Chương 97: Di Sản Của Máu – Lời Thề Của Kẻ Bị Lãng Quên
Bóng tối dưới hầm ngục không chỉ lạnh. Nó đặc quánh, nhớp nháp và nặng trĩu như thể cả đại dương đang đè lên lồng ngực.
Regulus Black rơi xuống nền đá cứng với một tiếng bịch khô khốc.
Cơn đau xé rách ập đến ngay lập tức. Ba xương sườn gãy vụn đâm vào phổi, khiến mỗi hơi thở của anh trở thành một cực hình đẫm máu. Anh nằm đó, miệng ộc ra từng ngụm máu tươi, mắt mờ đi vì choáng váng.
Cách đó vài mét, Victor Hale thật – vị Nam tước bị lãng quên – vẫn bị treo lơ lửng trên những sợi xích rỉ sét. Các ống dẫn máu đã ngừng hoạt động do sự can thiệp của nhóm Tristan, nhưng sinh lực của ông cũng đã cạn kiệt.
Ông già từ từ mở đôi mắt đục ngầu, nhìn chằm chằm vào chàng trai trẻ đang quằn quại dưới đất. Trong ánh mắt ấy, không còn sự tuyệt vọng, mà là một tia sáng cuối cùng – tia sáng của một ngọn nến sắp tàn nhưng quyết tâm thiêu đốt tất cả.
“Cậu… giống ta thời trẻ,” giọng Victor khàn đặc, rít qua thanh quản khô khốc như gió lùa qua khe nứt của quan tài đá. “Kiêu ngạo… liều lĩnh… nhưng bất lực trước định mệnh.”
Ông hít một hơi thật sâu, lồng ngực gầy guộc phập phồng dữ dội.
“Nhưng ta sẽ không để dòng máu này chết trong nhục nhã.”
Victor đột ngột gầm lên một tiếng, dùng chút sức tàn cuối cùng giật mạnh tay.
Rắc!
Ông tự tay bẻ gãy xương ngón tay mình, biến chúng thành những lưỡi dao sắc nhọn. Rồi không chút do dự, ông cắm phập bàn tay đó vào chính lồng ngực mình.
Máu bắn ra tung tóe. Nhưng ông không dừng lại. Ông xé toạc da thịt, bẻ gãy xương sườn, thò tay vào sâu bên trong trái tim đang đập yếu ớt.
Regulus mở to mắt nhìn cảnh tượng kinh hoàng đó, cơn đau của bản thân dường như bị lãng quên.
Victor rút tay ra.
Trong lòng bàn tay đẫm máu của ông là một khối vật chất kỳ lạ. Nó không phải là trái tim. Đó là một khối tinh thể màu đỏ thẫm, sần sùi, đặc quánh như thạch, đang tỏa ra ánh sáng ma mị.
Xung quanh nó, những ảo ảnh mờ nhạt về dơi, về bóng tối, và về những cơn ác mộng đang bay lượn. Một mùi hương quyến rũ chết người – mùi của quyền lực Huyết tộc cổ xưa, mùi của độc dược thượng hạng – lan tỏa khắp hầm ngục.
Đó là Đặc tính Beyonder Sequence 6: Potions Professor (Giáo Sư Độc Dược) – hay còn gọi là Baron of Corruption (Nam Tước Của Sự Tha Hóa).
“Đặc tính… vẫn còn đây,” Victor thì thầm, nụ cười méo mó hiện lên trên khuôn mặt đẫm máu. “Ta đã giữ nó suốt năm mươi năm… chịu đựng sự tra tấn… chỉ để không một kẻ ngoại lai nào được chạm vào di sản của gia tộc Hale.”
Khối đặc tính rung lên thình thịch… thình thịch… như có nhịp tim riêng, cộng hưởng với dòng máu trong người Regulus.
Victor ném nó về phía Regulus. Khối tinh thể rơi bịch xuống ngay trước mặt anh, lăn lóc trên vũng máu.
“Nuốt nó đi, nhóc,” Victor nói, hơi thở bắt đầu đứt quãng. “Hoặc chết như một con chó hoang dưới này… hoặc trỗi dậy như một Nam tước… và rửa sạch nỗi nhục cho chúng ta.”
Regulus nhìn khối đặc tính đỏ rực.
Trong đầu anh, tiếng chiến đấu ầm ầm vọng xuống từ trần nhà nứt nẻ. Tiếng gầm của Harry, tiếng quát của Snape, và sự im lặng đáng sợ của Tristan. Họ đang chiến đấu vì anh. Họ đang chết dần vì thiếu anh.
Regulus nghiến răng, dùng hết sức bình sinh bò tới. Móng tay anh cào trên nền đá, để lại những vệt máu dài. Anh chộp lấy khối đặc tính, cảm nhận sức nóng thiêu đốt của nó.
Không có thời gian để chuẩn bị nghi thức. Không có dược liệu hỗ trợ. Đây là một canh bạc điên rồ với Tử Thần.
“Vì nhà Black…”
Anh há miệng, nhét khối tinh thể to bằng nắm tay vào họng, nuốt chửng.
Ực.
Ngay khoảnh khắc đó, địa ngục mở ra trong cơ thể anh.
“AAAAAAAAAAAAA!!!”
Regulus gào lên, tiếng hét xé toạc cổ họng. Khối đặc tính không tan ra nhẹ nhàng. Nó bùng nổ như một quả bom axit.
Mạch máu dưới da anh phồng lên, chuyển sang màu đen kịt, ngoằn ngoèo như những con rắn độc đang trườn bò. Da thịt anh nứt toác, máu tươi phun ra như suối, nhưng ngay lập tức bị một ngọn lửa vô hình thiêu đốt thành tro bụi.
Trong đầu anh, hàng ngàn giọng nói bắt đầu thì thầm.
“Giết… Giết hết bọn chúng…”
“Máu… ta khát máu…”
“Ngươi là kẻ thất bại… Kẻ hèn nhát bỏ rơi anh trai…”
“Gia tộc Black đã chết… Ngươi cũng nên chết đi…”
Ảo giác ập đến. Regulus thấy mình đang đứng giữa hồ nước đen ngòm trong hang động Horcrux. Những cánh tay xương xẩu của Âm Binh (Inferi) đang kéo chân anh xuống. Anh thấy Sirius đang đứng trên bờ, nhìn anh với ánh mắt khinh miệt và thất vọng.
“Mày luôn là đứa yếu đuối, Regulus,” Sirius nói, giọng vang vọng như sấm. “Mày chỉ biết chạy trốn sau váy mẹ.”
Linh thể của Regulus bắt đầu rạn nứt. Sự điên loạn của ma dược đang ăn mòn lý trí anh, chực chờ biến anh thành một con quái vật mất kiểm soát.
Anh sắp bỏ cuộc. Bóng tối quá êm dịu. Cái chết quá ngọt ngào.
Nhưng rồi, một hình ảnh khác hiện lên.
Không phải Sirius cao ngạo.
Đó là Kreacher. Con gia tinh già nua, xấu xí, đang ôm lấy chân anh, khóc lóc thảm thiết nhưng vẫn trung thành tuyệt đối. “Cậu chủ Regulus… Cậu chủ vĩ đại…”
Đó là tấm biển gia huy “Toujours Pur” (Luôn Luôn Thuần Khiết) bám đầy bụi ở Grimmauld Place.
Và đó là khuôn mặt lạnh lùng của Tristan Prewett khi nói: “Cậu muốn giữ cái đầu để còn gặp lại Elaine, hay muốn làm nô lệ?”
Một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong tro tàn.
“Câm miệng!” Regulus gầm lên trong tâm trí, đập tan hình ảnh Sirius giả mạo.
“Ta không phải kẻ hèn nhát! Ta là Regulus Arcturus Black! Ta là người sẽ khôi phục vinh quang cho dòng họ này!”
“Kreacher đang đợi ta về nhà! Ta không thể chết ở cái xó xỉnh này được!”
Ý chí kiên định như sắt thép trở thành cái “Neo” (Anchor) vững chắc nhất, giữ cho con thuyền linh hồn anh không bị lật úp giữa cơn bão ma dược.
Cơn đau thể xác vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó là sức mạnh.
Cơ bắp mới trồi lên từ những vết rách, săn chắc, mạnh mẽ hơn, tỏa ra ánh kim loại lạnh lẽo. Xương sườn gãy tự động lành lại, phát ra tiếng răng rắc ghê rợn nhưng đầy uy lực. Răng nanh anh dài ra, sắc nhọn hơn, chứa đầy nọc độc tê liệt thần kinh.
Trong đầu anh, tri thức tuôn trào như thác lũ. Cấu trúc sinh học của loài người, cách điều chế độc dược từ máu, cách thao túng cơ thể đối phương bằng vi khuẩn… Tất cả trở nên rõ ràng như lòng bàn tay.
Anh đã thăng cấp.
Sequence 6: Potions Professor (Giáo Sư Độc Dược).
Regulus Black đứng dậy.
Chiếc áo choàng rách nát bay phấp phới quanh người anh như đôi cánh dơi khổng lồ. Đôi mắt đỏ rực của anh không còn là sự đói khát điên loạn nữa. Nó lạnh lùng, sắc bén và tàn nhẫn – đôi mắt của một kẻ săn mồi thượng đẳng.
Anh ngước nhìn lên trần nhà, nơi tiếng chiến đấu đang vọng xuống.
“Cảm ơn, Nam tước,” anh thì thầm với cái xác của Victor Hale. “Giờ thì… đến lượt ta dạy cho kẻ trên kia một bài học.”
Trên đại sảnh, tình thế đã trở nên tuyệt vọng.
Victor Hale Giả – con quái vật gương khổng lồ – đang cười ngặt nghẽo. Những sợi dây rối vô hình của hắn đã siết chặt cổ họng Harry, khiến cậu bé nghẹt thở, lớp vảy rồng trên người bắt đầu nứt ra.
Cedric quỵ một gối, máu chảy ra từ hai tai. Snape bị ép lùi vào góc tường. Tristan đứng giữa trung tâm với khuôn mặt tái nhợt vì Vận Rủi.
“Kết thúc rồi, lũ chuột nhắt!” Elias Crowe gào lên đầy khoái trá.
RẦM!!!
Sàn nhà dưới chân Victor Giả bất ngờ nổ tung.
Không phải nứt vỡ. Mà là nổ tung từ bên dưới lên, như thể một ngọn núi lửa vừa thức giấc.
Một bóng đen lao vút lên từ vực sâu, nhanh đến mức không khí xung quanh rít lên xéttt một tiếng chói tai. Trước khi Victor Giả kịp phản ứng, bóng đen đó đã đáp xuống ngay trên vai nó.
Regulus Black.
Nhưng anh không lên một mình.
Ngay dưới chân con quái vật, từ trong đám khói bụi mù mịt, một bóng bạc nhỏ xíu nhưng nhanh như chớp cũng lao ra.
Mercury.
Con Niffler đã đeo sẵn chiếc kính một mắt (monocle) vỡ một góc. Đôi mắt nhỏ xíu của nó sáng rực lên ánh sáng xanh lam của dữ liệu và giải mã.
Trong mắt của một Cryptologist, con quái vật gương này không phải là vô địch. Nó là một cỗ máy được lắp ráp. Và mọi cỗ máy đều có trục dẫn động.
“Dữ liệu cấu trúc… Khớp háng là trục cân bằng… Vật liệu: Hai khối cầu Thạch Anh Đen… Giá trị: Rất cao!”
Mercury rít lên một tiếng đầy phấn khích. Nó không nhảy lên cao. Nó lao thẳng vào giữa hai chân của con quái vật khổng lồ.
Mục tiêu: Hai khớp cầu tròn vo, sáng lấp lánh đang vận hành chuyển động của phần thân dưới.
“Của taaaaa!”
Mercury vung móng vuốt sắc nhọn đã được cường hóa bởi tham vọng.
BỐP!
Một cú đánh trời giáng, chính xác đến từng milimet vào “hạ bộ” của con rối gương.
Không chỉ là đánh. Mercury dùng kỹ năng Thief (Kẻ Trộm – Sequence 9 của con đường nó) kết hợp với sự phá hoại của Savants. Nó móc móng vuốt vào hai khối cầu thạch anh (đóng vai trò khớp háng/tinh hoàn của con rối) và giật mạnh.
RẮC… RẮC…
Tiếng pha lê vỡ vụn vang lên giòn tan, nghe thốn tận rốn.
Victor Giả – dù là Bán Thần, dù là quái vật – cũng không thể chống lại định luật vật lý về trọng tâm (và nỗi đau thầm kín của giống đực, dù nó không có giới tính).
“OOOAAAAAAA!!!!”
Con quái vật rống lên một tiếng cao vút, méo mó và đầy đau đớn. Hai chân nó bỗng nhiên mất lực, run rẩy rồi khuỵu xuống. Trọng tâm của nó sụp đổ hoàn toàn.
Ngay lúc đó, ở phía trên, Regulus đã hành động.
“Làm tốt lắm, nhóc con!”
Regulus mở miệng, phun ra luồng sương mù đỏ thẫm Độc Tố Đông Cứng vào mặt con quái vật đang mất thăng bằng.
Lớp khói đen của Victor Giả lập tức bị ngưng tụ, đóng băng lại.
Regulus gầm lên, dùng sức mạnh vật lý siêu phàm bẻ quặt hai cánh tay rối của nó ra sau lưng. Anh đè nghiến con quái vật (lúc này đã quỵ gối vì đòn đánh của Mercury) xuống sàn nhà.
Anh cúi xuống, nanh sắc nhọn cắm phập vào động mạch cổ. Độc Tố Kiểm Soát được bơm thẳng vào mạch năng lượng.
“Ngươi thích điều khiển con rối à?” Regulus rít lên. “Giờ thì… ngươi là con rối của ta.”
Mercury chui ra từ dưới hầm hố, trên tay ôm khư khư một mảnh vỡ thạch anh đen hình cầu mà nó vừa “trấn lột” được từ háng con quái vật, cười khanh khách đắc thắng.
Regulus ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tristan:
“THUYỀN TRƯỞNG! TRÁI TIM! NGAY BÂY GIỜ!”
Tristan hiểu ngay.
Cậu ngừng xoay đồng xu.
“Harry! Cedric! Snape! Nagini! TẤT CẢ DỒN VÀO MỘT ĐÒN!”
Harry phóng sét. Cedric triệu hồi tay xương. Snape ngâm thơ axit. Nagini phóng dây leo.
Tất cả dồn vào lồng ngực con quái vật đang bị Regulus khóa chặt và bị Mercury phá hủy trọng tâm.
OÀNH!!!
Ánh sáng bùng lên chói lòa, nuốt chửng cả đại sảnh.
Tiếng kính vỡ loảng xoảng. Tiếng thịt cháy xèo xèo. Tiếng gào thét của Elias Crowe.
Và tiếng cười hí hửng của một con Niffler vừa trộm được “bảo bối”.