Chương 100: Kẻ Đánh Cắp Thần Danh Và Những Sợi Dây Neo Giữ
Tristan không còn biết mình là ai.
Cái tên “Tristan Prewett” thân phận “Trafalgar Trelawney” hay danh xưng “Winner” ngạo nghễ… tất cả dường như chỉ là những lớp vỏ rỗng tuếch, những vệt mực loang lổ trôi tuột đi trong dòng chảy cuồn cuộn của bạc lỏng. Cậu không còn cơ thể, không còn giác quan, không còn ranh giới giữa bản thân và vũ trụ. Ý thức của cậu bị kéo giãn ra, mỏng manh như một tờ giấy thấm dầu, trải rộng trên bề mặt của một đại dương trừu tượng và phi lý.
Cậu chỉ là một giọt thủy ngân nhỏ bé, cô độc, trôi nổi giữa Dòng Sông Vận Mệnh vĩ đại.
Dòng sông ấy không có khởi đầu, cũng chẳng có kết thúc. Nó uốn lượn qua những khe nứt của thời gian, len lỏi qua các chiều không gian chồng chéo, chảy qua những nền văn minh đã chết và những thế giới chưa từng được sinh ra. Ở đây, quá khứ, hiện tại và tương lai không phải là một đường thẳng, mà là hàng tỷ nhánh rễ cây rối rắm, va đập vào nhau, hợp tan trong sự hỗn loạn tuyệt đối. Những tiếng thì thầm vang vọng từ đáy sông, kể lể về những bí mật đã bị chôn vùi từ Kỷ Thứ Nhất, về sự sụp đổ của những vị Cổ Thần, và về sự ra đời của những trật tự mới.
Đây là cái nhìn của **Tiên Tri Tuyệt Đối** – quyền năng tối thượng mà một Pháp Sư Vận Rủi vừa chạm tay tới.
Cậu không còn nhìn thế giới bằng đôi mắt trần tục, mà bằng con mắt của xác suất và định mệnh. Cậu thấy những gợn sóng nhỏ nhất của hiệu ứng cánh bướm, những điểm nút nơi một quyết định nhỏ bé có thể dẫn đến sự sụp đổ của một đế chế hoặc sự cứu rỗi của một linh hồn.
Nhưng cũng chính vì “thấy” cậu mới nhận ra mình nhỏ bé đến nhường nào.
Trên dòng sông vĩ đại này, cậu không phải là kẻ duy nhất chèo lái. Nhờ thị giác của một Bán Thần, lớp màn sương mù che giấu chân tướng của vũ trụ đã bị vén lên. Những thực thể vĩ đại, những “Người Chơi” trên bàn cờ thần thánh, những kẻ đã vượt qua giới hạn của sinh mệnh thông thường, giờ đây hiện ra sừng sững như những ngọn núi chọc trời giữa dòng nước lũ. Sự tồn tại của họ bóp méo không gian xung quanh, tạo thành những vùng cấm địa tuyệt đối.
Phía thượng nguồn, nơi sương mù xám xịt bao phủ vĩnh cửu, cậu thấy một tòa lâu đài cổ xưa lơ lửng, toát lên vẻ uy nghiêm và tĩnh lặng tột cùng. Một bóng người ngồi trên vương tọa ở tận cùng của chiếc bàn dài đồng thau, mờ ảo như ảo ảnh, được bao bọc bởi những lớp sương mù dày đặc ngăn cách mọi sự thăm dò. Nhưng từ đôi mắt ẩn sau lớp sương ấy, một ánh nhìn thấu suốt thời gian đang lặng lẽ quan sát cậu, mang theo sự giễu cợt nhẹ nhàng nhưng cũng đầy bao dung của một vị chúa tể cô độc đang chơi một ván bài với cả thế giới – **Kẻ Khờ**.
Bên bờ sông, nơi bóng tối êm dịu nhất ngự trị, một vầng trăng đỏ thẫm treo lơ lửng, che giấu một người phụ nữ mặc chiếc váy đen tuyền tầng tầng lớp lớp, đính đầy những ngôi sao lấp lánh. Bà không nhìn cậu, bà đang dệt nên những giấc mơ cho thế giới, tay bà nhẹ nhàng vuốt ve những linh hồn đang ngủ say. Sự im lặng của bà là một bài hát ru vĩnh cửu, vỗ về những nỗi đau nhưng cũng sẵn sàng chôn vùi những bí mật đen tối nhất vào cõi vĩnh hằng – **Nữ Thần Đêm Đen**.
Và rồi, một cảm giác kỳ lạ ập đến, mạnh mẽ và nguyên thủy.
Sâu dưới lòng sông, nơi sự sống sinh sôi nảy nở từ cái chết, nơi những hạt mầm vươn lên từ xác thối, một bóng hình vĩ đại mang hơi thở của đất mẹ, của rễ cây và sự phì nhiêu đang hiện hữu.
Đó là **Mẫu Thần Đất Mẹ**.
Khác với sự xa cách của Kẻ Khờ hay sự bí ẩn của Nữ Thần Đêm Đen, khi nhìn thấy bóng dáng của Mẫu Thần, linh hồn thủy ngân của Tristan rung lên một nhịp điệu cộng hưởng khó hiểu. Cậu cảm thấy một sự liên kết huyết thống sâu sắc, một sự ấm áp, gần gũi như đứa trẻ lạc loài tìm thấy mùi hương của sữa mẹ, như hạt giống tìm thấy mảnh đất quê hương sau ngàn năm lưu lạc.
*Tại sao?*
Câu hỏi vang lên trong vô thức của linh hồn Tristan. Cậu là một kẻ ngoại lai, một linh hồn xuyên việt đi trên con đường Vận Mệnh, không phải con đường Trồng Trọt hay Mặt Trăng. Tại sao lại có sự kết nối thần tính ruột thịt với vị thần này? Phải chăng nó liên quan đến dòng máu Prewett – một gia tộc thuần chủng lâu đời nhưng đầy bí ẩn? Hay một bí mật nào đó về thân thế của cái xác “Tristan” này mà cậu chưa từng chạm tới? Cảm giác đó vừa an ủi, vừa đáng sợ, như thể cậu là một con cờ đã được định sẵn trên bàn cờ của Mẫu Thần từ trước khi cậu sinh ra.
Nhưng cậu không có thời gian để suy ngẫm. Những cái bóng khác bắt đầu xuất hiện, mang theo sự đe dọa trực diện.
Một cây thánh giá khổng lồ dựng đứng giữa dòng sông, tỏa ra ánh sáng chói lòa nhưng lạnh lẽo. Dưới chân thánh giá, một người đàn ông mặc áo choàng trắng đơn giản đang ngồi. Gương mặt ngài hiền từ như một vị mục sư tận tụy, nhưng đôi mắt lại trống rỗng như bầu trời không mây. Tay ngài cầm một chiếc bút lông ngỗng, thản nhiên viết lên dòng chảy vận mệnh như viết một vở kịch, biến cuộc đời của hàng vạn sinh linh thành những dòng mực đen lạnh lùng – **Adam**.
Một tiếng cười khẽ vang lên bên tai phải cậu, ranh mãnh và trêu ngươi. Một chiếc kính một mắt bằng pha lê lóe lên trong hư không. Một con quạ đen đậu trên vai thời gian, nghiêng đầu nhìn cậu với sự tò mò của một kẻ trộm đang ngắm nhìn món đồ chơi mới. Nó chực chờ đánh cắp khoảnh khắc thăng hoa này, chực chờ biến Tristan thành một ký sinh trùng trong trò chơi của nó – **Amon**.
Một con hạc giấy trôi qua, bập bềnh trên sóng nước cuộn trào. Nó mỏng manh, dường như có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào, nhưng lại lướt đi một cách kỳ diệu qua mọi hiểm nguy nhờ những xác suất may mắn không thể giải thích. Trên lưng con hạc giấy ấy, cậu cảm nhận được ánh nhìn của một đứa trẻ chưa chào đời, một sự tồn tại thuần khiết của “Vận Mệnh” đang dõi theo kẻ đồng hành mới – **Will Auceptin**.
Cuối cùng, bao trùm tất cả, nỗi kinh hoàng thực sự ập đến.
Một con Rắn Bạc vĩ đại đến mức không thể đo đếm bằng tư duy con người. Thân thể nó quấn quanh cả dòng thời gian, vảy của nó là những vòng quay lịch sử. Cái đầu khổng lồ của nó đang ngậm chặt lấy cái đuôi của chính mình, tạo thành một vòng tròn hoàn hảo, không có bắt đầu và không có kết thúc.
**Ouroboros. Thiên Sứ Của Vận Mệnh. Kẻ Nuốt Đuôi.**
Đôi mắt đỏ rực của thực thể ấy nhìn lướt qua giọt thủy ngân nhỏ bé là Tristan. Ánh nhìn ấy lạnh lẽo, vô tình, chứa đựng sự tuần hoàn vĩnh cửu và sự điên loạn của thời gian lặp lại. Nó không nhìn cậu như một cá thể, mà như một phần thất lạc của chính nó.
*”Gia nhập…”*
Tiếng thì thầm vang lên, không phải ngôn ngữ, mà là sự rung động của quy luật, len lỏi vào từng khe hở của ý thức cậu, bẻ gãy ý chí kháng cự.
*”Vận mệnh là một vòng tròn. Ngươi là một phần của ta. Sự đấu tranh là vô nghĩa. Mọi nỗ lực đều dẫn về điểm khởi đầu. Hãy tan ra… Hãy trở về với sự nguyên thủy…”*
Tristan cảm thấy sự cám dỗ ngọt ngào đến tê dại.
Chỉ cần buông xuôi. Chỉ cần hòa tan vào dòng sông này. Cậu sẽ trở thành quy luật. Cậu sẽ trở thành một phần của Ouroboros. Sẽ không còn đau đớn, không còn trách nhiệm, không còn nỗi sợ hãi về cái chết hay sự chia ly. Sẽ không còn phải lo lắng về Voldemort, về Amon, hay về sự an nguy của Harry.
Ý thức con người của cậu bắt đầu phân rã.
Khuôn mặt của Harry mờ đi. Tiếng cười ngạo mạn của Emlyn White trở nên xa vắng. Những ký ức về Hogwarts, về Tarot Club… tất cả đang bị dòng nước bạc mài mòn.
Thần tính đang nuốt chửng nhân tính.
Cậu sắp sửa trở thành một con quái vật. Một “Vận Rủi” không có trái tim, chỉ có xác suất. Một cỗ máy gieo rắc tai ương vô tri giác.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc cậu sắp sửa biến mất vĩnh viễn, những “sợi dây” vô hình bất ngờ căng lên. Chúng xuyên qua màn sương xám, xuyên qua không gian và thời gian, găm chặt vào linh hồn đang tan rã của cậu với sức mạnh của sự sống thực tại.
Đó là những chiếc Neo. Những mỏ neo của nhân tính.
Và chiếc Neo đầu tiên đến từ những tâm hồn ngây thơ nhất, nơi những huyền thoại đô thị được dệt nên từ bóng tối.
Tại Backlund, trong cái lạnh thấu xương của tháng Mười Hai. Sâu trong những con hẻm tối tăm của Quận Đông, nơi ánh sáng đèn đường khí gas không bao giờ chạm tới. Một nhóm trẻ con rách rưới đang ngồi co cụm quanh đống lửa nhỏ xíu đốt bằng rác thải. Đôi mắt to tròn của chúng phản chiếu ánh lửa, trong veo và đầy sợ hãi trước màn đêm lạnh giá.
Để xua đi nỗi sợ và cái đói, chúng bắt đầu hát. Một bài đồng dao mà chúng tự dệt nên từ những gì đã thấy, đã nghe về người phóng viên bí ẩn “Peter Skeeter” – vị thần hộ mệnh đã cứu chúng trong đêm Sương Mù Lớn, người mà chúng tin rằng vẫn đang lẩn khuất đâu đó trong màn đêm để bảo vệ chúng.
*”Sương vàng nuốt chửng hơi người,*
*Bạch Xà trườn tới, đất trời lặng thinh.*
*Người lạ giấu mặt trong hình,*
*Gương soi bóng vỡ, một mình bước đi…”*
Tiếng hát ngọng nghịu, ngây thơ nhưng đầy ám ảnh ấy vang vọng giữa những bức tường gạch đen đúa. Nó tạo thành những sợi tơ màu xám nhạt bay lên trời cao, xuyên qua sương mù thực tại để chạm đến sương mù thần tính. Đó là đức tin sơ khai. Những sợi tơ ấy quấn lấy Tristan, nhắc nhở cậu rằng cậu từng là một con người biết thương xót, từng cứu rỗi những sinh mạng nhỏ bé này, và chúng đang chờ đợi cậu trở về.
Không chỉ có những lời cầu nguyện từ người lạ, sự níu giữ còn đến từ dòng máu và tình yêu thương, dù những người đó không hề hay biết về cuộc chiến cậu đang tham gia.
Tại Trang trại Hang Sóc (The Burrow) trong căn bếp ấm cúng tràn ngập mùi bánh nướng.
Bà Molly Weasley đang ngồi trên chiếc ghế bành quen thuộc, đôi tay đan len thoăn thoắt. Bà đang đan một chiếc áo len màu đỏ tía (maroon) – màu của nhà Gryffindor, với chữ “T” lớn màu vàng kim trước ngực. Dù Tristan là một đứa trẻ mang họ Prewett đầy kiêu hãnh và đôi khi hành xử rắc rối, bà đã coi cậu như một đứa con trai thứ tám, đứa trẻ dũng cảm đã lao vào nguy hiểm để cứu Arthur, chồng bà.
*Cạch.*
Một tiếng gãy khô khốc vang lên.
Mũi kim đan bằng gỗ sồi cũ kỹ của bà Molly gãy đôi. Một đầu nhọn đâm vào ngón tay cái, rỉ ra một giọt máu đỏ tươi, thấm vào len đỏ.
Bà Molly giật mình, đánh rơi cuộn len. Bà đưa ngón tay lên miệng mút, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không vô định, đồng tử co lại vì sợ hãi. Bà cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, tim thắt lại đau đớn – nỗi lo lắng vô hình nhưng chính xác tuyệt đối của trực giác người mẹ.
“Arthur…” bà thì thào, giọng run rẩy, nước mắt trào ra không kìm nén được. “Em có cảm giác… thằng bé Tristan… nó đang rất lạnh. Nó đang ở một nơi tối lắm, không có đường về. Nó đang cô đơn lắm.”
Ông Arthur Weasley vội vàng bỏ tờ Nhật báo Tiên tri xuống, chạy lại ôm lấy vai vợ. Tình yêu thương thuần khiết ấy hóa thành một dòng nước ấm áp, bao bọc lấy linh hồn lạnh lẽo của Tristan, nhắc nhở cậu về hơi ấm của gia đình, về một nơi chốn để trở về.
Cùng lúc đó, tại một góc thư viện yên tĩnh của gia đình Weasley, Hermione Granger gập mạnh cuốn sách “Bói toán Cổ đại”. Cô không dựa vào trực giác, cô dựa vào lý trí. Và lý trí nói với cô rằng sự im lặng kéo dài của Tristan và Harry, kết hợp với những dấu hiệu thiên văn bất thường gần đây, là một biến số tồi tệ.
Cô nắm chặt chiếc huy hiệu S.P.E.W mà Tristan từng đùa cợt giúp cô làm phép, ngón tay trắng bệch vì dùng sức. “Đừng chết, đồ ngốc,” cô lẩm bẩm, giọng nói đầy sự bướng bỉnh và lo âu. “Cậu còn nợ tớ lời giải thích về con Niffler đó. Nếu cậu chết, tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu.”
Xa hơn nữa, ở phía bên kia đại dương, sự kỳ vọng của một vĩ nhân cũng đang dõi theo cậu.
Tại ngục thất Nurmengard lạnh lẽo, trên đỉnh ngọn tháp cao nhất giam giữ Chúa tể Hắc ám đời đầu. Gellert Grindelwald đang ngồi trên bệ cửa sổ đá lạnh buốt, đôi mắt dị sắc nhìn chằm chằm về phía Nam. Ông mỉm cười, một nụ cười kiêu hãnh. Ông thấy học trò của mình đang đấu tranh với Vận Mệnh.
“Khá lắm, Tristan,” ông thì thầm. “Đừng để thần tính nuốt chửng con. Hãy dùng tham vọng của con để nuốt chửng nó. Hãy chứng minh cho ta thấy dòng máu của Prewett không dễ dàng đầu hàng.”
Nhưng chiếc Neo bất ngờ và mạnh mẽ nhất, chiếc neo giúp cậu thực sự “đứng vững” trên mặt đất thần thánh, lại đến từ một sự hiểu lầm vĩ đại tại Thành phố của những cơn bão – Bayam.
Tại một khu ổ chuột ẩm thấp nồng nặc mùi cá ươn và gia vị cay, hàng trăm người tị nạn từ Bansy đang tụ tập trong một căn hầm bí mật. Họ là những người đã được Tristan cứu sống trong quá khứ, những người đã chứng kiến “Sứ giả Bạc” xé toạc màn đêm Bansy để đưa họ thoát khỏi hòn đảo bị nguyền rủa.
Họ quỳ gối trước một bức tượng thô sơ được ghép từ gỗ trôi dạt và san hô. Bức tượng có hình dáng kỳ lạ: Một con rắn bạc khổng lồ đang quấn quanh một ngọn hải đăng, và dưới chân nó là những cơn sóng dữ dội tượng trưng cho Kalvetua – Thần Biển.
Họ không biết Kalvetua đã chết. Họ vẫn cầu nguyện Thần Biển. Nhưng trong tâm thức của họ, hình ảnh vị Thần Biển cứu rỗi đã hòa trộn với hình ảnh “Sứ giả Bạc” (Tristan) – người đã thực sự hiện diện và cứu mạng họ.
“Hỡi Kalvetua vĩ đại… Hỡi Sứ giả Bạc của đại dương…” một bà lão mù lòa run rẩy tụng niệm. “Ngài là hơi thở của biển, là người dẫn đường trong bão tố. Xin hãy bảo vệ chúng con…”
“Xin hãy ban phước cho vị Thuyền trưởng may mắn…” những người khác thì thầm họa theo.
Đức tin là năng lượng. Và năng lượng luôn tìm lối thoát.
Kalvetua đã chết, chỉ còn là khái niệm. Klein Moretti (Gehrman Sparrow) đang cầm Cây Trượng Thần Biển, nhưng cậu ta mới chỉ là Sequence 6. Cái “bát” của Klein quá nhỏ để hứng hết cơn mưa đức tin cuồng tín này.
Và thế là, dòng chảy đức tin đó đã tìm thấy một vật chứa phù hợp hơn. Một thực thể vừa thăng cấp lên Bán Thần, có hình thái Rắn Thủy Ngân (tương đồng với hình tượng rắn biển) và có mối liên kết nhân quả trực tiếp với họ.
Nó tràn vào Tristan.
Một luồng năng lượng xanh thẫm, mặn chát, mang theo tiếng gầm gào của sóng biển và sự cuồng nộ của bão tố, ồ ạt đổ vào linh hồn thủy ngân của Tristan. Nó không tinh khiết như tình yêu của bà Molly, nó hỗn loạn và hoang dã.
Cú va chạm của đức tin làm Tristan đau điếng, nhưng nó làm cậu tỉnh táo lại. Nó neo giữ cậu lại với thế giới thực tại bằng một sức nặng vật lý. Cậu nhận ra mình không chỉ là một khái niệm, cậu là một vị “Thần” trong mắt những con người khốn khổ kia. Cậu đã vô tình đánh cắp – hay chia sẻ – ngai vàng của Thần Biển ngay trước mũi Kẻ Khờ.
Và cuối cùng, chiếc Neo gần gũi nhất, đau đớn nhất, là tiếng khóc xé lòng ngay bên tai từ **Băng hải tặc Felix** – gia đình kỳ quặc trên con tàu *The Last Fortune*.
Regulus Black, người đang dùng móng vuốt cào vào đá để leo lên, kéo theo cơ thể nát bấy của Tristan. “Ta không cứu ngươi để ngươi chết như một vũng nước! Tỉnh lại đi, Thuyền trưởng!”
Snape, cánh tay gãy đau buốt, vẫn nghiến răng điều chế dược phẩm, dùng ý chí sắt đá để níu giữ sự sống cho cậu.
Harry Potter, đứng chắn trước mặt Tristan, gào thét: “Tristan! Cố lên! Chúng ta còn phải về nhà!”
Và tiếng khóc của Mercury: “PAPA! ĐỪNG CHẾT! CON TRẢ HẾT VÀNG CHO PAPA MÀ!”
Tristan bám chặt lấy những sợi dây ấy. Những tiếng gọi của họ đã đánh thức nhân tính đang ngủ say. Cậu dùng chút ý chí còn lại, gầm lên một tiếng vang vọng cả Dòng Sông Định Mệnh, làm rung chuyển cả bóng hình của Ouroboros:
*”Ta không phải là Ouroboros! Ta không phải là Định mệnh vô tri! Ta là Tristan Prewett! TA LÀ THUYỀN TRƯỞNG CỦA THE LAST FORTUNE!”*
Thế giới vỡ tan.
***
Tristan mở mắt.
Ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu đập vào võng mạc cậu, gây ra cơn đau nhức nhối. Mùi thuốc sát trùng, mùi thảo dược nồng nặc hòa lẫn với mùi mặn mòi của biển cả xộc vào mũi.
Cậu đang nằm trên giường bệnh xá của tàu *The Last Fortune*.
Cậu vẫn còn sống. Cậu đã trở về.
Cậu hít một hơi thật sâu, định ngồi dậy để trấn an mọi người, để nói rằng “Ta ổn”.
Nhưng ngay khi cơ bắp cậu căng lên…
*RẮC!*
Chân giường gỗ sồi chắc chắn, được gia cố bằng phép thuật chống rung lắc của tàu biển, đột ngột gãy đôi như một cành củi khô mục nát.
Cả cái giường sập xuống, nghiêng hẳn sang một bên, khiến Tristan ngã lăn ra sàn nhà lạnh lẽo một cách thảm hại.
*XOẢNG!*
Cốc nước đặt trên bàn đầu giường, dù không ai chạm vào, tự động nổ tung. Những mảnh thủy tinh bay tứ tung như đạn bắn, găm phập vào vách gỗ xung quanh, tạo thành một hình tròn hoàn hảo bao quanh đầu Tristan. Kỳ diệu thay – hay xui xẻo thay – không mảnh nào chạm vào cậu, nhưng chúng lại cắt đứt dây buộc màn, khiến tấm màn dày nặng đổ sập xuống trùm kín người cậu như một cái lưới bắt cá.
Ở góc phòng, Snape đang cầm một bình dược phẩm màu tím – thuốc hồi phục linh tính cao cấp mà ông vừa vất vả điều chế. Ngay khi cái giường sập xuống, sàn tàu dường như rung nhẹ một cái rất đỗi “vô tình” theo nhịp sóng.
Chân trái của vị Bậc thầy Độc dược vấp vào chân phải. Ông loạng choạng, mất thăng bằng, suýt ngã sấp mặt vào đống dằm gỗ. Theo phản xạ tuyệt vời của một chiến binh thực thụ, ông xoay người, bám được tay vào cạnh bàn làm việc để giữ thăng bằng.
Nhưng vận rủi không buông tha ông.
Cạnh bàn có một cái đinh nhỏ xíu bị lòi ra từ bao giờ.
*Xoẹt.*
Cái đinh rạch một đường dài ngọt xớt trên ống tay áo chùng đen quý giá của Snape, cứa vào da thịt ông một vết xước nhỏ rớm máu. Bình dược phẩm trên tay ông văng ra, rơi xuống đất nhưng không vỡ, mà lăn lông lốc đến chân Harry, người vừa bước vào cửa, khiến cậu bé trượt chân ngã đập đầu vào… mông Regulus đang đứng gần đó.
Không gian tĩnh lặng như tờ.
Snape đứng im, nhìn vết máu trên tay, rồi nhìn cái tay áo rách, rồi nhìn đống hỗn độn nơi cái giường vừa sập, nơi Tristan đang lồm cồm bò ra khỏi tấm màn. Ánh mắt ông đen tối và đáng sợ như muốn giết người ngay lập tức.
**Trường Tai Ương (Misfortune Field).**
Nó đã kích hoạt. Tristan giờ đây không chỉ là một Bán Thần, cậu là một thảm họa di động. Một nguồn phát tán vận rủi thụ động. Bất cứ ai ở gần cậu, nếu không được bảo vệ hoặc nếu cậu không kiểm soát tốt linh tính vừa thăng cấp, đều sẽ gặp những tai nạn ngẫu nhiên đến mức phi lý.
“Papa!”
Một cục bông màu bạc lao tới, bất chấp những mảnh thủy tinh, bất chấp sàn nhà trơn trượt, bất chấp cả vận xui đang lan tỏa.
Mercury nhảy bổ vào lòng Tristan, ôm chặt lấy cổ cậu, nước mắt nước mũi tèm lem bôi đầy lên ngực trần của vị Bán Thần.
“Papa tỉnh rồi! Papa đừng tan chảy nữa! Con sợ lắm! Con tưởng Papa biến thành con rắn xấu xí đó rồi!”
Tristan chớp mắt, cảm nhận sức nặng và hơi ấm của con Niffler trong tay. Những hình ảnh về các Vị Thần, về Dòng Sông Định Mệnh dần phai nhạt, nhường chỗ cho sự ấm áp thực tại. Sự lạnh lẽo, vô cảm của thần tính rút lui, nhường chỗ cho nhân tính và sự hài hước chua chát.
Cậu mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng rạng rỡ, đưa tay xoa đầu con Niffler, rồi ngước nhìn Snape với vẻ hối lỗi giả tạo.
“Ta về rồi, con trai,” cậu thì thầm với Mercury, rồi nói to hơn với Snape, giọng vẫn còn khàn đặc. “Và Giáo sư… tôi nghĩ thầy nên tránh xa tôi ít nhất ba mét trong vòng 24 giờ tới. Trừ khi thầy muốn thử xem độc dược của mình có nổ tung vào mặt hay biến thành thuốc xổ không.”
Câu đùa thực dụng khiến Snape hừ lạnh một tiếng, mặt ông giật giật, nhưng ông không rời đi. Ông chỉ lùi lại đúng ba mét, đũa phép vẫn nắm chặt trong tay, sẵn sàng ứng phó nếu “cục tai ương” này lại gây ra chuyện gì.
Harry lồm cồm bò dậy, xoa cái trán sưng u, nhưng nụ cười trên môi cậu rạng rỡ hơn bao giờ hết. “Cậu làm tớ hết hồn đấy, Tristan! Tớ cứ tưởng…”
“Tưởng tớ thành mực nướng à?” Tristan nháy mắt, dù cơ thể vẫn còn đau nhức.
Regulus dựa lưng vào cửa, khoanh tay trước ngực, thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm. Nagini đứng bên cạnh, ánh mắt dịu dàng nhìn khung cảnh hỗn loạn nhưng ấm áp này.
Hắn vẫn là Tristan – giờ đây là một Pháp Sư Tai Ương hùng mạnh, nhưng vẫn là vị thuyền trưởng điên rồ và xui xẻo của **Băng hải tặc Felix**.
Bình minh đang lên khi họ bước ra boong tàu.
Mặt biển phẳng lặng như gương, đảo Fogmire – nơi từng là cơn ác mộng của hàng ngàn sinh mạng – đã biến mất hoàn toàn. Chỉ còn lại những mảnh vụn gỗ và đá trôi nổi lềnh bềnh như lời nhắc nhở về một trận chiến đã qua.
Mira, cô gái tóc rối bí ẩn, đứng bên mạn tàu. Một chiếc thuyền cứu sinh nhỏ đã được hạ thủy, chất đầy đồ dự trữ và nước ngọt.
Harry bước tới, vẻ mặt chân thành. “Cô có thể ở lại, Mira. Chúng tôi cần người như cô. Băng Felix luôn chào đón thành viên mới.”
Mira lắc đầu, mái tóc rối bay trong gió biển. Ánh mắt cô nhìn về chân trời xa xôi, nơi tự do đang vẫy gọi.
“Các người là những kẻ đi trong bão tố,” cô nói, giọng khàn nhưng nhẹ nhõm. “Còn tôi… tôi cần tìm sự bình yên. Cảm ơn vì đã phá hủy hòn đảo đó. Các người đã cho tôi tự do.”
Tristan bước ra từ cabin, quấn một chiếc chăn len dày kín mít. Cậu không giữ cô lại. Cậu giơ tay phải lên, búng nhẹ một cái về phía chiếc thuyền nhỏ.
*Tách.*
Một luồng sáng bạc nhẹ nhàng, êm dịu bao phủ lấy chiếc thuyền của Mira. Đó không phải là phép thuật, đó là một lời chúc phúc từ Bán Thần Vận Mệnh.
“Đi đi,” Tristan nói, giọng vang vọng. “Biển cả sẽ hiền hòa với cô trong ba năm tới. Không cơn bão nào sẽ đánh chìm cô, không quái vật nào sẽ tìm thấy cô.”
Mira nhìn cậu, ánh mắt đầy kính sợ. Cô gật đầu thật sâu, rồi leo xuống thuyền, chèo ra khơi.
Trên boong tàu *The Last Fortune* các thành viên đứng tụ tập.
Snape nhìn Tristan, giọng chua ngoa. “Ngươi nợ ta một cái mũ bảo hiểm, một cái áo chùng mới, và một đời người, Prewett.”
Tristan cười lớn, tiếng cười của Winner vang vọng giữa đại dương bao la. Cậu nhìn những người đồng đội – những chiếc neo sống của đời mình.
“Nhổ neo! Chúng ta có một cuộc họp Tarot cần tham dự, và một thế giới cần đảo lộn!”
Con tàu rẽ sóng, tiến thẳng vào vùng biển của những huyền thoại.