Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 94: Sự Thật Về Nam Tước – Con Rối Bị Lãng Quên
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 94: Sự Thật Về Nam Tước – Con Rối Bị Lãng Quên

Bên trên trần nhà, tiếng nhạc giao hưởng thính phòng vang lên điên cuồng, dồn dập như nhịp tim của một con thú đang trong cơn động dục. Tiếng cười lả lơi, tiếng rên rỉ khoái lạc, tiếng ly pha lê va chạm và tiếng da thịt trần trụi cọ xát vào nhau hòa quyện thành một bản hòa ca của sự trụy lạc bệnh hoạn.

Nhưng bên dưới lớp sàn gỗ dày cộp ấy, thế giới chỉ còn lại mùi máu cũ và sự im lặng của cái chết đang gặm nhấm thời gian.

Tristan Prewett và Regulus Black đứng trước cánh cửa sắt đen sì ở cuối hành lang hầm ngục. Cánh cửa không có ổ khóa, chỉ có một ký tự cổ ngữ hình “Mặt Trăng Khuyết” bị những dây gai của Mẫu Thụ bóp méo, đang phát ra ánh sáng hồng phấn mờ ảo.

Regulus bước lên. Máu trong huyết quản anh sục sôi, cảm nhận được sự cộng hưởng từ bên trong. Anh cắn đầu ngón tay, vẽ lại ký tự đó bằng máu của chính mình.

Két…

Cánh cửa sắt rên rỉ như một kẻ hấp hối bị ép phải mở miệng, rồi từ từ trượt sang hai bên.

Một mùi tanh nồng nặc, lạnh lẽo lập tức ập ra, xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của Regulus khiến anh phải lùi lại một bước, lấy tay che mũi. Đó không phải là mùi hôi thối của xác chết phân hủy. Đó là mùi của sự sống bị vắt kiệt, mùi của rỉ sắt và bạc lạnh.

Căn phòng giam rộng lớn, lạnh lẽo như một hầm mộ băng giá.

Và ở chính giữa căn phòng, Victor Hale – vị Nam tước huyền thoại của Fogmire – đang bị treo lơ lửng.

Ông ta trông như một con bướm tiêu bản bị ghim nát trên bàn mổ. Cơ thể gầy guộc chỉ còn da bọc xương, lồng ngực nhô cao, từng dẻ sườn hằn lên rõ rệt dưới lớp da xám ngoét. Sau lưng ông, đôi cánh dơi đặc trưng của Huyết tộc (Vampire) đã bị cắt cụt thô bạo, chỉ còn trơ lại hai gốc xương trắng hếu lởm chởm, nơi vết thương đã hoại tử và đóng vảy đen.

Nhưng kinh hoàng hơn cả là những gì đang cắm trên người ông.

Từ ngực, cổ, và hai cổ tay của Victor, những ống dẫn trong suốt làm bằng ruột động vật đâm xuyên qua da thịt, cắm sâu vào động mạch chủ.

Chúng đang rút ra một dòng chất lỏng màu bạc lấp lánh – Tinh huyết (Essence Blood) – thứ quý giá nhất của một Vampire quý tộc. Dòng máu bạc chảy qua các ống dẫn, nhỏ giọt xuống một rãnh đá khắc đầy hoa văn quỷ dị dưới sàn, rồi chảy sâu vào lòng đất, nơi có một khối thịt đỏ hỏn đang co giật khe khẽ.

Regulus quỵ một gối xuống sàn đá lạnh buốt. Môi anh run rẩy, đôi mắt đỏ rực ngập tràn sự bi thương và phẫn nộ.

“Đồng loại…”

Tiếng gọi khẽ khàng nhưng chứa đựng nỗi đau thấu tim gan của một kẻ nhìn thấy niềm kiêu hãnh của giống loài bị chà đạp.

Victor Hale, cái xác khô treo trên giá, từ từ mở mắt.

Đôi mắt ấy đục ngầu, màng trắng bao phủ gần hết, không còn chút ánh sáng quyền uy nào của một quý tộc. Trong đó chỉ còn lại sự mệt mỏi kéo dài đằng đẵng suốt năm mươi năm bị cầm tù.

“Chạy đi…” Giọng ông khản đặc, rít qua thanh quản khô khốc như gió lùa qua khe nứt của quan tài, “Đừng lại gần… Đừng để Nó ngửi thấy mùi cậu…”

Tristan đứng lặng im, đồng xu vàng xoay tít trên đầu ngón tay, tạo ra những vệt sáng vàng mong manh giữa bóng tối. Mercury rúc sâu vào cổ áo cậu, ria mép con Niffler run lẩy bẩy, không phải vì tham lam, mà vì sợ hãi trước “khối thịt” dưới sàn.

“Ông đã chịu đựng rất giỏi, Nam tước,” Tristan nói, giọng trầm thấp, không mang ý trêu đùa thường ngày. “Năm mươi năm làm vật chứa. Năm mươi năm làm cái neo.”

Victor Hale ho sù sụ, mỗi cơn ho làm cơ thể ông đung đưa, khiến các ống dẫn rung lên bần bật.

“Ta… là kẻ canh gác thất bại,” ông thì thầm, từng chữ như từng nhát dao tự rạch vào lòng tự trọng.

Ông bắt đầu kể, câu chuyện đứt quãng xen lẫn tiếng thở dốc.

Năm mươi năm trước, ông phát hiện ra bí mật dưới lòng đảo Fogmire. Đó không phải là mỏ quặng bình thường. Đó là nơi chôn giấu một phần cơ thể bị xẻo ra của Thần Bị Xiềng Xích (Chained God) – một vị Tà thần của con đường Tù Nhân. Mảnh thịt đó vẫn còn sống, vẫn đang co giật và rỉ ra những ham muốn đồi trụy, ô nhiễm cả vùng biển này.

Ông đã tự nguyện dùng dinh thự này làm phong ấn, dùng dòng máu Huyết tộc cao quý của mình để trấn áp, ngăn chặn sự ô nhiễm lan rộng.

Nhưng rồi Elias Crowe đến.

Gã Thống đốc với nụ cười lịch sự giả tạo, ly rượu độc tẩm hương hoa hồng, và lời hứa về sự bất tử từ Học phái Hoa Hồng.

Hắn không giết Victor. Cái chết là một sự giải thoát quá dễ dàng.

Hắn biến ông thành một cục pin sống.

Hắn dùng máu bạc của ông để “nuôi” Đá Rực Rỡ, biến chúng từ quặng thô thành những viên đá chứa linh hồn. Hắn dùng nỗi đau và sự căm hận của ông để cung cấp năng lượng cho Tà vật Gương, tạo ra ảo ảnh “Victor Hale giả” trong lâu đài để đánh lạc hướng Giáo hội và người dân.

“Giết ta đi…” Victor ngẩng đầu, cố gắng nhìn thẳng vào Tristan bằng đôi mắt mù lòa. “Chỉ cần ta chết, dòng máu ngưng chảy, phong ấn giả tạo của Elias sẽ vỡ. Hắn sẽ mất đi nguồn năng lượng. Nhưng… Nó sẽ thức giấc. Các người phải chạy ngay lập tức.”

Tristan tung đồng xu lên cao.

Ting.

Đồng xu rơi xuống mu bàn tay. Mặt Ngửa.

“Không.”

Cậu bước tới, phớt lờ lời cảnh báo, đặt tay lên một ống dẫn máu đang cắm vào ngực Victor.

“Ông chết, chúng ta cũng chết. Nếu phong ấn vỡ ngay bây giờ, cả hòn đảo này sẽ biến thành một bữa tiệc sex tập thể của quái vật trước khi chìm xuống biển.”

Mercury nhảy xuống khỏi vai Tristan. Móng vuốt nhỏ xíu của nó lóe lên ánh sáng xanh lam của Cryptologist. Nó bắt đầu cào nhẹ vào hệ thống xích cổ ngữ dưới sàn, “hack” vào quy trình vận hành của nghi thức.

“Chỉnh sửa dòng chảy… Giảm áp suất 30%… Đảo ngược quy tắc thẩm thấu…”

Dòng máu bạc trong ống dẫn chảy chậm lại, nhưng không đứt hẳn. Victor rên lên một tiếng nhẹ nhõm khi áp lực lên tim giảm bớt.

“Elias muốn diễn một vở kịch lớn?” Tristan mỉm cười lạnh lùng. “Chúng ta sẽ cho hắn một màn hạ màn hoành tráng hơn.”

Đột nhiên, không gian bên cạnh họ rung chuyển dữ dội.

BÙM! CRACK!

Một tiếng nổ lớn vang lên, kèm theo âm thanh xé rách không gian đặc trưng của thuật Dịch chuyển (Apparition) bị cưỡng ép.

Dobby xuất hiện từ hư không, ngã lăn ra đất, thở hổn hển. Chú gia tinh nhỏ bé trông kiệt sức, ngón tay dài khẳng khiu vẫn còn bốc khói vì phải phá vỡ rào chắn ma thuật của dinh thự.

Và cùng với Dobby, nhóm Snape xuất hiện.

Harry, Snape, Nagini, và Mira lảo đảo bước ra, người dính đầy bụi đá và mùi khét lẹt từ vụ nổ hầm mỏ. Fawkes – con phượng hoàng rực lửa – đậu trên vai Harry, ánh sáng từ lông nó chiếu rọi khắp căn hầm tăm tối.

“Đến đúng lúc lắm,” Tristan phủi bụi vô hình trên vai áo.

Nhưng không ai đáp lời cậu. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cái xác khô treo giữa phòng.

Mira đứng chết trân. Cây nỏ trên tay cô rơi xuống đất đánh cạch một tiếng khô khốc.

Cô nhìn Victor Hale – kẻ mà cô vẫn gọi là “Tên đồ tể” “Con quỷ hút máu” kẻ thù truyền kiếp mà cô đã thề sẽ giết chết để trả thù cho cha và dân làng.

Và giờ đây, trước mắt cô chỉ là một nạn nhân. Một ông già bị hành hạ đến mức không còn ra hình người, bị rút cạn máu để nuôi sống chính những ảo ảnh mà cô căm ghét.

Cô lùi lại một bước, chân nam đá chân chiêu, tay ôm lấy vết thương trên vai đang rỉ máu.

“Không… không thể nào…”

Mira lắc đầu quầy quậy, nước mắt trào ra, rửa trôi lớp bụi than đen nhẻm trên má.

“Tôi… tôi đã chiến đấu vì cái gì? Tôi đã dẫn bao nhiêu người đi vào chỗ chết… chỉ để chống lại một cái bóng?”

Sự thật quá tàn nhẫn. Nó không chỉ phủ nhận nỗ lực của cô, mà còn biến cuộc đời cô thành một trò đùa. Cô không phải là người hùng kháng chiến. Cô chỉ là một quân cờ trong tay Elias Crowe, giúp hắn loại bỏ những kẻ cứng đầu bằng cách hướng sự căm thù của họ vào một mục tiêu giả.

Mira quỵ xuống, tiếng khóc vỡ òa ra khỏi cổ họng, đau đớn và tuyệt vọng hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.

Harry tiến tới. Cậu không đỡ cô dậy ngay. Cậu đặt một bàn tay ấm áp lên vai cô đang run rẩy.

“Chị không chiến đấu vì cái bóng,” Harry nói, giọng cậu trầm ấm, mang theo sức mạnh cộng hưởng của Bard, “Chị chiến đấu vì công lý. Và công lý đó vẫn đang chờ chị thực thi.”

Cậu chỉ tay lên trần nhà, nơi tiếng nhạc và tiếng cười đùa trụy lạc vẫn vọng xuống.

“Kẻ thù thật sự đang ở trên đó. Kẻ đã giết cha chị, kẻ đã lừa dối chị, kẻ đang biến xương máu của chị thành rượu vang. Hắn vẫn đang nhảy múa.”

“Đứng dậy đi, Mira. Đừng để nước mắt làm mờ mắt khi chị bóp cò.”

Lời nói của Harry như một dòng nước ấm chảy vào trái tim khô cằn của Mira. Tiếng khóc ngưng bặt. Cô ngẩng đầu lên. Trong đôi mắt đỏ hoe ấy, sự tuyệt vọng đang dần bị thiêu đốt, nhường chỗ cho ngọn lửa của sự thù hận đích thực.

Snape không quan tâm đến màn kịch tình cảm. Hắn bước tới gần Victor Hale, đôi mắt đen nheo lại đánh giá tình hình chuyên môn.

“Crowe đang ở bữa tiệc trên lầu,” hắn nói, giọng lạnh như băng, “Hắn nghĩ hắn đã thắng vì hắn không cảm nhận được phong ấn bị phá vỡ. Thông minh đấy, Prewett.”

Tristan gật đầu, đồng xu vẫn xoay trên tay.

“Chúng ta sẽ giữ Victor sống. Ông ấy là bằng chứng, và cũng là chìa khóa. Khi thời điểm đến, ông ấy sẽ tự tay rút ống dẫn.”

Tristan quay sang Victor, ánh mắt nghiêm nghị.

“Ông giữ phong ấn thêm 30 phút nữa được không, Nam tước? Khi chúng tôi lôi cổ Elias xuống đây, ông sẽ được tự do – bằng cách nào tùy ông chọn.”

Victor Hale nhìn chàng trai trẻ, rồi nhìn Regulus, nhìn Mira, và cuối cùng là nhìn con phượng hoàng rực rỡ trên vai Harry. Một tia sáng yếu ớt nhen nhóm lại trong đôi mắt đục ngầu.

“Được…” ông thều thào, “Hãy… cho hắn thấy… cơn giận của Huyết tộc.”

Regulus đứng dậy. Anh lấy khăn tay lau sạch vệt máu trên khóe môi, chỉnh lại cổ áo choàng. Đôi mắt đỏ rực của anh lúc này tĩnh lặng như mặt hồ trước cơn bão.

Nagini đứng dựa vào tường, ngón tay vuốt nhẹ chiếc vòng tay Devil’s Snare. Những sợi dây đen tuyền khẽ co giật, hướng về phía “khối thịt” dưới rãnh đá với vẻ thèm thuồng, nhưng cô giữ chúng lại.

“Ta ngửi thấy mùi hoa hồng thối rữa ở trên lầu,” cô nói, giọng rít qua kẽ răng. “Ta muốn siết cổ vài tên.”

“Showtime,” Tristan thì thầm, búng đồng xu lên cao lần cuối.

Ting.

Đồng xu rơi vào lòng bàn tay.

Tiếng nhạc trên đầu vẫn điên cuồng quay cuồng. Chúng không biết rằng, bên dưới sàn nhà, mười bóng người – bao gồm cả người, vampire, gia tinh và phượng hoàng – đang bước lên cầu thang đá, mang theo sự thật sắc bén hơn bất kỳ lưỡi dao nào.

Vở kịch của Elias Crowe sắp sửa hạ màn, và khán giả duy nhất của hắn sẽ là Tử thần.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

sieu-duy-vo-tien.jpg
Siêu Duy Võ Tiên
Tháng 1 23, 2025
moi-ngay-tinh-bao-noi-tay-ngu-thu-gioi-ta-quyet-dinh.jpg
Mỗi Ngày Tình Báo Nơi Tay, Ngự Thú Giới Ta Quyết Định
Tháng mười một 29, 2025
su-thuong-de-nhat-cuong-khong.jpg
Sử Thượng Đệ Nhất Cường Khống
Tháng 1 23, 2025
nguoi-quan-cuong-thi-goi-trieu-hoan-thu
Ngươi Quản Cương Thi Gọi Triệu Hoán Thú?
Tháng mười một 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP