Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 91: Vòng Vây Đá Quý – Bữa Tiệc Của Những Cây Nấm Thịt
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 91: Vòng Vây Đá Quý – Bữa Tiệc Của Những Cây Nấm Thịt

Tiếng súng nổ vang rền, xé toạc không gian ngột ngạt của hầm mỏ, kéo theo đó là mùi thuốc súng khét lẹt hòa lẫn với mùi lưu huỳnh trứng thối đặc trưng của địa ngục.

Những viên đạn chì được gia cố bằng thuật giả kim lao tới, rít lên trong không khí như bầy ong vỡ tổ.

Severus Snape vung đũa phép, động tác dứt khoát và sắc bén như một nhát dao mổ.

“Protego Horribilis!”

Một bức tường sương mù đen tím dựng lên trước mặt cả nhóm. Những viên đạn đâm vào đó, bị ăn mòn ngay lập tức, rơi lả tả xuống đất thành những giọt chì lỏng nóng chảy xèo xèo.

Nhưng đám Thợ Mỏ Hóa Đá không dừng lại. Chúng không biết sợ, không biết đau, và quan trọng nhất, chúng không cần thở. Chúng lầm lũi bước tới, tiếng bước chân nặng nề nện xuống sàn đá tạo nên nhịp điệu thình thịch… thình thịch… đồng bộ với nhịp đập của mạch mỏ quặng.

Snape nheo mắt, cổ tay xoay nhẹ. Hắn nhắm thẳng vào tên đội trưởng có nửa khuôn mặt thạch anh.

“Sectumsempra!” (Cắt sâu mãi mãi)

Một lưỡi dao vô hình, chứa đựng sát ý và lời nguyền hắc ám, xé gió lao đi. Nó chém thẳng vào ngực tên đội trưởng, một đường cắt hoàn hảo kéo dài từ vai trái xuống hông phải.

Keng!

Không có tiếng thịt rách. Không có máu phun ra.

Chỉ có âm thanh chói tai của kim loại va vào đá cứng.

Vết cắt sâu hoắm hiện lên trên ngực tên quái vật, nhưng bên dưới lớp da nhăn nheo không phải là cơ bắp hay nội tạng. Đó là một lớp tinh thể vàng kim lấp lánh, cứng hơn cả kim cương, đang tỏa sáng rực rỡ.

Tên đội trưởng cúi xuống nhìn vết thương trên ngực mình, rồi ngẩng lên. Khóe miệng nứt toác của hắn kéo rộng ra tận mang tai, để lộ hàm răng pha lê sắc nhọn trong một nụ cười chế giễu.

“Đá… không chảy máu,” hắn rít lên, giọng nói rè rè như tiếng cối xay đá, “Và các ngươi… quá mềm.”

Hắn giơ bàn tay hóa đá khổng lồ lên. Những ngón tay biến thành những mũi khoan nhọn hoắt, xoay tít.

“Harry! Hát đi!” Snape quát, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán. Ma thuật hắc ám của hắn vô dụng trước những kẻ không có máu và linh hồn trọn vẹn.

Harry Potter hít một hơi sâu, cố gắng đè nén cơn buồn nôn đang dâng lên trong cổ họng. Cậu mở miệng, định cất lên “Khúc Ca Dũng Cảm”.

Nhưng ngay khi âm thanh đầu tiên vừa thoát ra khỏi cổ họng…

WAAAAAAA!!!!

Hàng ngàn tiếng khóc than từ vách đá bỗng nhiên bùng nổ. Chúng không còn là những tiếng thì thầm rên rỉ nữa. Chúng cộng hưởng với nhau, khuếch đại lên gấp trăm lần, tạo thành một cơn bão âm thanh hỗn loạn, sắc nhọn như dao cạo.

Tiếng hát của Harry bị nuốt chửng ngay lập tức. Giai điệu trong đầu cậu vỡ vụn. Đầu cậu đau như búa bổ, máu cam bắt đầu rỉ ra từ mũi.

“Em… em không thể!” Harry ôm đầu, quỵ một gối xuống đất, “Tiếng ồn… quá lớn… Linh tính của em bị nhiễu loạn!”

Đám lính đã đến rất gần. Những họng súng đen ngòm và những lưỡi dao đá sắc lẹm đã kề cận. Mira tuyệt vọng bắn liên tiếp những mũi tên nổ, nhưng chúng chỉ làm nứt được lớp vỏ ngoài của đám quái vật.

Tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

Đúng lúc đó, một bóng người mảnh khảnh bước lên, chắn trước mặt Harry và Mira.

Nagini.

Cô gái rắn đứng đó, tay trái đút vào túi áo khoác da – chiếc áo mà Tristan đã đưa cho cô. Cô rút ra một cái túi vải nhỏ thắt dây rút màu nâu đất.

Cái túi đang đập.

Thình thịch… Thình thịch…

Nó phập phồng như thể đang chứa một quả tim sống bên trong. Đây là món quà chia tay mà Frank Lee – “nhà khoa học điên” của Hội Tarot – đã dúi vào tay cô trước khi lên đường, kèm theo một nụ cười toe toét và lời dặn dò: “Thứ này hơi háu ăn một chút, nhưng rất giàu dinh dưỡng. Nhớ cho nó ăn đạm nhé.”

Nagini từng định lén vứt nó đi vì cảm thấy tởm lợm. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào đám quái vật nửa người nửa đá kia, cô bỗng thấy cái túi này thật… thân thương.

“Ở đây không có đất,” Nagini thì thầm, đôi mắt vàng rực của loài bò sát co lại thành một khe hẹp sắc lạnh.

Cô nhìn những cơ thể lực lưỡng, đầy sức sống (dù là sự sống biến dị) của đám thợ mỏ.

“Nhưng lũ các người… là loại phân bón thượng hạng.”

Nagini đưa ngón tay trỏ lên miệng, cắn mạnh. Máu tươi trào ra – nhưng không phải đỏ thẫm, mà ánh lên sắc xanh lục kỳ dị của nhựa cây. Cô nhỏ ba giọt máu vào trong túi vải.

Cái túi rung lên bần bật, phát ra tiếng chép chép như tiếng trẻ con bú sữa.

Nagini vung tay.

“Mọc lên,” cô ra lệnh, giọng nói không lớn, nhẹ như gió thoảng qua khu rừng chết, nhưng mang theo quyền uy tuyệt đối của Planter – Kẻ gieo trồng sự sống và cái chết.

“Và ăn cho no.”

Một nắm hạt giống màu đỏ sẫm, trông giống như những cục thịt vụn vo tròn, bay vút vào không trung, rơi lả tả lên người đám Thợ Mỏ Hóa Đá, dính vào vách đá, rơi xuống sàn hầm.

Tên đội trưởng cười khinh bỉ, định giơ tay gạt những hạt bụi đó đi.

Nhưng bàn tay hắn khựng lại giữa không trung.

Hạt giống chạm vào đá. Hạt giống chạm vào da thịt.

Chúng không nảy mầm theo cách của thực vật.

Chúng nổ.

Bụp! Bụp! Bụp!

Từ những khe nứt trên lớp vỏ đá của tên đội trưởng, từ hốc mắt trắng dã của đám lính, từ những vết thương do đạn bắn… những thứ kỳ dị bắt đầu trồi lên.

Đó là những cây nấm. Nhưng không phải nấm thường.

Chúng có màu đỏ tươi như máu động mạch. Thân nấm to bằng cổ tay người lớn, không có chất xơ thực vật mà cấu tạo từ những thớ cơ bắp đỏ hỏn, xoắn bện vào nhau.

Chúng đập. Thình thịch… Thình thịch…

“Cái… cái gì thế này?!” Tên đội trưởng gào lên, giọng nói rè rè chuyển thành tiếng hét kinh hoàng.

Những sợi tơ nấm – hay đúng hơn là những mạch máu trắng dã – bắn ra tua tủa như xúc tu, cắm phập vào da thịt hắn, khoan xuyên qua lớp đá cứng ngắc. Chúng luồn lách vào bên trong, tìm kiếm nguồn dinh dưỡng, siết chặt lấy xương cốt.

Rắc… Rắc…

Tiếng xương đá gãy vụn vang lên giòn tan.

Những cây nấm lớn nhanh với tốc độ chóng mặt, hút lấy linh tính và sinh mệnh biến dị của đám quái vật để nuôi dưỡng bản thân. Chỉ trong vài giây, tên đội trưởng đã biến thành một vườn nấm di động.

Mũ nấm trên đầu hắn nở bung ra, to như cái ô, bên dưới các phiến nấm tiết ra một chất lỏng trắng đục, sền sệt, nhỏ tong tỏng xuống sàn đá nóng rực.

Xèo…

Một mùi hương kỳ lạ bùng nổ trong hang động.

Không phải mùi thối rữa.

Đó là mùi thơm nức mũi của bò bít tết thượng hạng được nướng chín tới trên lửa than hồng, quyện với mùi béo ngậy của sữa tươi ấm nóng và mùi tiêu đen cay nồng.

Một thứ hương vị điên cuồng, ngon lành đến mức ghê tởm, đối lập hoàn toàn với khung cảnh máu me trước mắt.

Harry Potter nuốt nước bọt ực một cái. Dạ dày cậu réo lên một tiếng rõ to, cồn cào như thể cậu đã bị bỏ đói ba ngày.

“Em… em biết là không nên…” Harry lắp bắp, mắt dán chặt vào những cây nấm thịt đang co giật, “Nhưng… mùi này thơm quá. Em muốn ăn… một miếng.”

“Đừng có ngu ngốc, Potter!” Snape quát, dù chính hắn cũng phải nhăn mũi vì cơn đói bất chợt ập đến, “Đó là bẫy sinh học. Trừ khi trò muốn phổi của trò mọc đầy nấm vào sáng mai.”

Nagini đứng giữa “khu vườn thịt” đang quằn quại. Máu xanh vẫn nhỏ giọt từ đầu ngón tay cô. Đám rắn trên đầu cô rít lên đầy hưng phấn, nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh.

Cô nhìn những cái xác quái vật ngã gục xuống, bị nấm bao phủ hoàn toàn, biến thành những đống dinh dưỡng vô tri. Cô cảm nhận được nhịp tim của từng cây nấm, cảm nhận được sự thỏa mãn của chúng khi “ăn”.

Mạnh mẽ. Hoang dã.

Nhưng cũng… quá thô bạo. Quá ồn ào. Quá lộn xộn.

Nagini nhăn mặt, vẻ không hài lòng hiện rõ.

“Ta không thích sự bừa bãi này,” cô thì thầm, chỉ đủ để chính mình nghe thấy. “Phong cách của Frank quá… ầm ĩ. Ta muốn sự im lặng. Ta muốn dây leo siết cổ từ bóng tối. Ta muốn hoa nở trong lồng ngực mà nạn nhân vẫn mỉm cười.”

Đây là lần đầu tiên cô thực sự hiểu rõ sự khác biệt.

Voldemort muốn cô là một con rắn độc, một công cụ giết chóc lạnh lùng.

Nhưng Mother Pathway (Con Đường Người Mẹ) trao cho cô quyền năng cao hơn thế – quyền năng của Sự Sống. Và sự sống thì đáng sợ hơn cái chết rất nhiều. Nó sinh sôi, nó chiếm đoạt, nó biến đổi.

Và cô sẽ dùng nó theo cách nghệ thuật của riêng mình, chứ không phải cái cách “nhồi nhét” thô thiển của tên điên Frank Lee kia.

“Cô… cô làm cái quái gì vậy?” Mira run rẩy hỏi, tay vẫn cầm kíp nổ nhưng đã quên mất nhiệm vụ vì quá kinh hãi. Cô nhìn Nagini như nhìn một con quái vật còn đáng sợ hơn cả đám thợ mỏ.

“Dọn rác,” Nagini đáp gọn lỏn. “Cài bom đi. Chúng sắp ‘chín’ quá mức rồi. Nếu nấm phát tán bào tử, cả cái hang này sẽ thành nồi súp đấy.”

Snape bước qua những vũng “sữa” trắng đục đang lan rộng trên sàn, dùng mũi đũa gạt một cây nấm non đang định vươn xúc tu bám vào giày mình. Cây nấm rụt lại, phát ra tiếng chít như chuột bị đau.

Hắn nhìn Nagini, lần đầu tiên trong ánh mắt đen thẳm có chút đánh giá lại, pha lẫn sự cảnh giác cao độ.

“Cô vừa biến cái mỏ này thành nhà bếp của địa ngục, tiểu thư,” Snape nói, giọng vẫn châm biếm nhưng không giấu được sự căng thẳng. “Nhắc ta đừng bao giờ nhận đồ ăn từ cô.”

“Xong rồi!” Mira hét lên, tay dính đầy bụi than và “sữa” nấm. Cô vừa kích hoạt dây cháy chậm. “Chúng ta có 60 giây! Chạy!”

“Rút lui!”

Snape ra lệnh. Hắn tóm lấy cổ áo Harry, lôi cậu bé ra khỏi cơn mê hoặc của mùi thịt nướng.

Cả nhóm quay đầu, lao thục mạng ra khỏi khoang trung tâm, chạy ngược trở ra đường hầm dẫn lên mặt đất.

Đằng sau lưng họ, những cây nấm thịt vẫn đang ăn ngấu nghiến những cái xác đá trong tiếng nhóp nhép, chùn chụt ghê rợn, như một bầy lợn đói đang tranh ăn trong máng. Mùi bò bít tết nướng thơm lừng vẫn đuổi theo họ, quấn lấy gót chân như những hồn ma đói khát.

BÙM!

Tiếng nổ đầu tiên vang lên, rung chuyển cả ngọn núi.

Sức ép từ vụ nổ thổi bay cánh cửa kho thuốc súng, tạo thành một cơn bão lửa và bụi đá quét dọc theo đường hầm.

“Chạy nhanh lên! Đừng nhìn lại!”

Vách hầm bắt đầu nứt toác. Những tảng đá lớn rơi xuống ầm ầm. Ánh sáng vàng kim từ các mạch quặng rực lên một lần cuối, chói lòa và giận dữ, như một lời gào thét tuyệt vọng của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm trước khi bị chôn vùi vĩnh viễn.

Bụi mù mịt che khuất tầm nhìn. Harry ho sù sụ, mắt cay xè không thấy đường.

“Giáo sư! Em không thấy gì cả!”

“Hát đi, Potter!” Tiếng Snape vang lên từ phía trước, nghe xa xăm giữa tiếng ầm ầm của đất lở. “Dùng ánh sáng của trò! Dẫn đường!”

Harry nhắm mắt lại. Cậu không cần nhìn. Cậu cần cảm nhận.

Cậu hít một hơi đầy bụi, và cất tiếng hát. Lần này không phải là khúc ca chiến trận. Là “Khúc Ca Của Ánh Sáng Dẫn Lối”.

“Hỡi ngọn đèn trong đêm tối… soi sáng lối ta đi…”

Một luồng sáng vàng ấm áp, dịu nhẹ tỏa ra từ cơ thể Harry, đẩy lùi màn bụi đen kịt, tạo thành một con đường ánh sáng xuyên qua sự hỗn loạn.

“Theo ánh sáng đó!” Mira hét lên, lao theo cái bóng của Harry.

Họ chạy đua với tử thần, với sự sụp đổ của lòng đất, để lại sau lưng bữa tiệc kinh hoàng của những cây nấm thịt và tiếng khóc than đang dần tắt lịm dưới đống đổ nát.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-hang-hai-doa-thien-su-dai-tuong.jpg
Người Tại Hàng Hải, Đọa Thiên Sứ Đại Tướng
Tháng 1 21, 2025
hong-hoang-vu-toc-nghich-tu-bat-dau-giam-cam-hau-tho.jpg
Hồng Hoang: Vu Tộc Nghịch Tử, Bắt Đầu Giam Cầm Hậu Thổ!
Tháng 1 17, 2025
nam-thang-nhan-vat-phan-dien-tieng-long-bi-nghe-len-nu-chinh-hong-mat.jpg
Nằm Thẳng Nhân Vật Phản Diện Tiếng Lòng Bị Nghe Lén, Nữ Chính Hỏng Mất
Tháng 1 18, 2025
thuan-duong-thanh-the-thien-ha-thanh-nu-deu-la-lo-dinh.jpg
Thuần Dương Thánh Thể, Thiên Hạ Thánh Nữ Đều Là Lô Đỉnh
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP