Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 98: Sinh Mệnh Từ Vực Sâu – Canh Bạc Của Kẻ Điên
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 98: Sinh Mệnh Từ Vực Sâu – Canh Bạc Của Kẻ Điên

Bụi thạch anh đen chưa kịp lắng xuống, bóng tối đã trỗi dậy.

Viên pha lê trung tâm vỡ vụn không giết chết được con quái vật. Nó chỉ chọc giận hắn.

Những mảnh kính vỡ trên sàn nhà, trên tường, thậm chí găm trong da thịt của đám Harry, bỗng đồng loạt rung lên bần bật. Từ trong những vết nứt không gian, hàng vạn sợi tơ đen kịt bắn ra, lao vào cái xác nát bấy của Victor Giả. Tiếng xương gãy, tiếng thịt bị ép lại, tiếng kim loại ma sát tạo nên một bản giao hưởng ghê rợn của sự tái sinh.

Hắn đứng dậy. Đầu hắn nghiêng một góc chín mươi độ phi lý, cái miệng rách toạc kéo lên tận mang tai.

“Khá lắm…”

Giọng hắn không còn là tiếng người. Đó là tiếng vọng của kim loại, của gió rít qua những khe nứt dưới đáy vực sâu.

“Các ngươi đã phá hủy đồ chơi của ta. Nhưng các ngươi quên mất một điều…”

Cả hòn đảo bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những cột trụ đá cẩm thạch ngàn năm tuổi nứt toác như vỏ trứng. Nước biển đen ngòm từ bên ngoài ầm ầm tràn vào qua những vết nứt, mang theo hơi lạnh của cõi chết.

Victor Giả giang hai tay ra, bóng tối sau lưng hắn phình to, nuốt chửng chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại của đại sảnh.

“… Sâu bọ thì không thể giết được Thần.”

DEATH WAVE (Sóng Tử Thần).

Không có âm thanh. Không có ánh sáng chói lòa. Chỉ có một áp lực vô hình, nặng nề và tuyệt đối, quét ngang qua không gian như một lưỡi hái khổng lồ gạt bỏ mọi sự sống.

Không khí bị nén lại đến mức hóa lỏng. Thời gian dường như bị bẻ cong.

Tristan cảm nhận được nó đầu tiên. Không phải bằng giác quan, mà bằng linh tính của một Winner.

Cạch.

Đồng xu vàng trong tay cậu – vật bất ly thân, vật chứa đựng may mắn tích tụ bấy lâu – đột ngột nứt đôi.

Hai mảnh kim loại rơi xuống nền đá lạnh lẽo. Chúng xoay tròn, rồi cùng đổ rạp xuống.

Hai mặt Sấp. Chồng lên nhau.

Lowest Ebb (Thủy Triều Xuống Thấp Nhất).

Vận may của cậu đã cạn sạch. Không còn xác suất lẩn tránh. Không còn phép màu ngẫu nhiên. Mọi biến số đều dẫn về một kết quả duy nhất: CHẾT.

Harry đã ngã quỵ, đũa phép tuột khỏi tay. Cedric hộc máu, quỳ rạp xuống vì áp lực linh hồn. Nagini bị hất văng vào vách tường, rên rỉ đau đớn. Ngay cả Regulus – người vừa thăng cấp lên Nam tước – cũng chỉ kịp gầm lên một tiếng trước khi bị sức mạnh Bán Thần đè bẹp xuống sàn, xương cốt kêu răng rắc.

Tất cả bọn họ sẽ chết. Ngay bây giờ.

Trong khoảnh khắc đông cứng ấy, Tristan nhìn thấy cái chết đang lao đến.

Cậu có thể chạy. Với Paper Angel (Thiên Thần Giấy) và chút cặn bã linh tính cuối cùng, cậu có thể dịch chuyển bản thân ra xa vài mét, để mặc những người khác làm lá chắn thịt. Đó là cách làm của một Slytherin, của một nhà đầu cơ, của một kẻ luôn đứng ngoài quan sát bàn cờ.

Nhưng trong đầu cậu bỗng hiện lên hình ảnh Fabian Prewett – người cậu chưa từng gọi là cha nhưng mang chung dòng máu. Người đã chiến đấu đến chết trước năm Tử Thực Tử mà không lùi một bước.

Máu của nhà Prewett, máu của một Gryffindor điên rồ, đang sôi lên sùng sục, át đi sự lạnh lùng của Vận Mệnh.

“Mẹ kiếp cái vận mệnh…” Tristan chửi thề, một nụ cười ngạo nghễ và bi thương nở trên môi.

Cậu không lùi lại. Cậu lao lên.

Cậu lao thẳng vào tâm điểm của cơn sóng tử thần, chắn ngang trước mặt Harry và Snape.

Tay phải cậu thọc sâu vào túi áo rách bươm, rút ra một lá bài tarot đen tuyền, tỏa ra khí tức tà ác, hỗn loạn và sa đọa.

Lá Bài Phỉ Báng: THE ABYSS (Vực Sâu).

“PROTEGO MAXIMA!”

Tristan gào lên, không dùng đũa phép, mà dùng chính sinh mạng mình làm nhiên liệu. Cậu kích hoạt hơi thở của Vực Sâu từ lá bài, kết hợp với bùa chắn mạnh nhất cậu biết, tạo thành một bức tường đen chắn giữa sự sống và cái chết.

OÀNH!!!

Không gian nổ tung.

Cảm giác đầu tiên là tê dại. Sau đó là cơn đau xé rách linh hồn.

Máu phun ra từ thất khiếu của Tristan như suối. Xương sườn, xương tay, xương chân… tất cả đồng loạt gãy vụn. Da thịt cậu bị năng lượng tử vong ăn mòn, bong tróc từng mảng lớn, để lộ xương trắng hếu.

Lá bài The Abyss rú lên một tiếng chói tai, hấp thụ phần lớn đòn đánh chết người, nhưng xung lực còn lại vẫn đủ để nghiền nát một cơ thể người phàm.

Tristan bay ngược về phía sau như một con búp bê vải rách nát, đập mạnh vào vách đá, rồi rơi tự do xuống vực sâu đen ngòm vừa nứt ra dưới chân lâu đài.

Cả nhóm Harry, Regulus, Snape cũng bị dư chấn hất văng theo, rơi vào bóng tối vô tận.

Lâu đài Gương sụp đổ hoàn toàn. Nước biển gầm rú nuốt chửng hòn đảo, xóa sạch mọi dấu vết.

Trên bầu trời, Victor Giả nhìn xuống xoáy nước khổng lồ. Hắn cảm nhận được khí tức sự sống của kẻ mang Vận Mệnh đã tắt lịm hoàn toàn. Lá bài Phỉ Báng cũng đã biến mất khỏi cảm ứng.

“Kết thúc rồi,” hắn hừ lạnh, cơ thể dần tan biến vào màn sương mù dày đặc. Hắn không cần kiểm tra lại. Không ai, kể cả Bán Thần, có thể sống sót khi rơi vào Vực Sâu ở trạng thái đó.

Lạnh.

Cái lạnh thấu xương, mặn chát và tanh tưởi của nước biển trộn lẫn máu.

Snape tỉnh lại đầu tiên. Cơn đau từ cánh tay trái bị gãy khiến ông tỉnh táo ngay lập tức. Ông đang nằm trên một mỏm đá nhô lên trong một hang động ngầm ẩm ướt. Nước biển đang dâng lên rất nhanh, liếm láp vào chân ông.

“Regulus! Potter!” Snape gào lên, giọng khản đặc.

Một bàn tay tái nhợt, móng vuốt sắc nhọn bám vào mép đá. Regulus Black, với đôi mắt đỏ rực của ma cà rồng phát sáng trong bóng tối, lôi xác mình lên. Trên lưng anh là Harry và Cedric đang bất tỉnh. Nagini đã hóa lại thành rắn, quấn chặt lấy cổ chân Cedric.

“Tristan…” Harry ho sù sụ, nhả ra một ngụm nước mặn, mắt dáo dác tìm kiếm. “Tristan đâu? Cậu ấy đâu rồi?”

Regulus không trả lời. Anh quay lại, lao xuống nước một lần nữa.

Vài giây sau, mặt nước vỡ ra. Regulus trồi lên, tay kéo theo một thứ gì đó… nát bấy.

Không ai dám thốt nên lời.

Đó là Tristan. Nhưng gần như không thể nhận ra cậu nữa.

Quần áo cậu chỉ còn là những dải vải vụn dính bết vào những vết thương hở miệng. Lồng ngực cậu lõm xuống một cách kỳ dị. Một nửa khuôn mặt bị ăn mòn, lộ ra hàm răng trắng hếu.

Regulus đặt cậu nằm xuống phiến đá lạnh lẽo.

“Tristan!” Harry gào lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng. Cậu bò tới, tay run rẩy không dám chạm vào người bạn mình vì sợ làm cậu đau thêm. “Tristan! Mở mắt ra! Đừng có đùa kiểu đó!”

Snape lết lại gần, đặt ngón tay lên động mạch cổ của Tristan.

Im lặng.

Không. Vẫn còn.

Một nhịp đập cực nhẹ, mong manh như tơ nhện trước gió bão, nhưng bướng bỉnh không chịu tắt. Lá bài The Abyss đã bảo vệ trái tim cậu vào phút chót.

Đột nhiên, túi áo rách bươm trước ngực Tristan động đậy dữ dội.

“PAPA!!! PAPA!!!”

Một tiếng hét thất thanh, xé toạc sự im lặng nặng nề của hang động.

Mercury lao ra. Bộ lông bạc mượt mà của nó giờ bết bát nước biển và máu. Nó không bò ra một cách bình tĩnh. Nó lao ra như một viên đạn, chồm lên ngực Tristan.

Nó dùng hai bàn tay nhỏ xíu vỗ bành bạch vào má Tristan, điên cuồng lay gọi.

“Dậy đi! Papa dậy đi! Đừng ngủ! Papa ghét ngủ mà!”

Tristan vẫn nằm im lìm.

Mercury hoảng loạn tột độ. Nó rít lên, nước mắt nước mũi tèm lem chảy xuống bộ ria mép rung bần bật. Nó thọc tay vào túi không gian, lôi ra một nắm Galleons vàng rực, nhét vội vào bàn tay đầy máu của Tristan.

“Vàng nè! Vàng sáng lắm! Papa thích vàng nhất mà! Cho Papa hết! Con không giấu nữa! Dậy đi! Dậy đi màààà!!!”

Nó dúi những đồng tiền vàng vào tay cậu, hy vọng cái “phép màu” mọi khi vẫn xảy ra – rằng Tristan sẽ bật cười và xoa đầu nó – sẽ lặp lại.

Nhưng bàn tay Tristan vẫn buông thõng. Những đồng vàng rơi leng keng xuống nền đá lạnh lẽo.

“KHÔNGGGGG! PAPA! ĐỪNG CHẾT! CON NGOAN MÀ! CON SẼ KHÔNG TRỘM ĐỒ CỦA PAPA NỮA! OAAAAA!!!”

Con Niffler gào khóc thảm thiết, tiếng khóc của một đứa trẻ sắp mất đi cả thế giới của mình. Nó úp mặt vào ngực áo đẫm máu của Tristan, nấc lên từng hồi đau đớn.

Harry cắn chặt môi đến bật máu, nước mắt trào ra. Regulus quay mặt đi, nắm đấm siết chặt đến mức móng tay cắm vào da thịt.

Trong cơn mê man, dường như nghe thấy tiếng khóc xé lòng của đứa con nhỏ, đôi mắt sưng húp của Tristan khẽ hé mở một đường chỉ.

“Ồn… ào… quá…”

Môi cậu mấp máy, giọng nói yếu ớt như hơi thở.

Mercury khựng lại. Nó ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đen láy mở to đầy hy vọng.

“Papa?”

“Nghi thức…” Tristan thều thào, ánh mắt không tiêu cự nhìn lên trần hang. “… Hoàn tất.”

Snape sững người.

Đối mặt với thảm họa mà không chuẩn bị. Ở vận may thấp nhất. Và sống sót.

Thằng điên này. Nó đã tính toán tất cả. Nó dùng chính cái chết để hoàn thành nghi thức thăng cấp!

“Thuốc… Mercury…”

Nghe thấy từ khóa, Mercury lập tức nín khóc. Nó quệt mạnh nước mắt bằng mu bàn tay lông lá, chuyển trạng thái từ đau khổ sang điên cuồng hành động chỉ trong một giây.

“Thuốc! Có thuốc! Papa uống thuốc!”

Nó lôi từ trong túi ra đống nguyên liệu, ném xuống nền đá nhanh đến mức tay nó chỉ còn là một cái bóng mờ.

Bộp. Não Vượn Khổng Lồ Bốn Tai. Cạch. Sừng Kỳ Lân Trưởng Thành. Một lọ Máu Kỳ Lân. Một cái tai vượn. Một tinh thể xanh biếc. Một quả cam vàng.

Nó quay sang Snape, túm lấy vạt áo chùng rách nát của ông, giật mạnh, nhe hàm răng sắc nhọn ra đe dọa, đôi mắt long lên sòng sọc:

“LÀM ĐI! Lão già mũi to! Cứu Papa! Nhanh lên! Không ta cắn chết ngươi! Cắn chết!!!”

Snape không chấp nhặt con thú đang phát điên. Ông nhìn đống nguyên liệu, rồi nhìn mực nước biển đang dâng lên.

“Regulus! Đập nát cái sừng đó ra! Ngay lập tức!”

Regulus không hỏi lại. Anh giật lấy chiếc sừng Kỳ Lân, dùng sức mạnh cơ bắp của Ma cà rồng bẻ mạnh. RẮC! Chiếc sừng cứng hơn thép gãy đôi. Anh dùng móng vuốt điên cuồng cạo nó thành bột mịn.

Snape vớ lấy chiếc mũ bảo hiểm rách nát của Regulus. Ông múc một ít nước biển, hòa với máu của chính mình.

“Incendio!”

Ngọn lửa xanh lét bùng lên dưới đáy mũ.

“Nhanh lên! Trước khi nước ngập!”

Regulus đổ bột sừng Kỳ Lân vào. Snape đổ lọ máu Kỳ Lân vào theo.

Xèo xèo!

Mercury đứng bên cạnh, hai tay nắm chặt vào nhau, miệng lẩm bẩm cầu nguyện gì đó bằng ngôn ngữ Niffler, mắt không rời cái mũ đang sôi sùng sục. Nó sẵn sàng lao vào cào cấu bất cứ ai dám làm hỏng nồi thuốc này.

“Não vượn! Bỏ vào!”

Mercury run rẩy ôm khối não to bằng người nó, thả cẩn thận nhưng dứt khoát vào chiếc mũ.

Chất lỏng chuyển màu. Từ bạc sang xám tro, rồi đen kịt, và cuối cùng là trong suốt, vẩn đục những lốm đốm sao trời.

Snape tắt lửa. Ông nâng đầu Tristan lên.

Thứ chất lỏng trong mũ bảo hiểm nóng hổi, bốc khói nghi ngút.

“Uống đi,” Snape nghiến răng, tay hơi run. “Uống cho hết. Đừng để con thú cưng của ngươi cắn đứt cổ ta.”

Harry lao tới đỡ lấy vai Tristan, giúp cậu ngẩng đầu lên.

“Cố lên Tristan! Một chút nữa thôi!”

Tristan hé miệng. Snape dốc ngược chiếc mũ bảo hiểm.

Dòng chất lỏng đặc quánh, nóng rực chảy vào cổ họng cháy khô của cậu.

Ực… Ực…

Cơ thể nát bấy của Tristan co giật dữ dội.

“PAPA!” Mercury hét lên, lao tới ôm chặt lấy cánh tay gãy của Tristan, như muốn truyền chia sẻ nỗi đau với cậu.

Tristan mở trừng mắt. Đồng tử cậu giãn ra hết cỡ, phản chiếu dòng sông Vận Mệnh cuồn cuộn chảy.

Cậu thét lên một tiếng không thành lời.

Và bóng tối trong hang động ập xuống, nuốt chửng tất cả.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

di-gioi-cao-vo-bat-dau-trieu-hoan-thien-nhan-hop-nhat.jpg
Dị Giới Cao Võ: Bắt Đầu Triệu Hoán Thiên Nhân Hợp Nhất
Tháng 2 9, 2026
ngoai-mon-de-tu-khong-co-duong-ra-ta-co-mot-toa-dong-thien
Ngoại Môn Đệ Tử Không Có Đường Ra? Ta Có Một Tòa Động Thiên
Tháng 1 31, 2026
Vu Sư Từ Tu Sửa Móng Lừa Bắt Đầu
Vu Sư: Từ Tu Sửa Móng Lừa Bắt Đầu
Tháng mười một 8, 2025
vo-dao-thong-than-ta-co-the-luyen-hoa-het-thay-cong-phap-bi-ky.jpg
Võ Đạo Thông Thần: Ta Có Thể Luyện Hóa Hết Thảy Công Pháp Bí Kỹ
Tháng 1 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP