Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 87: Rừng Sương Và Những Linh Hồn Bị Giam Cầm
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 87: Rừng Sương Và Những Linh Hồn Bị Giam Cầm

Bên trong quán trọ “Mảnh Gương Vỡ” không khí đặc quánh mùi sáp nến cũ và hương hoa hồng thối rữa. Bóng tối ở đây không tĩnh lặng; nó chuyển động, uốn éo quanh những chân bàn gãy và những bức tranh chân dung bị cào nát mặt.

Tristan Prewett đứng giữa đại sảnh, con lắc pha lê đen Pendulum xoay tít trên cổ tay, tạo ra tiếng vù vù xé gió nhỏ nhưng chói tai. Cậu đang thiết lập một “điểm neo” (anchor).

“Quy tắc không gian ở đây bị gấp nếp,” Tristan nói, mắt vẫn dán chặt vào chuyển động của con lắc. “Quán trọ này là giao điểm. Một đầu nối với thế giới thực tại méo mó ngoài kia, đầu kia nối thẳng vào ‘thế giới trong gương’ của Victor Hale.”

Cậu ngẩng đầu, nhìn quét qua cả nhóm.

“Chúng ta cần tách ra. Pendulum chỉ ra hai hướng có xác suất sống sót cao nhất nếu đi song song.”

“Tách ra?” Regulus nhíu mày, tay vẫn giữ chặt cây đũa phép, “Trong cái nơi quỷ quái mà ngay cả cái bóng của mình cũng muốn bóp cổ mình này sao?”

“Chính xác,” Tristan đáp, giọng bình thản đến mức lạnh lùng. “Tôi, Regulus và Cedric sẽ ở lại đây. Chúng tôi cần giữ ‘cánh cửa’ mở và giải mã quy tắc của những chiếc gương. Nếu quán trọ này ‘đóng lại’ tất cả chúng ta sẽ kẹt vĩnh viễn trong chiều không gian phản chiếu.”

Cậu quay sang Severus Snape, người đang đứng khoanh tay dựa vào cột nhà mục nát, bóng đen che khuất nửa khuôn mặt.

“Giáo sư Snape, thầy dẫn Harry và Nagini đi vào Rừng Sương phía Tây. Con lắc chỉ ra rằng nguồn gốc của ‘thuốc độc’ giết chết đất đai nằm ở đó. Và rất có thể, ổ của lũ Nhím Gương cũng ở đấy.”

Snape hừ lạnh, áo choàng đen tung lên khi hắn tách khỏi cột nhà.

“Một kẻ giết chóc, một đứa trẻ hay hát và một con rắn,” hắn nhếch mép, giọng đầy mỉa mai nhưng không phản đối, “Một tổ hợp tuyệt vời để đi dạo trong rừng.”

“Nagini cảm nhận được đất,” Tristan giải thích, phớt lờ thái độ của Snape, “Và Harry… tiếng hát của cậu ấy là thứ duy nhất giữ cho Linh thể của các người không bị hòa tan vào sương mù.”

Ba mươi phút sau. Rừng Sương.

Sương mù ở đây không loãng đi mà chuyển sang một sắc thái khác: màu bạc xám, lấp lánh những hạt bụi nhỏ li ti như mạt sắt.

Những thân cây trong khu rừng này không được làm từ gỗ. Chúng trông giống như những cột kim loại đen sì, vặn vẹo, sần sùi, với lớp vỏ cây nứt toác rỉ ra thứ nhựa màu bạc như thủy ngân. Lá cây mỏng tang, sắc lẹm như dao cạo, mỗi khi gió lùa qua lại va vào nhau tạo ra tiếng leng keng… leng keng… ma quái, giống như tiếng hàng ngàn chiếc chuông gió làm từ xương người đang rung lên cùng lúc.

Severus Snape đi đầu, đũa phép giơ cao ngang tầm mắt. Đầu đũa không phát sáng, thay vào đó, hắn rải ra một loại bột phấn màu xám tro – bột xương của loài Dơi Đêm (Midnight Bat) – khiến những cái bẫy vô hình trong không khí hiện lên thành những đường gân xanh mờ nhạt.

Hắn gạt một dây leo đầy gai sang bên.

Két…

Dây leo rít lên một tiếng đau đớn, co rút lại như xúc tu bạch tuộc.

Harry Potter bước ở giữa, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Cậu không hát thành tiếng, nhưng cậu đang duy trì trạng thái “Cộng hưởng” của Bard. Trong đầu cậu, giai điệu dũng cảm vang lên đều đặn, đẩy lùi tiếng u… u… tĩnh điện đang cố gắng xâm nhập vào não bộ.

Cảm giác bị theo dõi ở đây còn mãnh liệt hơn trong thị trấn. Không phải từ con người, mà từ chính khu rừng. Những thân cây dường như có mắt. Những hốc cây đen ngòm giống như những cái miệng đang há to chờ đợi con mồi bước vào.ầm.

Nagini đi cuối cùng, đôi chân trần của cô chạm trực tiếp xuống nền đất lạnh buốt rải đầy lá mục sắc nhọn. Nhưng kỳ lạ thay, cô không bị thương.

Đôi mắt vàng rực của cô gái rắn mở to, đồng tử co lại thành một khe hẹp. Ở đây, cô không còn run rẩy vì sợ hãi như lúc ở cầu tàu. Nỗi đau của đất đai đã trở nên quá lớn, biến thành một sự phẫn nộ câm lặng.

“Chúng đang khóc…” Nagini thì thầm, bàn tay cô lướt qua một thân cây kim loại lạnh lẽo. “Rễ của chúng… đang cắm vào những xác chết chưa phân hủy. Đất ở đây… là thịt.”

Snape đột ngột dừng lại. Cánh tay hắn giơ lên, ra hiệu: Đứng im.

“Im lặng quá mức,” hắn lẩm bẩm, sống mũi khẽ động, hít vào mùi hương lạ lẫm lẫn trong sương mù – mùi rỉ sắt và mùi máu tươi.

Harry chưa kịp hiểu chuyện gì thì chân trái cậu vô tình dẫm lên một mảng rêu mềm nhũn bất thường.

Tách.

Tiếng lẫy nỏ bật mở vang lên khô khốc.

Vút!

Một chùm gai nhọn dài gần một mét, đen bóng, từ trên tán cây lao thẳng xuống đỉnh đầu Harry với tốc độ xé gió.

“Protego Maxima!”

Phản xạ của Snape nhanh đến mức gần như là bản năng. Một tấm khiên chắn vô hình trong suốt hiện ra ngay trên đầu Harry.

Choang!

Chùm gai đâm sầm vào khiên phép, vỡ vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ rơi lả tả xuống đất như mưa kim loại. Harry ngã ngồi xuống đất, thở hổn hển, mặt cắt không còn giọt máu.

“Bẫy cơ học,” Snape lạnh lùng nhận xét, đôi mắt đen quét nhanh lên các tán cây rậm rạp, “Không có dao động ma lực. Có ‘người’ sống ở đây. Và họ không thân thiện.”

Lời chưa dứt, một tiếng rít xé gió khác vang lên. Một mũi tên đen sì bay sạt qua tai Harry, cắm phập vào thân cây bên cạnh cậu. Đuôi mũi tên làm bằng lông quạ rung lên bần bật.

“Đứng im! Nếu cử động, mũi tên tiếp theo sẽ găm vào họng các người!”

Giọng một người con gái vang lên, khàn đặc và sắc bén như dao cạo.

Từ những bụi rậm gai góc xung quanh, năm sáu bóng người đồng loạt lao ra. Họ mặc những bộ quần áo chắp vá từ da thú và vỏ cây xám bạc, hòa lẫn hoàn toàn với màu sắc của khu rừng. Trên tay họ là những chiếc nỏ tự chế thô sơ nhưng nguy hiểm.

Đứng đầu là một cô gái trẻ. Làn da cô ngăm đen nhưng lốm đốm những mảng vảy màu bạc kỳ dị bên má phải – dấu hiệu của sự tha hóa đang bắt đầu. Mái tóc rối bù buộc bằng dây leo gai, đôi mắt hoang dại đỏ ngầu hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ và cảnh giác cao độ.

“Lũ tay sai của Crowe!” cô gái quát, nỏ trên tay chĩa thẳng vào ngực Snape, “Cút khỏi rừng của ta! Hay các người muốn làm phân bón cho Cây Ăn Thịt?”

Ngón tay cô bắt đầu siết cò.

Snape nhếch môi khinh miệt. Cổ tay hắn xoay nhẹ, đũa phép đã vào vị trí. Hắn định tung ra Sectumsempra để cắt đứt gân tay của ả đàn bà ngông cuồng này.

“Khoan đã!”

Harry hét lên. Cậu bật dậy, lao ra chắn trước mặt Snape, hai tay dang rộng, hoàn toàn phơi mình trước họng nỏ.

“Chúng tôi không phải người của Crowe!”

Harry hít một hơi thật sâu. Cậu không hét, cũng không phân bua. Cậu hát.

Không phải một bài ca chiến trận hùng tráng. Đó là một giai điệu ngắn, trầm lắng, dịu dàng như tiếng mẹ ru con, mang theo đặc tính Trấn an (Soothing) của Sequence 9 Bard.

“Bình yên… hãy để gió cuốn đi sợ hãi… Chúng tôi đến mang theo sự thật…”

Giai điệu lan tỏa, mềm mại như những sợi tơ vô hình, quấn lấy tâm trí đang căng như dây đàn của nhóm người đối diện. Nó không khống chế họ, mà xoa dịu sự kích động điên cuồng, đánh thức chút nhân tính còn sót lại sau lớp vỏ hoang dại.

Ngón tay đang siết cò của cô gái khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của cô dao động, cơn giận dữ điên cuồng dần rút đi, để lại sự mệt mỏi rã rời.

Snape hạ đũa phép xuống một chút, nhưng ánh mắt vẫn sắc lẻm, sẵn sàng kết liễu bất cứ ai có ý định tấn công.

Cô gái – Mira – lảo đảo, đầu gối khuỵu xuống đất. Lúc này Harry mới nhận ra, chân trái của cô đang chảy máu đầm đìa. Một vết thương cũ đã bị hoại tử, mủ vàng và máu đen rỉ ra qua lớp băng bó sơ sài bằng lá cây.

“Kẻ thù… hay bạn?” Mira thở dốc, giọng yếu ớt, ánh mắt vẫn nhìn Harry đầy nghi hoặc nhưng không còn sát khí.

Nagini bước tới. Những con rắn nhỏ trên đầu cô rít khẽ cảnh cáo đám thợ săn, nhưng cô không tấn công. Cô quỳ xuống bên cạnh Mira, không ngần ngại mùi hôi thối, đặt bàn tay trắng xanh lên vết thương đang sưng tấy.

“Đau lắm phải không?” Nagini thì thầm, đôi mắt vàng ánh lên sự đồng cảm của một kẻ hiểu rõ nỗi đau thể xác.

Từ lòng bàn tay Nagini, không có ánh sáng chữa trị nào cả. Thay vào đó, những sợi rêu xanh mọc ra, mềm mại như tơ tằm, len lỏi vào vết thương sâu hoắm của Mira.

Chúng hút lấy mủ độc, ăn đi phần thịt thối, rồi đan vào nhau, kéo miệng vết thương khép lại. Đó là cách chữa trị của Planter – sử dụng sức sống của thực vật để vá víu cơ thể sống. Một cảnh tượng vừa kỳ diệu vừa rợn người.

Mira trân trân nhìn vết thương của mình khép lại, rồi ngước nhìn Nagini – người phụ nữ với mái tóc rắn sống động.

“Quái vật…” cô thì thào, nhưng không có ý xúc phạm, chỉ là sự kinh ngạc thuần túy.

“Không,” Nagini đáp, giọng nhẹ tênh, đứng dậy phủi tay, “Chỉ là một cái cây biết đi thôi.”

Mira im lặng một lúc lâu. Cô ra hiệu cho đám thuộc hạ hạ vũ khí xuống. Rồi cô bật cười, tiếng cười khô khốc như tiếng cành khô gãy.

“Các người là ai? Phù thủy ngoại lai? Hay là những quái vật mới đến tranh giành lãnh địa với Victor Hale?”

Snape bước tới, bóng đen của hắn phủ lên người Mira, tạo ra một áp lực vô hình.

“Chúng ta là những kẻ đi săn,” giọng hắn lạnh tanh, vang vọng trong khu rừng tĩnh mịch. “Và ta nghe nói cô biết chỗ của những con Nhím Gương.”

Mira nhìn hắn, rồi nhìn Harry, rồi nhìn vết sẹo đã lành trên chân mình. Cô nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống đất.

“Mỏ quặng Ánh Sáng Chết,” cô nói, giọng căm hận. “Crowe bắt dân chúng tôi đào đá ở đó. Đá Rực Rỡ… thứ đá phát sáng bằng cách hút sinh lực của người cầm nó. Ai chết trong mỏ sẽ bị ném ra thị trấn, trở thành những con rối lặp đi lặp lại mà các người đã thấy.”

Cô ngẩng đầu, ánh mắt rực lửa thù hận:

“Nhím Gương sống trong mỏ. Chúng ăn Đá Rực Rỡ để sống. Gai của chúng… là pha lê đen tuyền, có thể phản chiếu và giam cầm linh hồn.”

“Victor Hale,” cô nghiến răng, cái tên thốt ra như một lời nguyền, “Hắn sống trong Lâu đài Gương trên đỉnh núi, ngay phía trên mỏ quặng. Hắn dùng Đá Rực Rỡ và máu Nhím Gương để đúc một tấm gương khổng lồ. Hắn muốn biến cả hòn đảo này… không, cả thế giới này… thành hình ảnh phản chiếu trong gương của hắn.”

Harry rùng mình. Một thế giới trong gương. Nơi mọi quy tắc đều bị đảo lộn.

“Điều kiện?” Snape cắt ngang, không quan tâm đến câu chuyện bi thương. Hắn chỉ quan tâm đến giao dịch.

Mira chống tay đứng dậy, dù còn khập khiễng nhưng dáng đứng đầy kiêu hãnh của một thủ lĩnh kháng chiến.

“Giúp tôi phá kho thuốc nổ của Crowe canh gác ở cửa mỏ. Chúng tôi cần vũ khí để phản công. Đổi lại, tôi sẽ dẫn các người đi đường tắt vào ổ của Nhím Gương, tránh được tai mắt của Hale.”

Snape nhíu mày suy tính. Harry gật đầu ngay lập tức, ánh mắt kiên định.

“Được,” Snape nói cộc lốc, “Nhưng đừng mong ta làm bảo mẫu cho đội quân rách rưới của cô. Nếu các ngươi chết, giao kèo hủy bỏ.”

Mira cười nhạt, để lộ hàm răng dính máu.

“Thỏa thuận. Và cũng đừng mong tôi khóc thương nếu các người bị biến thành tượng đá.”

Nhóm người lại tiếp tục di chuyển sâu vào rừng. Trên đầu, những tán cây bạc lấp lánh phản chiếu hình ảnh của họ. Nhưng nếu ai đó tinh ý nhìn kỹ, họ sẽ thấy hình ảnh phản chiếu trong lá cây luôn chậm hơn thực tế một nhịp.

Như thể có một bản sao khác đang sống trong lá cây, kiên nhẫn quan sát và bắt chước hành động của họ.

Cùng lúc đó, tại Quán trọ “Mảnh Gương Vỡ”.

Tristan đứng một mình trong căn phòng lớn nhất ở tầng hai. Dobby, Regulus và Cedric đang canh gác ở tầng dưới và tầng thượng.

Cậu đứng trước tấm gương lớn nhất, cao quá đầu người, khung viền chạm trổ hình những dây leo gai góc và đầu quỷ. Tấm vải đen phủ trên gương rung nhẹ như đang hô hấp.

Tristan đưa tay lên. Mercury thò đầu ra từ túi áo, kêu chít chít cảnh báo, nhưng Tristan vẫn kiên định.

“Mở mắt ra nào, thế giới giả tạo.”

Cậu giật mạnh tấm vải đen xuống.

Bề mặt gương không phản chiếu căn phòng. Không phản chiếu Tristan.

Nó mờ đục, cuộn xoáy như sương mù. Rồi từ từ, hình ảnh hiện ra.

Không phải khuôn mặt Tristan.

Trong gương là một hành lang dài hun hút lát đá cẩm thạch trắng toát, lạnh lẽo. Hai bên hành lang là hàng trăm, hàng ngàn tấm gương nhỏ treo lơ lửng.

Và ở cuối hành lang đó, một bóng người mặc áo vest nhung đỏ, quay lưng lại, đang chậm rãi nâng một ly rượu vang đỏ như máu lên cao.

Tristan mỉm cười, nụ cười của một “Winner” vừa tìm thấy con đường tắt đến đích. Cậu đưa ngón tay chạm vào mặt kính lạnh buốt.

Mặt kính gợn sóng như nước hồ thu.

“Tìm thấy mi rồi, Victor.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hai-tac-ta-thien-long-nhan-dung-dan-ma-tu.jpg
Hải Tặc: Ta Thiên Long Nhân, Đứng Đắn Ma Tu!
Tháng 1 31, 2026
thien-menh-nhan-vat-phan-dien-tu-hon-de-cot-ta-het-thay-cu-tuyet.jpg
Thiên Mệnh Nhân Vật Phản Diện: Từ Hôn? Đệ Cốt? Ta Hết Thảy Cự Tuyệt
Tháng mười một 25, 2025
marvel-bat-dau-danh-dau-qua-hie-hie-no-mi.jpg
Marvel: Bắt Đầu Đánh Dấu Quả Hie Hie No Mi
Tháng 2 26, 2025
xuyen-qua-nhan-toc-dua-tre-bi-vut-bo-vay-lien-tro-thanh-yeu-de-di.jpg
Xuyên Qua Nhân Tộc Đứa Trẻ Bị Vứt Bỏ? Vậy Liền Trở Thành Yêu Đế Đi!
Tháng 2 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP