Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 82: Cơn Say Của Dòng Máu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 82: Cơn Say Của Dòng Máu

Không gian phía trên màn sương xám dường như vẫn còn lưu lại cái lạnh lẽo thấu xương từ câu chuyện về những đồng vàng bị nguyền rủa. Sự im lặng bao trùm lên cung điện vĩ đại, đặc quánh và nặng nề như thủy ngân. Những cột đá chống đỡ mái vòm cao vút dường như cũng đang nín thở, quan sát những thực thể nhỏ bé đang ngồi quanh chiếc bàn đồng thau dài loang lổ vết tích thời gian.

Klein Moretti – hiện thân của The World – ngồi ở cuối bàn, những ngón tay vẫn đan vào nhau một cách điềm tĩnh. Bề ngoài, hắn là một bức tượng của sự lạnh lùng và bí ẩn. Nhưng bên trong, tâm trí hắn vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi sự ám ảnh từ lời cảnh báo của Tristan. Hắn cố gắng xua đi tiếng kèn kẹt tưởng tượng của móng tay cào lên thành hòm gỗ để tập trung vào nhiệm vụ hiện tại.

Hắn cần phải thông báo một tin tức. Một tin tức sẽ làm rung chuyển bàn tròn này, hệt như cách cơn bão đã xóa sổ một phần bản đồ thế giới thực.

“Cảng Bansi không còn tồn tại nữa.”

Giọng nói khàn khàn của The World vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng như một lưỡi dao cùn cứa vào mặt kính.

Chỉ một câu. Không thêm, không bớt. Không có tính từ miêu tả sự tàn khốc, không có cảm xúc bi thương giả tạo.

Nhưng hiệu ứng mà nó mang lại thì tức thời và dữ dội.

Cả tòa lâu đài cổ kính dường như rùng mình một nhịp rất khẽ. Những ngôi sao đỏ thẫm trên đỉnh vòm cao dường như cũng co lại, e sợ trước sức mạnh hủy diệt của thần linh.

Audrey Hall – The Justice – cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Với sự nhạy cảm của một Khán Giả, cô ngay lập tức hình dung ra bức tranh thảm khốc đằng sau câu nói ngắn gọn ấy. Hàng ngàn con người, những mái nhà gỗ bạc màu vì gió muối, những quán rượu ồn ào, những đứa trẻ chơi đùa bên bến tàu… tất cả đã bị xóa sổ. Tan biến trong một đêm dưới cơn thịnh nộ của sấm sét và sóng thần từ Giáo hội Bão Táp.

Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ siết chặt tay dưới gầm bàn. Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến mức trắng bệch, cố gắng ngăn lại sự run rẩy của linh hồn trước sự vô thường của sinh mệnh con người. Trong thế giới của những kẻ phi phàm, mạng sống đôi khi chỉ nhẹ như một hạt bụi trong cơn bão.

Derrick Berg mở to mắt. Trong đôi đồng tử nâu nhạt của cậu thiếu niên Thành Phố Bạc, ánh nến bất diệt phản chiếu một nỗi kinh hoàng thuần túy. Cậu từng nghe trưởng lão kể về những lần “thanh tẩy” khi một khu vực bị bóng tối nuốt chửng, nhưng đó là chuyện của quá khứ, của huyền thoại. Còn đây là hiện tại. Một cảng biển sôi động, một điểm đến trên bản đồ, vừa bị gạch bỏ chỉ trong vài giờ đồng hồ. Cậu cảm thấy cổ họng mình khô khốc, như vừa nuốt phải một nắm tro tàn.

Alger Wilson – The Hanged Man – thì ngược lại.

Hắn cúi đầu thấp hơn một chút để che giấu tia sáng lóe lên trong mắt. Đó không phải là sự thương cảm. Đó là nỗi sợ hãi pha lẫn sự thèm khát điên cuồng.

Alger biết rõ cảng Bansi. Hắn biết về những truyền thuyết cổ xưa, về dòng máu đỏ rực của gia tộc Medici từng nhuộm đỏ vùng đất ấy. Hắn biết Giáo hội Bão Táp tàn nhẫn đến mức nào. Nhưng chính sự tàn nhẫn ấy, cái quyền năng tuyệt đối có thể xóa sổ vạn vật chỉ bằng một ý niệm ấy, lại là thứ ma túy cực mạnh đối với kẻ tham vọng như hắn.

Nếu mình đứng ở vị trí đó… Nếu mình nắm giữ quyền trượng của Thần Bão… Hơi thở của Alger trở nên nặng nhọc hơn một chút, bàn tay hắn vô thức siết chặt lấy mép bàn.

Tristan Prewett ngồi yên lặng, không hề tỏ ra ngạc nhiên. Cậu chỉ chậm rãi xoay một đồng xu vô hình trong lòng bàn tay, nhịp điệu đều đặn như tiếng tim đập của một cỗ máy.

Cảng Bansi… Red Angel Medici… Sự trở lại của những vị vua cũ.

Cậu đã biết điều này sẽ đến. Giáo hội Bão Táp không bao giờ tha thứ cho sự tồn tại của những tàn dư “bẩn thỉu”. Sự hủy diệt là cần thiết để duy trì trật tự. Thế giới này tàn nhẫn, và Tristan đã học được cách chấp nhận sự tàn nhẫn đó như một phần của luật chơi. Cậu không cảm thấy buồn, cũng chẳng thấy vui. Chỉ thấy nó hợp lý.

Không khí u ám kéo dài thêm vài nhịp thở nữa, nặng nề đến mức người ta tưởng chừng có thể nghe thấy tiếng bụi rơi.

Và rồi, sự tĩnh lặng ấy bị phá vỡ một cách thô bạo.

“Khụ.”

Một tiếng hắng giọng đầy kiêu ngạo vang lên từ phía đối diện.

Emlyn White – The Moon – chỉnh lại cổ áo choàng đỏ thẫm (thứ chỉ tồn tại trong tâm trí cậu ta) hất cằm lên với một vẻ tự mãn không thể che giấu. Cậu chàng ma cà rồng dường như hoàn toàn miễn nhiễm với bầu không khí tang tóc vừa rồi, hoặc đơn giản là cậu ta quá tập trung vào “thành tựu vĩ đại” của mình đến mức quên mất cách đọc bầu không khí.

“Cảm ơn ngài Người Treo Ngược,” Emlyn nói, giọng cao vút, ngọt ngào như mật ong pha lẫn mùi sắt rỉ, “Nhờ đặc tính ‘Giáo sư Độc dược’ mà ngài đã tận tình giúp đỡ, tôi đã chính thức thăng cấp. Hiện tại, hãy gọi tôi là Nam tước Emlyn White.”

Cậu ta ngừng lại, ngực ưỡn ra, chờ đợi những tràng pháo tay hoặc ít nhất là những lời chúc tụng đầy ngưỡng mộ.

Một giây trôi qua.

Hai giây trôi qua.

Không ai mở miệng. The World vẫn lạnh lùng. The Hanged Man đang chìm trong suy tính về quyền lực. The Sun thì ngơ ngác vì chưa hiểu “Nam tước” là gì.

Emlyn chớp mắt, cảm thấy hơi quê độ. Cậu đành tặc lưỡi, tự mình tiếp tục để phá vỡ sự im lặng ngượng ngùng này, giọng điệu chuyển sang vẻ trịch thượng đặc trưng của Huyết tộc thượng lưu khi nói chuyện với nhân loại:

“Nhân tiện, tôi có một thắc mắc mang tính học thuật. Huyết tộc cao quý chúng tôi… liệu có cần phải thực hiện phương pháp ‘Đóng Vai’ để tiêu hóa ma dược ở các Sequence cao hơn không?”

Câu hỏi vừa dứt, Cattleya – The Hermit – đã lên tiếng. Giọng cô trầm ổn, mang đầy uy quyền của một học giả đích thực, người nắm giữ tri thức của Moses khổ tu hội.

“Sequence 9 Dược Sư và Sequence 8 Tuần Thú Sư thì có, vì đó là những năng lực vay mượn từ tự nhiên. Nhưng từ Sequence 7 Vampire trở đi, các ngươi trở về với bản chất thực sự của mình. Các ngươi là sinh vật siêu nhiên bẩm sinh. Về lý thuyết, không cần đóng vai. Thời gian và sự tích lũy của dòng máu sẽ giúp các ngươi tiêu hóa.”

Cô nói ngắn gọn, súc tích, chuẩn sách giáo khoa.

Câu trả lời đó đủ để Emlyn nở một nụ cười chiến thắng rạng rỡ. Cậu ta quay sang nhìn cả bàn tròn, ánh mắt đỏ rực như muốn nói: Thấy chưa? Chúng tôi khác biệt. Chúng tôi sinh ra đã là những kẻ thống trị bóng đêm, không cần phải diễn trò như đám con người các ngươi.

Và rồi, một tiếng cười khẽ vang lên.

Không phải tiếng cười lớn. Không phải sự chế giễu thô bạo.

Chỉ là một chuỗi âm thanh trầm thấp, kéo dài, như tiếng gió rít qua những bia mộ trong một nghĩa trang bỏ hoang vào đêm không trăng.

Mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía The Wheel of Fortune.

Tristan Prewett nghiêng đầu. Đôi mắt đen láy của cậu ánh lên sự thích thú không giấu giếm, nhưng sâu bên trong đó là một sự sắc bén lạnh lẽo.

“Quý cô Ẩn Sĩ nói rất đúng,” cậu chậm rãi mở lời, giọng nói nhẹ nhàng như đang vuốt ve một con mèo, “Về mặt lý thuyết.”

Nụ cười trên môi Emlyn cứng lại.

“Nhưng thực tế,” Tristan tiếp tục, giọng cậu nhẹ như lông vũ, nhưng mỗi từ rơi xuống đều sắc như dao găm, “Vampire là loài sinh vật đáng thương nhất thế giới này. Các vị bị cầm tù bởi chính dòng máu mà các vị luôn tự hào.”

Cậu ngừng lại một chút, để câu nói thấm sâu vào không khí, để nọc độc lan tỏa.

“Họ không cần đóng vai. Đúng vậy. Bởi vì họ luôn luôn say. Say trong cơn khát máu. Say trong ảo tưởng về sự cao quý mục ruỗng. Say đến mức không nhận ra rằng, cái gọi là ‘vinh quang gia tộc’ chỉ là lớp vỏ bọc cho bản năng thú vật. Bản năng mới là chủ nhân thực sự, còn các vị… chỉ là nô lệ.”

Rầm.

Emlyn bật dậy khỏi ghế. Đôi mắt đỏ rực bùng lên như hai đốm lửa địa ngục, răng nanh lộ ra đầy đe dọa.

“Ngài đang xúc phạm tôi! Ngài đang xúc phạm toàn bộ Huyết tộc cao quý!”

Tristan không hề nao núng. Cậu thậm chí không thèm chớp mắt. Cậu chỉ mỉm cười – một nụ cười dịu dàng đến mức đáng sợ, hoàn toàn trái ngược với những lời cay độc vừa thốt ra.

“Xúc phạm? Ồ không, ngài Mặt Trăng. Tôi không có ý đó. Tôi chỉ đang… hồi tưởng về một người bạn cũ của tôi thôi.”

Tristan nghiêng người tới trước, hai khuỷu tay chống lên bàn, đan các ngón tay vào nhau. Giọng cậu hạ xuống thành tiếng thì thầm, nhưng nhờ không gian kỳ lạ của Sương Mù Xám, cả bàn tròn đều nghe rõ mồn một từng chữ.

“Cậu ta cũng là một Vampire. Cũng trạc tuổi ngài. Cũng tự nhận mình cao quý, thanh lịch. Cũng từng thề thốt trước mặt tôi rằng sẽ không bao giờ để bản năng điều khiển lý trí.”

Đôi mắt Tristan khóa chặt lấy Emlyn, khiến chàng ma cà rồng cảm thấy như bị một con trăn khổng lồ quấn lấy.

“Nhưng rồi, khi cơn say ập đến – cái mà các vị gọi hoa mỹ là ‘bản năng bảo vệ cái đẹp’ hay ‘hiệp sĩ bóng đêm’ gì đó – cậu ta đã làm một việc điên rồ.”

Tristan nhếch mép, ánh mắt bỗng chuyển hướng, lướt qua The World một cái rất nhanh rồi quay lại nhìn Emlyn. Cú liếc mắt ấy nhanh đến mức nếu không chú ý sẽ không ai nhận ra, nhưng với người trong cuộc, nó mang sức nặng ngàn cân.

“Cậu ta đã lao thẳng vào hang ổ của một kẻ địch mạnh mẽ chỉ để cứu một ‘cô gái’ mà cậu ta thậm chí còn chưa từng nhìn thấy mặt mũi rõ ràng, chỉ vì mùi hương hoặc cảm giác ‘cần được che chở’ nào đó.”

“Khụ!”

Một tiếng ho khan bất ngờ vang lên từ đầu bàn, phá vỡ mạch kể chuyện trôi chảy của Tristan.

The World – Klein Moretti – đột ngột đưa tay lên che miệng, bờ vai hơi run lên. Hắn ho một cách thiếu tự nhiên, như thể vừa bị sặc nước bọt hoặc không khí đột ngột trở nên quá loãng.

Dưới lớp sương mù dày đặc che phủ khuôn mặt, Klein cảm thấy hai má mình nóng bừng lên. Một cảm giác chột dạ mãnh liệt ập đến, khiến hắn suýt nữa không giữ được vẻ điềm tĩnh của Kẻ Khờ.

Câu chuyện này… sao nghe quen thế?

Vampire? Cứu người? Cô gái yếu đuối chưa rõ mặt?

Trong đầu Klein, những mảnh ghép rời rạc bỗng nhiên tự động liên kết lại với nhau một cách đáng sợ. Hắn nhớ đến một đêm nọ. Hắn nhớ đến một gã Vampire nào đó đã xuất hiện cực kỳ đúng lúc (hoặc sai lúc). Và hắn nhớ đến vai diễn bất đắc dĩ của mình khi đó.

Đừng nói là… Không thể nào trùng hợp đến thế được…

Klein ho thêm một tiếng nữa để che giấu sự bối rối đang dâng lên. Hắn không dám nhìn Tristan, nhưng hắn cảm nhận được, tên nhóc ngồi ở phía xa kia đang cười. Một nụ cười đầy ẩn ý.

Tristan nhìn phản ứng của The World, nụ cười trên môi càng sâu hơn, nhưng cậu không vạch trần. Cậu quay lại nhìn Emlyn, tiếp tục câu chuyện dang dở.

“Cậu ta suýt chết. Nát bấy. Và khi tôi kéo cái thân xác tàn tạ của cậu ta ra khỏi đống tro tàn, cậu ta vẫn còn nằm đó, lẩm bẩm về danh dự, về tình yêu sét đánh, về bổn phận của một quý tộc.”

Giọng Tristan trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn bóc trần sự thật.

“Trong khi máu của chính mình đang chảy thành vũng dưới chân, cậu ta vẫn mơ mộng về việc mình vừa cứu được một tiểu thư xinh đẹp. Cậu ta đâu biết rằng, sự hy sinh đó chỉ là kết quả của một cơn say bản năng, một trò đùa của hormone.”

Emlyn há miệng, nhưng không thốt ra được lời nào. Cậu cảm thấy như có ai đó vừa túm lấy cổ họng cậu mà bóp chặt.

Cậu không biết Tristan đang nói về ai, nhưng cậu biết – cậu biết chắc chắn – rằng câu chuyện đó là thật. Cậu nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong gã Vampire ngốc nghếch kia. Cái gọi là “vinh quang” “trách nhiệm” “bảo vệ cái đẹp” mà cậu luôn tự hào, dưới lời kể của Tristan, bỗng trở nên thật rẻ rúng và mù quáng.

Alger nhướng mày, đánh giá cao sự tàn nhẫn và thông tin ngầm trong lời nói của Tristan. Hắn lờ mờ đoán ra, “người bạn” kia hẳn là một nhân vật quan trọng, và phản ứng ho khan kỳ lạ của The World cho thấy ngài ấy có lẽ biết về vụ việc này, hoặc thậm chí có liên quan.

Cattleya đẩy kính, âm thầm ghi nhớ: The Wheel of Fortune có quan hệ mật thiết với Huyết tộc, và dường như nắm giữ bí mật đen tối của họ. Và quan trọng hơn, hắn dám trêu chọc cả The World.

Ở bên kia bàn, Audrey Hall quan sát tất cả với đôi mắt trong veo của một Bác sĩ Tâm lý.

Cô nhìn thấy sự giận dữ chuyển thành xấu hổ của Emlyn. Cô nhìn thấy sự bối rối hiếm hoi, cái cách ngài Thế Giới cố gắng che giấu sự ngượng ngùng bằng tiếng ho. Và quan trọng nhất, cô nhìn thấy Tristan.

Ngài Bánh Xe Vận Mệnh đang chế giễu ngài Mặt Trăng, Audrey thầm phân tích, Lời lẽ của ngài ấy sắc bén, tàn nhẫn, như muốn xé nát lòng tự trọng của đối phương.

Nhưng… tại sao mình lại cảm nhận được sự run rẩy rất nhẹ trong giọng nói của ngài ấy khi nhắc đến cảnh tượng ‘kéo người bạn ra khỏi đống tro tàn’?

Audrey nghiêng đầu, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn.

Đó không chỉ là chế giễu. Đó là sự tức giận. Sự tức giận của một người đã chứng kiến bạn mình suýt chết vì sự ngu ngốc. Ngài ấy đang dạy dỗ ngài Mặt Trăng, bằng cách tàn nhẫn nhất, để ngài ấy không đi vào vết xe đổ đó.

Một kiểu quan tâm… thật méo mó. Nhưng cũng thật sâu sắc.

Tristan đột ngột ngả người ra sau ghế. Nụ cười châm biếm tắt ngấm, trả lại vẻ lười biếng, bất cần thường ngày.

“Xin lỗi,” cậu nói, giọng nhẹ bẫng như chưa từng có cuộc công kích nào xảy ra, “Tôi lan man quá. Chỉ là một chút cảm thán về… chất lượng nhân sự thôi.”

Cậu giơ hai tay lên, làm động tác đầu hàng đầy giả trân.

“Quý cô Ẩn Sĩ vẫn đúng. Vampire không cần đóng vai. Vì họ đã đóng vai từ rất lâu rồi – vai diễn bi kịch của những kẻ nô lệ cho chính dòng máu mình. Chúc ngài may mắn với tước vị Nam tước, ngài Mặt Trăng. Hy vọng ngài sẽ sống sót đủ lâu để nhận ra ai mới là chủ nhân của cơ thể mình.”

Emlyn ngồi phịch xuống ghế. Mặt cậu trắng bệch hơn cả tờ giấy. Cậu không nói gì nữa. Sự kiêu ngạo ban đầu đã bị nghiền nát, thay vào đó là một hạt giống của sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi vừa được gieo vào tâm trí.

Dưới lớp sương mù dày đặc, đồng xu vàng vô hình trong tay Tristan lại bắt đầu xoay.

Nhanh hơn một nhịp.

Xoẹt.

Rồi chậm lại.

Rồi dừng hẳn.

Như một bánh xe định mệnh vừa cán qua lòng kiêu hãnh của cả một chủng tộc, để lại những vết hằn không thể xóa nhòa.

Phía đầu bàn, Kẻ Khờ đã hoàn toàn lấy lại được sự bình tĩnh sau cơn ho và sự đỏ mặt không mong muốn. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên thành ghế – tiếng gõ khô khốc, dứt khoát, chấm dứt màn kịch tâm lý đầy căng thẳng này.

“Thảo luận tự do.”

Giọng hắn vang lên, quyền uy và lạnh nhạt như thường lệ. Nhưng không ai mở miệng nữa.

Chỉ còn lại sự im lặng của những kẻ vừa bị lột trần trước tấm gương soi của Vận Mệnh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-dan-tu-tien-ta-co-the-nhin-thay-de-tu-thuoc-tinh.jpg
Toàn Dân Tu Tiên: Ta Có Thể Nhìn Thấy Đệ Tử Thuộc Tính
Tháng 2 1, 2025
hogwarts-tung-hoanh-vu-tru.jpg
Hogwarts Tung Hoành Vũ Trụ
Tháng 2 25, 2025
Từ Thêm Điểm Bắt Đầu Quét Ngang Thế Giới Cao Võ
Từ Thêm Điểm Bắt Đầu Quét Ngang Thế Giới Cao Võ
Tháng 5 3, 2026
tay-du-ngo-khong-phuong-thon-son-tu-biet-gan-day-tot-khong.jpg
Tây Du: Ngộ Không Phương Thốn Sơn Từ Biệt, Gần Đây Tốt Không
Tháng 1 11, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP