Chương 81: Ánh Sáng Được Mua Bằng Vàng Của Người Chết
Sự tĩnh lặng quay trở lại ngự trị trên cung điện vĩ đại phía trên màn sương xám, nhưng dư âm của cú sốc mà Derrick Berg vừa tạo ra vẫn còn lẩn khuất trong không gian như những gợn sóng vô hình chưa chịu tan biến.
Trên chiếc bàn dài loang lổ vết tích thời gian, những ngón tay của Kẻ Khờ – Klein Moretti – ngừng gõ. Hắn đang chăm chú đọc nội dung trên tờ giấy da dê vừa được hiến tế, duy trì vẻ ngoài thâm trầm khó đoán của một vị thần tà ác. Nhưng sâu bên trong lớp vỏ bọc Thế Giới lạnh lùng kia, tâm trí Klein đang hoạt động hết công suất. Hắn phân tích hai phương pháp tách ô nhiễm tinh thần mà cậu thiếu niên Thành Phố Bạc vừa cung cấp với sự cẩn trọng của một kẻ đi trên dây.
Một phương pháp dựa vào sự ban phước của Thần Mặt Trời, sử dụng hào quang thanh tẩy để đốt cháy tạp chất. Phương pháp còn lại, tàn khốc hơn, dựa vào đặc tính “Hy Sinh” của Kẻ Treo Ngược, chuyển dịch ô nhiễm sang một vật chứa khác.
“Tách ô nhiễm…”
Giọng nói trầm thấp của The World vang lên, nghe như tiếng vọng từ một hầm mộ ẩm ướt, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào. Nhưng đối với những người ngồi quanh bàn tròn, đó là âm thanh của quyền uy.
Cattleya – The Hermit – khẽ đẩy gọng kính dày cộp. Ánh mắt cô lướt qua Derrick, rồi dừng lại ở The World. Là một người theo đuổi tri thức và là đệ tử của một bán thần quyền năng, cô biết giá trị của cuộc thảo luận này. Cô hắng giọng, quyết định thêm vào một quân bài để củng cố vị thế của mình.
“Thực ra, vẫn còn một phương pháp thứ ba,” giọng Cattleya vang lên, trầm ổn và mang tính học thuật, “Nếu có thể nhờ một bán thần Sequence 4 của con đường Mặt Trời – Unshadowed (Người Không Tối) – sử dụng năng lực thanh tẩy của họ, ô nhiễm trong đặc tính phi phàm sẽ bị trục xuất hoàn toàn.”
Lời nói của cô khiến Derrick Berg mở to mắt. Cậu thiếu niên nhìn Cattleya với vẻ ngưỡng mộ thuần khiết, như thể vừa tìm thấy một ngọn hải đăng mới. Đối với người dân Thành Phố Bạc, “Người Không Tối” nghe giống như danh hiệu của một vị thánh cứu thế.
Thế nhưng, sự lạc quan ấy không kéo dài được lâu.
Cốc. Cốc.
Hai tiếng gõ nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ bầu không khí học thuật vừa được thiết lập.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Tristan Prewett – The Wheel of Fortune.
Cậu ngồi đó, nghiêng người về phía trước, khuỷu tay chống lên mặt bàn đồng thau lạnh lẽo, cằm tựa nhẹ vào lòng bàn tay. Chiếc áo choàng đen ảo ảnh bao quanh người cậu dường như đang dao động, mô phỏng lại những dòng hải lưu đen ngòm dưới đáy vực sâu. Nụ cười trên môi cậu lười biếng, nhưng đôi mắt đen láy ẩn sau lớp sương mù lại sắc bén như lưỡi dao mổ xẻ định mệnh.
“Vẫn còn hai cách nữa,” Tristan nói. Giọng cậu nhẹ bẫng, êm ru như tiếng gió lùa qua khe cửa của một ngôi nhà hoang, “Đó là nếu các vị đủ điên rồ, hoặc đủ tuyệt vọng để thử.”
Cattleya cau mày. Linh tính của cô – vốn đã được mài giũa qua vô số trận chiến trên biển – bỗng nhiên reo lên những hồi chuông cảnh báo. Cô cảm nhận được một sự nguy hiểm tiềm tàng trong lời nói sắp thốt ra của nhân vật bí ẩn này.
Tristan đưa ngón trỏ lên, vẽ một vòng tròn vô hình trong không khí.
“Thứ tư,” cậu thì thầm, giọng nói mang theo âm hưởng của những lời sấm truyền cổ xưa, “Sử dụng quyền năng ‘Reboot’ (Khởi động lại) của một Thủy Ngân Chi Xà. Hãy tưởng tượng, thời gian của vật phẩm bị ô nhiễm sẽ được cuộn ngược trở lại, đưa nó về trạng thái nguyên thủy trước khi sự ô nhiễm kịp chạm vào. Đơn giản. Sạch sẽ. Hoàn hảo. Như thể chưa từng có gì xảy ra.”
Ngay khoảnh khắc từ “Reboot” được thốt ra, không gian xung quanh Cattleya dường như đông cứng lại.
Đôi mắt tím sau tròng kính của cô co rút mạnh. Ngón tay cô siết chặt lấy tay vịn ghế, móng tay gần như cắm sâu vào lớp da bọc.
Reboot… Khởi động lại vòng lặp…
Đó là thuật ngữ cấm kỵ. Đó là quyền năng cốt lõi của Sequence 1 con đường Vận Mệnh – Monster. Đó là lĩnh vực của những tồn tại nằm trên đỉnh cao của chuỗi thức ăn siêu nhiên, những kẻ mà ngay cả Nữ Hoàng Thần Bí cũng phải kiêng dè. Việc Tristan nhắc đến nó một cách nhẹ nhàng như đang nói về việc uống trà chiều khiến Cattleya cảm thấy ớn lạnh sống lưng. Hắn ta rốt cuộc là ai? Một quyến thuộc của Thủy Ngân Chi Xà? Hay là…
Tristan không để tâm đến nỗi kinh hoàng đang len lỏi trong lòng The Hermit. Cậu nhún vai, tiếp tục với vẻ thản nhiên đáng sợ.
“Thứ năm,” cậu xòe bàn tay ra, như thể đang tung một con xúc xắc vô hình, “Đánh cược với Xác Suất. Thúc đẩy vận may để sự ô nhiễm ‘tình cờ’ tách ra trong một tai nạn giả kim. Ví dụ, cái lọ đựng đặc tính phi phàm vô tình bị nứt đúng chỗ, hoặc ngọn lửa vô tình cháy to hơn một chút… Tất nhiên, xác suất thành công là một phần mười. Chín phần còn lại, người thực hiện sẽ trở thành một con quái vật méo mó. Tôi không khuyến khích cách này nếu các vị còn luyến tiếc hình hài con người của mình.”
Một sự im lặng chết chóc bao trùm lên bàn tròn.
Klein Moretti ngồi ở đầu bàn, bề ngoài vẫn giữ vẻ uy nghiêm của Kẻ Khờ, nhưng bên trong, linh thể của hắn đang toát mồ hôi lạnh.
Tên điên này… Klein thầm rủa xả. Hắn đang nói về Will Auceptin sao? Hắn biết về quyền năng của con rắn đó? Và cái cách hắn nói về xác suất… nghe giống như hắn có thể thao túng nó bất cứ lúc nào vậy.
Sự hiện diện của Tristan – The Wheel of Fortune – bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Cậu không chỉ là một nhà quan sát, cậu là một biến số không thể kiểm soát.
Chủ đề về ô nhiễm nhanh chóng được khép lại. Không ai dám hỏi thêm về cách thứ tư hay thứ năm. Sự tò mò có thể giết chết con mèo, và ở đây, nó có thể giết chết cả những người phi phàm cấp cao.
Buổi họp chuyển sang giai đoạn giao dịch tự do. Những cuốn sách cổ đổi chủ, những công thức độc dược được trao đổi bằng vàng hoặc vật phẩm. Nhịp điệu trở nên bình thường hơn, cho đến khi Tristan lại một lần nữa gõ tay xuống bàn.
Cốc.
Âm thanh khô khốc, dứt khoát, như tiếng búa chốt lại một phiên đấu giá.
Lần này, Tristan xoay người hẳn về phía cuối bàn dài, nơi The World đang ngồi trong bóng tối u ám.
“Ngài Thế Giới,” giọng cậu vang lên, trong trẻo nhưng chứa đựng một hàm ý sâu xa, “Tôi nghe danh ngài đã lâu. Người ta đồn rằng ngài có mạng lưới quan hệ rất rộng, có thể chạm tay vào những thứ mà người thường không thể với tới.”
Klein lập tức cảnh giác. Hắn điều khiển The World khẽ gật đầu, giọng khàn khàn đáp lại:
“Ngài muốn gì?”
“Tôi cần công thức Sequence 8 của con đường Mặt Trời,” Tristan nói thẳng, không vòng vo, “Light Suppliant – Kẻ Cầu Nguyện Ánh Sáng.”
Derrick Berg giật mình. Cậu vừa định mở miệng, nhưng bản năng mách bảo cậu hãy im lặng. Cậu vừa tặng không phương pháp tách ô nhiễm, nếu giờ lại tặng tiếp công thức Sequence 8, cậu sẽ biến Tarot Club thành nơi làm từ thiện mất. Hơn nữa, cậu cảm thấy không khí giữa The World và The Wheel of Fortune đang có sự căng thẳng kỳ lạ.
Tristan liếc nhìn Derrick một cái rất nhanh, ánh mắt như cười như không, rồi quay lại nhìn The World. Cậu biết Derrick có công thức đó. Nhưng cậu không muốn xin xỏ Derrick. Cậu muốn giao dịch với Klein. Cậu muốn Kẻ Khờ phải tham gia vào ván cờ này.
Trong đầu Tristan hiện lên hình ảnh của Harry Potter. Cậu bé phù thủy với vết sẹo hình tia chớp, người đã uống ma dược Bard và hát dưới đáy biển sâu. Giờ đây, Harry cần bước tiếp. Light Suppliant – Kẻ Cầu Nguyện Ánh Sáng. Một cái tên nghe có vẻ thụ động, yếu đuối, nhưng Tristan hiểu rõ bản chất của nó. Đó là người giữ lửa, là kẻ mang hy vọng, là ngọn hải đăng xua tan bóng tối. Harry không cần phải là mặt trời thiêu đốt vạn vật, cậu bé chỉ cần là ánh sáng dẫn lối trong đêm đen. Và để có được ánh sáng đó, Tristan sẵn sàng trả giá.
Klein suy tính nhanh chóng. Hắn không có công thức đó ngay bây giờ. Nhưng hắn có Derrick. Hắn có thể lấy nó từ Derrick sau, hoặc thông qua Tấm Bia Khinh Nhờn trong tương lai. Nhưng trước mắt, hắn ngửi thấy mùi tiền. Một con cừu béo đang tự nguyện đưa cổ ra.
“Tôi có thể sắp xếp,” The World đáp, giọng điệu lạnh nhạt như thể việc này chỉ là cái phẩy tay, “Bốn trăm năm mươi bảng.”
Đó là một cái giá hợp lý, thậm chí hơi đắt so với thị trường ngầm, nhưng với một công thức hiếm của Thành Phố Bạc, nó chấp nhận được.
Tristan mỉm cười. Nụ cười của cậu rộng hơn, để lộ chiếc răng nanh hơi nhọn – một thói quen bị lây từ Emlyn White mà cậu không hề hay biết.
“Thành giao. Tôi sẽ hiến tế vàng cho ngài Kẻ Khờ ngay sau buổi họp này.”
Cậu ngả người ra sau ghế, vẻ mặt hài lòng như vừa mua được một món đồ chơi ưng ý.
Nhưng ngay khi Klein định thở phào nhẹ nhõm vì kiếm được một khoản hời, Tristan bỗng nghiêng đầu. Cậu hạ giọng xuống, trầm thấp, thì thầm như đang kể một câu chuyện ma quái bên đống lửa trại giữa rừng khuya.
“À, một lời khuyên nhỏ thôi, ngài Thế Giới, và cả ngài Kẻ Khờ tôn kính.”
Không khí trong cung điện bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. Cái lạnh không đến từ nhiệt độ, mà từ linh tính.
Tristan rút tay ra khỏi túi áo, những ngón tay thon dài múa may trong không khí như đang vuốt ve những đồng tiền vô hình.
“Số vàng tôi dùng để trả cho ngài… vừa được vớt lên từ xác tàu Black Tulip.”
Cái tên vừa thốt ra, Alger Wilson lập tức rùng mình. Hắn suýt nữa đánh rơi ly nước ảo ảnh trước mặt. Black Tulip – Hoa Tulip Đen. Huyền thoại về con tàu ma ám kinh hoàng nhất vùng biển Rorsted. Con tàu đã biến mất tám mươi năm trước cùng với hàng tấn vàng và sự nguyền rủa của hàng trăm thủy thủ chết không nhắm mắt.
Tristan vẫn tiếp tục, giọng nói êm ái đến rợn người, mô tả từng chi tiết với sự thích thú bệnh hoạn:
“Người ta nói rằng, những thủy thủ đoàn đó yêu vàng đến mức ngay cả khi chết, linh hồn họ vẫn bám chặt vào từng thỏi vàng, từng đồng xu. Họ không chịu buông tay. Họ nằm dưới đáy biển sâu, xương cốt hòa lẫn vào kim loại, oán khí thấm đẫm vào từng rãnh hoa văn.”
Cậu ngừng lại một nhịp, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào The World, ánh lên niềm vui tinh khiết của kẻ thích nhìn người khác hoảng sợ.
“Số vàng đó… rất ‘sống động’ ngài Thế Giới ạ. Chúng rất thích thì thầm vào ban đêm. Khi ngài để chúng trong túi, ngài sẽ nghe thấy tiếng nước biển chảy róc rách, tiếng dây thừng siết cổ kêu cót két, và đôi khi… là tiếng móng tay cào kèn kẹt vào thành hòm gỗ.”
Kèn kẹt.
Âm thanh mô phỏng của Tristan chân thực đến mức Emlyn White phải đưa tay bịt tai lại, khuôn mặt tái mét vì ghê tởm. Cattleya vô thức đưa tay lên nắm chặt chuỗi hạt pha lê trừ tà trên cổ, hơi thở trở nên dồn dập.
“Nhớ thanh tẩy kỹ trước khi tiêu nhé,” Tristan nháy mắt tinh nghịch, nhưng nụ cười của cậu lúc này trông chẳng khác gì một con quỷ nhỏ, “Nếu không, có khi ngài sẽ tỉnh giấc vào nửa đêm và thấy mình đang nằm dưới đáy biển lạnh lẽo, với hàng chục bàn tay xương xẩu đang kéo chân ngài xuống đấy.”
Klein Moretti chết lặng.
Bên ngoài, The Fool vẫn ngồi bất động như tượng đắp. Nhưng bên trong, tâm trí hắn đang gào thét thảm thiết.
Chết tiệt! Tên điên này! Hắn trả tiền hay hắn trả oán khí vậy? Black Tulip? Tàu ma? Tại sao hắn lại có thứ đó? Hắn vừa đi cướp mộ dưới đáy biển lên à?
Klein vốn sợ ma. Hắn cực kỳ sợ những thứ tâm linh không rõ ràng kiểu này, dù bản thân hắn là một chuyên gia về linh hồn. Hình ảnh những đồng vàng dính đầy rong rêu và tiếng móng tay cào cấu khiến da đầu hắn tê rần. Hắn bắt đầu tính toán điên cuồng: Cần bao nhiêu nến thơm? Bao nhiêu nước thánh? Bao nhiêu lần nghi thức thanh tẩy trong Sương Mù Xám mới có thể rửa sạch cái thứ của nợ này? Liệu 450 bảng có đủ bù tiền nến không?
Nhưng hắn không thể từ chối. Hắn là The World. Hắn là Kẻ Khờ. Hắn không thể sợ ma trước mặt các thành viên Tarot Club được.
The World hít một hơi thật sâu – dĩ nhiên là hít trong tâm tưởng – rồi đáp lại bằng giọng nói lạnh lùng nhất có thể, dù hơi có chút gượng gạo:
“Cảm ơn lời nhắc nhở. Tôi sẽ… xử lý chúng.”
“Tuyệt vời,” Tristan vỗ tay nhẹ, tiếng vỗ tay vang lên lạc lõng giữa sự im lặng đầy sợ hãi của những người khác, “Rất vui được hợp tác làm ăn.”
Alger nhìn Tristan với ánh mắt kính nể xen lẫn khiếp sợ. Hắn từng nghĩ Tristan chỉ là một kẻ may mắn. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra sự may mắn của Tristan được xây dựng trên nền tảng của những thứ rất đen tối. Một kẻ dám đào vàng từ tàu ma Black Tulip và mang nó đi giao dịch thản nhiên như vậy, chắc chắn không phải là một kẻ tầm thường.
Phía đầu bàn, Kẻ Khờ gõ nhẹ ngón tay lên thành ghế.
Cốc.
Âm thanh khô khốc vang lên, chấm dứt màn “hù dọa” của Tristan và kéo mọi người trở lại thực tại. Buổi họp tiếp tục với những trao đổi tin tức vụn vặt, nhưng không khí đã thay đổi hoàn toàn. Cái lạnh lẽo từ câu chuyện về những đồng vàng chết chóc dường như vẫn lẩn khuất đâu đó dưới gầm bàn.
Tristan dựa lưng vào ghế, hai tay đút vào túi áo chùng. Cậu cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Một mũi tên trúng ba đích.
Thứ nhất, cậu đã có công thức cho Harry. Con đường trở thành Light Suppliant đã mở ra. Harry sẽ không chỉ là một ca sĩ lang thang nữa, cậu bé sẽ học cách cầu nguyện và vay mượn ánh sáng – bước đệm hoàn hảo để đối đầu với bóng tối đang trỗi dậy ở Hogwarts.
Thứ hai, cậu đã trả đũa được Cattleya một chút vì những thái độ bề trên trước đây. Nỗi sợ hãi trong mắt The Hermit khi nghe đến từ “Reboot” là một món tráng miệng tuyệt vời.
Và thứ ba, thú vị nhất, cậu lại một lần nữa khiến ngài Kẻ Khờ phải đau đầu. Nhìn cái cách The World cứng đờ người ra khi nghe đến tiếng móng tay cào, Tristan biết chắc rằng đêm nay Klein Moretti sẽ mất ngủ.
Dưới lớp sương mù dày đặc che phủ cơ thể, trong túi áo của Tristan, con lắc Pendulum bằng pha lê đen khẽ rung lên, và đồng xu vàng may mắn lại bắt đầu xoay tròn trong lòng bàn tay cậu.
Xoay. Xoay. Xoay.
Như bánh xe vận mệnh không bao giờ ngừng chuyển, nghiền nát những kẻ yếu đuối và nâng đỡ những kẻ điên rồ dám đánh cược với cái chết.