-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 83: Lời Than Phiền Của Thuyền Trưởng Và Mồ Hôi Của Kẻ Khờ
Chương 83: Lời Than Phiền Của Thuyền Trưởng Và Mồ Hôi Của Kẻ Khờ
Sau thông báo chấn động về sự diệt vong của cảng Bansi, không gian phía trên màn sương xám dường như đã trải qua một cơn địa chấn vô hình. Sự im lặng kéo dài, nặng nề, nhưng rồi cũng dần tan loãng dưới sự điều phối nhịp nhàng của vị chủ tọa bí ẩn. Những ngôi sao đỏ thẫm treo lơ lửng trong không trung lại tiếp tục tỏa ra ánh sáng vĩnh cửu, soi rọi lên chiếc bàn đồng thau dài, nơi những toan tính và bí mật của thế giới phàm trần được trao đổi.
Audrey Hall – The Justice – khẽ hít một hơi sâu, điều chỉnh lại trạng thái tinh thần của một Khán Giả. Cô biết rằng, dù thế giới ngoài kia có tàn khốc đến đâu, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Và ở đây, trong hội Tarot này, mỗi người đều có vai trò riêng.
“Tôi xin phép chia sẻ một chuyện nhỏ,” giọng Audrey vang lên, dịu dàng và trong trẻo như tiếng chuông bạc, xua tan bớt phần nào u ám còn sót lại, “Liên quan đến kỳ thi công chức sắp tới mà tôi đang… âm thầm quan sát.”
Cô kể về việc mình đã khéo léo sắp xếp để một vài thường dân tài năng nhưng nghèo khó có cơ hội tiếp cận tài liệu ôn thi, và cách cô sử dụng tâm lý học để giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi phòng thi. Đó là một câu chuyện nhỏ bé, ấm áp, thấm đẫm lòng tốt ngây thơ và lý tưởng cao đẹp của một tiểu thư quý tộc đang cố gắng bước ra khỏi tháp ngà.
Fors Wall – The Magician – chăm chú lắng nghe, trong đầu thầm ghi chép lại làm tư liệu cho cuốn tiểu thuyết tiếp theo. Derrick Berg thì nhìn Audrey với ánh mắt ngưỡng mộ thuần khiết. Ngay cả Alger Wilson, dù trong lòng đang toan tính về quyền lực, cũng phải gật đầu ghi nhận sự nỗ lực của cô tiểu thư này.
Không khí dần trở nên dễ chịu hơn. Sự căng thẳng nhường chỗ cho cảm giác “trà chiều” quen thuộc.
Và rồi.
Haizzzz…
Một tiếng thở dài thườn thượt, đầy tính nghệ thuật và bi kịch, vang lên từ phía chòm sao Bánh Xe Vận Mệnh.
Tiếng thở dài ấy không chỉ đơn thuần là đẩy không khí ra khỏi phổi. Nó mang theo sức nặng của sự mệt mỏi, sự bất lực, và cả một chút… cam chịu của một bậc phụ huynh có đứa con hư hỏng. Nó cắt ngang bầu không khí ấm áp mà Audrey vừa dày công xây dựng như một gáo nước lạnh tạt vào lò sưởi.
Tristan Prewett dựa hẳn người vào lưng ghế cao, một tay day day thái dương, tay kia gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp điệu lộn xộn, thể hiện rõ tâm trạng rối bời.
“Tiểu thư Chính Nghĩa,” cậu lên tiếng, giọng trầm buồn, khàn đặc như một kẻ vừa trải qua cơn bạo bệnh, “Sự nhiệt huyết và lòng tốt của cô thật đáng ghen tị. Nhìn các vị ai cũng có mục tiêu, ai cũng đang tiến bước vững chắc trên con đường của mình… thật khiến kẻ hèn này chạnh lòng.”
Audrey chớp mắt, lập tức dựng thẳng lưng ghế, bản năng của một Bác sĩ Tâm lý trỗi dậy mạnh mẽ. Cô nhận ra “bệnh nhân” Tristan đang phát tín hiệu cầu cứu (hoặc ít nhất là muốn kể lể).
Fors nghiêng người tới trước, đôi mắt sáng rực lên như mèo thấy mỡ. Giác quan của một nhà văn mách bảo cô rằng sắp có “drama” để hóng.
“Ngài Bánh Xe Vận Mệnh,” Audrey hỏi, giọng ngọt ngào đầy sự đồng cảm và khuyến khích, “Ngài đang gặp rắc rối gì sao? Liệu chúng tôi có thể giúp gì được không?”
Tristan ngước mắt lên nhìn trần nhà vòm cao, thở dài lần thứ hai. Lần này còn thảm thiết hơn lần trước.
“Tôi đang chết dần chết mòn vì vấn đề nhân sự, thưa quý cô.”
Cậu ngừng lại một nhịp, liếc nhìn quanh bàn tròn để đảm bảo mọi sự chú ý – đặc biệt là từ The World – đã đổ dồn về phía mình.
“Hoa tiêu của tôi,” Tristan bắt đầu kể, giọng đều đều nhưng nhấn nhá đầy kịch tính, “Một quý ông. Một Vampire quý tộc chính gốc. Dòng máu thuần khiết, phong thái hoàn hảo, luôn giữ gìn lễ nghi thượng lưu đến mức cứng nhắc. Cậu ta là niềm tự hào của gia tộc, là cánh tay phải đắc lực của tôi trên biển cả.”
Emlyn White ngồi ở góc bàn khẽ ưỡn ngực, khóe môi cong lên một nụ cười kiêu hãnh. Đúng vậy, Huyết tộc chúng ta luôn ưu tú như thế. Tên Tristan này cuối cùng cũng biết nói lời hay ý đẹp.
“Nhưng,” giọng Tristan đột ngột chùng xuống, mang theo âm hưởng của bi kịch Shakespeare, “Gần đây, cậu ta đã mắc phải một căn bệnh nan y. Một căn bệnh khủng khiếp có thể hủy hoại cả những bộ óc vĩ đại nhất.”
Fors nín thở. Audrey mở to mắt lo lắng.
“Căn bệnh mang tên… tình yêu sét đánh.”
“Phụt.” Emlyn suýt nữa thì sặc nước bọt.
Fors thì ngược lại, cô suýt nữa rít lên vì phấn khích. Audrey che miệng, đôi mắt long lanh như vừa được tặng một tuyển tập tiểu thuyết lãng mạn bìa cứng mạ vàng.
Tristan không để ý đến phản ứng của khán giả, tiếp tục dệt nên câu chuyện của mình với chất giọng của một người kể chuyện lão luyện:
“Cậu ta nghe tin có một cô gái tóc đỏ… một đóa hồng gai xinh đẹp… đang bị giam giữ trên con tàu của Thống Khổ Ma Nữ Tracy – một nữ hải tặc khét tiếng tàn bạo và biến thái.”
Klein Moretti – đang ngồi yên vị trong lốt The World – bỗng cảm thấy mí mắt phải của mình giật liên hồi. Cái tên “Tracy” và cụm từ “cô gái tóc đỏ” kích hoạt một chuỗi ký ức mà hắn không mấy vui vẻ gì.
Tristan vung tay lên, mô tả lại khung cảnh hào hùng:
“Không một lời giải thích. Không một kế hoạch tác chiến. Bỏ qua mọi lời khuyên can của thuyền trưởng là tôi đây. Chàng Vampire si tình ấy đã lao thẳng vào hang ổ của kẻ thù. Đơn thương độc mã. Áo choàng đen tung bay trong gió biển mặn chát. Cậu ta xông vào ngục tối, đánh bại những thủy thủ đoàn hung hãn, phá tan xiềng xích…”
Trong đầu Audrey, khung cảnh hiện lên đẹp như tranh vẽ: Ánh trăng bạc phủ lên boong tàu đẫm máu. Chàng ma cà rồng điển trai với đôi mắt đỏ rực, một tay cầm kiếm, tay kia đưa ra đón lấy bàn tay run rẩy của thiếu nữ tóc đỏ. Hắn thì thầm bằng chất giọng trầm ấm: “Đừng sợ, ta đã đến rồi.”
Fors thì đã tưởng tượng xong luôn cái bìa sách: Một chàng trai tóc đen, da trắng bệch, bế bổng cô gái tóc đỏ trên nền biển đêm bão tố. Tiêu đề viết bằng font chữ Gothic uốn lượn: Trái Tim Của Bá Tước Dưới Ánh Trăng Máu.
“Cậu ta bế bổng cô gái yếu đuối ấy chạy ra khỏi ngục tối, giữa mưa bom bão đạn, bất chấp những vết thương đang rỉ máu trên cơ thể mình,” Tristan hạ giọng xuống, đầy cảm xúc, “Một cảnh tượng… chậc, phải nói là lay động lòng người.”
Emlyn gật đầu lia lịa. Đúng! Phải thế chứ! Đó mới là khí chất của Huyết tộc! Bảo vệ phái yếu là nghĩa vụ thiêng liêng!
Tristan đột ngột im lặng.
Cả bàn tròn nín thở chờ đợi cái kết.
“Một cái kết đẹp, phải không? Công chúa được cứu. Kỵ sĩ trở về trong vinh quang. Hai người sẽ trao nhau nụ hôn dưới ánh trăng và thề non hẹn biển.”
Tristan nhếch mép cười – một nụ cười méo mó và đầy châm biếm.
“Nhưng thực tế thì tàn khốc hơn tiểu thuyết nhiều, thưa quý cô tiểu thuyết gia.”
Cậu từ từ quay đầu, ánh mắt xuyên qua lớp sương mù dày đặc, dừng lại một nhịp rất ngắn – nhưng cực kỳ cố ý – trên bóng dáng u ám, lạnh lẽo của The World.
“Cô gái ấy… bỏ trốn ngay trong đêm.”
“Hả?” Fors thốt lên đầy thất vọng.
“Không một lời cảm ơn. Không một bức thư để lại. Không một nụ hôn tạm biệt,” Tristan lắc đầu ngao ngán, “Cô ta biến mất vào màn đêm như một bóng ma, để lại hoa tiêu ngốc nghếch của tôi đứng chơ vơ trên bến cảng. Trái tim tan nát. Áo choàng ướt đẫm máu và nước mắt. Cậu ta đứng đó, nhìn về phía chân trời, tự hỏi mình đã làm gì sai.”
Audrey khẽ “ồ” lên một tiếng đầy tiếc nuối. Cô cảm thấy thương cảm sâu sắc cho chàng Vampire si tình kia. “Thật là… một bi kịch. Có lẽ cô gái ấy có nỗi khổ tâm riêng?”
“Có lẽ,” Tristan đáp, nhưng nụ cười trên môi cậu bỗng chuyển sang lạnh lẽo, sắc bén như một lưỡi dao mổ xẻ sự thật.
“Tuy nhiên, với tư cách là một Bánh Xe Vận Mệnh, kẻ nhìn thấu những sợi chỉ rối rắm của số phận… tôi buộc phải nghi ngờ trực giác của hoa tiêu nhà mình.”
Cậu nghiêng người tới trước, chống khuỷu tay lên bàn, đôi mắt đen láy khóa chặt lấy The World, không cho đối phương bất kỳ cơ hội lẩn tránh nào.
“Cử chỉ của cô gái ấy… Sự dứt khoát khi bỏ trốn… Cách cô ta leo tường và biến mất không để lại dấu vết…”
Tristan hạ giọng xuống mức thì thầm, nhưng âm lượng đó lại vang vọng như sấm rền trong tâm trí Klein.
“Tôi e rằng… ‘cô ấy’ còn đàn ông, còn nam tính, còn lạnh lùng hơn cả chàng hoa tiêu tội nghiệp của tôi.”
Không khí trong lâu đài Sefirah đông cứng lại trong một phần nghìn giây.
Audrey ngơ ngác, chưa kịp hiểu ẩn ý.
Fors há hốc mồm, chiếc bút tưởng tượng rơi xuống đất. Cái gì? Đam mỹ trá hình? Hay là giả gái?
Emlyn nhíu mày, cảm thấy có gì đó sai sai nhưng chưa định hình được.
Còn Klein Moretti – vị thần bí ẩn, Kẻ Khờ vĩ đại, Chúa tể của Sương mù xám – cảm thấy toàn bộ linh hồn mình vừa bị ném vào hầm băng vĩnh cửu.
Trong đầu hắn là một cơn bão cấp mười hai đang càn quét mọi suy nghĩ logic.
Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!
Tên hoa tiêu đó là người của Wheel of Fortune?! Tên Vampire điên khùng lao vào tàu của Tracy hôm đó là thuộc hạ của hắn?!
Và hắn… hắn yêu mình?! Hắn tưởng mình – Sherlock Moriarty giả gái – là “cô gái tóc đỏ” định mệnh của đời hắn?!
Không, tệ hơn nữa… Klein cảm thấy da đầu tê rần. Tên Wheel of Fortune này biết hết! Hắn biết tỏng người được cứu là mình! Hắn biết “cô gái” đó là một gã đàn ông! Và hắn đang lôi chuyện đó ra để làm trò cười trước mặt cả Tarot Club!
Klein cảm thấy lớp mặt nạ Hề (Clown) mặt nạ Vô Diện (Faceless) và cả mặt nạ Kẻ Khờ (Fool) của mình đồng loạt nứt toác. Hắn phải vận dụng toàn bộ năng lực “Kiểm soát cơ mặt” của Sequence 8 và ý chí sắt đá của một người xuyên không để giữ cho gương mặt The World không co giật dù chỉ một cơ. Nhưng bên dưới lớp áo choàng, tay hắn đã siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc.
Đây là sự sỉ nhục! Đây là sự trả thù vì vụ 450 bảng tiền vàng bị nguyền rủa! Tên khốn này!
Tristan, vẫn giữ vẻ mặt đau khổ của một người sếp tốt lo lắng cho nhân viên, quay hẳn sang The World. Giọng cậu chân thành đến mức giả tạo, nghe như đang cầu xin một ân huệ:
“Ngài Thế Giới, ngài là người đi nhiều hiểu rộng, mạng lưới quan hệ trải khắp các ngõ ngách đen tối nhất của biển cả.”
The World im lặng, nhưng luồng khí lạnh tỏa ra từ hắn đã đạt đến ngưỡng đóng băng.
“Nếu ngài có tình cờ… chỉ là tình cờ thôi… gặp lại ‘cô gái tóc đỏ’ ấy, hoặc ai đó ‘giống’ cô ấy,” Tristan nhấn mạnh từng chữ, đôi mắt ánh lên sự tinh quái tột độ, “Hãy làm ơn nhắn giúp hoa tiêu của tôi một lời.”
Cậu ngừng lại, mỉm cười – một nụ cười dịu dàng, thông cảm, nhưng cũng đầy châm chọc.
“Bảo cậu ta hãy quên đi. Tình yêu không dành cho những kẻ… diễn xuất quá giỏi. Và bảo cậu ta rằng, đôi khi ‘công chúa’ mà cậu ta cứu, thực ra lại là một ‘hoàng tử’ đang gặp rắc rối với trang phục dạ hội mà thôi.”
Từ “diễn xuất” và “trang phục dạ hội” được Tristan thốt ra nhẹ nhàng, nhưng nó găm vào tim Klein như những mũi tên tẩm độc.
Audrey và Fors đồng thanh “Aaaa…” một tiếng nhỏ xíu, rồi lập tức im bặt khi nhận ra hàm ý kinh khủng (hoặc thú vị) đằng sau. Một cú lừa tình ái? Một màn giả gái kinh điển?
Emlyn thì vẫn nghệch mặt ra. Tại sao lại là hoàng tử?
Klein – không, The Fool – cảm thấy mồ hôi lạnh (nếu linh thể có mồ hôi) đang chảy ròng ròng dọc sống lưng. Hắn biết mình không thể im lặng mãi. Sự im lặng lúc này chính là sự thừa nhận nhục nhã nhất.
Hắn cứng ngắc gật đầu. Giọng The World vang lên, khàn khàn, trầm thấp và mang theo một chút run rẩy khó nhận ra:
“Ta sẽ… lưu ý. Nếu gặp.”
Hắn chỉ muốn kết thúc chuyện này ngay lập tức. Hắn không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa dưới ánh mắt “thấu hiểu” chết tiệt của Tristan.
Và rồi, như để đáp lại lời cầu nguyện thầm lặng của Klein, giọng nói uy nghiêm, sâu thẳm của vị thần ngự trị đầu bàn vang lên. Nhưng lần này, nó nhanh hơn bình thường một chút, dứt khoát hơn, và nếu ai đủ tinh ý sẽ nhận ra một chút… hoảng loạn trong đó.
“Hôm nay đến đây thôi.”
Vù.
Không đợi ai kịp đứng dậy chào, không đợi những thủ tục rườm rà.
Các cột sáng đỏ bừng lên rồi tắt ngấm trong tích tắc. Sương mù cuộn trào dữ dội, nuốt chửng mọi hình bóng.
Lâu đài Sefirah trở nên trống rỗng chỉ trong một phần nghìn giây. Kẻ Khờ đã “trục xuất” tất cả thành viên ra khỏi lãnh địa của mình với tốc độ kỷ lục.
…
Thực tại. Biển Rorsted.
Trên boong tàu The Last Fortune.
Tristan Prewett mở mắt. Cậu ngả người ra sau chiếc ghế thuyền trưởng bọc nhung đỏ, hít sâu mùi gió biển mặn mòi pha lẫn mùi tanh của cá và thuốc súng.
“Phụt… Hahaha!”
Cậu bật cười. Tiếng cười khùng khục, sảng khoái vang lên trong bóng tối của cabin thuyền trưởng. Cậu cười đến mức bả vai run lên bần bật.
“Trêu chọc một vị thần sắp lên ngôi…” cậu thì thầm với chính mình, vuốt ve đồng xu vàng đang nằm ngoan ngoãn trong lòng bàn tay, “Cảm giác này… thú vị hơn cả việc đào được cả một con tàu vàng.”
Cậu đứng dậy, bước ra khỏi cabin, tiến về phía lan can tàu.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, một bóng người cao gầy đang đứng ở mũi tàu, áo choàng đen tung bay trong gió đêm.
Regulus Black.
Chàng Vampire quý tộc đang đứng đó, đôi mắt đỏ u buồn nhìn xa xăm về phía chân trời vô định, nơi những con sóng đen ngòm đang vỗ vào mạn tàu. Gương mặt cậu ta toát lên vẻ bi thương, lãng mạn của một kẻ thất tình vĩ đại.
Cậu ta thở dài, thì thầm vào gió tên của người trong mộng:
“Elaine… Nàng đang ở đâu? Tại sao nàng lại chạy trốn ta?”
Tristan đứng dựa lưng vào cột buồm, khoanh tay nhìn cảnh tượng đó. Cậu lắc đầu, nén cười.
Tội nghiệp Regulus. Hoàn toàn không biết rằng câu chuyện tình bi thảm và “hùng tráng” của mình vừa trở thành tiết mục hài kịch đen xuất sắc nhất trong lịch sử Tarot Club, và “nàng thơ” của cậu ta… thực chất là một ông chú vừa suýt lên cơn đau tim vì xấu hổ.
Cậu búng nhẹ đồng xu lên cao.
Ting.
Đồng xu xoay tròn, lấp lánh dưới ánh trăng, như một con mắt của định mệnh đang nháy mắt tinh nghịch với thế gian đầy rẫy những hiểu lầm nực cười này.