Chương 88: Con Đường Dẫn Đến Vực Thẳm – Ảo Ảnh Của Tội Lỗi
Khoảnh khắc ngón tay Tristan chạm vào mặt kính gợn sóng trong quán trọ, thế giới vật chất dường như bị lột bỏ lớp vỏ bọc thô ráp bên ngoài. Không gian vặn xoắn lại, hút lấy ánh sáng và âm thanh, ném trả lại một sự tĩnh lặng lạnh lẽo đến ghê người.
“Cedric,” Tristan không quay đầu lại, giọng cậu vang vọng như phát ra từ dưới đáy giếng sâu, “cậu ở lại đây. Giữ chặt tấm vải đen. Nếu sau một giờ chúng tôi không quay lại, hoặc nếu tấm gương bắt đầu nứt… hãy đốt nó bằng lửa của Rồng. Đừng để bất cứ thứ gì từ bên trong bò ra ngoài.”
Cedric Diggory, với khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên định của một Spirit Medium hiểu rõ ranh giới sinh tử, gật đầu nắm chặt đũa phép: “Tôi sẽ là cái neo của hai người. Bảo trọng.”
Tristan bước qua mặt kính. Regulus Black hít một hơi sâu, chỉnh lại cổ áo choàng, rồi bước theo sau.
Họ không bước vào một căn phòng khác. Họ bước vào một khoảng không vô tận được dệt nên từ những mảnh vỡ của hiện thực.
Con đường dẫn lên lâu đài của Victor Hale không được lát đá. Nó được lát bằng hàng triệu mảnh gương vỡ vụn.
Chúng sắc lẹm, phản chiếu ánh sáng bạc lạnh lẽo từ một mặt trăng khuyết méo mó treo lơ lửng trên bầu trời tím thẫm. Mỗi bước chân của Regulus nện xuống đều tạo ra âm thanh lạo xạo… lạo xạo… buốt óc, như thể anh đang giẫm nát xương cốt của những linh hồn bị giam cầm, hay chính xác hơn, là giẫm lên hàng nghìn khuôn mặt của chính mình đang nhìn lên từ dưới đất với ánh mắt oán hờn.
Sương mù ở đây không còn là màu xám đục của Fogmire. Nó lấp lánh, bạc thếch, bao gồm vô số hạt bụi thủy tinh li ti lơ lửng. Khi hít vào, người ta có cảm giác như phổi mình đang bị cắt bởi những lưỡi dao nhỏ xíu.
Tristan đi trước, đôi mắt đen thẳm nhắm hờ, chỉ hé một khe nhỏ đủ để quan sát những sợi tơ định mệnh đang rối tung trong không gian phản chiếu này. Đồng xu vàng xoay đều trên những đốt ngón tay thon dài của cậu, chậm rãi, nhịp nhàng như một quả tim cơ học.
Mercury ngồi chễm chệ trên vai trái Tristan. Con Niffler lông bạc đeo chiếc kính một mắt (monocle) cũ kỹ mà nó từng “mượn” được, cái mũi dài hít hít liên tục vào không khí sặc mùi ôzôn và kim loại lạnh. Đôi mắt nhỏ xíu của nó đảo như rang lạc, phân tích cấu trúc của thế giới giả lập này.
“Không khí… dữ liệu rác…” Mercury lầm bẩm, giọng kim loại the thé, “Tỷ lệ khúc xạ ánh sáng sai lệch 0.03%. Đây là không gian giả tưởng cấp độ 2.”
Regulus đi phía sau, hơi thở bắt đầu trở nên nặng nhọc. Không phải vì mệt, mà vì áp lực tâm linh ở đây đang đè nặng lên Linh thể của anh. Là một Vampire, anh nhạy cảm với máu và bóng tối, nhưng nơi này… nơi này không có máu. Nó khô khốc, vô cảm và lạnh lẽo tuyệt đối.
Họ đi qua một tấm gương lớn, cao quá đầu người, bị nứt đôi và cắm nghiêng bên vệ đường như một bia mộ.
Regulus không định nhìn. Anh đã tự dặn lòng phải phớt lờ mọi hình ảnh phản chiếu. Nhưng bản năng tò mò – điểm yếu chí mạng của con người – đã phản bội anh. Khóe mắt anh vô tình lướt qua mặt kính.
Bước chân anh khựng lại.
Trong gương không phải là hình ảnh phản chiếu của một Regulus Black trưởng thành, lạnh lùng trong bộ áo choàng đen.
Đó là một cậu bé mười sáu tuổi, gầy gò, đang co rúm lại trong góc phòng tối tăm của dinh thự Grimmauld Place. Và đứng trước mặt cậu bé đó là một bóng người phụ nữ cao lớn với mái tóc đen rối bù, đôi mắt điên dại sáng rực như than hồng.
Bellatrix Lestrange.
Nhưng là Bellatrix của những năm tháng rực rỡ và tàn độc nhất.
“Nhìn đứa em trai bé bỏng của Sirius kìa,” giọng ả vang lên từ trong gương, không, nó vang lên trực tiếp trong đầu Regulus, ngọt ngào như mật ong trộn lẫn với mảnh sành, “Vẫn là thằng nhóc hèn nhát chỉ biết trốn sau rèm cửa trong khi anh trai mình chịu đòn thay.”
Regulus cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Một cảm giác sợ hãi nguyên thủy, nỗi sợ của một đứa trẻ trước kẻ săn mồi, trỗi dậy mạnh mẽ.
Trong gương, Bellatrix giơ đũa phép lên. Một tia sáng đỏ lòm lóe lên.
Crucio!
Dù không có phép thuật nào bay ra khỏi mặt gương, nhưng cơ thể Regulus co giật mạnh. Cơn đau thần kinh – ký ức của thể xác – ập đến như sóng thần. Anh khuỵu gối xuống nền kính vỡ, hai tay ôm lấy ngực, thở dốc, mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa.
“Mày không xứng đáng mang họ Black,” ả cười, tiếng cười man dại xé toạc màng nhĩ, “Mày chỉ là cái bóng. Một cái bóng vô dụng.”
Một bàn tay bất ngờ đặt lên vai Regulus. Không nhẹ nhàng an ủi, mà bóp mạnh vào xương quai xanh, đau điếng.
“Regulus.”
Giọng nói của Tristan vang lên, bình thản, lạnh lẽo và rõ ràng như tiếng nước đá rơi vào ly pha lê. Nó cắt đứt dòng hồi tưởng hỗn loạn.
“Đó không phải chị họ cậu. Đó chỉ là sự phản chiếu của mặc cảm tự ti trong tiềm thức cậu.”
Tristan cúi xuống, đôi mắt đen nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực đang dao động dữ dội của Regulus.
“Kẻ thù đang dùng chính ký ức của cậu để vẽ nên con quái vật này. Cậu đã chọn đứng ở đây, đối mặt với cái chết và sự điên loạn. Đừng để một tấm gương dạy cậu cách sợ hãi.”
Cái đau từ bàn tay Tristan kéo Regulus trở về thực tại nhanh hơn bất kỳ bùa chú tỉnh táo nào. Anh chớp mắt, cơn đau ảo giác trong lồng ngực dịu đi. Anh nhìn lại vào gương. Bellatrix vẫn ở đó, nhưng giờ đây, hình ảnh của ả trông mờ nhạt, giật cục như một cuộn phim cũ bị xước.
Regulus nghiến răng, chống tay đứng dậy. Máu đỏ tươi rỉ ra từ lòng bàn tay bị kính cứa đứt, nhưng anh không cảm thấy đau. Thay vào đó, bản năng Vampire trỗi dậy. Mùi máu của chính mình làm anh tỉnh táo.
“Câm miệng,” Regulus rít lên, đũa phép trong tay vung mạnh.
Confringo!
Tấm gương nổ tung. Những mảnh kính văng tung tóe, mang theo tiếng cười tắt ngóm của Bellatrix.
“Đi tiếp,” Tristan nói, quay lưng bước đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn vào màn sương bạc. Càng đi, những ảo ảnh càng trở nên tinh vi và tàn nhẫn hơn.
Sương mù phía trước đột ngột ngưng tụ, cuộn xoáy, rồi hóa thành hình dáng của một cô gái trẻ.
Mái tóc đỏ rực như lửa cháy. Đôi mắt xanh biếc đẫm lệ.
Elaine. Mối tình đầu, và cũng là nỗi hối hận lớn nhất của Regulus.
Cô gái bị xích chặt vào cánh cổng sắt dẫn vào sân lâu đài, chiếc váy trắng tinh khôi rách tả tơi, để lộ làn da trắng muốt chi chít những vết thương đang rỉ máu.
“Regulus…” Giọng cô nức nở, yếu ớt như gió thoảng, “Cứu em… Chàng đã hứa sẽ bảo vệ em… Tại sao chàng lại bỏ mặc em?”
Trái tim Regulus như ngừng đập. Lý trí mách bảo anh đây là giả, nhưng đôi mắt, giọng nói, và mùi hương hoa oải hương thoang thoảng đó… tất cả đều quá thật.
“Elaine!”
Regulus lao tới trước khi não bộ kịp ra lệnh dừng lại. Sự khát khao chuộc lỗi, nỗi đau mất mát bùng lên thiêu đốt tâm trí anh. Mỗi bước chân chạy trên kính vỡ là một lần anh muốn xé nát bản thân để đổi lấy sự tha thứ.
“Papa!” Mercury rít lên trên vai Tristan, giọng the thé đầy cảnh báo, “Dữ liệu giả! Cấu trúc xương sai lệch 14%! Nhịp tim giả lập không đồng bộ! Đó là cái bẫy!”
Tristan không hề tỏ ra ngạc nhiên. Cậu chỉ lặng lẽ cúi xuống, nhặt một mảnh gương vỡ sắc nhọn bên đường. Cậu cân nhắc nó trên tay trong một phần mười giây, ánh mắt tính toán quỹ đạo.
Rồi cậu ném.
Mảnh gương xé gió bay đi, vẽ nên một đường cong hoàn hảo trong không trung.
Phập.
Nó găm thẳng vào giữa trán của “Elaine”.
Không có máu bắn ra. Không có tiếng hét đau đớn.
Cơ thể cô gái vỡ vụn như một bức tượng thủy tinh rỗng ruột, tan biến thành làn khói bạc vô tri. Chỉ còn lại tiếng cười khúc khích vang lên từ hư không, ngọt ngào, độc ác và đầy sự chế giễu.
Regulus đứng chết trân giữa đường, cánh tay vẫn giơ ra trong tư thế muốn ôm chầm lấy người yêu. Những ngón tay anh run rẩy, nắm lấy khoảng không lạnh lẽo.
Anh từ từ hạ tay xuống. Đôi mắt đỏ rực của anh tối sầm lại, cơn giận dữ bùng nổ rồi nhanh chóng bị nén chặt xuống đáy lòng, đóng băng lại thành một khối hận thù sắc lạnh.
“Tôi hiểu rồi,” Regulus thì thầm, giọng khàn đặc, “Nơi này muốn dùng những gì tôi yêu quý nhất để giết chết tôi.”
Anh quay lại nhìn Tristan, vẻ mặt giờ đây vô cảm như một pho tượng đá, chỉ có đôi mắt là rực lửa.
“Nhưng tôi sẽ dùng chính nỗi đau đó làm vũ khí. Cảm ơn cậu, Tristan.”
Tristan gật nhẹ đầu, không nói gì thêm. Sự an ủi lúc này là thừa thãi đối với một kẻ đã chết một lần.
Họ bước đến trước cánh cổng chính của lâu đài.
Cánh cổng không khóa, nhưng lối vào bị chặn bởi một sàn đấu khổng lồ được lát bằng những ô gương đen và trắng xen kẽ nhau. Một bàn cờ vua.
Trên bàn cờ rộng lớn kích thước 8×8 ô đó, không có Tốt, không có Mã hay Xe. Chỉ có tám bức tượng Nữ hoàng (Queen) bằng pha lê trong suốt, cao bằng người thật, đứng rải rác.
Một giọng nói vang lên từ hư không, trầm ấm, lịch thiệp như một quản gia mẫn cán, nhưng mang theo cái lạnh thấu xương của hầm mộ:
“Chào mừng đến với Sân Khấu Của Những Con Rối. Quy tắc rất đơn giản: Hãy sắp xếp tám Nữ hoàng lên bàn cờ sao cho không ai trong số họ có thể ‘nhìn thấy’ nhau. Bất kỳ ai nằm trong tầm mắt của kẻ khác… sẽ vỡ vụn.”
Mặt bàn cờ dưới chân họ bắt đầu rung chuyển. Các ô gương đổi màu, xoay vòng.
“Bài toán 8 quân Hậu,” Tristan lẩm bẩm, khoanh tay trước ngực. “Một bài toán cổ điển về thuật toán quay lui (backtracking). Hai quân hậu nhìn thấy nhau nếu chúng nằm cùng hàng ngang, hàng dọc, hoặc cùng đường chéo.”
“Nhưng đây không phải bàn cờ thường, Papa!” Mercury nhảy phốc xuống đất, móng vuốt bám chặt vào mặt kính trơn trượt.
“Các ô cờ đang di chuyển! Chu kỳ biến đổi 3.7 giây! Ô B4 là ảo ảnh quang học – bước vào sẽ rơi xuống vực! Ô H8 tích tụ năng lượng nổ! Đây là giải thuật động!”
Con Niffler bắt đầu di chuyển. Với bộ óc của một Cryptologist (Kẻ Giải Mã – Sequence 7) nó nhìn thấy những đường kẻ vô hình nối liền các quân cờ, những ma trận chết chóc đan xen nhau.
Nó lao đến quân Hậu đầu tiên ở hàng 1.
Két…
Nó đẩy bức tượng trượt sang ô C1. Tiếng chân tượng cọ vào mặt gương nghe rợn người.
“Quân 1 an toàn!” Mercury hét lên.
Nó tiếp tục lao đi như một tia chớp bạc. Quân thứ hai, ô E2. Quân thứ ba, ô H3…
Mỗi lần một quân Hậu được đặt đúng vị trí, nó phát sáng rực rỡ rồi đứng im, tạo thành một cột trụ năng lượng. Nhưng bàn cờ càng lúc càng xoay nhanh hơn. Những ô gương nứt ra, chực chờ nuốt chửng sinh vật nhỏ bé.
Regulus định dùng đũa phép can thiệp, nhưng Tristan giơ tay ngăn lại. “Đừng. Ma thuật sẽ làm nhiễu loạn logic của bàn cờ. Để Mercury làm. Đây là sân khấu của nó.”
Chỉ còn quân Hậu cuối cùng. Hàng thứ 8.
Mercury đứng trước bức tượng, thở hổn hển, bộ lông bạc dựng đứng vì tĩnh điện. Nó do dự.
Hai ô khả thi cuối cùng đang nhấp nháy liên tục giữa màu đỏ (nguy hiểm) và màu trắng (an toàn). Quy luật biến đổi đã trở nên hỗn loạn, vượt quá khả năng tính toán tức thời.
“Papa… xác suất 50-50… Không thể giải mã…” Mercury rên rỉ, quay đầu lại nhìn chủ nhân với ánh mắt cầu cứu.
Tristan mỉm cười. Cậu rút đồng xu vàng từ túi áo, búng nhẹ lên cao.
Ting.
Đồng xu xoay tít trong không trung, bắt lấy ánh sáng của tám quân Hậu, rồi rơi xuống lòng bàn tay cậu.
Mặt Ngửa.
“Bên trái, Mercury. Đẩy sang trái!”
Mercury không chần chừ một giây. Nó lao cả người vào chân bức tượng Nữ hoàng cuối cùng, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh về phía ô gương bên trái đang nhấp nháy đỏ.
Cạch.
Ngay khi bức tượng trượt vào ô đó, ánh sáng đỏ vụt tắt, chuyển sang màu trắng tinh khiết.
Bàn cờ bùng nổ ánh sáng. Tám quân Hậu đồng loạt phát ra một âm thanh cộng hưởng, tạo thành một giai điệu hoàn chỉnh. Những đường chéo, hàng ngang, hàng dọc đan xen nhau tạo thành một tấm lưới bảo vệ tuyệt đối, mở toang cánh cổng sắt nặng nề.
Mercury nằm bẹp dí trên bàn cờ, lưỡi thè ra thở hổn hển: “Trả công… vàng… Papa… Mercury mệt…”
Tristan bước tới, nhặt con thú nhỏ lên, bỏ vào túi áo trong nơi có những đồng Galleon ấm áp, rồi vuốt nhẹ đầu nó: “Làm tốt lắm. Phần thưởng sẽ gấp đôi.”
Cánh cổng đã mở. Một hành lang dài hun hút hiện ra, lát đá cẩm thạch trắng, hai bên tường treo hàng trăm tấm gương tròn nhỏ. Gió lạnh từ sâu bên trong thổi ra, mang theo mùi của sự mục rữa quý tộc và thời gian bị đóng băng.
Regulus bước qua ngưỡng cửa đầu tiên. Dáng người anh thẳng tắp, áo choàng đen tung bay. Không còn do dự. Không còn run rẩy.
Anh mỉm cười, nụ cười để lộ chiếc răng nanh hơi nhọn, lạnh lẽo và đầy nguy hiểm – nụ cười của một sinh vật bóng đêm thực thụ đang bước vào lãnh địa của kẻ thù.
“Victor Hale,” anh thì thầm, giọng nói vang vọng, đập vào những tấm gương và dội lại hàng nghìn lần, “Ta đến để trả món nợ máu.”