Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 92: Trú Ẩn Trong Rễ Cây – Giai Điệu Của Lửa Và Bóng Tối
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 92: Trú Ẩn Trong Rễ Cây – Giai Điệu Của Lửa Và Bóng Tối

Hang động trú ẩn không phải là một cái hang tự nhiên. Nó là một khoảng trống mục nát nằm sâu dưới bộ rễ khổng lồ của một cây cổ thụ đã chết khô từ hàng trăm năm trước. Những rễ cây to như những con trăn gió hóa đá, đan xen vào nhau tạo thành một lồng ngực bảo vệ, nơi mà ngay cả sương mù đen đặc đầy ác ý của Fogmire cũng phải ngần ngại khi len lỏi vào.

Không khí bên trong ẩm ướt, đặc quánh mùi thảo dược đắng nghét, mùi đất mục và nấm mốc.

Nhưng kinh khủng hơn cả là thứ mùi đang vương vất trên quần áo, tóc tai của họ.

Mùi bò bít tết nướng cháy cạnh, thơm lừng, béo ngậy.

Đó là một lời nhắc nhở tàn nhẫn và ghê tởm về những gì vừa xảy ra dưới hầm mỏ. Bụng của Harry Potter réo lên từng hồi ọt… ọt… đòi ăn, một phản xạ sinh học tự nhiên trước mùi thơm của protein. Nhưng ngay khi tiếng bụng réo vang lên, cậu lại bụm miệng, nôn khan.

Cậu ngồi co ro ở góc hang, đầu gối thu lại sát ngực, toàn thân run rẩy. Trong đầu cậu vẫn hiện lên hình ảnh những thớ cơ đỏ hỏn của đám nấm quấn chặt lấy xương đá, tiếng nhai nuốt nhóp nhép và dòng “sữa” trắng đục chảy ra từ xác chết.

Cảm giác thèm ăn và cảm giác ghê tởm đấu tranh dữ dội trong dạ dày cậu, tạo nên một sự tra tấn tinh thần khủng khiếp.

Mira nằm bất tỉnh trên một tấm da thú rách nát trải dưới đất. Vai trái của cô đã được băng bó tạm thời bằng một dải vải xé từ áo choàng, nhưng máu vẫn rỉ ra, thấm đen lớp vải. Hơi thở của cô nông và gấp, khuôn mặt rám nắng giờ tái nhợt như tro tàn.

Severus Snape đứng dựa lưng vào vách rễ cây sần sùi. Đôi mắt đen thẳm của hắn nhắm nghiền, nhưng bàn tay phải vẫn siết chặt đũa phép đến mức các khớp xương trắng bệch.

Hắn đang dùng năng lực của Midnight Poet để tạo ra một vùng “Tĩnh Lặng” cục bộ, ngăn chặn sự truy đuổi của những âm thanh hỗn loạn bên ngoài. Nhưng chính hắn cũng đang phải chiến đấu với sự ô nhiễm. Mùi “thịt nướng” đó… nó kích thích bản năng của một sinh vật bóng đêm trong hắn, khiến hắn khao khát máu và sự xâu xé.

“Tĩnh tâm,” Snape thì thầm, giọng khàn đặc, tự trấn an chính mình và cả cậu học trò đang hoảng loạn. “Đó chỉ là ảo giác khứu giác. Đừng để cái dạ dày điều khiển cái đầu.”

Bỗng nhiên, một luồng hơi ấm áp ập đến, xua tan cái lạnh thấu xương của hầm mộ.

Một đốm lửa vàng rực, chói lòa nhưng không gây đau mắt, bùng lên giữa bóng tối mù mịt của hang động.

Phùng!

Fawkes – Phượng hoàng của Albus Dumbledore – hiện ra từ hư không. Đôi cánh của nó dang rộng, rực rỡ như bình minh bị nhốt trong những lớp lông vũ đỏ thắm và vàng kim.

Một tiếng hót vang lên.

Không phải tiếng kêu của loài chim thường. Đó là một giai điệu trong trẻo, thánh thót, mang theo linh tính cực cao của một sinh vật thần thoại tượng trưng cho sự tái sinh và thanh tẩy.

Tiếng hót len lỏi vào từng ngóc ngách của hang động, làm những sợi rễ khô trên trần hang rung lên như dây đàn. Nó cuốn đi mùi thịt nướng gây buồn nôn, xua tan sự u ám và nặng nề trong tâm trí Harry.

Đám lính kháng chiến của Mira đang canh gác ở cửa hang giật mình kinh hãi, rút dao găm ra theo bản năng.

“Dừng lại! Là bạn!” Harry reo lên, giọng vỡ òa. Cậu lảo đảo đứng dậy, vươn tay ra. “Fawkes!”

Con phượng hoàng lượn một vòng uy nghiêm trên đầu họ, rải xuống những đốm tàn lửa lấp lánh như bụi vàng, rồi nhẹ nhàng đậu xuống đùi Harry. Nó cọ cái đầu nóng hổi vào lòng bàn tay lạnh ngắt của cậu, thả rơi một phong thư bằng giấy da dê và một chiếc hộp gỗ nhỏ đen tuyền.

Snape mở mắt. Ánh lửa từ Fawkes phản chiếu trong đôi mắt đen của hắn, làm dịu đi sự căng thẳng chết chóc.

“Dumbledore không bao giờ gửi con chim quý giá của lão đi dạo chơi trong vùng đất chết,” Snape nói, giọng khô khốc nhưng đã bớt đi phần nào sự gay gắt. “Có biến cố lớn.”

Harry run run mở phong thư. Nét chữ nghiêng nghiêng, mảnh khảnh quen thuộc của vị Hiệu trưởng hiện lên, mực vẫn còn lấp lánh ma thuật bảo mật.

Harry thân mến

Ta đã nghe thấy tiếng nổ. Và ta cũng cảm nhận được sự rung chuyển của các dòng hải lưu năng lượng từ tận Hogwarts.

Những thứ cổ xưa dưới đáy biển sâu đang cựa mình thức giấc, Harry à. Đừng nhìn quá lâu vào vực thẳm, kẻo vực thẳm sẽ nhìn lại cháu. Và đừng để bóng tối của hòn đảo này làm vẩn đục trái tim của một Bard.

Cháu không cần phải là một chiến binh hoàn hảo với những bùa chú hủy diệt. Cháu là một Người Ca Tụng.

Sức mạnh của cháu nằm ở nhịp tim, không phải ở lý trí. “Đóng vai” không phải là giả vờ, mà là hòa mình.

Hãy hát khi cháu sợ hãi nhất. Hãy hát khi đồng đội không còn tin vào ánh sáng. Hãy để tiếng hát của cháu trở thành ngọn đuốc dẫn lối, không phải để đốt cháy kẻ thù, mà để sưởi ấm hy vọng.

Chiếc hộp này là một món quà nhỏ từ thảo dược viên của trường. Nó cần một người chủ hiểu về sự “kiên nhẫn” của tự nhiên.

Còn Severus… hãy nhắc hắn rằng đôi khi bóng tối cũng cần một giai điệu để không lạc lối trong chính cái bóng của mình.

Hãy cẩn trọng.

Albus Dumbledore.

Harry đọc xong, sống mũi cay xè. Cậu cảm thấy khối ma dược Bard trong người rung lên một nhịp ấm áp, như thể nó vừa được “tiêu hóa” thêm một phần lớn nhờ sự thấu hiểu về bản chất của Lòng Dũng Cảm và Hy Vọng.

“Cụ ấy… cụ ấy biết hết mọi chuyện,” Harry thì thầm, gấp lá thư lại cẩn thận.

Snape hừ nhẹ, giật lấy lá thư đọc lướt qua. Khi đọc đến dòng nhắn cho mình, khóe môi hắn khẽ giật, một biểu cảm phức tạp lai giữa sự khó chịu và ngầm chấp nhận.

“Lão già thao túng,” hắn lầm bẩm, trả lại lá thư cho Harry. “Mở cái hộp ra xem nào.”

Harry mở nắp chiếc hộp gỗ đen.

Bên trong không phải là thuốc, cũng không phải đá quý.

Đó là một hạt giống.

Nó to bằng quả óc chó, màu đen sì như than đá, bề mặt sần sùi, gai góc. Ngay khi ánh lửa của Fawkes chạm vào, hạt giống khẽ co giật, tỏa ra một làn khí lạnh lẽo, u tối.

Snape nhướn mày, nhận ra ngay lập tức.

“Devil’s Snare (Tấm Lưới Sa Tăng). Một loài thực vật ưa bóng tối, giết người bằng cách siết cổ. Tầm thường.”

“Không tầm thường.”

Một giọng nói vang lên từ góc tối. Nagini bước ra.

Đôi mắt vàng của cô gái rắn dán chặt vào hạt giống đen đúa kia như bị thôi miên.

Cô cảm nhận được nó. Không ồn ào như những cây nấm phát nổ của Frank Lee. Không thô bạo, không máu me, không “nấu nướng”.

Hạt giống này chứa đựng sự im lặng tuyệt đối. Sự tàn nhẫn lạnh lùng. Sự kiên nhẫn của kẻ săn mồi nằm phục trong bóng đêm hàng thế kỷ chỉ để chờ một khoảnh khắc con mồi sơ hở.

Nó đẹp. Một vẻ đẹp chết chóc và tĩnh lặng.

“Nó biết im lặng,” Nagini thì thầm, giọng khàn khàn vì phấn khích. Cô vươn tay ra, những ngón tay thon dài chạm vào hạt giống.

Hạt giống nảy lên, lăn vào lòng bàn tay cô như tìm thấy chủ nhân.

Nagini không gieo nó xuống đất.

Cô đưa ngón tay cái lên miệng, cắn mạnh. Máu xanh lục nhỏ xuống hạt giống.

Xèo…

Hạt giống uống lấy giọt máu, rồi nứt ra.

Nhưng nó không mọc rễ ra ngoài. Nó mọc rễ vào trong.

Harry kinh hoàng nhìn những cái rễ đen tuyền, mảnh như kim, đâm xuyên qua da lòng bàn tay Nagini, trườn vào bên dưới lớp biểu bì. Nagini không hề kêu đau, ngược lại, khuôn mặt cô giãn ra đầy thỏa mãn.

Những sợi dây leo đen bóng trườn lên cổ tay cô, quấn chặt, đan xen vào mạch máu, rồi cứng lại, hóa thành một chiếc vòng tay sinh học hoàn hảo, trông như một món trang sức gothic tinh xảo được chạm khắc từ hắc diện thạch.

Nagini nắm tay lại.

Sssss…

Chiếc vòng tay khẽ co giật. Những sợi dây leo đen ngòm từ cổ tay cô phóng vụt ra bóng tối phía xa, nhanh như chớp, siết chặt lấy một rễ cây cổ thụ rồi thu lại trong chớp mắt. Không một tiếng động.

Harry rùng mình, nhớ lại nỗi kinh hoàng năm nhất dưới hầm bẫy sập.

Snape nhìn cô, quan sát kỹ lưỡng quá trình ký sinh vật lý đó. Lần đầu tiên, trong giọng nói của hắn có chút… tán thưởng chuyên môn.

“Ký sinh cộng sinh. Cô dùng máu nuôi nó, nó dùng bóng tối bảo vệ cô. Hợp với cô đấy. Cả hai đều độc địa và lạnh lẽo như nhau.”

Nagini vuốt ve chiếc vòng tay mới, cảm nhận nhịp đập lạnh lẽo của cái cây hòa vào nhịp tim của mình.

“Ta thích sự im lặng,” cô nói, khóe môi cong lên một nụ cười rất nhẹ, đầy nguy hiểm. “Và ta thích cảm giác siết cổ hơn là cho nổ tung.”

Cô đã tìm thấy phong cách chiến đấu của riêng mình. Không phải là Planter gieo trồng sự sống bừa bãi, mà là Planter gieo rắc cái chết thầm lặng.

Đột nhiên, mặt đất rung chuyển nhẹ.

Từ cửa hang, họ nhìn thấy ánh sáng vàng kim rực rỡ từ phía mỏ quặng đã tắt ngấm sau vụ nổ kho thuốc súng.

Thay vào đó, trên đỉnh núi cao nhất của Fogmire, Lâu đài Gương đang phát sáng điên cuồng.

Hàng trăm tấm gương khổng lồ ốp bên ngoài tòa lâu đài bắt đầu xoay chuyển, phản chiếu ánh trăng bạc và ánh lửa tàn dư, tạo thành những cột sáng đan chéo nhau, quét qua bầu trời đêm như những ngọn hải đăng tìm kiếm kẻ thù.

“Victor Hale đã tỉnh giấc,” Snape nói, đứng thẳng dậy, áo choàng phất phơ. Hắn nhìn về phía những cột sáng, vẻ mặt nghiêm trọng. “Hắn đang kích hoạt hệ thống phòng thủ. Tristan và Regulus chắc chắn đã xâm nhập vào bên trong.”

“Chúng ta không còn thời gian để nghỉ ngơi nữa.”

Nagini bước ra cửa hang, chiếc vòng tay Devil’s Snare co giật nhẹ như đang đói khát. Đôi mắt vàng của cô phản chiếu ánh sáng từ tòa lâu đài, sắc lạnh như lưỡi dao.

“Ta cũng vậy,” cô nói. “Ta muốn xem hắn có bao nhiêu cái gương để ta đập vỡ.”

Harry nắm chặt đũa phép. Cảm giác buồn nôn đã biến mất. Nhịp tim cậu đang đập mạnh, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một giai điệu mới đang vang lên – không phải khúc ca bi thương, mà là khúc ca của sự sống còn.

Fawkes vỗ cánh, hóa thành một vệt lửa vàng rực rỡ, bay vút lên bầu trời đêm, lao thẳng về phía Lâu đài Gương như một mũi tên dẫn đường.

“Đi thôi,” Snape ra lệnh.

Họ bước ra khỏi hang trú ẩn, để lại sau lưng mùi thảo dược đắng nghét và ký ức về bữa tiệc nấm thịt kinh hoàng.

Phía trước là đỉnh núi. Là Lâu đài Gương. Nơi những ảo ảnh cuối cùng đang chờ đợi để nuốt chửng hoặc giải thoát họ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tien-tu-at-phai-bai.jpg
Tiên Tử Ắt Phải Bại
Tháng 1 26, 2025
one-piece-de-nguoi-choi-khoi-lap-phuong-nguoi-dao-xuyen-reverse-mountain.jpg
One Piece Để Ngươi Chơi Khối Lập Phương, Ngươi Đào Xuyên Reverse Mountain
Tháng 2 12, 2025
vo-dich-tien-hoa-chi-van-thu-quan-chu.jpg
Vô Địch Tiến Hóa Chi Vạn Thú Quân Chủ
Tháng 2 4, 2025
tha-cau-chu-thien-bat-dau-thuc-tinh-vinh-hang-sharingan.jpg
Thả Câu Chư Thiên, Bắt Đầu Thức Tỉnh Vĩnh Hằng Sharingan!
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP