Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 84: Con Lắc Chỉ Hướng Và Nỗi Sợ Học Tập Của Gia Tinh
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 84: Con Lắc Chỉ Hướng Và Nỗi Sợ Học Tập Của Gia Tinh

Ánh nắng chiều muộn xuyên qua ô cửa sổ tròn của phòng thuyền trưởng, nhuộm đỏ sàn gỗ bóng loáng của The Last Fortune. Tiếng sóng vỗ vào mạn tàu nghe đều đặn như nhịp tim của đại dương, nhưng bên trong căn phòng này, không khí lại đặc quánh, tĩnh lặng và tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Ba giờ mười lăm phút chiều. Buổi họp Tarot đã kết thúc, nhưng giao dịch thực sự mới chỉ bắt đầu.

Tristan Prewett đứng trước một chiếc bàn nhỏ đã được dọn sạch sẽ. Cậu cẩn thận đặt hai ngọn nến làm từ mỡ động vật biển lên bàn, một ngọn tượng trưng cho Kẻ Khờ, ngọn kia tượng trưng cho chính mình – người thực hiện nghi thức.

Bàn tay cậu lướt qua túi tiền nặng trịch – 450 bảng vàng. Mercury, con Niffler lông bạc, đang nấp sau chân ghế, đôi mắt nhỏ xíu nhìn chằm chằm vào túi vàng với vẻ đau khổ tột cùng, hai chân trước cào cào xuống sàn gỗ như muốn lao ra ngăn cản nhưng lại sợ uy quyền của chủ nhân.

Tristan hít sâu, nâng cao linh tính, bắt đầu tụng niệm bằng tiếng Hermes cổ xưa, giọng nói trầm thấp hòa quyện với tiếng gió biển tạo nên một âm hưởng ma mị:

“Kẻ Khờ không thuộc về kỷ nguyên này…” “Chúa tể bí ẩn phía trên màn sương xám…” “Vị vua Vàng Đen nắm giữ vận may…”

Ngọn lửa nến bỗng nhiên phình to, chuyển sang màu xám trắng ảm đạm. Một luồng gió vô hình xoáy quanh căn phòng, tạo nên một bức tường tâm linh vô hình (Wall of Spirituality) ngăn cách mọi sự dòm ngó.

“Tôi cầu xin sự chú ý của Ngài…” “Tôi xin hiến tế cho Ngài…” “Bốn trăm năm mươi bảng vàng ròng.”

Tristan mở miệng túi, đổ số tiền vàng óng ánh lên bàn thờ. Dưới tác động của linh tính và lời chú, không gian phía trên ngọn nến bỗng vặn xoắn lại, từ từ mở ra một cánh cửa hư ảo, tối tăm và sâu thẳm – Cánh Cửa Triệu Hồi.

Đống vàng trên bàn run lên bần bật rồi lần lượt bay lên, bị hút vào bóng tối sâu thẳm kia như bị một con quái vật vô hình nuốt chửng. Mercury nấc lên một tiếng, úp mặt xuống sàn che mắt.

Vài giây sau, cánh cửa hư ảo lại rung động. Một cuộn da dê cũ kỹ rơi ra từ bóng tối, đáp nhẹ nhàng xuống mặt bàn trống trơn.

Giao dịch hoàn tất. Sự hiện diện của vị thần bí ẩn rút đi, ngọn nến trở lại bình thường.

Tristan cầm cuộn da dê lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười hài lòng. Cậu dập tắt nến, xóa bỏ bức tường tâm linh, rồi quay người bước ra khỏi phòng. Tiếng giày da gõ trên sàn gỗ vang lên nhịp nhàng, đầy tự tin.

Dưới hầm tàu, phòng thí nghiệm kiêm bệnh xá vẫn chìm trong thứ ánh sáng xanh lục ma quái từ những chiếc đèn lồng ma thuật. Mùi thảo dược nồng nặc quyện với mùi kim loại cháy khét tạo nên một thứ hương vị đặc trưng khiến người bình thường phải nhăn mũi.

Severus Snape đứng bên chiếc vạc đồng đang sôi sùng sục, tay cầm một chiếc đũa thủy tinh khuấy đều chất lỏng màu tím sẫm. Nagini ngồi ở góc phòng, đang cẩn thận chiết xuất nọc độc từ một loài cây lạ vào lọ thủy tinh, những chiếc lá cây rung rinh như đang run rẩy trước sự hiện diện của cô.

Harry Potter đứng nép ở cửa, đôi mắt xanh lục bảo sáng rỡ sau cặp kính tròn, cố gắng không gây ra tiếng động nhưng sự háo hức tỏa ra từ cậu bé gần như có thể chạm vào được.

Tristan bước vào, ném cuộn da dê lên bàn làm việc của Snape.

“Hàng đã về,” cậu nói ngắn gọn.

Snape ngừng tay, quay người lại, động tác dứt khoát và gọn gàng như một con chim săn mồi. Hắn cầm cuộn da dê lên, nheo mắt đọc lướt qua dưới ánh đèn mờ ảo. Khuôn mặt sạm đen và cau có thường ngày của hắn giãn ra một chút, lộ ra vẻ suy tư chuyên nghiệp.

“Công thức Sequence 8: Kẻ Cầu Nguyện Ánh Sáng (Light Suppliant)” giọng Snape khàn khàn, vang lên như tiếng vọng từ hầm mộ. “Rượu mạnh, bột hoa hướng dương, nước cốt cây phụ tử… Những thứ này trong kho đều có. Vật phẩm chứa linh tính Mặt Trời… ta có thể khắc Thánh Huy lên vàng ròng, không khó.”

Ngón tay dài, ố vàng vì thuốc của hắn gõ nhẹ lên mặt bàn.

“Nhưng vấn đề nằm ở hai nguyên liệu chính: Một viên Đá Rực Rỡ (Radiant Stone) và 10ml máu của Nhím Gương (Mirror Porcupine).”

Harry rướn cổ lên, không kìm được tò mò: “Nhím Gương là gì ạ? Nó có nguy hiểm không thưa giáo sư?”

Snape liếc nhìn cậu bé, ánh mắt sắc lạnh khiến Harry co rúm lại theo bản năng.

“Một loài sinh vật siêu phàm phiền toái,” Snape đáp, giọng điệu đầy vẻ chán ghét dành cho sự ngu dốt. “Lông của chúng cứng như kim loại và phản chiếu ánh sáng như gương. Chúng có khả năng phản xạ các đòn tấn công phép thuật cấp thấp và tạo ra ảo ảnh gây rối loạn phương hướng. Lấy máu chúng không đơn giản là cầm dao cứa cổ, Potter. Nếu không cẩn thận, thứ ngươi nhìn thấy trong gương của nó sẽ là cái xác của chính mình.”

Tristan dựa lưng vào kệ tủ thuốc, khoanh tay trước ngực, đôi mắt đen láy lóe lên sự tính toán.

“Đá Rực Rỡ có thể tìm mua ở các chợ đen hải tặc, nhưng Nhím Gương thì hiếm hơn. Chúng ta cần đi săn.”

Đột nhiên, từ hành lang bên ngoài vọng vào tiếng chổi quét sàn soạt, soạt đều đặn, xen lẫn tiếng lẩm bẩm đầy nhịp điệu.

Tristan nhíu mày, quay đầu gọi lớn: “Dobby!”

Bốp.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, gia tinh Dobby xuất hiện ngay giữa phòng. Nó mặc chiếc áo gối cũ kỹ đã được giặt sạch sẽ (nhưng vẫn là áo gối) đôi tai dơi dài ngoằng cụp xuống, hai tay ôm chặt cây chổi lau nhà như báu vật.

“Dobby đây thưa cậu chủ! Dobby đang lau hành lang lần thứ tư! Sàn phải sạch bong để cậu chủ không bị vấy bẩn!”

Tristan nhìn xuống sinh vật nhỏ bé đang run rẩy vì sung sướng khi được phục vụ, giọng cậu trở nên lạnh lùng và nghiêm nghị:

“Dobby, ta đã nói gì về việc lau dọn?”

Dobby cứng đờ người, đôi mắt to tròn mở lớn đầy kinh hoàng. Nó lắp bắp: “Cậu… cậu chủ bảo… không được làm quá nhiều…”

“Một tiếng mỗi ngày,” Tristan nhắc lại, từng từ như đóng đinh vào không khí. “Và hôm nay cậu đã lau dọn ba tiếng rồi.”

“Nhưng… nhưng Dobby phải làm việc!” Dobby òa khóc, nước mắt to như hạt đậu lăn dài trên má. Nó lao đầu vào cạnh bàn gỗ gần đó định tự trừng phạt. “Dobby là gia tinh hư hỏng! Dobby lười biếng! Dobby đáng bị trừng phạt!”

Tristan giơ tay, một luồng linh tính vô hình giữ chặt trán Dobby lại, ngăn không cho nó tự làm đau mình. Cậu bước tới gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt nó.

“Nghe đây, Dobby. Cậu hiện giờ không chỉ là một gia tinh. Cậu là một Người Phi Phàm thuộc đường tắt Người Học Việc (Apprentice). Để tiêu hóa ma dược, cậu phải ‘học hỏi’ phải ‘đi lại’ phải ‘khám phá’. Việc quỳ gối lau sàn đến mòn cả đầu gối không giúp cậu mạnh lên. Đó là sự lười biếng trong tu tập.”

“Học… học tập ư?” Dobby run rẩy, vẻ mặt như thể vừa bị tuyên án tử hình. Đối với một gia tinh, việc được tự do, việc phải ngồi vào bàn học như một con người là một sự tra tấn tinh thần khủng khiếp. Nó sợ hãi tự do. Nó sợ hãi việc không còn là nô lệ.

“Đúng vậy,” Tristan nói, giọng điệu không cho phép phản kháng. “Snape sẽ dạy cậu cách sơ chế dược liệu. Regulus sẽ dạy cậu cách đọc bản đồ hàng hải. Nếu cậu không học thuộc bài, đó mới là sự bất trung. Hiểu chưa?”

Dobby ngồi phịch xuống sàn, ôm đầu đau khổ. “Dobby… Dobby sẽ cố gắng… Dobby sẽ học… dù nó đau đớn lắm…”

Harry nhìn Dobby với ánh mắt đầy thương cảm, nhưng cậu hiểu Tristan đang làm gì. Cậu bé siết chặt nắm tay. Cậu cũng phải học. Cậu cũng phải mạnh mẽ hơn.

Cánh cửa phòng bật mở lần nữa. Regulus Black bước vào.

Chàng Vampire quý tộc trông có vẻ tiều tụy hơn sau cơn “thất tình” (dù là do hiểu lầm) nhưng đôi mắt đỏ rực của anh ta lại cháy lên một ngọn lửa khác lạ. Đó là sự khao khát sức mạnh, pha lẫn chút nhục nhã của kẻ yếu thế.

“Thuyền trưởng,” Regulus nói, giọng trầm thấp, phớt lờ ánh mắt tò mò của Harry và cái nhìn soi mói của Snape. “Tôi muốn mạnh hơn. Tôi không muốn mãi là một tên hoa tiêu chỉ biết nhìn sao trời và than vãn.”

Tristan nhìn anh ta, khóe môi cong lên. Cậu rút từ trong túi áo ra một vật phẩm kỳ lạ.

Đó là một con lắc bằng pha lê đen hình giọt nước, được treo trên một sợi dây bện bằng bạc tinh xảo. Bên trong viên pha lê, những đốm sáng nhỏ li ti xoay tròn chậm rãi như một thiên hà thu nhỏ bị giam cầm. Con lắc Grindelwald – Pendulum.

“Muốn mạnh hơn sao? Được thôi.”

Tristan trải tấm hải đồ cũ kỹ lên bàn thí nghiệm, gạt mấy lọ thuốc sang một bên. Cậu treo con lắc lơ lửng trên tấm bản đồ, nhắm mắt lại, thì thầm bằng ngôn ngữ Hermes:

“Nơi có nguyên liệu cho Kẻ Cầu Nguyện Ánh Sáng…” “Nơi có cơ hội thăng tiến cho Vampire…”

Không khí trong phòng chùng xuống. Sợi dây bạc căng ra. Viên pha lê đen bắt đầu xoay tròn, ban đầu chậm rãi, sau đó nhanh dần, phát ra tiếng vo vo nhè nhẹ gây chóng mặt cho người nhìn.

Đột nhiên, con lắc giật mạnh về hướng Tây Nam như bị một bàn tay vô hình kéo đi, mũi nhọn của viên pha lê chúc xuống, chỉ thẳng vào một điểm mù mịt trên bản đồ.

Tristan mở mắt, nhìn vào vị trí đó.

Fogmire – Vũng Lầy Sương Mù.

Một cái tên không nằm trên bất kỳ lộ trình thương mại nào. Một vùng biển chết chóc quanh năm bị bao phủ bởi sương mù dày đặc và những lời đồn đại về những chiếc gương biết nuốt chửng linh hồn.

Trực giác tâm linh (High Spirituality) của Tristan rung lên khe khẽ. Cậu cảm nhận được một sự nguy hiểm mơ hồ, nhưng cũng đầy rẫy cơ hội. Ảo ảnh và Sự phản chiếu – môi trường hoàn hảo cho Nhím Gương, và cũng là nơi thử thách lý tưởng cho tâm trí đang bất ổn của Regulus.

“Fogmire,” Tristan lẩm bẩm, thu hồi con lắc. “Chuẩn bị nhổ neo. Chúng ta sẽ đi săn.”

Cậu quay sang Dobby, người đang lau nước mắt.

“Dobby, lên đài chỉ huy. Bài học đầu tiên của cậu: Lái tàu xuyên qua sương mù.”

Dobby rên rỉ một tiếng đầy đau khổ, lủi thủi đứng dậy, lê bước ra khỏi phòng như một tử tù bước lên đoạn đầu đài. Học tập là mệnh lệnh. Tự do là hình phạt.

Con tàu The Last Fortune rùng mình chuyển động, những cây nấm trên thân tàu đổi màu xám ngoét hòa lẫn vào màn đêm, bắt đầu hành trình tiến vào vùng biển của những ảo ảnh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

quy-di-mau-tron-han-co-khai-niem-cap-nang-luc
Quỷ Dị: Mau Trốn, Hắn Có Khái Niệm Cấp Năng Lực!
Tháng mười một 22, 2025
bat-hu-gia-toc-ta-co-the-thay-doi-tu-ton-tu-chat
Bất Hủ Gia Tộc, Ta Có Thể Thay Đổi Tử Tôn Tư Chất
Tháng 2 6, 2026
huyen-tien-vua-xuyen-qua-ta-the-nhung-khong-co-he-thong.jpg
Huyền Tiên: Vừa Xuyên Qua, Ta Thế Nhưng Không Có Hệ Thống?
Tháng 12 5, 2025
phong-than-ky.jpg
Phong Thần Ký
Tháng 1 14, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP