Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 90: Hầm Mỏ Của Những Tiếng Khóc – Bản Giao Hưởng Của Xương
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 90: Hầm Mỏ Của Những Tiếng Khóc – Bản Giao Hưởng Của Xương

Ánh sáng trong hầm mỏ này không phải là ánh sáng. Nó là một vết thương đang rỉ mủ của lòng đất.

Không gian bên trong đặc quánh, nóng hầm hập như ruột của một con quái vật khổng lồ đang lên cơn sốt cao. Nhiệt độ ở đây không đốt cháy da thịt ngay lập tức, mà nó luồn lách qua lỗ chân lông, làm sôi dòng máu và bóp nghẹt buồng phổi. Mùi lưu huỳnh trứng thối hòa lẫn với mùi ngọt lợ gây buồn nôn của thịt rữa bốc lên từng đợt, bám chặt vào cổ họng, khiến lưỡi người ta tê dại.

Trên các vách đá lởm chởm, những mạch Đá Rực Rỡ chạy dọc ngang như hệ thống mạch máu bị lộ thiên. Chúng rực lên một màu vàng kim bệnh hoạn, nhấp nháy không theo chu kỳ, mà co thắt như đang hô hấp.

Harry Potter bước đi ở vị trí giữa đội hình, đôi chân cậu nặng trịch như đang lội qua đầm lầy chì lỏng.

Cậu nghe thấy tiếng khóc.

Ngay từ khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa hầm mỏ, tiếng khóc đã khoan thẳng vào màng nhĩ cậu. Là một Sequence 9 Bard (Người Ca Tụng) linh hồn Harry nhạy cảm với âm thanh và ánh sáng gấp nhiều lần người thường. Đối với người khác, hầm mỏ này chỉ ồn ào tiếng gió rít. Nhưng đối với Harry, đây là một địa ngục trần gian.

Ban đầu, nó chỉ là tiếng u… u… rì rầm như tiếng côn trùng bay sát tai. Nhưng càng đi sâu, tiếng ồn càng trở nên rõ ràng, tách bạch, chồng chất lên nhau thành một bản hợp xướng của sự thống khổ không lời.

“Nóng quá…”

“Đừng đục vào mắt tôi…”

“Cho tôi nước… Mẹ ơi, con khát…”

“Tại sao không để tôi chết…”

Harry ôm chặt đầu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa lẫn với bụi than đen sì trên mặt. Cậu lảo đảo, suýt ngã nếu không có bàn tay lạnh lẽo của Snape túm lấy vai áo chùng.

“Tập trung, Potter,” giọng Snape vang lên, không phải bên tai, mà trực tiếp trong đầu cậu, lạnh băng và sắc bén như dao mổ, cắt đứt sự hỗn loạn của những tiếng thì thầm. “Đừng để chúng xâm nhập. Đừng đồng cảm. Đừng lắng nghe.”

Severus Snape bước đi phía trước, tà áo choàng đen của hắn dường như là thứ duy nhất không bị nhuộm vàng bởi ánh sáng quái đản nơi này. Hắn không quay đầu lại, nhưng bàn tay trái giấu trong ống tay áo liên tục rải xuống đất một loại bột mịn màu tím sẫm – bột của Hoa Tịch Lặng (Silent Lavender) trộn với tro cốt của loài Dơi Đêm.

Bột tan ngay khi chạm đất, tỏa ra mùi bạc hà lạnh buốt, tạo thành một lớp màng lọc âm thanh vô hình bao quanh nhóm người, giảm bớt áp lực lên Linh thể của Harry.

Mira dẫn đường, bước chân cô khập khiễng nhưng dứt khoát. Cô dừng lại trước một khối đá lớn chắn ngang lối đi, đưa bàn tay đầy vết chai sần chỉ vào vách đá.

“Đừng chạm vào,” giọng cô khản đặc, đôi mắt đỏ ngầu ánh lên sự ghê tởm lẫn bi thương. “Đó không phải là đá. Đó là xương.”

Harry nheo mắt nhìn theo ngón tay cô, cố gắng nhìn xuyên qua lớp ánh sáng chói lòa.

Dưới lớp vỏ bọc tinh thể vàng kim lấp lánh, cậu nhìn thấy những đường vân trắng đục quen thuộc. Một đoạn xương ống chân. Những dẻ sườn cong vẹo. Và kinh hoàng hơn cả, một hộp sọ người đã bị bóp méo, miệng há to trong tư thế gào thét vĩnh cửu, hốc mắt giờ đây là nơi mọc ra hai khối tinh thể sắc nhọn.

Chúng đã bị hóa thạch. Không, chúng đã bị “ăn”. Quặng đá ở đây phát triển bằng cách ký sinh vào cơ thể sống, thay thế xương thịt bằng tinh thể, giam cầm linh hồn nạn nhân bên trong để làm nhiên liệu phát sáng.

Harry cảm thấy dạ dày mình quặn thắt. Cậu nôn khan, nhưng không có gì trào ra ngoài vị chua của mật dịch.

“Em… em nghe thấy họ,” Harry thì thầm, giọng lạc đi vì xúc động, “Họ đang khóc, Giáo sư. Hàng trăm người. Họ vẫn còn ở đó. Nếu… nếu Cedric ở đây… anh ấy sẽ biết phải làm gì. Anh ấy có thể nói chuyện với họ, siêu thoát cho họ. Còn em… em chỉ biết hát cho người sống…”

Lần đầu tiên, Harry cảm thấy sự thiếu hụt trong đội hình. Không có Spirit Medium (Người Lên Đồng) họ giống như những bác sĩ phẫu thuật mù, biết bệnh nhân đang đau đớn nhưng không thể nhìn thấy vết thương.

Snape vẫn không quay lại, bóng lưng hắn cứng rắn và cô độc.

“Diggory không ở đây,” giọng hắn lạnh lùng, tàn nhẫn dập tắt sự yếu đuối của Harry, “Và cậu ta đang phải giữ mạng sống cho hai kẻ khác ở một nơi còn nguy hiểm hơn thế này. Nếu trò không tập trung vào nhiệm vụ, trò sẽ sớm có cơ hội hát ru cho chính mình trong khi cơ thể trò biến thành đèn chùm trang trí cho Victor Hale.”

Hắn dừng lại một giây, rồi nói thêm, giọng dịu đi một chút, mang theo sự chỉ dẫn của một Midnight Poet: “Đừng cố giải thoát họ, Potter. Lúc này, trò không đủ sức. Hãy dùng tiếng hát của trò như một tấm khiên, không phải như một liều thuốc.”

Nagini, người nãy giờ vẫn im lặng đi sau cùng, bỗng dừng lại bên một vũng nước ngầm đang sôi sùng sục bên vệ đường.

Xung quanh vũng nước ô nhiễm, những cụm nấm trong suốt như thủy tinh mọc lên tua tủa. Chúng đẹp một cách ma quái, phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, đầu nấm rung rung như đang hô hấp.

Cô quỳ xuống, không ngần ngại bùn đất bẩn thỉu, đặt bàn tay trần lên mặt đất nóng rực.

“Chúng đang lọc độc,” Nagini nói, giọng cô không còn là tiếng người hoàn toàn, mà pha lẫn tiếng rít xì xì của loài bò sát. “Nhưng chúng cũng đang đau đớn. Chúng bị ép phải uống thứ nước này. Chúng không muốn sống kiểu này.”

Là một Planter (Người Trồng Trọt) cô cảm nhận được sự thống khổ của hệ thực vật. Nấm ở đây không mọc tự nhiên; chúng là những nô lệ sinh học, bị biến đổi để duy trì môi trường sống cho mỏ quặng.

Nagini đưa ngón tay cái lên miệng, cắn mạnh. Một giọt máu đỏ sẫm, đặc quánh chảy ra. Cô nhỏ nó xuống nền đất nứt nẻ.

Tách.

Hiệu ứng xảy ra tức thì.

Những cây nấm thủy tinh rung lên bần bật, như thể vừa được tiêm một liều thuốc kích thích cực mạnh. Màu xanh nhạt yếu ớt của chúng chuyển sang màu đỏ rực. Chúng lớn phổng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy, rễ của chúng cắm sâu xuống, hút lấy chất độc trong vũng nước.

Xèo xèo…

Vũng nước sôi lên rồi cạn khô trong vài giây. Những cây nấm sau khi hút hết độc tố liền nổ tung nhẹ nhàng bộp, bộp, tỏa ra một làn phấn trắng mịn màng.

Mùi đất sạch, mùi rêu ẩm và mùi lá non lan tỏa trong không gian, đẩy lùi mùi lưu huỳnh ngột ngạt. Không khí xung quanh Nagini trở nên trong lành và mát mẻ, như một ốc đảo giữa sa mạc lửa.

Mira nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt mở to kinh ngạc xen lẫn sợ hãi.

“Quái vật…” cô lẩm bẩm, “Cô là quái vật gì vậy? Tại sao… tại sao cô lại cứu cây cối?”

Nagini đứng dậy, phủi bụi trên váy. Đám rắn nhỏ trên đầu cô rít lên khe khẽ đầy tự mãn. Đôi mắt vàng của cô nhìn Mira, thản nhiên và hoang dã.

“Đất đau thì ta đau. Đơn giản vậy thôi.”

Snape liếc nhìn Nagini, gật đầu nhẹ ghi nhận. Hắn phất tay ra hiệu tiếp tục di chuyển.

Họ đi thêm khoảng mười phút nữa. Đường hầm dần mở rộng ra thành một khoang hang động khổng lồ, trần hang cao vút khuất trong bóng tối.

Ở giữa khoang hang là một khu vực tập kết hàng hóa. Những thùng gỗ sồi được chất cao ngất, bên ngoài sơn biểu tượng đầu lâu xương chéo màu đỏ. Mùi thuốc súng đen và dầu hỏa nồng nặc bốc ra từ đó.

Kho thuốc nổ của Crowe.

“Chính là nó!” Mira thì thầm, mắt sáng lên. Cô rút từ trong túi đeo hông ra những thỏi thuốc nổ tự chế, lao nhanh về phía các thùng gỗ, tay run run chuẩn bị cài kíp nổ.

Bốp… Bốp… Bốp…

Tiếng vỗ tay chậm rãi, giòn giã vang lên từ bóng tối phía sau các thùng hàng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng.

“Hay lắm. Rất đúng giờ. Ta đã đợi các ngươi hơi lâu đấy.”

“Lùi lại!”

Snape quát lớn, tay trái giật mạnh vai Mira kéo ngược lại, tay phải đẩy Harry và Nagini ra sau lưng. Đũa phép của hắn chĩa thẳng vào bóng tối, đầu đũa lóe sáng.

Từ các ngách hầm xung quanh, hàng chục bóng người lầm lũi bước ra, tạo thành một vòng vây khép kín.

Chúng không đeo mặt nạ phòng độc như lính canh bên ngoài. Vì chúng không cần thở nữa.

Da mặt của những kẻ này đã bị Đá Rực Rỡ ăn mòn một nửa, dính chặt với những mảng tinh thể lấp lánh màu vàng kim. Một số kẻ có cánh tay đã hoàn toàn hóa đá, to lớn dị dạng. Mắt chúng trắng dã, không còn tròng đen, chỉ còn ánh sáng vàng rực cháy âm ỉ từ bên trong hộp sọ.

Trên tay chúng là những khẩu súng trường hơi nước thô kệch và dao găm rỉ sét, nhưng cánh tay cầm súng không hề run rẩy. Chúng đứng yên như tượng, không chớp mắt, không thở.

Chúng là những Thợ Mỏ Hóa Đá (Crystalized Miners) – những kẻ đã chết nhưng chưa được phép nằm xuống.

Một tên đội trưởng bước lên phía trước. Hắn cao lớn hơn hẳn những kẻ khác, nửa khuôn mặt bên trái đã hoàn toàn biến thành một khối tinh thể thạch anh sắc nhọn.

Giọng hắn vang lên, rè rè và ken két như tiếng hai tảng đá nghiền vào nhau:

“Thống đốc gửi lời chào đến các vị khách quý,” hắn nói, cái miệng nứt toác cười toe toét, để lộ hàm răng bằng pha lê, “Ngài ấy nói mỏ quặng đang đói. Và Linh thể của các người… là bữa tối hoàn hảo nhất.”

Mira nghiến răng, giương nỏ lên, mũi tên đã lên dây, chĩa thẳng vào mắt tên đội trưởng.

“Đồ chó săn của Hale!”

Harry nắm chặt đũa phép, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nhưng kỳ lạ thay, nỗi sợ hãi ban đầu đã biến mất. Thay vào đó, cậu cảm nhận được một giai điệu chiến trận đang dâng lên trong huyết quản. Một bản hùng ca cổ xưa của loài người khi đối mặt với bóng tối.

Snape đứng chắn trước hai đứa trẻ và Mira, áo choàng đen tung bay trong luồng khí nóng bốc lên từ lòng đất, giống như đôi cánh của một con dơi khổng lồ đang bảo vệ đàn con. Hắn không hề tỏ ra nao núng.

Đôi mắt đen thẳm của Midnight Poet nhìn quét qua đám quái vật, phân tích điểm yếu của chúng trong tích tắc.

“Potter,” Snape nói, giọng thấp, trầm, nhưng rõ ràng từng từ một, “Khi ta ra lệnh, hãy hát. Hát to nhất có thể. Đừng hát nhạc tình cảm sướt mướt. Hát thứ gì đó có thể đập vỡ đá.”

Tên đội trưởng giơ bàn tay hóa đá lên cao, rồi chém mạnh xuống.

“Giết!”

Tiếng súng nổ vang rền.

Đoàng!

Mùi thuốc súng khét lẹt hòa lẫn với mùi đá nóng bốc lên ngột ngạt. Vách hầm rung chuyển, bụi đất và những mảnh Đá Rực Rỡ sắc nhọn rơi lả tả xuống đầu họ như mưa kim loại.

Cùng lúc đó, tiếng khóc than của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm trong vách đá bỗng trở nên điên cuồng, chói tai hơn bao giờ hết, như thể chúng đang cổ vũ cho cuộc tàn sát sắp bắt đầu.

Vòng vây đã khép lại.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

conan-bat-dau-ba-tuyen-mot-nhung-la-danh-sach-ma-duoc
Conan: Bắt Đầu Ba Tuyển Một, Nhưng Là Danh Sách Ma Dược
Tháng 10 19, 2025
tu-khoi-loi-hoang-tu-den-hac-da-quan-vuong.jpg
Từ Khôi Lỗi Hoàng Tử Đến Hắc Dạ Quân Vương
Tháng 2 26, 2025
su-ton-cho-qua-nhieu-de-tu-tung-cai-la-ngoan-nhan
Sư Tôn Cho Quá Nhiều, Đệ Tử Từng Cái Là Ngoan Nhân
Tháng mười một 3, 2025
nghe-khuyen-ta-sasuke-dua-vao-cai-gi-phan-konoha
Nghe Khuyên: Ta Sasuke, Dựa Vào Cái Gì Phản Konoha
Tháng 10 14, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP