-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 89: Hang Động Của Ngàn Con Mắt – Bài Thơ Của Bóng Đêm
Chương 89: Hang Động Của Ngàn Con Mắt – Bài Thơ Của Bóng Đêm
Ánh sáng trong hang động này không phải là sự cứu rỗi. Nó là một sự tra tấn.
Đó là một thứ ánh sáng lạnh lẽo, sắc bén, được khuếch đại bởi hàng triệu viên tinh thể Đá Rực Rỡ mọc chi chít trên vách đá, trần hang và cả dưới nền đất. Mỗi viên đá là một con mắt, một tấm gương lồi lõm phản chiếu thực tại từ hàng ngàn góc độ vặn vẹo khác nhau.
Không có bóng tối để lẩn trốn. Không có góc khuất để thở. Chỉ có sự phơi bày trần trụi đến nghẹt thở.
Harry Potter cảm thấy da mặt mình nóng ran như bị kim châm. Cậu nhìn vào vách đá và thấy hàng ngàn phiên bản của chính mình: một Harry già nua cô độc với đôi mắt trũng sâu đang ngồi trên ngai vàng gãy nát; một Harry bé nhỏ đang co ro trong gầm cầu thang, khóc không ra tiếng; và một Harry với vết sẹo tia chớp đang rỉ máu đen, cười man dại.
Tiếng u… u… trong đầu cậu – dấu hiệu của Linh thể bị quá tải – vang lên chói tai. Cậu phải cắn chặt môi để giữ cho bản thân không hét lên.
“Đừng nhìn vào chi tiết,” Mira rít lên qua kẽ răng, tay cô nắm chặt cây cung gỗ sồi đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. “Nhìn vào khoảng không. Chúng ăn nỗi sợ. Chúng uống sự xấu hổ.”
Severus Snape bước đi ở vị trí tiên phong. Áo choàng đen của hắn phất phơ, tạo thành một vệt mực đen duy nhất, kiêu hãnh và đơn độc giữa không gian chói lòa. Hắn bước đi điềm tĩnh, nhưng Harry nhận thấy những ngón tay dài của hắn đang siết chặt cây đũa phép đến mức run rẩy.
Trong những tấm gương đó, Snape không thấy mình.
Hắn thấy Lily.
Hàng nghìn Lily Evans đang nằm trên sàn nhà lạnh lẽo ở Thung lũng Godric. Đôi mắt xanh lá mở to, vô hồn, nhìn chằm chằm vào hắn với sự buộc tội câm lặng. Một tia sáng xanh lục lóe lên, rồi tắt, rồi lại lóe lên. Lặp đi lặp lại. Vĩnh cửu.
Két… Leng keng…
Một âm thanh pha lê va chạm vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
Từ sâu trong luồng ánh sáng chói mắt nhất, một sinh vật bước ra.
Con Nhím Gương.
Nó to lớn như một con gấu Bắc Cực, nhưng không có lông hay da thịt. Toàn thân nó được cấu tạo từ những khối pha lê đen bóng, mọc tua tủa thành những chiếc gai nhọn dài cả mét. Mỗi chiếc gai là một tấm gương hoàn hảo, sắc lẹm.
Nó di chuyển nhẹ nhàng, không phát ra tiếng động, như một bóng ma trượt trên băng. Đôi mắt của nó – nếu có thể gọi hai hốc đen sâu hoắm đó là mắt – hoàn toàn trống rỗng, chỉ phản chiếu lại khuôn mặt kinh hoàng của con mồi.
Nó không gầm gừ. Nó chỉ rung nhẹ bộ gai.
Leng keng… Leng keng…
Âm thanh đó không tác động vào thính giác, mà đánh thẳng vào não bộ.
Hàng ngàn tấm gương trên người nó xoay góc đồng loạt, hội tụ ánh sáng và chiếu thẳng vào Severus Snape.
Snape khựng lại.
Trong khoảnh khắc đó, ảo ảnh về cái chết của Lily được phóng đại lên gấp ngàn lần. Tiếng cười của Voldemort vang vọng trong hang động, ngọt ngào như mật ong trộn lẫn với máu tươi, len lỏi vào từng nếp gấp não của hắn.
Cái bóng của Snape đổ dài trên mặt đất bắt đầu biến dạng. Nó không còn là hình người nữa. Nó sôi lên sùng sục, lan rộng ra, đen đặc, nuốt chửng ánh sáng xung quanh. Nó mọc ra đôi cánh rách rưới, cái mỏ dài ngoằng của loài quạ ăn xác, quay lại mổ vào chính trái tim của chủ nhân.
“Giáo sư!” Harry hét lên, định lao tới thi triển bùa chú bảo vệ.
“Đừng!” Mira túm chặt cổ áo cậu giật lại, móng tay cô bấu vào da thịt cậu đau điếng. “Đừng can thiệp! Nếu cậu bước vào vùng phản chiếu đó, cậu sẽ bị chính ác mộng của mình xé xác!”
Con Nhím Gương cúi thấp người, bộ gai trên lưng dựng đứng, run lên bần bật, chuẩn bị phóng ra hàng loạt mũi tên pha lê chứa đựng lời nguyền giam cầm linh hồn.
Nhưng Snape không giơ đũa phép.
Hắn từ từ hạ tay xuống. Đôi mắt đen thẳm của hắn – đôi mắt của một Midnight Poet (Nhà Thơ Đêm Khuya – Sequence 8) – trở nên sâu hun hút, như hai miệng giếng cổ xưa không thấy đáy. Hắn không nhìn vào Lily, hắn nhìn xuyên qua nỗi đau, chạm đến bản chất của bóng tối.
Snape mở miệng. Không phải để niệm chú Avada Kedavra hay Sectumsempra.
Hắn ngâm thơ.
Giọng hắn vang lên, khàn đặc, trầm thấp, nhưng mang theo một âm hưởng kỳ lạ, như tiếng chuông nguyện hồn vang vọng từ một giáo đường bỏ hoang. Mỗi từ ngữ thốt ra đều mang theo sức nặng của linh tính, đè nén không gian xung quanh.
“Giấc ngủ là liều thuốc cho kẻ tỉnh thức trong đau thương,
Tại sao phải giãy giụa, khi đích đến là nấm mồ vô thường?
Ánh sáng ngươi phản chiếu chỉ là dối trá hão huyền,
Chỉ có bóng đêm vĩnh cửu… mới mang lại bình yên.”
Đó không phải là thơ ca lãng mạn. Đó là “Khúc Ca Của Sự Yên Nghỉ”.
Lời thơ lan tỏa ra như một làn sương đen vô hình, quấn lấy những viên Đá Rực Rỡ, làm mờ đi ánh sáng chói chang. Không khí trong hang trở nên nặng nề, u uất, như thể cả thế giới vừa bị trùm lên một tấm khăn tang.
Con Nhím Gương đang căng cứng chuẩn bị tấn công bỗng nhiên khựng lại.
Những chiếc gai pha lê trên lưng nó bắt đầu rung lên, nhưng không phải vì kích động, mà vì run rẩy. Ánh sáng trong mắt nó mờ dần.
Trong hàng ngàn tấm gương trên cơ thể nó, những hình ảnh về Lily, về Voldemort, về nỗi sợ hãi… tất cả đều tan biến. Thay vào đó là một màu xám xịt, ảm đạm, vô vọng.
Con quái vật – sinh vật sống bằng cách ăn cảm xúc tiêu cực và phản chiếu nỗi sợ – đột nhiên cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp xâm chiếm tâm trí đơn bào của nó.
Nó cảm thấy… mệt mỏi.
Việc phóng gai thật vô nghĩa. Việc săn mồi thật phiền phức. Việc tồn tại… sao mà nặng nề đến thế.
Nó từ từ thu những chiếc gai nhọn lại, cuộn tròn cơ thể đồ sộ thành một quả bóng pha lê khổng lồ, rồi nằm bẹp xuống sàn hang lạnh lẽo.
Hà….
Một tiếng thở dài thườn thượt, buồn bã đến nao lòng vang vọng khắp hang động, nghe như tiếng gió rít qua khe cửa của một ngôi nhà hoang.
Harry đứng há hốc mồm, cây đũa phép trên tay suýt rơi xuống đất.
Mira thì thào, đôi mắt hoang dại mở to hết cỡ: “Hắn… hắn đánh bại Nhím Gương bằng cách… làm cho nó chán sống sao?”
Nagini đứng bên cạnh, khoanh tay trước ngực, những con rắn nhỏ trên đầu cô rít lên khe khẽ đầy thấu hiểu.
“Không hẳn là chán sống,” cô gái rắn nhận xét, giọng nói mang theo sự phân tích lạnh lùng của một sinh vật am hiểu sự sống. “Hắn đã ru ngủ ‘ý chí sinh tồn’ của nó. Hắn tiêm vào linh hồn nó một liều thuốc độc làm từ sự tịch mịch. Nhựa sống trong người nó đã ngừng chảy… nó đang héo tàn từ bên trong.”
Snape vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng điêu khắc từ bóng đêm. Hắn nhìn con quái vật đang nằm cuộn tròn, tuyệt vọng và vô hại. Môi hắn nhếch lên một nụ cười nhạt, nụ cười của sự tự giễu cay đắng.
“Potter,” hắn nói, giọng vẫn đều đều nhưng Harry nhận ra sự mệt mỏi trong đó. Việc duy trì bài thơ đã tiêu tốn một lượng lớn linh tính của hắn. “Lấy máu đi. Trước khi nó nhận ra rằng tự sát là lựa chọn hợp lý nhất cho sự tồn tại vô nghĩa này.”
Harry giật mình, vội vàng gật đầu. Cậu rón rén bước tới gần con quái vật khổng lồ. Con Nhím Gương không hề phản kháng, nó thậm chí còn không thèm mở mắt nhìn cậu.
Với sự giúp đỡ của Mira, Harry nhanh chóng chiết được một lọ đầy Máu Nhím Gương – thứ chất lỏng sền sệt màu bạc, lấp lánh như thủy ngân lỏng, lạnh buốt khi chạm vào thành lọ. Cậu cũng nhanh tay nhặt thêm vài viên gai gãy và Đá Rực Rỡ rơi vãi xung quanh.
Khi nhóm rút lui ra khỏi hang động, ánh sáng phía sau họ mờ dần, như thể chính hang động cũng đang chìm vào giấc ngủ. Con Nhím Gương vẫn nằm đó, cô độc, chìm đắm trong nỗi buồn vĩnh cửu mà Snape đã tặng cho nó.
Ra đến cửa hang, không khí lạnh lẽo của Rừng Sương ùa vào, giúp Harry tỉnh táo lại. Cậu quay sang nhìn vị giáo sư Độc dược, người đang bước đi tập tễnh nhẹ ở phía sau.
“Giáo sư…” Harry ngập ngừng, “Bài thơ đó… thầy sáng tác cho ai vậy?”
Snape không dừng bước. Bóng lưng gầy guộc của hắn hòa lẫn vào màn đêm của khu rừng.
“Cho những kẻ ngu ngốc dám nhìn vào quá khứ của ta,” hắn đáp, giọng lạnh tanh như tiếng lá kim loại va vào nhau.
Hắn dừng lại một giây, quay đầu nhìn về phía hang động tối om, ánh mắt thoáng qua một nỗi đau không thể gọi tên.
“Và… cho chính ta.”
Câu nói rơi vào thinh không, nhẹ bẫng nhưng nặng trĩu.
Snape quay phắt lại, tà áo choàng tung lên một cách dứt khoát.
“Còn cái kho thuốc nổ của cô,” hắn nói với Mira, giọng đã trở lại vẻ cộc cằn thường ngày, “Dẫn đường đi. Ta không có cả đêm để làm từ thiện cho cuộc cách mạng vặt vãnh của các người.”
Mira nhìn hắn một lúc lâu, ánh mắt phức tạp, vừa sợ hãi vừa kính trọng. Rồi cô gật đầu.
“Đi lối này. Chúng ta phải đi qua Thung Lũng Xác Chết.”
Nhóm người lại tiếp tục di chuyển, để lại sau lưng hang động của những chiếc gương và một con quái vật đang ngủ say trong nỗi buồn.