Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 93: Dinh Thự Của Sự Thối Rữa – Bữa Tiệc Của Những Trái Tim
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 93: Dinh Thự Của Sự Thối Rữa – Bữa Tiệc Của Những Trái Tim

Họ bước ra khỏi mặt kính không phải như bước qua một cánh cửa, mà như đang xé toạc một lớp màng nhầy nhụa, lạnh lẽo bao bọc lấy thực tại.

Tấm gương đứng lớn tráng bạc trong phòng khách xa hoa của dinh thự Elias Crowe rung lên một tiếng keng nhỏ, sắc bén như tiếng dao cạo lướt qua pha lê, rồi im bặt.

Regulus Black loạng choạng ngã nhào ra khỏi mặt gương. Anh phải bám chặt lấy khung gỗ mạ vàng chạm khắc hình những thiên thần sa ngã để giữ thăng bằng. Mặt anh tái nhợt, dạ dày quặn thắt.

Ngay lập tức, khứu giác nhạy bén của loài Vampire bị tấn công.

Một mùi nước hoa hoa hồng nồng nặc, ngọt lợ đến mức gây ngạt thở ập vào mũi họ. Nhưng bên dưới lớp hương thơm nhân tạo đắt tiền ấy là một thứ mùi khác, kinh khủng hơn, dai dẳng hơn – mùi của thịt thối rữa, mùi của thuốc phiện cháy dở, và mùi của những bí mật đen tối đang rỉ ra từ những tấm thảm Ba Tư dày cộp dưới chân.

Tristan bước ra sau, phong thái vẫn ung dung, tà áo choàng đen không dính một hạt bụi. Cậu đưa ngón tay lên môi, thì thầm:

“Đừng thở mạnh. Ở nơi này, đến không khí cũng biết nói dối.”

Họ chưa kịp định thần để quan sát xung quanh thì tiếng bước chân lẹt xẹt vang lên trên hành lang đá cẩm thạch.

Những người hầu xuất hiện.

Họ lướt qua hành lang mờ tối như những bóng ma mặc lễ phục đuôi tôm chỉn chu, tay bưng những chiếc khay bạc sáng loáng. Nhưng có gì đó sai lệch khủng khiếp trong dáng đi của họ. Đầu gối họ không gập lại khi bước, và cổ họ nghiêng sang một bên ở những góc độ phi tự nhiên.

Regulus nheo mắt nhìn vào những chiếc khay bạc.

Trên đó không phải là rượu vang đỏ hay bánh ngọt tráng miệng.

Đó là những trái tim đỏ hỏn vẫn còn đang co giật thình thịch, những lá phổi xám ngoét phập phồng yếu ớt, và những con mắt người được xếp ngay ngắn như những quả nho, đồng tử mở to kinh hoàng nhìn trân trân lên trần nhà.

Khi những người hầu đi ngang qua chỗ ẩn nấp của hai người, Regulus mới nhìn rõ khuôn mặt họ.

Miệng họ đã bị khâu kín bằng chỉ vàng. Những mũi khâu chằng chịt, tàn nhẫn xuyên qua môi, ngăn chặn mọi tiếng kêu than hay lời tố cáo. Mỗi bước chân họ đi đều phát ra tiếng lách cách nhỏ xíu – tiếng của xương cốt khô khốc va vào nhau bên trong lớp da thịt lỏng lẻo.

Họ là những con rối thịt (Flesh Puppets).

Regulus cứng người, bàn tay siết chặt đũa phép định tung ra một bùa chú Incendio.

Tristan nhanh như chớp đặt một bàn tay lạnh lẽo lên cổ tay anh, ngăn lại.

“Đừng,” cậu nói nhỏ, ánh mắt đen thẳm quan sát những con rối đi khuất vào phòng ăn. “Cứ để họ làm việc. Họ đã chết từ lâu rồi. Giết họ lần nữa chỉ làm bẩn sàn nhà và đánh động chủ nhân bữa tiệc thôi.”

Cậu kéo Regulus đi về phía ngược lại, hướng về cánh cửa gỗ sồi đen sẫm đang khép hờ ở cuối hành lang – phòng làm việc của Thống đốc.

Bên trong phòng làm việc, không khí đặc quánh và u tối. Ánh trăng từ cửa sổ hắt vào, chiếu lên chiếc két sắt khổng lồ bằng hợp kim hơi nước đứng sừng sững ở góc phòng.

Bề mặt két sắt khắc đầy những cổ ngữ Hermes và những ký tự loằng ngoằng màu hồng phấn, lấp lánh như đang hô hấp.

Mercury nhảy phốc từ túi áo Tristan lên vai cậu. Con Niffler lông bạc đeo chiếc kính một mắt cũ kỹ lên, cái đuôi dài lắc lư đầy phấn khích. Với bản năng của một Sequence 7 Cryptologist (Kẻ Giải Mã) nó nhìn thấy những thứ mà mắt thường không thấy được.

“Papa…” Giọng Mercury the thé, vang lên tiếng két két kim loại, “Cái khóa này… nó đang hát. Một bài hát rất buồn cười.”

Nó áp tai vào mặt két sắt, móng vuốt nhỏ xíu gõ nhịp nhàng.

“Nó kể về sáu trăm mạng người đổi lấy một đêm trụy lạc với nữ thần… Năm nghìn bảng vàng để mua một lời hứa bất tử… Mật mã là ngày sinh của con gái hắn… ngày hắn tự tay bóp chết nó để làm nghi thức.”

Con Niffler cười khúc khích, một điệu cười man dại. Nó chọc móng vuốt sắc nhọn vào lỗ khóa, thì thầm những dòng mã nhị phân và “lỗi logic” vào cơ chế bảo mật ma thuật.

“Quy luật… phá vỡ. Cảm xúc… vô hiệu hóa. Mở ra!”

Cạch.

Tiếng chốt khóa bật mở vang lên giòn tan trong sự tĩnh lặng. Cánh cửa két sắt nặng nề từ từ hé ra.

Bên trong không chỉ có vàng thỏi và giấy tờ đất đai.

Thứ đập vào mắt họ đầu tiên là một cuốn sổ dày, bìa được bọc bằng một loại da người mềm mại đến ghê tởm, sờ vào vẫn còn cảm giác ấm áp như da thịt người sống.

Tristan đeo găng tay, cẩn thận lấy cuốn sổ ra, lật từng trang.

Nét chữ của Elias Crowe ngoằn ngoèo, điên loạn như những con giun đang giãy chết.

…Ngày thứ 40. Ta đã dâng trọn vẹn hòn đảo này cho “Mẫu Thụ Dục Vọng” (Mother Tree of Desire).

Lũ ngu xuẩn nghĩ rằng Đá Rực Rỡ là tài nguyên thiên nhiên. Sai lầm! Chúng là những linh hồn bị giam cầm trong khoái lạc và đau đớn vĩnh cửu. Càng nhiều dục vọng bị kìm nén, chúng càng sáng. Càng nhiều máu đổ xuống, chúng càng rực rỡ.

Victor Hale mà các người nhìn thấy trong Lâu đài Gương… chỉ là một con rối. Một Tà vật cấp thấp thuộc lĩnh vực Gương được Học phái Hoa Hồng thả ra để đóng vai Nam tước, nhằm thu hút sự chú ý của Giáo hội.

Victor thật – kẻ cứng đầu dám chống lại ta – đang mục rữa dưới hầm ngục. Ta dùng máu và sự căm hận của ông ta để nuôi dưỡng ảo ảnh phản chiếu của cả hòn đảo.

Học phái đã hứa: khi ta dâng đủ một vạn linh hồn “trầm luân” ta sẽ được ban Nghi thức Bất tử, trở thành một Bán Thần của con đường Tù Nhân…

Trang cuối cùng là một bức vẽ tay bằng mực đỏ (hoặc máu): Một cái cây khổng lồ mọc lên từ một núi xác người. Cành lá của nó được làm từ dây rốn và ruột non, hoa của nó nở ra thành những gương mặt người đang rên rỉ trong khoái lạc tột độ.

Không khí trong phòng đột ngột thay đổi.

Một luồng hương thơm nồng nặc, ngọt lợm như phấn hoa trộn với mùi máu kinh nguyệt lan tỏa ra từ cuốn sổ, bám vào lưỡi, luồn vào lỗ chân lông của hai người.

Đó là hơi thở của Mẫu Thụ Dục Vọng.

“Hộc… hộc…”

Regulus bỗng nhiên thở dốc. Anh lùi lại, lưng đập mạnh vào tường. Hai tay anh cào cấu vào cổ họng mình như muốn xé toạc cổ áo choàng.

Đôi mắt xám tro của anh chuyển sang màu đỏ rực như hai viên hồng ngọc đang bốc cháy. Mạch máu trên trán anh nổi lên chằng chịt.

Trong mắt Regulus lúc này, Tristan không phải là đồng minh.

Tristan là thức ăn. Là sự cám dỗ.

Anh nhìn thấy mạch máu xanh nhạt đang đập rộn ràng dưới lớp da trắng ở cổ Tristan. Tiếng thình thịch… thình thịch… của dòng máu chảy vang lên trong tai anh như tiếng trống trận, mời gọi, khiêu khích.

Chỉ một ngụm thôi…

Một ngụm máu ngọt ngào để lấp đầy cái hố sâu hoắm trong linh hồn…

Sự ảnh hưởng của Rose School of Thought (Học phái Hoa Hồng) – những kẻ tôn thờ sự buông thả dục vọng – đang kích động bản năng khát máu nguyên thủy của con đường Vampire (Moon Pathway).

“Máu…” Regulus rên rỉ, nước dãi chảy ra từ khóe miệng, hai chiếc răng nanh dài ra, sắc nhọn. Anh chồm người tới trước, móng vuốt vươn về phía cổ họng Tristan.

Tristan không rút đũa phép. Cậu cũng không lùi lại.

Cậu chỉ bình thản nhìn con quái vật đang lao tới, tay phải búng nhẹ một cái.

Vút.

Một đồng xu vàng bay ra từ ngón tay cậu, xoay tít trong không khí, vẽ nên một đường đạn đạo hoàn hảo nhờ năng lực Winner.

Cốp!

Đồng xu đập mạnh vào chính giữa trán Regulus.

Âm thanh khô khốc vang lên như một cái tát trời giáng. Cú đánh không gây sát thương vật lý lớn, nhưng nó mang theo một luồng linh tính “may mắn” đánh thẳng vào điểm yếu thần kinh, làm gián đoạn dòng chảy cảm xúc điên loạn.

“Tỉnh lại đi, chàng hiệp sĩ,” Tristan nói, giọng nhẹ như gió thoảng nhưng lạnh đến thấu xương, mang theo sự uy nghiêm của một vị vua phán xét kẻ bề tôi.

“Cậu muốn uống máu tôi, trở thành một con thú nô lệ cho dục vọng…” Cậu bước tới một bước, dí sát mặt vào Regulus, đôi mắt đen thẳm nhìn xoáy vào đôi mắt đỏ ngầu, “…hay cậu muốn giữ cái đầu tỉnh táo để còn gặp lại Elaine?”

Cái tên “Elaine” vang lên như một lưỡi dao băng giá, cắt đứt ngang cơn say máu.

Regulus giật bắn người, đồng tử co rút kịch liệt. Hình ảnh cô gái tóc đỏ trong ảo ảnh gương vỡ ùa về, đè bẹp cơn khát máu hèn hạ.

Anh thở hắt ra, người mềm nhũn, trượt dài xuống chân tường. Mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa, thấm ướt cả áo sơ mi.

“Xin… xin lỗi…” Regulus thì thầm, giọng vỡ vụn, hai tay ôm lấy mặt đầy xấu hổ. “Tôi… tôi không kiểm soát được…”

Tristan nhún vai, nhét cuốn nhật ký bìa da người vào túi không gian. Cậu nhặt đồng xu vàng dưới đất lên, thổi nhẹ bụi bám trên đó.

“Đừng xin lỗi tôi. Xin lỗi cái cổ của tôi thì hơn.”

Cậu quay sang Mercury, con Niffler đang ôm khư khư một thỏi vàng to bằng nắm tay, cười khanh khách trên nóc két sắt.

“Mercury, ngửi thấy gì không?”

Mercury hít hít cái mũi dài: “Papa, mùi ở dưới hầm… thơm lắm. Như thịt nướng ấy. Có rất nhiều… dữ liệu chết.”

Tristan tiến đến giữa phòng, dùng chân đá văng tấm thảm Ba Tư đắt tiền sang một bên.

Một cánh cửa hầm bằng sắt đen sì lộ ra. Khe cửa bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của máu cũ, nước tiểu và sự mục rữa – cái mùi đặc trưng của ngục tối.

Tristan nhìn Regulus đang lồm cồm bò dậy, khóe miệng cậu cong lên một nụ cười rất khẽ, nửa khích lệ nửa chế giễu.

“Đi trước đi, hiệp sĩ. Cậu cần xả cơn giận đấy. Nếu có ai nhảy ra từ bóng tối, cứ tưởng tượng hắn là kẻ đã cướp Elaine và lòng tự trọng của cậu.”

Regulus nghiến răng ken két, đôi mắt đỏ rực giờ đây không còn là dục vọng, mà là sát khí thuần túy.

“Đừng nhắc tên cô ấy nữa,” anh gầm gừ thấp trong cổ họng.

Nhưng anh vẫn gật đầu. Anh rút đũa phép, áo choàng đen tung lên, lao xuống những bậc cầu thang gỗ mục nát dẫn vào bóng tối sâu thẳm.

Tristan bước theo sau, Mercury bám chặt trên vai cậu, đôi mắt Niffler sáng rực trong bóng đêm.

Đồng xu vàng trong tay Tristan xoay tít một vòng cuối cùng rồi lặng lẽ nằm yên trong lòng bàn tay.

Mặt Ngửa.

Dưới kia, Victor Hale thật đang chờ. Và có lẽ, cả Elias Crowe cũng đang chờ – trong hình hài của một thứ gì đó không còn là người nữa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

phan-phai-bat-dau-nam-lay-so-mot-nu-chinh.jpg
Phản Phái: Bắt Đầu Nắm Lấy Số Một Nữ Chính
Tháng 1 22, 2025
tro-choi-ngung-phuc-chi-co-ta-biet-xam-lan-thuc-te.jpg
Trò Chơi Ngừng Phục, Chỉ Có Ta Biết Xâm Lấn Thực Tế
Tháng 2 1, 2025
huyen-huyen-bat-dau-bi-hai-cai-he-thong-tranh-doat-khoa-lai
Bắt Đầu Bị Hai Cái Hệ Thống Tranh Đoạt Khóa Lại
Tháng 2 5, 2026
ta-ki-ten-van-nam-bi-my-nu-do-de-ra-anh-sang.jpg
Ta, Kí Tên Vạn Năm, Bị Mỹ Nữ Đồ Đệ Ra Ánh Sáng
Tháng 2 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP