cô lập và đè bẹp mọi thứ xung quanh.
“Cái… cái gì thế kia?” Regulus lùi lại, bản năng sinh tồn của một Ma cà rồng gào thét cảnh báo về một kẻ săn mồi thượng đẳng vừa thức tỉnh. Đôi mắt đỏ của anh co rút lại, cảm nhận được một áp lực huyết thống – không phải từ dòng máu, mà từ vị thế của sinh mệnh.
Cedric Diggory, người nhạy cảm nhất với linh hồn, đột nhiên ôm chặt đầu. Máu tươi trào ra từ mũi và tai anh.
“Đừng nhìn!” Cedric hét lên, tay che mắt Harry lại, giọng nghẹn ứ. “Đừng nhìn vào những hoa văn đó! Cậu ấy… cậu ấy đang không ổn định!”
Trên bề mặt vũng thủy ngân đang cuộn trào, những ký hiệu ma thuật phức tạp bắt đầu nổi lên rồi chìm xuống. Chúng vặn vẹo, tạo thành hình ảnh của những vòng quay vô tận, của những con rắn tự ăn đuôi mình. Chỉ cần nhìn vào chúng, tâm trí người thường sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của sự điên loạn và ngẫu nhiên.
Snape đứng chết lặng. Cánh tay gãy của ông đau nhức dữ dội, nhưng ông không dám cử động. Ông nhìn thấy “Tristan” – hay thứ gì đó từng là Tristan – đang tái cấu trúc.
Từ vũng bạc hỗn độn, một cái đầu khổng lồ từ từ nhô lên.
Không có vảy. Không có sừng.
Đó là một con rắn khổng lồ được tạo thành hoàn toàn từ thủy ngân lỏng. Bề mặt cơ thể nó trơn bóng, phản chiếu méo mó hình ảnh của sự hủy diệt xung quanh. Nó không có mắt theo nghĩa sinh học. Thay vào đó, nơi đáng lẽ là hốc mắt, hai xoáy nước màu đỏ thẫm xoay tròn, lạnh lẽo và vô cảm như nhìn thấu cả dòng sông định mệnh.
Hình thái Sinh vật Huyền thoại Bán hoàn chỉnh: Rắn Thủy Ngân (Quicksilver Serpent).
Một luồng khí tức xám xịt, xui xẻo và tai ương lập tức bùng nổ, quét ngang qua hang động như một cơn bão vô hình.
Rầm!
Một tảng đá khổng lồ rơi xuống, đáng lẽ sẽ rơi xuống nước, nhưng lại va vào vách đá, nảy ra và bay thẳng về phía Nagini. Cô chỉ kịp nghiêng người theo một phản xạ kỳ lạ, tảng đá sượt qua vai, cắt đứt một lọn tóc.
Snape trượt chân. Một Bậc thầy Độc dược chưa bao giờ mất thăng bằng, nay lại trượt ngã trên một vũng nước nhỏ xíu, đầu gối đập mạnh xuống đá.
Cedric nôn thốc nôn tháo. Harry cảm thấy chóng mặt, tầm nhìn quay cuồng như thể thế giới đang đảo lộn.
Đây là quyền năng thụ động của một Pháp Sư Vận Rủi. Chỉ cần đứng gần một Bán Thần vừa thăng cấp chưa kiểm soát được sức mạnh, vận may của tất cả mọi người xung quanh đều bị hút cạn, biến thành vận rủi cực đại.
“Papa…”
Chỉ có một sinh vật không sợ hãi.
Mercury, con Niffler nhỏ bé, ướt sũng, ngước nhìn con quái vật bạc khổng lồ với đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ tuyệt đối. Trong mắt nó, thứ kim loại lỏng kia không phải là quái vật. Đó là kho báu. Là vẻ đẹp hoàn mỹ nhất thế gian. Là Cha của nó.
“Papa đẹp quá… Sáng lấp lánh…” Mercury reo lên, giọng nói trẻ con vang vọng lảnh lót giữa tiếng ầm ầm của sự sụp đổ.
Nó nhảy phắt lên, bám chặt vào thân mình trơn tuột của con rắn thủy ngân.
Con Rắn – Tristan – dường như cảm nhận được sự tiếp xúc quen thuộc. Đôi mắt xoáy đỏ ngừng xoay chuyển hỗn loạn. Nó cúi cái đầu khổng lồ xuống, lưỡi rắn bằng bạc lỏng thò ra, nếm nhẹ vào không khí trước mặt Mercury.
Ý thức nhân loại của Tristan vẫn còn đó, mong manh nhưng kiên định, giữ cho con quái vật không nuốt chửng đồng đội của mình.
Rắc!
Trần hang động hoàn toàn sụp đổ. Hàng tấn đất đá và nước biển ập xuống như ngày tận thế.
Con Rắn Thủy Ngân không gầm rống. Nó chỉ đơn giản là cuộn mình lại.
Cơ thể lỏng của nó bung ra, tạo thành một mái vòm bạc khổng lồ, bao bọc lấy Harry, Snape, Regulus, Cedric, Nagini và cả Mira – cô gái vừa được Regulus kéo lên từ mép nước.
Bóng tối bao trùm họ. Chỉ còn ánh sáng bạc tỏa ra từ chính cơ thể Tristan soi rọi những khuôn mặt kinh hoàng.
“Bám chặt vào!”
Giọng nói vang lên trong đầu họ, không phải qua tai, mà trực tiếp chấn động vào não bộ. Giọng nói lạnh lùng, kim loại, không còn chút âm sắc nào của cậu học sinh năm Năm nhà Slytherin, mà mang theo sự uy nghiêm tuyệt đối của một vị thần vừa giáng thế.
Con Rắn Thủy Ngân quẫy đuôi.
Vút!
Cả khối cầu bạc lao đi như một mũi tên được bắn ra từ nỏ thần. Nó không bơi. Nó lướt đi trong nước, xuyên qua đất đá, lợi dụng những khe hở nhỏ nhất, những dòng hải lưu ngầm thuận lợi nhất để thoát ra biển lớn.
Họ lao vào lòng đại dương đen ngòm. Và chính tại nơi này, Harry và Cedric mới thực sự chứng kiến sự đáng sợ của “Vận Mệnh”.
Biển của thế giới này không yên bình. Dưới sức ép của độ sâu hàng trăm mét, những bóng đen khổng lồ lượn lờ.
Một con Mực Khổng Lồ Biến Dị, với những xúc tu đầy gai nhọn và con mắt to như cái khiên, lao tới từ bóng tối. Nó cảm nhận được nguồn năng lượng dồi dào từ khối cầu bạc. Nó là kẻ săn mồi đỉnh cao của vùng nước này.
Harry nín thở, tay nắm chặt đũa phép trong vô vọng.
Nhưng con Rắn Thủy Ngân không hề né tránh. Nó thậm chí không thèm nhìn. Nó chỉ lướt qua.
Ngay khi xúc tu của con quái vật vươn tới, một dòng hải lưu ngầm cực mạnh – một hiện tượng hiếm gặp trăm năm mới có một lần – đột ngột bùng nổ từ khe nứt dưới đáy biển.
Bùm!
Dòng hải lưu đập thẳng vào con Mực, đẩy nó văng mạnh vào vách đá sắc nhọn bên cạnh. Con quái vật gãy nát xương sống (hoặc thứ gì đó tương tự) mực đen phun ra mù mịt trong đau đớn.
Khối cầu bạc lướt qua đám mực đen mà không dính một giọt.
Chưa hết.
Một đàn Quỷ Ngư (Devil Fish) với hàm răng như dao cạo, đông đến hàng nghìn con, bị thu hút bởi mùi máu của con Mực, lao tới như một cơn bão điên cuồng. Chúng bao vây khối cầu bạc.
Cedric tái mặt. “Đông quá… Chúng ta không thể…”
Nhưng lời chưa dứt, cảnh tượng phi lý nhất diễn ra.
Con cá dẫn đầu đàn bỗng nhiên lên cơn co giật – một cơn đột quỵ bất ngờ. Nó quay ngoắt lại, cắn phập vào con cá bên cạnh. Sự hỗn loạn lan ra như hiệu ứng domino. Hàng nghìn con cá bắt đầu cắn xé lẫn nhau trong cơn điên loạn không thể giải thích, hoặc đâm đầu vào những tảng đá ngầm, tự làm mình toác đầu chảy máu.
Máu nhuộm đỏ cả một vùng biển. Xác cá nổi lềnh bềnh.
Con Rắn Thủy Ngân lướt qua chiến trường đẫm máu đó một cách thong dong.
Mọi thứ cố gắng tấn công nó đều gặp phải vận rủi tồi tệ nhất. Một con Cua Khổng Lồ vươn kìm ra kẹp, nhưng khớp kìm của nó đột nhiên bị kẹt cứng, rồi tự gãy lìa. Một đám rong biển ma quái định quấn lấy họ thì bị một dòng nước nóng từ miệng núi lửa ngầm phun trào thiêu rụi.
Tristan không chiến đấu. Cậu chỉ đơn giản là hiện diện. Và sự hiện diện của cậu bóp méo xác suất, biến mọi nỗ lực của kẻ thù thành hành động tự sát.
Harry nhìn qua lớp màng thủy ngân trong suốt, nhìn những sinh vật biển hùng mạnh tự diệt vong chỉ vì dám lại gần bạn mình. Cậu rùng mình.
“Đây là… sức mạnh của cậu ấy sao?” Harry thì thào, nỗi sợ hãi xen lẫn sự kính sợ. “Cậu ấy biến cả thế giới thành vũ khí…”
“Không phải vũ khí,” Snape lẩm bẩm, mắt dán chặt vào những cái xác trôi qua. “Là tai ương. Hắn ta là một thảm họa di động.”
Con Rắn Thủy Ngân dường như không quan tâm đến những suy nghĩ đó. Nó chỉ có một mục đích duy nhất: Đưa “đàn con” trong bụng nó lên mặt nước.
Vút!
Khối cầu bạc xé toạc mặt biển đang gầm gào sóng dữ.
Con tàu The Last Fortune (Vận Mệnh Cuối Cùng) đang tròng trành như một chiếc lá khô giữa cơn bão do hòn đảo sụp đổ tạo ra. Những cây nấm trên mạn tàu tiết ra chất nhầy điên cuồng để gia cố vỏ tàu trước những con sóng cao mười mét.
Một cột nước bạc bắn thẳng lên trời cao, rực rỡ dưới ánh trăng vừa ló dạng sau mây đen, áp đảo cả ánh sáng của ngọn hải đăng ma thuật.
Con Rắn Thủy Ngân lao lên boong tàu, nặng nề và mệt mỏi. Nó “nhả” mọi người ra khỏi sự bao bọc của mình. Harry, Snape, Regulus và những người khác lăn lông lốc trên sàn gỗ, ướt sũng, nhớp nháp chất dịch lạ, nhưng tất cả đều còn sống.
Ngay khi chạm vào sàn tàu quen thuộc, sự biến đổi bắt đầu đảo ngược.
Con rắn rùng mình. Lớp thủy ngân sôi sục, thu nhỏ lại, ngưng tụ, đặc quánh.
Những hình khối bạc dần lấy lại dáng dấp con người. Chân. Tay. Lồng ngực phập phồng. Khuôn mặt tái nhợt với mái tóc đen ướt rũ rượi.
Tristan hiện nguyên hình.
Cậu nằm sấp trên sàn tàu, hoàn toàn trần trụi. Lớp da mới tái tạo trắng bệch, không một chút tì vết, trơn láng như sứ, phát ra ánh sáng mờ ảo dưới ánh trăng. Mọi vết sẹo cũ, mọi dấu vết của những trận chiến trước đây đều đã biến mất. Đây là một cơ thể được tái sinh từ khái niệm, không phải từ sinh học.
Cậu đã bất tỉnh. Nhưng hơi thở của cậu vẫn đều đặn, mỗi nhịp thở dường như hòa nhịp với tiếng sóng biển vỗ vào mạn tàu, tạo nên một giai điệu kỳ lạ, thâm trầm.
“Tristan!” Harry định lao tới, nhưng rồi khựng lại, mặt đỏ bừng khi nhận ra tình trạng của bạn mình. Cậu vội quay đi, tay luống cuống. “Cậu ấy… cậu ấy…”
Cedric cũng vội quay mặt đi, lúng túng ho khan, nhưng ánh mắt anh vẫn liếc nhìn đầy lo lắng. “Đừng nhìn cậu ấy lúc này… Ý mình là… cần che chắn cho cậu ấy.”
Chỉ có Snape là vẫn giữ được vẻ mặt lạnh lùng, dù đôi mắt đen của ông ánh lên sự nhẹ nhõm hiếm hoi. Ông chống tay đứng dậy, phẩy chiếc áo choàng ướt sũng của mình, cơn đau từ cánh tay gãy làm ông nhăn mặt.
“Đừng có đứng đó mà thẹn thùng như mấy đứa con gái năm nhất,” Snape rít lên, giọng khản đặc vì nước muối. “Cậu ta vừa cứu mạng cái lũ vô dụng các ngươi đấy.”
Ông quay sang Nagini, người đang nhìn chằm chằm vào cơ thể Tristan với ánh mắt tò mò của một loài máu lạnh, không chút ngượng ngùng.
“Nagini, cô là người duy nhất ở đây không có vấn đề về giới tính hay liêm sỉ. Giúp ta đưa hắn vào bệnh xá.”
Ông liếc nhìn Regulus, người đang dựa vào lan can thở dốc. “Black, lấy cái gì đó che cho hắn. Trừ khi ngươi muốn hắn tỉnh dậy và nguyền rủa ngươi vì tội để hắn khỏa thân trước bàn dân thiên hạ.”
Regulus cười khẩy, một nụ cười mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm. Anh tháo chiếc áo choàng rách nát của mình, bước tới trùm lên người Tristan.
“Chào mừng trở lại, Bán Thần,” anh thì thầm, giọng nói mang theo sự kính trọng pha lẫn nỗi sợ hãi thuần túy.
Bên cạnh đó, Mercury – con Niffler vẫn còn ướt như chuột lột – bò tới. Nó chui tọt vào trong tấm áo choàng, cuộn tròn ngay bên cạnh lồng ngực ấm áp của Tristan. Nó nắm chặt một ngón tay của cậu, phát ra tiếng rừ rừ an tâm, rồi chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.
Phía xa, hòn đảo Fogmire – nơi từng là sào huyệt của Victor Giả và nỗi kinh hoàng của Lâu đài Gương – trút hơi thở cuối cùng. Nó chìm hẳn xuống lòng đại dương với một tiếng ầm ầm trầm đục, mang theo mọi bí mật vĩnh viễn chôn vùi.
Mira, cô gái bí ẩn với mái tóc rối bù, ngồi bệt xuống sàn tàu, đôi mắt vô hồn nhìn về phía xoáy nước khổng lồ nơi hòn đảo vừa biến mất. Cô không khóc. Cô chỉ cười, một nụ cười khan, vỡ vụn như tiếng thủy tinh nứt.
“Xong rồi…” cô lẩm bẩm, giọng nói lạc lõng giữa tiếng gió biển. “Tất cả… xong rồi.”
Nhưng Harry, khi nhìn Tristan đang được Snape và Regulus khiêng đi, lại cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Cậu nhớ lại khoảnh khắc dưới đáy biển. Những con quái vật hùng mạnh tự hủy diệt chỉ vì đến gần Tristan.
Cậu biết, người bạn của cậu đã trở về. Nhưng cậu ấy đã trở thành một thứ gì đó khác. Một thứ gì đó vĩ đại hơn, và đáng sợ hơn rất nhiều.
Đây không phải là kết thúc. Đây là sự khởi đầu của một huyền thoại về Vận Rủi.