-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 96: Vũ Điệu Của Những Con Rối – Sấm Sét Trong Nhà Hát Gương
Chương 96: Vũ Điệu Của Những Con Rối – Sấm Sét Trong Nhà Hát Gương
Đại sảnh huy hoàng của dinh thự Crowe giờ đây đã biến thành một nhà hát của những cơn ác mộng vỡ vụn.
Những mảnh gương không rơi xuống sàn. Chúng lơ lửng, trôi nổi giữa không trung như những chiếc lá khô trong cơn bão vô hình, xoay tròn chậm rãi quanh một trục tâm đen ngòm. Mỗi mảnh kính sắc lẹm phản chiếu một góc nhìn méo mó của thực tại: khuôn mặt kinh hoàng của Harry, tà áo choàng rách rưới của Snape, và nụ cười điên dại đẫm máu của Elias Crowe.
Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ chập chờn, lúc sáng lúc tối, chiếu rọi xuống sàn đá cẩm thạch nứt toác, nơi rượu vang đỏ và máu tươi hòa quyện vào nhau tạo thành những vũng lầy nhớp nháp, bốc lên mùi hương nồng nặc của sắt rỉ và men say.
Từ trong vết nứt không gian đen ngòm giữa tâm bão gương, Victor Hale Giả bước ra.
Không, đó không phải là bước đi. Đó là một vũ điệu gãy gọn.
Hắn là một xác ướp khổng lồ cao tới ba mét, được quấn chặt trong những dải băng vải liệm đen sì, ẩm ướt, rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng như mỡ người. Cơ thể hắn vặn vẹo ở những góc độ phi lý mà xương cốt con người không thể thực hiện được: đầu gối gập ngược ra sau, khuỷu tay xoắn lại như rễ cây, cái đầu nghiêng hẳn một góc 90 độ sang vai trái.
Từ tay chân hắn, những sợi dây tơ trong suốt kéo dài lên trần nhà tối om, rung rung theo một nhịp điệu vô thanh.
Áp lực tỏa ra từ hắn ngột ngạt đến mức Harry cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy phổi mình. Không khí trở nên đặc quánh, dính dấp như keo.
Đó là quyền uy của Sequence 4: Puppet (Người Rối) thuộc con đường Tù Nhân – kẻ thao túng sự sống và cái chết.
Tristan Prewett, vẫn trong bộ váy hầu gái đen tuyền bó sát (một hình ảnh kệch cỡm nhưng đầy uy quyền và châm biếm lúc này) lạnh lùng búng đồng xu vàng lên cao.
Đồng xu xoay tít, bắt lấy ánh sáng từ những mảnh gương, lóe lên một tia chớp vàng kim rồi rơi xuống lòng bàn tay đeo găng ren của cậu.
Mặt Ngửa.
“Tấn công,” Tristan ra lệnh, giọng nói bình thản nhưng vang vọng như một nhạc trưởng bắt đầu bản giao hưởng chết chóc, cắt ngang tiếng cười điên loạn của Elias. “Đừng để nó kịp giăng tơ. Cắt đứt mọi liên kết!”
Cedric Diggory là người đầu tiên đáp lời. Cậu không lao lên. Cậu cắm mạnh cây đũa phép xuống sàn nhà nứt nẻ, đôi mắt xám tro của Spirit Medium (Người Lên Đồng) sáng rực lên một màu xanh ma trơi lạnh lẽo.
Cậu nhìn thấy chúng – những cái xác của người hầu bị khâu miệng mà Elias đã chôn giấu dưới nền nhà, trong các bức tường, sau những tấm thảm.
“Hỡi những oan hồn câm lặng… Ta cho phép các ngươi hét lên! Ta cho phép các ngươi trút giận!”
Wooooo…
Một tiếng gió rít lạnh buốt nổi lên từ lòng đất. Sàn nhà nứt toác. Những bóng mờ nhạt, méo mó trồi lên, mang theo khuôn mặt bị chỉ vàng khâu kín đầy oán hận.
Chúng không tấn công vật lý. Dưới sự dẫn dắt của Cedric, hàng chục Oán linh (Wraith) lao vào con quái vật gương, xuyên qua lớp băng vải đen, cắn xé trực tiếp vào linh hồn vặn vẹo bên trong nó.
Con quái vật rống lên một tiếng trầm đục, cơ thể giật mạnh.
“Ngay lúc này! Harry!” Snape quát.
Harry Potter hít một hơi thật sâu. Cậu cảm thấy sự u ám, tù túng của con đường Tù Nhân đang cố gắng xâm nhập vào não bộ mình, thì thầm những lời xúi giục buông xuôi. Cậu cần ánh sáng. Cậu cần sự thanh tẩy.
Harry giơ đũa phép lên cao như một ngọn đuốc, ngẩng đầu nhìn thẳng vào con quái vật.
“Hỡi Mặt trời rực rỡ xua tan bóng tối… Hỡi lòng dũng cảm thiêu đốt xiềng xích…”
Harry hát.
Giai điệu của Sequence 9: Bard (Người Ca Tụng) vang lên hùng tráng, không còn là lời ru dịu dàng trong hầm mỏ, mà là tiếng kèn xung trận, chứa đựng đặc tính “Mặt Trời” khắc chế tà vật.
Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, ấm áp bùng nổ từ người Harry, lan tỏa ra xung quanh như sóng thần. Nó đẩy lùi sương mù đen, thiêu đốt những sợi tơ rối vô hình đang giăng mắc trong không khí, khiến con quái vật rít lên xèo xèo, lớp băng vải đen bốc khói nghi ngút.
Trong góc tối, Severus Snape bắt đầu ngâm nga. Giọng hắn trầm đục, len lỏi vào từng kẽ hở của âm thanh, như một loại độc dược vô hình tiêm vào không gian.
“Những sợi dây vô hình siết chặt lấy cổ, Cơ thể ngươi là ngục tù vĩnh cửu, Mỗi cử động là một lần xé thịt, Ngủ đi… trong cơn đau không hồi kết.”
Bài thơ của Midnight Poet mang theo hiệu ứng “Trì trệ” và “Ràng buộc”. Con rối khổng lồ khựng lại, động tác của nó trở nên giật cục, chậm chạp như đang di chuyển trong vũng bùn đặc quánh.
“Nagini!” Tristan hô khẽ.
Cô gái rắn vung mạnh hai tay. Chiếc vòng Devil’s Snare trên cổ tay cô bùng nổ sự sống.
Vút! Vút!
Những sợi dây leo đen tuyền, to như trăn khổng lồ, phóng ra từ tay cô với tốc độ kinh hoàng. Chúng lao tới, lợi dụng lúc con quái vật bị làm chậm, quấn chặt lấy tứ chi, cổ và thân mình nó.
Những cái gai nhọn trên thân dây leo cắm phập vào lớp băng vải, siết mạnh đến mức những mảnh kính trên người con quái vật vỡ vụn rắc rắc.
“Bắt được rồi!” Nagini rít lên, tròng mắt dựng đứng đầy sát khí.
Nhưng Victor Hale Giả không vùng vẫy.
Cái đầu quấn băng của nó từ từ xoay 180 độ, phát ra tiếng xương gãy khô khốc. Đôi mắt – hai mảnh gương vỡ đâm sâu vào hốc mắt – nhìn chằm chằm vào Nagini.
Một tiếng cười – hay đúng hơn là hàng ngàn tiếng cười chồng chéo lên nhau – vang vọng từ lồng ngực rỗng tuếch của nó.
“Các ngươi… nghĩ… ai mới là rối?”
Con quái vật búng ngón tay.
Tách.
Một âm thanh nhỏ, nhưng chấn động lan tỏa như sóng thần tâm linh. Quyền năng “Kiểm Soát Rối” được kích hoạt.
Cơ thể Cedric đột ngột cứng đờ. Đám Oán linh đang cắn xé con quái vật bỗng nhiên quay ngoắt đầu lại. Đôi mắt trắng dã của chúng nhìn cậu chủ nhân với vẻ thù địch điên cuồng.
“Không…” Cedric thốt lên, trước khi bị chính những linh hồn cậu triệu hồi lao vào tấn công, móng vuốt linh thể cào xé lớp bảo vệ tâm trí cậu.
Dây leo của Nagini tự thắt nút, quấn ngược lại cánh tay cô. Những cái gai nhọn cắm phập vào da thịt chủ nhân, siết chặt đến mức máu xanh lục rỉ ra tong tỏng. Cô nghiến răng, cố gắng ra lệnh thu hồi, nhưng Devil’s Snare đã bị chiếm quyền điều khiển.
Regulus, người đang lao vào cận chiến với tốc độ bóng mờ, bỗng khựng lại giữa không trung. Hắn bị trúng trực diện “Lời Nguyền Xiềng Xích”.
Cơ thể Vampire cứng đờ như tượng đá. Anh cảm thấy hàng ngàn sợi dây cước vô hình xuyên qua da thịt, luồn vào trong cơ bắp, móc vào xương sống. Anh mất quyền kiểm soát cơ thể mình.
Tay phải anh, đang cầm đũa phép, từ từ giơ lên, chĩa thẳng vào cổ họng mình.
“Chạy đi…” Regulus gầm gừ qua kẽ răng, mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa, cố gắng chống lại sự thao túng, “Nó… đang ở trong đầu tôi…”
Victor Giả vung tay như một nhạc trưởng điều khiển dàn nhạc. Regulus xoay người, lao thẳng về phía Tristan với tốc độ của một viên đạn, móng vuốt sắc nhọn vươn ra nhắm thẳng tim cậu.
Tristan đứng im, không hề nao núng. Cậu giơ cây gậy batoong lên, không đỡ đòn, mà đập mạnh xuống sàn đá.
Năng lực Misfortune (Vận Rủi) bùng nổ.
RẦM!
Sàn đá cẩm thạch dưới chân Regulus bất ngờ sụp đổ hoàn toàn do một vết nứt “ngẫu nhiên”. Regulus ngã nhào xuống hố sâu, thoát khỏi tầm kiểm soát của những sợi dây rối trong gang tấc.
Nhưng cái giá phải trả là đội hình của họ đã mất đi “tấm khiên” duy nhất.
Victor Hale Giả gầm lên, thoát khỏi sự khống chế. Những sợi dây vô hình từ trần nhà lao xuống như mưa tên, nhắm thẳng vào những kẻ yếu ớt nhất ở tuyến sau: Snape và Cedric.
Snape đang niệm chú, không kịp né tránh. Cedric đang vật lộn với đám oán linh.
“Thầy Snape!” Harry hét lên.
Trong khoảnh khắc sinh tử, không có thời gian để suy nghĩ. Bản năng của một Gryffindor trỗi dậy, lấn át sự tính toán của lý trí.
Harry thò tay vào túi áo trong, rút ra một bức tượng nhỏ bằng đá ngọc bích xanh rêu, khắc hình một con rắn có cánh đang cuộn mình – Tượng Thần Rắn.
Đây là Vật Phẩm Phong Ấn cấp cao mà Tristan đã đưa cho cậu từ tàn tích Aztec, chứa đựng sức mạnh của thần sấm sét, nhưng đi kèm với lời nguyền hóa thú điên loạn.
“Bảo vệ họ…” Harry thì thầm, siết chặt bức tượng đến mức các góc cạnh sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay chảy máu.
Cậu truyền toàn bộ linh tính còn lại của mình vào bức tượng.
ẦM!!!
Một tiếng sấm nổ vang ngay trong đại sảnh kín mít.
Cơ thể Harry co giật dữ dội. Mạch máu dưới da cậu phồng lên, chuyển sang màu xanh biếc phát sáng. Làn da cậu nhanh chóng bị bao phủ bởi lớp vảy rồng màu xanh lục bảo cứng như thép. Đôi mắt cậu kéo dài ra, đồng tử co lại thành một khe hẹp màu vàng kim lạnh lẽo.
Harry không còn là một cậu bé nữa. Cậu phình to ra, cơ bắp cuồn cuộn xé toạc bộ váy hầu gái chật chội.
“ROAAAARRR!”
Một tiếng gầm không thuộc về loài người vang lên từ cổ họng Harry.
Cậu lao tới, không phải bằng tốc độ của người thường, mà như một tia chớp xanh.
Harry chắn ngay trước mặt Severus Snape, dùng tấm lưng đã hóa vảy rồng của mình để hứng trọn đòn tấn công.
Phập! Phập! Phập!
Hàng chục “mũi tên gương” và “dây rối” cắm phập vào lưng Harry. Những mảnh kính sắc nhọn xuyên qua lớp vảy cứng, cắm sâu vào da thịt. Máu tươi bắn ra, nhưng ngay lập tức bị nhiệt độ cơ thể cực cao của cậu làm bốc hơi xèo xèo.
Snape mở to mắt, nhìn tấm lưng rộng lớn đầy vảy và máu đang che chắn cho mình. Trong một thoáng, hình ảnh đó chồng khít lên hình ảnh James Potter năm xưa – kẻ kiêu ngạo luôn lao lên phía trước.
“Potter! Đừng để nó chiếm lấy tâm trí!” Snape hét lên, tay ông run rẩy chạm vào vai Harry, cố gắng dùng năng lực Midnight Poet để trấn an cơn điên loạn đang dâng lên trong cậu học trò.
Harry quay đầu lại.
Khuôn mặt cậu giờ đây đã biến dạng, nửa người nửa rắn. Những tia điện xanh lét nhảy múa quanh khóe miệng đang nhe ra đầy răng nanh. Nhưng trong đôi mắt vàng kim ấy, vẫn còn sót lại một tia lý trí kiên định.
“Chạy… lùi lại…” Harry gầm gừ, giọng nói ồm ồm như tiếng sấm rền, “Em… giữ chân nó…”
Cậu quay lại, đối mặt với con quái vật gương khổng lồ.
Harry giậm chân. Sàn đá vỡ vụn.
Một luồng sét xanh khổng lồ phóng ra từ cơ thể cậu, đánh thẳng vào Victor Giả.
Đoàng!
Con quái vật bị đẩy lùi lại vài bước, lớp băng vải cháy đen. Nó rống lên giận dữ, vung hàng chục cánh tay đầy gai nhọn xuống như búa tạ.
Harry không né. Cậu giơ hai cánh tay đầy vảy lên đỡ.
Rầm!
Sức nặng ngàn cân đè xuống. Đầu gối Harry khuỵu xuống, sàn nhà lún sâu một mảng lớn. Máu rỉ ra từ khóe miệng, từ tai, từ mắt. Sự ô nhiễm của Tượng Thần Rắn đang ăn mòn linh hồn cậu, khiến cậu muốn xé xác tất cả mọi thứ xung quanh, kể cả đồng đội.
Nhưng cậu không buông tay. Cậu trở thành một bức tường thịt và sấm sét, chặn đứng con quái vật Bán Thần, mua lấy từng giây quý giá cho đồng đội.
Elias Crowe gào lên từ phía sau: “Giết nó! Giết con quái vật đó!”
Victor Giả dồn thêm lực. Những mảnh gương trên người nó bắt đầu xoay tròn như máy cưa, cắt vào da thịt Harry.
“Winner…” Victor Giả quay cái đầu méo mó về phía Tristan, kẻ vẫn đứng yên bất động, “Ngươi nghĩ con thú này cầm cự được bao lâu?”
Tristan nhìn Harry đang quằn quại trong đau đớn và điên loạn, rồi nhìn đồng xu trên tay. Ánh mắt cậu lạnh băng, không có chút dao động nào, như thể mọi thứ vẫn nằm trong tính toán.
“Đủ lâu,” Tristan đáp, giọng nhẹ tênh.
Cậu giơ tay lên, chỉ về phía cầu thang dẫn xuống hầm ngục, nơi bóng tối đang bắt đầu dao động dữ dội. Một luồng khí tức cổ xưa, khát máu và đầy uy quyền của Huyết tộc Hoàng gia đang trỗi dậy từ lòng đất, xuyên qua sàn nhà, làm rung chuyển cả dinh thự.
Victor Hale thật… đã tỉnh giấc.
“Bởi vì màn kịch phụ đã hết giờ diễn rồi.”