Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 95: Dạ Tiệc Của Những Kẻ Giả Trang – Vũ Khúc Trên Mảnh Kính Vỡ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 95: Dạ Tiệc Của Những Kẻ Giả Trang – Vũ Khúc Trên Mảnh Kính Vỡ

Đại sảnh của dinh thự Elias Crowe rực rỡ ánh đèn chùm pha lê, nhưng thứ ánh sáng ấy không mang lại sự ấm áp. Nó lạnh lẽo, sắc nhọn, chiếu rọi xuống những bàn tiệc đầy ắp rượu thịt nhưng lại làm nổi bật sự mục nát ẩn sâu trong từng thớ gỗ.

Mùi nước hoa nồng nặc, mùi phấn son rẻ tiền trộn lẫn với mùi mồ hôi kích động và mùi máu tanh ngầm tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khiến người tỉnh táo cảm thấy ngạt thở như đang bị dìm xuống bể phóc-môn.

Những vị khách đeo mặt nạ vàng, bạc, lông vũ và đá quý đang quay cuồng trong điệu waltz điên loạn. Họ cười nói, họ ôm ấp, họ cắn xé nhau ngay trên sàn nhảy. Đôi mắt sau những chiếc mặt nạ không có hồn người, chỉ có tròng trắng dã vằn lên những tia máu đỏ ngầu của dục vọng không đáy.

Đây không phải là một buổi dạ tiệc. Đây là một cái lồng thú.

Tristan Prewett bước vào đầu tiên.

Không ai chú ý đến cậu. Hoặc nói đúng hơn, năng lực Winner khiến cậu trở nên “vô hình” một cách hợp lý trong mắt người khác.

Tristan đang mặc bộ váy hầu gái đen tuyền truyền thống, tạp dề trắng tinh khôi thắt nơ sau lưng, cổ áo ren cao che kín yết hầu. Mái tóc đen được búi gọn gàng dưới chiếc mũ vải nhỏ. Dáng đi của cậu uyển chuyển, nhẹ nhàng, đầu cúi thấp đúng chuẩn mực của một hầu gái trưởng mẫn cán.

Đồng xu vàng được giấu khéo léo trong gấu tay áo ren, cọ nhẹ vào cổ tay cậu theo từng nhịp bước. Mercury – con Niffler đang tàng hình – bám chặt lấy thắt lưng tạp dề, cái mũi dài hít hít mùi trang sức vàng bạc xung quanh với vẻ thèm thuồng tột độ nhưng không dám manh động.

Đi ngay sau Tristan là hai “hầu gái” tập sự khác.

Harry Potter và Cedric Diggory.

Harry cúi gằm mặt, hai tay bưng khay rượu vang đỏ run bần bật. Cậu cảm thấy mặt mình nóng ran như sắp bốc cháy, không phải vì xấu hổ (dù điều đó chiếm 90%) mà vì sự ghê tởm đối với những ánh mắt nhớp nháp đang lướt qua cơ thể mình. Bộ váy hầu gái chật ních khiến cậu khó thở, và cây đũa phép giấu trong ống tay áo cứ cọ vào da thịt ngứa ngáy.

Cedric thì trông bình tĩnh hơn, nhưng đôi mắt xám của Spirit Medium lại mở to kinh hoàng. Cậu không nhìn thấy những quý ông, quý bà sang trọng. Cậu nhìn thấy những linh hồn rách nát đang bám trên lưng họ, những con quỷ nhỏ xíu đang thì thầm vào tai họ, xúi giục họ phạm tội.

“Đừng nhìn,” Tristan thì thầm, môi không mấp máy, giọng nói truyền trực tiếp vào tai hai người bạn. “Cứ coi như chúng là những tảng thịt biết đi. Nhiệm vụ của chúng ta là đưa rượu đến bàn của Crowe.”

Ở cửa chính, một cặp đôi quý tộc bước vào, thu hút mọi ánh nhìn bởi khí chất áp đảo.

Regulus Black trong bộ lễ phục đuôi tôm màu đen thêu chỉ bạc tinh xảo, tay cầm gậy batoong đầu rắn. Anh bước đi với sự kiêu hãnh bẩm sinh của dòng dõi Black, cằm hất cao, ánh mắt khinh miệt quét qua đám đông “trưởng giả học làm sang” như nhìn một lũ rệp.

Đi bên cạnh anh là Nagini. Cô mặc một chiếc váy lụa màu xanh sẫm ôm sát đường cong cơ thể, lưng trần để lộ làn da trắng xanh nhợt nhạt đầy quyến rũ chết người. Trên cổ tay và cổ cô, những chiếc vòng trang sức bằng đá đen thực chất là Devil’s Snare đang ngủ say, khẽ phập phồng theo nhịp mạch đập.

Họ lướt đi giữa đám đông như hai con cá mập bơi giữa đàn cá mòi say thuốc.

Và ở góc sân khấu, nơi ban nhạc đã say bí tỉ nằm la liệt dưới gầm đàn piano, một “nhạc công” mới xuất hiện.

Severus Snape.

Hắn đeo một bộ râu giả dài màu xám tro, mặc chiếc áo choàng nhung cũ kỹ rách rưới, trông như một nhà thơ lưu vong nghèo khổ. Đôi mắt đen thẳm của hắn quan sát toàn bộ đại sảnh, phân tích dòng chảy năng lượng hỗn loạn của Rose School of Thought.

Đột nhiên, một gã sĩ quan say rượu lảo đảo bước tới, chặn đường Harry.

“Ồ… cô em mới à?” Gã cười hô hố, bàn tay thô kệch vỗ mạnh vào mông Harry. “Trông ngon mắt đấy.”

Harry cứng người. Cảm giác bị xâm phạm khiến máu trong người cậu sôi lên. Bàn tay cậu đã chạm vào cán đũa phép dưới lớp tạp dề.

Sectum… Câu thần chú hiện lên trong đầu cậu.

Snape nhìn thấy cảnh đó.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, thời gian như ngừng lại. Dưới ánh đèn pha lê chói lòa, đôi mắt xanh lục đầy sợ hãi và giận dữ của Harry chồng khít lên đôi mắt của Lily Evans năm xưa – khi cô bị đám Tử Thần Thực Tử trêu ghẹo.

Đứa trẻ đó đang cầu cứu.

Giống như Lily từng cầu cứu hắn, và hắn đã thất bại.

Khối ma dược Midnight Poet (Nhà Thơ Đêm Khuya) trong người Snape bùng lên dữ dội. Sự kìm nén, nỗi đau, và sự hối hận tích tụ bao năm nay tìm thấy một lối thoát.

Hắn bước lên bục sân khấu. Không cần micro. Không cần nhạc đệm.

Snape cất giọng.

Đó không phải là giọng nói cộc cằn thường ngày. Đó là một âm thanh trầm đục, lạnh lẽo, vang vọng như tiếng gió rít qua những bia mộ trong một nghĩa trang bị lãng quên. Hắn kích hoạt năng lực Beyonder: Tiếng Hát Của Sự Điêu Tàn.

“Bông bách hợp nở trong vũng bùn nhơ, Cánh trắng vấy máu, hương vẫn ngọt ngào khờ dại. Dục vọng là con dao gỉ sét của kẻ điên, Cắt mãi không sâu… Nhưng đủ để trái tim rỉ máu đến chết trong câm lặng…”

Từng câu thơ rơi xuống như những tảng băng, đập tan bầu không khí nóng hầm hập của dục vọng.

Đây không phải là bài thơ ru ngủ. Đây là một lời nguyền rủa trá hình.

Snape đang sử dụng Linh tính để bóp méo cảm xúc của đám đông. Hắn biến đổi năng lượng “Khoái lạc” của Rose School thành “Bi thương” và “Hối hận”.

Hiệu ứng xảy ra tức thì.

Đám khách khứa đang nhảy múa điên cuồng bỗng dưng khựng lại. Những nụ cười dâm loạn tắt ngấm trên môi họ.

Một người phụ nữ đeo mặt nạ lông vũ bỗng quỳ sụp xuống, ôm mặt khóc nức nở.

Gã sĩ quan vừa trêu ghẹo Harry buông thõng tay, nhìn vào khoảng không với đôi mắt trống rỗng, rồi gào lên đau đớn như thể vừa nhớ lại tội lỗi lớn nhất đời mình.

“Đau quá… Tại sao lại lạnh thế này…”

“Mẹ ơi… con sai rồi…”

Cả đại sảnh chìm trong tiếng khóc than hỗn loạn. Năng lượng nghi thức bị gián đoạn thô bạo.

Ngồi trên chiếc ngai vàng bọc nhung đỏ ở vị trí cao nhất, Elias Crowe – Thống đốc đảo Fogmire – vẫn ngồi im. Hắn không đeo mặt nạ. Khuôn mặt nhăn nheo của hắn ướt đẫm nước mắt, nhưng miệng hắn lại đang cười.

“Tinh khiết…” Hắn lẩm bẩm, đôi mắt đục ngầu nhìn Snape với vẻ sùng bái bệnh hoạn. “Nỗi đau tinh khiết… Tuyệt vọng tuyệt đối… Mẫu Thụ sẽ hài lòng biết bao…”

Tristan chớp lấy thời cơ.

Cậu lướt qua đám đông đang quỳ lạy, tiến thẳng đến chỗ Elias với khay rượu trên tay. Cậu giả vờ vấp vào bậc thềm.

Choang!

Khay bạc rơi xuống đất. Ly rượu vang đỏ hắt tung tóe, đổ ướt đẫm bộ áo choàng lụa trắng của Elias.

“Ôi, xin lỗi ngài!” Tristan thốt lên, giọng ngọt ngào hoảng hốt của một cô hầu gái vụng về. Cậu rút khăn tay ra, cúi người xuống lau vết rượu trên ngực áo hắn. “Để tôi lau giúp ngài…”

Nhưng bên dưới chiếc khăn tay, một đồng xu vàng lạnh lẽo đã được ấn vào tim Elias.

Cùng lúc đó, Regulus đã xuất hiện ngay sau lưng ngai vàng.

Đầu cây gậy batoong của anh bật ra, để lộ một lưỡi kiếm bạc sắc lẹm. Anh kề nó sát vào động mạch cổ của Elias, lạnh lùng thì thầm vào tai hắn:

“Thưa Thống đốc, ngài có vẻ xúc động quá mức rồi. Để tôi giúp ngài… rửa tội nhé?”

Nagini đứng dưới chân cầu thang, vung mạnh tay.

Vút! Vút!

Những chiếc vòng trang sức trên người cô bùng nổ. Devil’s Snare phóng ra hàng chục sợi dây leo đen tuyền, quấn chặt lấy bốn tên vệ sĩ mặc giáp đen đang định lao tới.

Rắc!

Tiếng xương gãy giòn tan. Đám vệ sĩ bị siết chặt đến mức không kịp hét lên tiếng nào, ngã gục xuống như những bao tải cát.

“Hành động!”

Harry và Cedric đồng loạt xé toạc tạp dề hầu gái, rút đũa phép ra.

“Expelliarmus!”

Hai luồng sáng đỏ bắn ra, đánh bay vũ khí của những tên lính còn lại.

Snape giật phăng bộ râu giả, để lộ khuôn mặt lạnh lùng quen thuộc, đũa phép chĩa thẳng vào Elias Crowe.

“Kết thúc rồi, Crowe,” Tristan nói, giọng trở lại vẻ trầm ổn của một nam giới, tay vẫn giữ chặt đồng xu trên ngực lão già. “Nam tước thật đã được giải cứu. Phong ấn máu đã bị can thiệp. Ông hết đường chạy.”

Elias Crowe từ từ ngẩng đầu lên. Hắn nhìn lưỡi kiếm của Regulus, nhìn đũa phép của Snape, rồi nhìn vào mắt Tristan.

Hắn cười.

Tiếng cười khùng khục, ướt át vang lên từ lồng ngực lép kẹp, mang theo âm hưởng của sự điên loạn hoàn toàn.

“Kết thúc? Các ngươi nghĩ bắt được ta là xong sao?”

Hắn dang rộng hai tay, bộ áo choàng lụa rách toạc, để lộ lồng ngực gầy guộc chi chít những vết sẹo hình rễ cây.

“Ta chưa bao giờ là chủ nhân của hòn đảo này. Ta chỉ là… người giữ cửa.”

Hắn đột ngột cắm phập móng tay vào chính mắt mình, móc ra hai tròng mắt đẫm máu.

“Mở ra! Thế giới thật!”

ẦM!

Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội như có động đất. Những tiếng nứt vỡ vang lên khắp nơi.

Không phải tường nứt. Mà là không gian nứt.

Tất cả những tấm gương treo tường trong đại sảnh đồng loạt vỡ tan tành. Hàng triệu mảnh kính bắn tung tóe.

Nhưng chúng không rơi xuống đất. Chúng lơ lửng giữa không trung, xoay tròn, rồi ghép lại thành một hình thù khổng lồ, méo mó treo lơ lửng giữa sảnh tiệc.

Từ bên trong khối gương vỡ đó, một thực thể bước ra. Hay đúng hơn, nó tràn ra.

Đó là Victor Hale giả – Thực thể Gương.

Nó không có khuôn mặt. Cơ thể nó là một khối thủy ngân lỏng liên tục biến đổi, phản chiếu hàng nghìn khuôn mặt của những kẻ đang có mặt trong phòng. Từ lưng nó, hàng trăm cánh tay đen sì, nhầy nhụa, đầy gai nhọn vươn ra, bám chặt vào trần nhà và sàn đá.

“Chào mừng…” Giọng nói của nó vang lên, không phải từ miệng, mà dội lại từ mọi bề mặt phản chiếu, là sự tổng hợp của ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau.

“…đến với vở kịch thật sự. Màn cuối cùng.”

Một áp lực tâm linh khủng khiếp đè xuống, khiến những người thường (khách khứa) ngất lịm ngay lập tức. Máu bắt đầu chảy ra từ tai của Harry và Cedric.

Tristan nghiến răng, ngón tay cái búng mạnh đồng xu vàng lên cao.

Đồng xu xoay tít trong không khí ngột ngạt, phản chiếu ánh sáng từ con quái vật gương, rồi rơi xuống sàn đá cẩm thạch.

Nó lăn một vòng. Hai vòng. Rồi dừng lại ngay trước chân Elias Crowe đang quỳ lạy.

Mặt Sấp.

Đại hung. Hoặc là… một canh bạc tất tay.

Tristan mỉm cười, nụ cười của một kẻ điên rồ dám đặt cược mạng sống với số phận. Cậu lột bỏ chiếc mũ hầu gái, mái tóc đen xõa xuống.

“Được thôi,” cậu thì thầm, con lắc Pendulum trên tay bắt đầu xoay ngược chiều kim đồng hồ. “Nếu các người muốn màn cuối… chúng tôi sẽ cho các người thấy thế nào là hạ màn.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

giet-quai-vinh-cuu-them-thuoc-tinh-cac-ha-ung-doi-ra-sao.jpg
Giết Quái Vĩnh Cửu Thêm Thuộc Tính, Các Hạ Ứng Đối Ra Sao?
Tháng 1 22, 2025
dai-hoang-kiem-de
Đại Hoang Kiếm Đế
Tháng 2 9, 2026
trung-sinh-2011-tu-hai-ban-sinh-vien-tro-thanh-985-danh-giao
Trùng Sinh 2011, Từ Đại Học Hạng Hai Trở Thành 985 Danh Giáo
Tháng 10 16, 2025
hai-tac-khoi-dau-lam-lat-thien-long-nhan
Hải Tặc, Khởi Đầu Làm Lật Thiên Long Nhân
Tháng 10 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP