Chương 80: Lương Tâm Của Kẻ Treo Ngược
Đại dương bên dưới thực tại luôn ồn ào với những tiếng gào thét của vong linh, nhưng không gian phía trên màn sương xám lại tĩnh lặng như một nấm mồ vĩ đại của các vị thần.
Tristan Prewett mở mắt.
Cảm giác ướt át, nhớp nháp của áp suất nước sâu năm trăm mét dường như vẫn còn bám dính trên da thịt cậu, dù hiện tại cậu đang ngồi trên chiếc ghế lưng cao bằng đồng thau, đối diện với sự vĩ đại và bí ẩn của Kẻ Khờ. Mùi tanh của “Vàng Người Chết” – thứ kim loại được nén lại từ xương và oán khí mà cậu vừa khai quật – vẫn lẩn khuất đâu đó trong linh tính, tạo nên một sự tương phản gay gắt với vẻ trang nghiêm thần thánh nơi đây.
Cậu liếc nhìn quanh bàn tròn dài loang lổ vết tích thời gian. Những bóng người mờ ảo ẩn sau lớp sương mù dày đặc lần lượt hiện rõ.
Buổi họp Tarot bắt đầu.
Không khí hôm nay có chút khác lạ. Nó trầm lắng, nặng nề, như khoảng lặng trước khi cơn bão ập đến.
“Tiểu thư Chính Nghĩa, chào buổi chiều.”
Giọng nói trầm thấp của Kẻ Khờ vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng cũng đồng thời kéo căng dây thần kinh của mọi người.
Audrey Hall – The Justice – khẽ cựa mình trên ghế. Cô gái quý tộc luôn rạng rỡ như một viên ngọc lục bảo hôm nay lại cúi đầu, giọng nói mang theo sự hối lỗi chân thành.
“Tôi rất tiếc, thưa ngài Kẻ Khờ. Tuần này tôi không thu thập được thêm trang nhật ký nào của Hoàng đế Roselle.”
Bên cạnh cô, Fors Wall – The Magician – cũng lí nhí, mái tóc nâu xoăn nhẹ rũ xuống che đi vẻ bối rối. Cô nhà văn lười biếng này vừa trải qua một tuần vật lộn với deadline và những cơn đau đầu do tiếng thì thầm của Trăng Máu, hoàn toàn không có tâm trí để tìm kiếm di tích lịch sử.
“Tôi cũng vậy… thưa ngài.”
Kẻ Khờ – Klein Moretti – ngồi ở đầu bàn, ẩn sâu trong màn sương, khẽ gật đầu. Bề ngoài hắn vẫn duy trì sự điềm tĩnh tuyệt đối của một vị thần tà ác đang hồi phục, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn như thể việc có hay không có nhật ký chỉ là chuyện vặt vãnh.
Nhưng trong thâm tâm, Klein đang gào thét.
Lại không có nhật ký! Này các cô nương, các người nghĩ ta tổ chức cái hội nghị sang chảnh này để làm gì? Để ngắm nhìn thời trang của giới quý tộc Backlund sao? Ta cần thông tin! Ta cần biết Roselle đã làm cái quái gì để không đi vào vết xe đổ của ông ta!
Sự thất vọng cuộn trào trong lòng Kẻ Khờ, nhưng hắn buộc phải nén nó lại, chuyển ánh mắt sang phía cậu thiếu niên của Thành Phố Bạc.
Derrick Berg – The Sun – cảm nhận được ánh mắt của ngài Kẻ Khờ. Cậu ngồi thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, đôi mắt sáng rực vẻ tôn sùng nhưng cũng thoáng chút ngượng ngùng.
“Tôi… cũng không có tư liệu thần thoại mới.”
Một khoảng lặng kéo dài. Ba thành viên liên tiếp không có cống hiến. Không khí trong cung điện cổ xưa bỗng trở nên ngột ngạt.
Tristan – dưới thân phận The Wheel of Fortune – vẫn giữ im lặng. Cậu ngồi dựa lưng vào ghế, ngón tay gõ nhịp đều đặn lên mặt bàn đồng thau.
Cốc. Cốc. Cốc.
Âm thanh khô khốc, đều đặn như tiếng kim giây của một chiếc đồng hồ định mệnh đang đếm ngược. Mỗi nhịp gõ của Tristan như một mũi kim châm vào sự căng thẳng của không gian, nhắc nhở mọi người rằng thời gian là thứ xa xỉ.
Rồi Derrick ngẩng đầu lên. Cậu không nhìn Kẻ Khờ, mà nhìn thẳng vào bóng hình u ám, lạnh lẽo ngồi ở cuối bàn dài – The World.
“Thưa ngài Thế Giới,” giọng cậu thiếu niên vang lên, trong trẻo và thẳng thắn, không hề bị vấy bẩn bởi những toan tính trần tục, “Tôi đã tìm được phương pháp tách ô nhiễm tinh thần khỏi đặc tính phi phàm mà ngài mong muốn.”
Câu nói rơi xuống như một tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng.
Cả bàn tròn chấn động.
Cattleya – The Hermit – đẩy gọng kính dày cộp, đôi mắt tím ẩn sau lớp thủy tinh lóe lên tia nhìn sắc bén như dao mổ. Cô lập tức phân tích thông tin vừa nhận được.
Ngài Thế Giới cần tách ô nhiễm tinh thần? Điều này có nghĩa là hắn hoặc tổ chức sau lưng hắn vừa săn giết một sinh vật quyền năng nhưng bị ô nhiễm? Hay bản thân hắn đang đứng bên bờ vực mất kiểm soát? Dù là gì, đây cũng là kiến thức cấp cao.
Trong khi đó, Alger Wilson – The Hanged Man – phản ứng nhanh nhất. Bản năng của một kẻ lọc lõi trên biển cả trỗi dậy. Hắn biết giá trị của thông tin này. Nó không chỉ cứu mạng, nó là tiền, là quyền lực.
Khóe môi Alger nhếch lên, tạo thành một nụ cười xã giao hoàn hảo của một thương buôn.
“Ngài Mặt Trời,” Alger lên tiếng, giọng nói trầm khàn, mang theo sự uy nghiêm và từng trải, “Tôi rất sẵn lòng dùng một vật phẩm hoặc công thức tương xứng để đổi lấy kiến thức này từ cậu. Hoặc tôi có thể trả bằng vàng, nếu cậu cần tài nguyên cho Thành Phố Bạc.”
Hắn tin chắc Derrick sẽ đồng ý. Trên bàn đàm phán này, mọi thứ đều có giá. Đó là luật chơi. Đó là cách thế giới vận hành. Không ai cho không ai cái gì cả, đặc biệt là tri thức cấm kỵ.
Nhưng Derrick chỉ chớp mắt.
Cậu nhìn Alger với ánh mắt ngạc nhiên, rồi quay sang nhìn The World. Trên khuôn mặt non nớt của cậu thiếu niên chưa từng thấy ánh mặt trời thực sự, một nụ cười rạng rỡ nở ra.
Đó là nụ cười của sự tin tưởng tuyệt đối.
“Không cần đâu, ngài Người Treo Ngược.”
Giọng Derrick nhẹ nhàng nhưng kiên định.
“Ngài Thế Giới luôn giúp đỡ tôi. Ngài ấy đã chỉ dẫn tôi, cảnh báo tôi, cứu mạng tôi trong những lần thám hiểm. Coi như đây là lời cảm ơn của tôi dành cho ngài ấy thôi.”
Rầm.
Trong tâm trí Alger, có một bức tường vừa sụp đổ.
Hắn cứng đờ người trên ghế. Đôi tay đang định làm động tác thương lượng khựng lại giữa không trung.
Sự xấu hổ ập đến, nóng rực và buốt giá cùng một lúc.
Hắn, Alger Wilson, một thuyền trưởng hải tặc tàn nhẫn, một Kẻ Trừng Phạt của Giáo hội Bão Táp, kẻ luôn tự hào về sự khôn ngoan và khả năng thao túng người khác, vừa bị một đứa trẻ dạy cho một bài học.
Hắn đã quen với việc cân đo đong đếm mọi mối quan hệ bằng lợi ích. Hắn nhìn nhận lòng tốt là sự yếu đuối, sự hào phóng là cái bẫy. Hắn đã định giá lòng biết ơn bằng vàng và vật phẩm.
Nhưng Derrick Berg đã ném vào mặt hắn một sự thật tàn nhẫn: Có những thứ không thể mua bán. Sự chân thành của cậu bé này giống như ánh nắng chói chang, thiêu đốt lớp vỏ bọc đầy toan tính bẩn thỉu của Alger, khiến hắn cảm thấy bản thân thật nhỏ nhen, thật hèn mọn.
Tristan quan sát tất cả, khóe môi khẽ nhếch lên một chút, tạo thành nụ cười bí hiểm.
Thú vị.
Cậu gõ ngón tay mạnh hơn một chút. Cốc.
Âm thanh vang lên như tiếng búa của quan tòa gõ xuống sau một bản án lương tâm.
Alger giật mình, liếc nhìn về phía The Wheel of Fortune. Qua lớp sương mù, hắn cảm thấy ánh mắt của Tristan đang nhìn thấu tâm can mình. Ánh mắt đó không chế giễu, nhưng nó thấu hiểu đến mức đáng sợ. Nó như nói rằng: Ta biết ngươi đang nghĩ gì, Hải tặc. Ngươi đang xấu hổ. Và sự xấu hổ đó chứng minh ngươi vẫn còn là con người.
Alger vội vàng cúi đầu, cố gắng che giấu sự bối rối, giọng nói lắp bắp hiếm thấy:
“Phẩm chất… Phẩm chất thật đáng quý. Một trái tim… trung thực.”
Ở góc bên kia bàn, Emlyn White – The Moon – khẽ tặc lưỡi. Chàng ma cà rồng ngả người ra sau ghế, khoanh tay trước ngực, lầm bầm với vẻ khinh khỉnh đặc trưng:
“Ngốc nghếch. Chỉ có những kẻ man di mới làm việc không công.”
Emlyn không hiểu. Hoặc cố tình không hiểu. Nhưng Tristan biết, chính Emlyn – kẻ luôn mồm nói về sự cao quý của huyết tộc – cũng sẽ làm điều tương tự nếu gia tộc cậu ta gặp nguy.
Và tâm điểm của mọi sự chú ý – The World, hay chính là Klein Moretti – lúc này đang trải qua một cơn địa chấn trong lòng.
Cậu bé ngốc nghếch này! Cậu làm ta cảm động muốn khóc!
Klein muốn ôm mặt. Hắn đã xây dựng hình tượng The World là một gã sát thủ máu lạnh, một kẻ điên cuồng vì lợi ích, một con sói đơn độc. Hắn làm vậy để tiện cho việc bán đồ, để hét giá, để làm những việc mà “Kẻ Khờ” cao quý không tiện làm.
Nhưng giờ đây, Derrick đã xé toạc cái mặt nạ đó, dán lên trán The World cái nhãn “Người Tốt”.
Làm sao ta có thể ép giá cậu sau vụ này đây, Derrick? Làm sao ta có thể giữ vẻ mặt lạnh lùng khi nhận món quà vô giá này?
Klein hít sâu một hơi, cố gắng kiểm soát cơ mặt đang muốn méo xệch đi vì xúc động và xấu hổ. Hắn điều khiển The World vươn tay ra, nhận lấy tờ giấy da dê xuất hiện từ hư không do Derrick hiến tế.
Bàn tay của The World hơi run nhẹ. Không phải do bệnh Parkinson, mà do lương tâm của Klein đang cắn rứt. Hắn cảm thấy mình như một kẻ lừa đảo đang nhận tiền tiết kiệm của một đứa trẻ mồ côi.
“Cảm ơn,” The World nói.
Giọng hắn khàn đặc, ngắn gọn, lạnh lùng. Đó là tất cả những gì hắn có thể thốt ra mà không làm vỡ giọng.
Nhưng với Derrick, thế là đủ. Cậu thiếu niên mỉm cười, rạng rỡ như thể vừa được Chúa Sáng Thế khen ngợi.
Không khí trong cung điện trầm xuống. Màn kịch về lòng tin và sự toan tính tạm thời khép lại.
Tristan ngừng gõ tay. Cậu chỉnh lại tư thế ngồi, vuốt phẳng vạt áo chùng ảo ảnh của mình.
Cậu đã xem đủ rồi.
Màn dạo đầu tâm lý đã xong. Những chiếc mặt nạ đã bị xô lệch, những cái tôi đã bị lung lay. Giờ là lúc thực sự bước vào phần chính của buổi họp.
Tristan liếc nhìn Kẻ Khờ, rồi nhìn sang The Sun – người vừa lập công lớn, và cuối cùng là The World.
Trong đầu cậu, hình ảnh Harry Potter đang hát dưới đáy biển sâu hiện lên rõ mòn một. Ma dược Bard đã tiêu hóa hoàn toàn. Cậu cần công thức Light Suppliant (Kẻ Cầu Nguyện Ánh Sáng).
Và trớ trêu thay, hai kẻ nắm giữ chìa khóa cho con đường đó đang ngồi ngay trước mặt cậu: Một cậu bé tôn thờ Mặt Trời, và một vị thần giả mạo đang cầm lái vận mệnh thế giới.
Tristan hắng giọng nhẹ, chuẩn bị ném ra con xúc xắc định mệnh của riêng mình.